Minh Anh và Hoàng Đức vừa rời khỏi không gian tùy thân, lòng tràn đầy căng thẳng. Bầu không khí xung quanh như dày đặc hơn, khiến họ cảm nhận rõ sự hiện diện của một mối đe dọa đang rình rập. Họ bước đi nhanh chóng, cố gắng không gây ra tiếng động, nhưng trong lòng mỗi người đều đang sôi sục những suy nghĩ.
“Cô có cảm giác như có ai đó đang theo dõi không?” Hoàng Đức hỏi, giọng thấp hơn thường lệ.
“Có,” Minh Anh đáp, ánh mắt chăm chú quan sát xung quanh. “Chúng ta cần phải cẩn thận. Họ có thể đã phát hiện ra chúng ta.”
Hai người rẽ vào một con hẻm tối tăm, nơi ánh đèn đường chỉ le lói những mảng sáng yếu ớt. Minh Anh nắm chặt tay Hoàng Đức, cảm giác như có hàng triệu con mắt đang dõi theo từng bước đi của họ. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía cuối hẻm. Họ dừng lại, tim đập nhanh hơn.
“Chúng ta phải đi,” Minh Anh thì thầm, kéo tay anh.
“Chờ đã,” Hoàng Đức nói, ánh mắt dán chặt về phía tiếng động. “Có thể là kẻ địch.”
“Hoặc có thể chỉ là một con mèo hoang,” Minh Anh châm biếm, nhưng trong lòng cô cũng không thoải mái. “Chúng ta không thể ở lại đây lâu.”
Họ tiếp tục di chuyển, tâm trí Minh Anh quay cuồng với các thông tin mà họ đã thu thập. “Chúng ta cần trở lại văn phòng, xem lại những dữ liệu từ vụ án trước,” cô nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói.
“Đồng ý. Nhưng trước hết, cần phải liên lạc với Hằng để xem cô ấy đã tìm thấy gì từ hiện trường.” Hoàng Đức đáp, vẻ mặt nghiêm túc.
“Đúng rồi. Hằng có thể có những thông tin giá trị. Nhưng liệu cô ấy có an toàn không?” Minh Anh lo lắng.
“Hãy tin tưởng vào khả năng của Hằng. Cô ấy là một chuyên gia pháp y,” Hoàng Đức an ủi. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra manh mối trước khi có nạn nhân tiếp theo.”
Vừa nói, họ vừa lén lút rời khỏi hẻm, tiến về phía văn phòng điều tra. Bầu không khí càng lúc càng nặng nề, như thể có một cái gì đó lớn lao đang chờ đợi họ phía trước. Khi đến gần văn phòng, một chiếc xe hơi đen bóng đỗ bên lề đường, khiến Minh Anh dừng lại.
“Xe này… không phải là xe của ai đó trong đội,” cô nói, cảm giác lo lắng dâng lên.
“Có thể là một người bên ngoài,” Hoàng Đức nói, nhưng không giấu nổi sự nghi ngờ. “Chúng ta phải kiểm tra xem có ai bên trong không.”
Họ lén lút tiếp cận chiếc xe, ánh mắt Minh Anh dán chặt vào cửa sổ tối màu. Bên trong không có dấu hiệu của sự sống, nhưng một cảm giác lạnh lẽo xâm chiếm tâm trí cô. “Chúng ta không thể mạo hiểm,” cô thì thầm. “Có thể họ đang theo dõi chúng ta.”
“Cô nghĩ ai có thể làm điều này?” Hoàng Đức hỏi, không rời mắt khỏi chiếc xe.
“Chắc chắn là ‘Hồ Sơ’. Họ không muốn để chúng ta điều tra thêm,” Minh Anh đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải vào trong, xem Hằng có tìm ra gì không.”
Khi họ bước vào văn phòng, không khí bên trong lạnh lẽo, như thể mọi thứ đều đang chờ đợi. Minh Anh nhanh chóng tiến về phía bàn làm việc, nơi Hằng thường ngồi. Đống tài liệu chất chồng cho thấy cô đã làm việc không ngừng nghỉ.“Hằng!” Minh Anh gọi lớn, nhưng không có tiếng trả lời.
“Cô ấy không ở đây,” Hoàng Đức nói, đôi mắt anh quét qua các góc phòng. “Cảm giác như có điều gì đó không ổn.”
“Chúng ta cần kiểm tra máy tính của cô ấy,” Minh Anh nói, bắt đầu lục lọi trong đống giấy tờ. “Có thể cô ấy để lại manh mối nào đó.”
Hoàng Đức ngồi xuống máy tính của Hằng, gõ nhanh chóng. “Đã tìm thấy một vài file liên quan đến vụ án gần đây. Cô ấy đã ghi lại những thông tin quan trọng.”
“Có gì không?” Minh Anh hỏi, không giấu nổi sự hồi hộp.
“Có một nạn nhân mới. Thời gian tử vong dự kiến là tối nay,” Hoàng Đức nói, mặt anh tái đi. “Chúng ta cần phải đi ngay.”
“Đúng vậy. Nếu không, có thể sẽ có người chết oan,” Minh Anh đáp, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để điều đó xảy ra.”
Họ nhanh chóng thu dọn tài liệu và chuẩn bị rời khỏi văn phòng. Nhưng khi vừa bước ra ngoài, một bóng người lướt qua, khiến cả hai dừng lại. Minh Anh cảm thấy nổi da gà. “Có ai đó ở đây,” cô thì thầm.
“Chúng ta phải đi, ngay bây giờ,” Hoàng Đức nói, giọng đầy quyết tâm.
“Không! Đợi đã,” Minh Anh ngăn lại. “Chúng ta cần phải tìm hiểu xem ai đang theo dõi mình.”
Họ lén lút quan sát, và bất ngờ phát hiện một người đàn ông đứng ở góc phố, ánh mắt nghi ngờ dõi theo họ. Minh Anh thầm nghĩ: “Hắn ta chắc chắn không phải ngẫu nhiên có mặt ở đây.”
“Cô nghĩ hắn ta là ai?” Hoàng Đức hỏi, giọng anh thấp lại.
“Có thể là kẻ giết người,” Minh Anh trả lời, lòng cô dâng trào sự hồi hộp. “Chúng ta cần phải tiếp cận hắn.”
Họ lén lút tiến lại gần, nhưng khi đã đến gần, người đàn ông bất ngờ quay lưng, nhanh chóng biến mất vào màn đêm. Minh Anh và Hoàng Đức nhìn nhau, cảm giác như thời gian đang trôi qua nhanh hơn bao giờ hết.
“Không thể để hắn chạy thoát,” Hoàng Đức nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt.
“Chúng ta phải nhanh lên, không còn thời gian nữa,” Minh Anh đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Nếu không, sẽ lại có một nạn nhân mới.”
Họ lập tức đuổi theo, từng bước chân vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Cuộc chiến với thời gian đã chính thức bắt đầu.