Họa Bình Thu

Chương 8

15 

Lúc sửa soạn lên xe ngựa, phát hiện Thẩm Nhạn Chu đuổi theo, đứng sừng sững dưới bóng cây. Sắc mặt hắn tối sầm mù mịt. 

"Âm Âm..." 

Ta bất giác nhíu mày. 

"Thẩm nhị công t.ử, bao nhiêu con mắt đang nhìn, mong ngài hãy tự trọng, gọi ta một tiếng Giang đại cô nương." 

Hắn nhìn ta chằm chằm: "Ngày hôm đó gặp mặt ở t.ửu lâu, tại sao nàng không chịu nhận ta?" 

"Có cần thiết phải làm vậy không?" 

Ta nhấc mí mắt liếc nhìn hắn một cái: "Thẩm công t.ử chẳng lẽ đã quên, ngài vừa rồi vì muốn lấy lòng nhị muội ta, còn muốn tác hợp ta và nghĩa huynh ngài mà." 

"Thậm chí vì nghĩa huynh ngài là Tiểu Quận vương, cảm thấy ta không xứng với huynh ấy, còn định nạp ta làm thiếp cơ mà." 

Hắn gấp gáp phân bua: "Ta làm vậy là vì coi nhị muội nàng là nàng, coi như người mà ta đã gặp ở t.ửu lâu ngày hôm đó..." 

Ta ngắt lời hắn: "Thẩm nhị công t.ử, ta khuyên ngài đừng phí tâm tư nữa, nhị muội nhà ta cũng sẽ không để mắt đến ngài đâu." 

Giọng hắn khàn đi: "Đã biết nàng mới là chính chủ, ta đương nhiên sẽ không còn hứng thú gì với nàng ta nữa. Chỉ là, lẽ nào nàng thực sự vừa ý nhị ca ta?" 

Ta khinh khỉnh: "Chuyện này hình như đâu có liên quan đến Thẩm công t.ử nhỉ?" 

Nói xong ta cất bước định lên xe ngựa. Hắn tóm c.h.ặ.t lấy ta, sắc mặt vô cùng khó coi: "Nếu, nếu ta nói, người trao đổi thư từ với nàng suốt hai năm qua, là ta thì sao?" 

Ta lạnh lùng ra mặt: "Ngài có ý gì?" 

Hắn không dám nhìn thẳng vào mắt ta, ánh mắt né tránh, ấp úng nói: "Thực ra, thực ra trước giờ người viết thư cho nàng vẫn luôn là ta, là do sau này ta hồ đồ, mới để huynh ấy mạo danh ta." 

"Nàng quên rồi sao? Chúng ta đã hẹn ước, mùng một tháng Chín, khi hoa cúc vàng rộ, ta sẽ đến cửa cầu thân..." 

Ta hừ lạnh một tiếng: "Chúng ta quả thực từng có hẹn ước. Nhưng nếu ta nhớ không nhầm, chẳng phải ngài cũng nói, ta là một ả vô diệm, ngày sau nếu chúng ta thành thân, ngài sẽ không nhịn được mà tự chọc mù hai mắt mình cơ mà." 

Mặt hắn trắng bệch, lúc này mới hiểu ra hôm đó sau bức bình phong, ta đã nghe rõ tất cả mọi thứ. Nhưng vẫn cố gượng ép phân trần: "Nhưng rõ ràng nàng không những không xấu, mà lại đúng như hình dáng trong mộng của ta. Tại sao ngày xem mắt nhị ca hôm đó, nàng lại cố tình làm mình xấu xí?"

Ta cười lạnh: "Ta cố ý hóa trang xấu xí, ngài thật sự không biết là vì sao ư?" 

Chỉ trong nháy mắt, khuôn mặt hắn lộ ra vẻ vừa xót thương vừa thống khổ. 

Tại sao ư? 

