Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 8

Đoàn người về đến Trường An thì đã là chập tối hôm sau.

Ngô tổng quản của phủ Lan Vương đã sớm nhận được tin, đứng đợi ở cửa. Lận Hiệu đến trước cổng, gật đầu với Ngô tổng quản rồi xuống ngựa đi thẳng vào trong phủ.

Ngô tổng quản vội vã lật đật theo sau, cung kính nói: "Vương gia ngày đêm mong nhớ tiểu lang quân. Nghe tin tiểu lang quân hôm nay về, ngài đã dặn nhà bếp chuẩn bị một bàn tiệc toàn món tiểu lang quân thích, tối nay muốn tẩy trần cho tiểu lang quân đấy ạ."

Bước chân Lận Hiệu khựng lại, hắn cười như có như không: "Ta biết rồi, lui xuống đi." Ngô tổng quản mừng rỡ gật đầu, cười tít mắt lui ra.

Lận Hiệu đi thẳng về Tư Như Trai. Vừa vào cửa, v.ú nuôi Ôn cô đã dẫn đám nha hoàn Thính Phong, Phẩm Tuyết ra đón. Thấy Lận Hiệu đen đi, gầy đi, bà xót xa vô cùng, vội hành lễ: "Tiểu lang quân về rồi! Mấy ngày nay bôn ba vất vả, chịu khổ nhiều rồi." Giọng bà nghẹn ngào.

Lận Hiệu vội đỡ Ôn cô dậy, cười nói: "Để v.ú phải lo lắng rồi, con không chịu khổ gì đâu, mọi chuyện đều suôn sẻ cả."

Đứa trẻ này, lúc nào cũng báo tin vui chứ chẳng bao giờ báo tin buồn. Ôn cô thở dài đầy từ ái, vắt khăn lau mặt cho Lận Hiệu, rồi bưng chén trà đã pha sẵn: "Mấy ngày ở ngoài ăn uống không đàng hoàng, v.ú làm món bánh mật con thích nhất đây, trước bữa tối con ăn vài miếng lót dạ."

Lận Hiệu cười vâng dạ. Thấy Ôn cô vừa nói vừa ngó ra cửa, biết bà đang mong con trai, hắn nói: "Thường Vanh về cùng con, giờ đang ở chuồng ngựa, lát nữa là về ngay thôi."

Ôn cô yên tâm hẳn, vừa chỉnh lại cổ áo cho Lận Hiệu vừa than: "Mấy đứa đi rồi, đêm nào v.ú cũng không ngủ ngon, cứ lo dọc đường gặp nguy hiểm. Hôm nay thì ngủ ngon được rồi. Mấy đứa mà không có tin tức gì nữa là v.ú phải lên chùa Đại Ẩn lạy Bồ Tát đấy."

Đang nói chuyện thì Thường Vanh về tới. Hai mẹ con gặp nhau, lại là một màn hỏi han rối rít.

Lận Hiệu thay y phục xong, bảo Thường Vanh: "Lát nữa ngươi đích thân đưa thư cho Tam Lang phủ Lỗ Quốc Công, bảo ta đã về Trường An, tối nay sẽ qua phủ tìm hắn." Thường Vanh vâng dạ.

Nhớ ra điều gì, cậu hạ thấp giọng: "Nghe nói trong phủ ta có khách mới đến." Cậu hất hàm về phía chính phòng.

Ôn cô nghe vậy liền cho đám Thính Phong lui ra, đợi trong phòng không còn người ngoài mới nói với Lận Hiệu: "Là cháu gái đằng ngoại của Thôi thị, từ U Châu tới, chỉ kém Thôi thị hai tuổi. Vừa vào phủ đã được Thôi thị sắp xếp ở Ỷ Hồng Cư. Mấy bữa nay Thôi thị thường xuyên dẫn cô ta đi lại khắp nơi, còn sắm sửa cho không ít trang sức y phục, bảo là sau này sẽ ở lại phủ ta dài hạn."

