Họa Bình Thu

Chương 7

13 

Ma ma đưa Thẩm Mân đi thỉnh an Trưởng công chúa. 

Trưởng công chúa vừa nhìn thấy chàng liền lập tức mừng rỡ khôn xiết: "Đứa trẻ này, lúc nãy không phải còn không chịu, sao giờ lại tới rồi?" 

Thẩm Mân bước nhanh vài bước, hành lễ bái lạy: "Thỉnh an mẫu thân." 

Nếu không phải chàng vừa mới giãi bày với ta, rằng chàng mới được sinh mẫu tìm lại hồi tháng trước. Thì giờ phút này e là ta cũng giống mọi người, kinh ngạc đến mức không khép nổi miệng. 

Quay đầu nhìn Thẩm Nhạn Chu, miệng hắn há hốc, dường như cũng đang mang một vẻ mặt sững sờ ngây dại. 

Đúng rồi, nếu hắn sớm biết nghĩa huynh của mình chính là Tiểu Quận vương thì có cho vàng cũng chẳng dám đẩy nữ t.ử xấu xí mà mình không muốn cho huynh ấy. 

Kẻ này, đối với người trong mộng thì vô tình, đối với huynh đệ lại vô nghĩa. Sớm nhìn thấu bộ mặt thật của hắn, trái lại là sự may mắn của ta. 

Trưởng công chúa tươi cười rạng rỡ, tự tay đỡ Thẩm Mân đứng dậy, rồi quay sang giới thiệu với mọi người: "Đây chính là con trai của ta, Triệu Mân." 

Mọi người xung quanh thi nhau tán dương, khen ngợi Tiểu Quận vương phong thái trác tuyệt, nhìn là biết ngay được kế thừa phong cốt của mẹ. 

Trưởng công chúa lại càng cười đến mức không khép được miệng. Rồi lại hỏi Thẩm Mân, à không, Triệu Mân. 

Nữ t.ử mà chàng ưng ý là ai, sao không mang đến cho mẫu thân xem mặt. 

Triệu Mân chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn ta một cái: "Mẫu thân, còn chưa biết người ta có thuận ý hay không, cứ đợi mọi chuyện quyết định xong xuôi rồi tính tiếp." 

Sau đó mới quay sang chào hỏi các vị công t.ử, quý nữ. 

Ngâm Ngâm thảng thốt một hồi lâu, bỗng vỗ tay một cái: "Ái chà, hóa ra Tiểu Quận vương sắp làm tỷ phu ta rồi, lần này thì mẹ được như ý nguyện rồi." 

Ta vội vàng bụm miệng muội ấy lại, kéo sang một bên. 

"Chuyện còn chưa có chắc chắn đâu." 

Sợ muội ấy ăn nói lung tung, ta bèn kéo muội ấy đi thay đồ. Đến khi quay lại, vừa đi vòng qua góc đình đã nghe thấy thanh âm quen thuộc đang chuyện trò. 

Hóa ra là hai huynh đệ Thẩm gia. 

Thẩm Nhạn Chu dường như vẫn không dám tin vào sự thật: "Nhị ca, sao huynh lại có thể… Huynh thật là, sao không nói sớm với đệ?" 

Triệu Mân chỉ cười nhạt: "Có gì đáng để nói đâu, sợ nói ra rồi, tình huynh đệ lại sinh ra xa cách.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Thẩm Nhạn Chu bỗng nhiên nhớ ra điều gì, vô cùng áy náy nói: "Nếu huynh đã là Quận vương tôn quý, lại sớm có người trong mộng, vậy thì cô nương xấu xí kia đành bỏ qua vậy." 

Hắn chau mày rầu rĩ: "Lần này thì rắc rối to rồi, đệ vốn đã nhắm trúng nhị tiểu thư Giang gia kia. Phía huynh lại chẳng đi đến đâu, vậy chẳng phải nàng ta không có ai lấy sao?" 

Triệu Mân biến sắc, nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày: "Một nữ t.ử tốt đẹp như nàng ấy, sao lại có chuyện không ai lấy?" 

Thẩm Nhạn Chu gãi gãi đầu, buông tiếng thở dài: "Cũng phải, gác dung mạo sang một bên không bàn đến, nàng ta cũng quả thực không chê vào đâu được, chỉ tiếc là..." 

Hắn chẳng hiểu nghĩ thế nào, bỗng ưỡn thẳng cổ, ra vẻ hiên ngang lẫm liệt như thể coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng: "Thôi bỏ đi, nếu thật sự không còn cách nào, ta cưới cả nàng ta luôn vậy." 

"Nghĩ lại để nhị muội nàng ta làm chủ mẫu, nàng ta làm thiếp cũng được, còn hơn là gả đi nhà khác, ít nhất sẽ không bị vì nhan sắc xấu xí mà bị ngược đãi."

14 

Ta không sao nghe lọt tai được nữa, bước tiến tới: "Thẩm nhị công t.ử khẩu khí lớn thật đấy. Chẳng lẽ hai tỷ muội ta không tìm nổi gia đình chồng t.ử tế, mà phải gộp cả lại gả hết vào nhà ngươi sao?" 

Ngâm Ngâm cũng tức tối, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu: "Tỷ tỷ ta xấu xí, mắt ngươi mù rồi sao?" 

Nói rồi muội ấy giơ tay vén phắt nón che mặt của ta lên: "Ngươi lại dám bảo tỷ ấy xấu xí? Trông thế này mà gọi là xấu sao?" 

Trong vườn vốn dĩ còn có những người khác, lúc này nghe thấy tiếng cãi vã đều xúm lại. 

Mấy vị công t.ử lúc trước vốn đang thăm dò tin tức về ta chớp mắt cũng lộ ra vẻ kinh diễm. Ánh mắt bọn họ quay sang nhìn Thẩm Nhạn Chu, chỉ thấy tràn ngập vẻ khó hiểu. 

Mà Thẩm Nhạn Chu ngay khoảnh khắc nhìn rõ khuôn mặt ta, như thể bị sét đ.á.n.h trúng: "Nàng, nàng không phải là Giang nhị cô nương sao?" 

Hắn quay đầu nhìn Ngâm Ngâm: "Vậy nàng lại là ai?" 

Sự thể đã đến nước này, ta cũng chẳng giấu giếm nữa: "Thẩm công t.ử, ta là Giang đại cô nương." 

Huyết sắc trên mặt hắn nháy mắt rút sạch không còn một giọt. Rồi lại đột ngột ập tới, xanh đỏ đan xen, vô cùng khó coi. 

Môi hắn mấp máy hồi lâu, vậy mà chẳng rặn ra nổi nửa chữ. Triệu Mân đứng bên cạnh thì sắc mặt vẫn như thường, tuy có kinh diễm nhưng lại không thấy nét vui mừng. 

Hồi lâu, Thẩm Nhạn Chu cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói, khô khốc thốt lên: "Âm Âm, nàng là Âm Âm... khuôn mặt này của nàng..." 

"Sao thế?" 

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, cười càng thêm phần ôn hòa: "Thẩm nhị công t.ử vừa nãy không phải còn chê ta xấu xí sao?" 

Hắn bị câu này của ta chặn họng không nói nên lời, hai vành tai đỏ rực như bị thiêu đốt.