Tất nhiên là bởi ta và hắn đã đính ước, ta không muốn lọt vào mắt kẻ khác nữa, để tránh sinh thêm nhiều trắc trở. Nào ngờ, là do chính bản thân hắn giăng bẫy, ngược lại tự đào hố chôn mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

16 

Sợ Thẩm Nhạn Chu không cam lòng, cứ dây dưa mãi, thực sự là làm người ta thấy khó xử. Triệu Mân đề nghị đưa chúng ta một đoạn, ta không chối từ. 

Vừa đến cửa phủ, mẹ đã mừng rỡ ra đón: "Ta nghe nói Tiểu Quận vương đến rồi?" 

Nói rồi bà nháy mắt với Ngâm Ngâm: "Ngâm Ngâm, Tiểu Quận vương đích thân đưa con về phủ, con phải mời ngài ấy vào trong dùng chén trà mới đúng chứ." 

Sau đó lại quay sang trách mắng ta: "Con cũng vậy, muội muội con còn nhỏ tuổi, nhất thời không nghĩ tới, con không biết phụ một tay chào hỏi sao? Người lớn chừng này rồi, mà cứ như khúc gỗ thế." 

Đây là lần đầu tiên ta cãi lại: "Mẹ, người luôn nói ta không biết kết giao, không biết gây dựng danh tiếng. Nhưng khi người trách mắng ta trước mặt người ngoài, người có từng nghĩ đến danh tiếng của ta không?" 

Trong chốc lát sắc mặt bà vô cùng khó coi: "Con đang nói cái gì thế, Tiểu Quận vương cũng coi là người ngoài sao? Nếu không phải vì có ý với muội muội con, với thân phận tôn quý như vậy lại tốt bụng đưa các con về nhà sao?" 

Vừa nói bà vừa quay sang Triệu Mân: "Tiểu Quận vương, Trưởng công chúa lúc trước đích thân khen Ngâm Ngâm với ta mấy lần, bảo con bé ngoan ngoãn, hôm nay hai người mới gặp nhau lần đầu..." 

"Bá mẫu!" Triệu Mân ngắt lời bà, nghiêm sắc mặt: "Mẫu thân ta nói, hôn sự của ta tự ta làm chủ!" 

Chàng nhìn ta, cuối cùng vẫn không nhịn được: "Hôm nay, ta là đưa Giang đại cô nương về phủ." 

Nụ cười trên mặt mẹ tức khắc cứng đờ, nửa ngày chưa hồi thần. 

Triệu Mân nhìn ta, vô cùng nghiêm túc nói: "Tuy rằng nàng ấy còn chưa ưng thuận, nhưng ta có thể đợi, đợi nàng ấy quay đầu, nhìn thấy ta. Đợi đến ngày sau nàng ấy cho phép ta bước vào Giang phủ, ta sẽ đến quấy rầy quý phủ sau." 

"Chỉ mong bá mẫu nể mặt mẫu thân ta, xin đừng gây khó dễ cho nàng ấy nữa." 

Nói rồi lại hành lễ, gật đầu với ta: "Nàng vào trong đi, nếu sẵn lòng, hãy viết thư cho ta, ta nhất định sẽ tới cửa cầu thân đúng ngày đã hẹn."

17 

Ta vốn tưởng mẹ sẽ mắng ta một trận xối xả, thậm chí ta đã mường tượng sẵn câu đầu tiên bà sẽ nói là gì.

"Ngươi đố kỵ với muội muội ngươi đến thế sao, ngay cả nam nhân của nó ngươi cũng muốn cướp?" 

Nhưng không ngờ bà chỉ nhìn ta một cái, chẳng nói năng gì, dắt tay Ngâm Ngâm đi thẳng vào trong. 

Bà không hỏi, ta cũng đỡ nhức tai. 

Cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra. 

Thẩm Nhạn Chu viết cho ta mấy bức thư liền. 

Không cần xem, ta cũng biết trong đó viết gì. Không nhận được hồi đáp của ta, hắn bắt đầu ngồi chầu chực ngoài cửa Giang phủ. 

Đúng lúc trùng hợp ta và Triệu Mân ra ngoài một chuyến, liền bị hắn chặn đường. Mắt hắn đỏ ngầu.