Họa Bình Thu

Chương 9

Cũng chẳng màng Tiểu Quận vương hay không Tiểu Quận vương, xông thẳng tới hét lớn: 

"Nhị ca, ta gọi huynh một tiếng nhị ca, việc huynh làm thế này mà gọi là việc của con người sao? Ta đã nói với huynh rồi, không cần huynh phải mạo danh ta nữa, huynh nghe không hiểu tiếng người sao?" 

"Tuy nói giờ huynh là Tiểu Quận vương, nhưng việc huynh mang ơn Hoài Dương Hầu phủ ta không phải giả đúng chứ? Cha ta đối xử với huynh thế nào? Huynh đối xử với con trai ông ấy thế này sao?" 

Triệu Mân kéo ta ra sau lưng che chở, lạnh lùng lườm lại hắn: "Cũng chính vì dưỡng phụ có ơn với ta, nên từ nhỏ đến lớn, có chuyện gì mà ta không nhường nhịn đệ?" 

"Đệ tưởng ta không biết đệ âm thầm khinh rẻ ta, ganh đua với ta sao, ta đã bao giờ tính toán với đệ chưa? Ngay cả chuyện của Âm Âm, đệ tưởng ta chưa từng nhường đệ sao?" 

Chàng nhìn hắn, gằn từng chữ một: "Ta đã nhường đệ rồi, là do chính tay đệ lại đem quyền lựa chọn của nàng trao lại cho ta. Lần này, ta sẽ không nhường, ta sẽ để tự nàng quyết định." 

Vừa dứt lời, Thẩm Nhạn Chu đã vung một cú đ.ấ.m tới. Triệu Mân đỡ trọn cú đ.ấ.m của hắn, lùi lại vài bước, che chở ta sang một bên. 

Xoay người liền trả lại hắn một đ.ấ.m: "Đã muốn tẩn ngươi từ lâu rồi, cái thứ gì đâu, chiều chuộng quá lại sinh thói vô pháp vô thiên." 

"Âm Âm xinh đẹp, nên ngươi muốn quay lại, nhưng ngươi có từng nghĩ đến lúc ngươi hắt hủi nàng ấy chưa? Tình nghĩa hai năm, ngươi nói bỏ là bỏ, ngươi có từng nghĩ đến cảm nhận của nàng ấy chưa?" 

Thẩm Nhạn Chu đ.á.n.h trả lại, cũng hét lên: "Chuyện của ta và nàng ấy, từ khi nào đến lượt người ngoài như huynh nhúng mũi vào chọc ngoáy."

"Ban đầu người nàng đồng ý gả là ta, không phải huynh!"

18 

Hai người đ.á.n.h nhau một trận ngay trước cổng Giang phủ. 

Đợi đến khi họ đ.á.n.h xong, ta ngồi xổm bên cạnh Thẩm Nhạn Chu, kiểm tra vết thương của hắn, lạnh nhạt buông một câu: "Hai người các ngươi đều đáng bị như thế này, cũng coi như giúp ta xả được cục tức này rồi." 

Nói rồi sai Thị Thư vào trong lấy t.h.u.ố.c trị thương. 

Thẩm Nhạn Chu mặt mũi bầm dập, lại lộ vẻ vui mừng: "Âm Âm, trong lòng nàng vẫn còn ta đúng không, nếu không, sao nàng lại quan tâm vết thương của ta trước." 

Ta quay đầu lại nhìn đã thấy Triệu Mân c.ắ.n c.h.ặ.t môi, trong mắt ngập tràn vẻ bị tổn thương. Đến bước chân cũng không đứng vững nổi nữa. 

"Âm Âm, nàng có thể không chọn ta, nhưng hắn đối xử với nàng như vậy, nàng vẫn còn muốn tin hắn sao?" 

Ta lắc đầu: "Chẳng qua thấy hắn là công t.ử của Hoài Dương Hầu phủ, bị thương trước cổng Giang phủ thì khó coi thôi." 

Thẩm Nhạn Chu nắm c.h.ặ.t lấy tay ta, vẻ mặt van nài cầu khẩn: "Âm Âm, ta sai rồi, ta thực sự biết sai rồi. Cầu xin nàng, cho ta thêm một cơ hội nữa." 

"Nể tình chúng ta giao hảo suốt hai năm. Nàng đã từng hứa với ta, ta đến cầu hôn, nàng sẽ đồng ý gả. Ta hối hận rồi, ta thực sự thích nàng." 