Lận Hiệu cau mày. Nhà mẹ đẻ của kế mẫu hắn tuy mang tiếng là dòng dõi quý tộc nhưng đã sa sút nhiều năm, họ hàng thân thích chỉ đếm trên đầu ngón tay, đâu ra cô cháu gái lớn thế này?

Thường Vanh phẫn nộ: "Bà ta lại muốn giở trò gì? Chẳng lẽ định nhét người vào phòng tiểu lang quân? Lôi cả cháu gái ra, bà ta không biết xấu hổ à?"

Ôn cô lắc đầu: "Chưa chắc đâu. Vị tiểu nương t.ử kia v.ú cũng gặp mấy lần, cử chỉ điệu bộ rất đoan trang, không giống loại người lẳng lơ hồ mị. Biết đâu chỉ là Vương phi tự mình đa tình thôi."

Nói rồi bà lại thở dài: "Cũng không biết vị Vương phi này nghĩ gì nữa, từ ngày vào phủ đến giờ chẳng lúc nào chịu ngồi yên. Đừng nói tiểu lang quân đã được Hoàng thượng sắc phong thế tử, cho dù chưa sắc phong, hai huynh đệ cách nhau mười mấy tuổi, chẳng lẽ bà ta còn trông mong con trai mình sau này làm chủ cái nhà này sao?"

Thường Vanh hỏi: "Vương gia nói sao? Cứ để mặc Thôi thị làm loạn à?"

Ôn cô lắc đầu: "Tính Vương gia con còn lạ gì. Suốt ngày chỉ thích đàn ca sáo nhị, việc trong phủ chẳng bao giờ ngó ngàng tới. Lúc các con đi vắng, Vương gia lại mua một đám ca kỹ từ Giang Nam về, nghe nói mấy bữa nay đều ở Yên Ba Quán nghe hát, hứng chí lắm."

Lận Hiệu im lặng. Phụ vương hắn là người vô tâm với chính sự nhất trong số các hoàng t.ử của Hoàng tổ phụ. Từ trẻ đã thích cầm kỳ thi họa, ngâm thơ đối câu, trông còn giống văn nhân mặc khách hơn cả văn nhân thật. Cả thành Trường An đều gọi ông là "Thi Tiên Vương Gia". Cũng nhờ vậy mà khi Tân hoàng lên ngôi, thẳng tay diệt trừ vây cánh đối lập, phụ vương hắn mới bảo toàn được mạng sống.

Chỉ là những năm gần đây, phụ vương ngày càng chìm đắm vào thanh sắc, dần dà trở nên u mê. Còn Thôi thị đương nhiên là vui mừng khi thấy thế, thấy phụ vương bỏ mặc mọi sự, gan bà ta ngày càng lớn, tay vươn ngày càng dài...

Đang suy nghĩ thì Thúy Nô, người hầu của Vương gia, cười hì hì xin vào bẩm báo, nói Vương gia và Vương phi đã bày tiệc ở Yên Ba Quán, mời tiểu lang quân qua dùng bữa.

Yên Ba Quán là một thủy tạ bốn bề là nước trong phủ Lan Vương. Trong hồ trồng đầy sen, mỗi độ hè về lá sen xanh ngắt, hoa sen hồng rực, mở cửa sổ ngắm cảnh thì nhã thú vô cùng. Chỉ tiếc giờ đang là đầu xuân, trong hồ đừng nói hoa sen, đến cái cành khô cũng chẳng thấy.

Hôm nay Yên Ba Quán phá lệ không có tiếng đàn sáo, xung quanh thủy tạ im ắng đến lạ, sự tĩnh lặng ẩn chứa vài phần quỷ dị. Bên ngoài hành lang, hai hàng người hầu đứng im phăng phắc, mỗi người cầm một chiếc đèn lồng cung đình, cứ như tượng gỗ, gió cũng không thổi bay được tà áo.

Lận Hiệu nhìn khuôn mặt đám người hầu đỏ rực dưới ánh đèn lồng, không hiểu sao trong lòng dấy lên một cảm giác khác thường.