Ta hất tay hắn ra, nhận lấy t.h.u.ố.c trị thương mà Thị Thư đưa tới, ném lên người hắn: "Ngươi thích ta ở điểm gì? Tài năng? Hay là khuôn mặt này? Bớt ghê tởm người khác đi, thứ tình cảm của ngươi, một xu cũng không đáng." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Hôm nay ngươi phải chịu trận đòn này, ân oán giữa chúng ta coi như thanh toán xong. Từ nay về sau ngươi đừng xuất hiện trước mặt ta nữa, đỡ làm bẩn mắt ta." 

Ta đứng dậy, mặc kệ sự hối hận và đau khổ hằn sâu trên gương mặt hắn, xoay người bước về phía Triệu Mân. 

Triệu Mân lập tức bật dậy khỏi mặt đất, lùi sang một góc: "Ta bị thương nhẹ hơn, ta không muốn thanh toán ân oán với nàng!" 

Ta thở dài thườn thượt: "Chàng chịu trận đòn này, mọi oán hận chuyện chàng giúp hắn lừa gạt ta trước kia đều coi như xong, sau này chàng chỉ tính là ân thôi!" 

Chàng sững sờ, đứng bất động. 

Hồi lâu sau mới phản ứng lại, khóe miệng cong lên.

19 

Lễ cập kê của ta được tổ chức vô cùng long trọng. Mấy vị quý nữ, công t.ử quen biết hôm du ngoạn hoa viên đều gửi quà chúc mừng.

Còn có mấy nhà nhờ người tới dò hỏi, hỏi xem ta đã định hôn sự hay chưa. 

Nghe nói Thẩm Nhạn Chu cũng muốn tặng quà, nhưng do hắn và Tiểu Quận vương đ.á.n.h nhau. Lúc về lại bị cha đ.á.n.h một trận, đ.á.n.h cho m.ô.n.g nở hoa. 

Bị cấm túc, chỉ đợi dưỡng thương xong xuôi sẽ bị tống đến quân doanh Tây Bắc để rèn luyện. 

Ta đoán đây hẳn là công lao của Triệu Mân, đề phòng hắn lại đến quấy rầy ta. 

Lão bản cửa tiệm tặng ta một thỏi mực Tùng Giang thượng hạng. 

Rồi còn len lén chúc mừng ta, có một bộ thoại bản được đào hát đang nổi chọn trúng, cải biên thành tuồng hát nổi khắp nơi. Chớp mắt đã bán đắt như tôm tươi, cháy hàng luôn rồi. 

Bảo ta mau ch.óng thừa thắng xông lên xuất bản quyển tiếp theo. 

Phủ Trưởng công chúa lại càng ban thưởng không ít đồ vật. Ta nghi ngờ Triệu Mân đây là định dọn sạch cả khố phòng của mẫu thân chàng mất. 

Lụa là gấm vóc, vàng bạc trang sức, đồ cổ ngọc khí, sách quý, thậm chí cả đồ chơi trẻ con... 

"Những ấm ức nàng nhắc tới trong thư, tuy chưa hề nói rõ nhưng ta đều có thể hình dung ra được." 

"Bà ấy là mẹ nàng, ta không thể nói gì nhưng ta có thể dùng cách của ta bù đắp cho nàng nhiều nhất có thể. Sau này người khác có gì, Âm Âm của chúng ta cũng phải có đủ tất cả." 

Ngâm Ngâm ngưỡng mộ vô cùng: "Tỷ tỷ, năm sau là lễ cập kê của muội rồi, chắc chắn muội sẽ không nhận được nhiều đồ tốt thế này đâu." 

Môi mẹ mấp máy vài cái, cuối cùng cũng không nhịn được mà mở miệng: "Muội muội con nhỏ tuổi hơn con, con làm trưởng tỷ nên nhường nhịn nó." 

"Theo ta thấy, Thẩm gia Tam lang kia cũng không tồi, thứ t.ử của Hoài Dương Hầu phủ, lẽ nào còn thiệt thòi con sao? Huống hồ xem bộ dạng các ngươi làm mình làm mẩy, hắn cũng coi như nặng tình nặng nghĩa với con, sau khi thành thân ắt hẳn sẽ không để con chịu thiệt." 

"Sao con không nhường Tiểu Quận vương cho muội muội con đi?"