Hồ Sơ Tội Phạm

Chương 7: Nguy hiểm rình rập

Minh Anh và Hoàng Đức lao ra khỏi văn phòng, trái tim đập nhanh, không chỉ vì sự khẩn trương của nhiệm vụ mà còn vì cảm giác không an toàn đang rình rập xung quanh. Ánh đèn đường le lói như muốn nhắc nhở họ rằng đêm nay có thể sẽ không chỉ là một cuộc điều tra nữa.

“Cô có chắc chắn rằng hắn ta không thể thoát được không?” Hoàng Đức hỏi, giọng anh đầy căng thẳng.

“Chúng ta không thể để hắn đi, hắn chính là đầu mối,” Minh Anh đáp, mắt vẫn dõi theo hướng mà người đàn ông biến mất. “Chắc chắn hắn biết điều gì đó.”

Họ chạy nhanh qua các con phố vắng vẻ, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Minh Anh cảm thấy một áp lực nặng nề, như thể có ai đó đang quan sát từng bước đi của họ. Cô quay đầu lại, nhưng không thấy gì ngoài những bóng đen. “Hắn ta không ở đây đâu,” cô thì thầm, cố gắng trấn an bản thân.

“Nhưng có thể có người khác,” Hoàng Đức nhắc nhở, ánh mắt anh quét qua từng ngóc ngách. “Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”

“Đúng vậy. Hãy cẩn thận,” Minh Anh nói, chợt dừng lại. “Có thể chúng ta đã bị theo dõi từ lâu rồi.”

“Hồ Sơ không phải là tổ chức dễ đối phó,” Hoàng Đức nói, nét mặt trở nên nghiêm trọng. “Nếu họ đã để ý đến chúng ta, có thể chúng ta đang ở trong tầm ngắm.”

“Chúng ta cần phải liên lạc với Hằng,” Minh Anh đề xuất. “Cô ấy có thể có thông tin về những gì đang xảy ra.”

Hoàng Đức gật đầu, nhưng trước khi kịp gọi điện, một tiếng động lạ vang lên từ phía sau. Họ quay lại, chỉ thấy một bóng người lướt qua. Minh Anh nắm chặt tay Hoàng Đức, “Chúng ta không thể để hắn chạy thoát lần nữa.”

“Đúng vậy,” Hoàng Đức nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Đi thôi!”

Họ lao về phía bóng dáng đó, chạy qua những con phố tối tăm. Hơi thở của Minh Anh trở nên gấp gáp, nhưng cô không cho phép mình dừng lại. Mục tiêu của họ đang ở ngay trước mắt, và họ không thể để cơ hội trôi qua.

Khi đến một góc phố, họ bắt gặp một chiếc xe đỗ bên đường, cửa sau mở hé. Người đàn ông mà họ đang truy đuổi đã biến mất vào trong. “Chúng ta phải vào trong,” Minh Anh quyết định, không chút do dự.

“Cô điên à? Có thể bên trong có bẫy,” Hoàng Đức cảnh báo, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào chiếc xe.

“Chúng ta không có thời gian,” Minh Anh đáp, giọng kiên quyết. “Nếu hắn ta là người của Hồ Sơ, chúng ta phải biết hắn đang tính toán gì.”

Họ nhanh chóng lén lút tiếp cận chiếc xe, nhưng khi Minh Anh vừa bước tới cửa, một tiếng động chói tai vang lên. Cánh cửa xe đóng sập lại, ánh đèn trong xe bỗng sáng lên, làm lộ rõ một người đàn ông khác ngồi bên trong, ánh mắt lạnh lùng.

“Chào mừng các vị điều tra viên,” hắn ta nói với nụ cười nham hiểm. “Rất vui được gặp mặt.”

“Hắn là ai?” Hoàng Đức thì thầm, sự nghi ngờ hiện rõ trên mặt.

“Không biết, nhưng chắc chắn không phải người tốt,” Minh Anh đáp, không rời mắt khỏi hắn.“Đến đây làm gì? Để dọa chúng tôi?” Hoàng Đức bước lên một bước, tay nắm chặt, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào.

“Không, không. Tôi đến đây để gửi một thông điệp,” người đàn ông nói, giọng điệu tự tin. “Các bạn nên dừng cuộc điều tra này lại. Tốt hơn hết là quay về, nếu không… sẽ có người phải trả giá.”

“Người của Hồ Sơ?” Minh Anh hỏi, lòng đầy bực bội.

“Có thể,” hắn ta nhún vai. “Nhưng không chỉ có họ. Các bạn đang động vào những điều không nên động vào.”

Minh Anh và Hoàng Đức nhìn nhau, không biết phải phản ứng thế nào. “Chúng tôi sẽ không dừng lại,” Minh Anh nói, giọng cương quyết. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật.”

Người đàn ông bật cười, tiếng cười vang vọng giữa đêm. “Thật đáng tiếc. Tôi rất muốn xem các bạn làm gì tiếp theo. Nhưng hãy nhớ, cái giá phải trả sẽ rất đắt.”

Hắn ta quay lại, bước vào trong xe, cửa đóng sập lại. Chiếc xe lao đi trong đêm tối, để lại hai người đứng ngẩn ngơ giữa phố phường. Minh Anh cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên. “Họ đang cố gắng dọa chúng ta.”

“Có thể họ đã biết chúng ta đang điều tra,” Hoàng Đức nói, sự lo lắng hiện rõ trên mặt. “Nếu đúng như vậy, chúng ta sẽ phải cẩn thận hơn.”

“Chúng ta cần phải tìm Hằng,” Minh Anh quyết định. “Cô ấy có thể giúp chúng ta.”

Họ nhanh chóng rời khỏi hiện trường, lòng đầy căng thẳng. Cảm giác như bóng tối đang dần dày đặc hơn, và mối đe dọa từ tổ chức "Hồ Sơ" đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cuộc chiến không chỉ là tìm ra sự thật, mà còn là bảo vệ chính mình khỏi những thế lực bí ẩn đang rình rập.

Khi họ quay lại văn phòng, Minh Anh cảm thấy như có ai đó đang theo dõi họ. Mỗi bước đi đều có cảm giác như có hàng trăm ánh mắt đang dõi theo. “Cô có thấy không?” cô hỏi Hoàng Đức.

“Có, nhưng không rõ là ai,” anh đáp, ánh mắt quét qua xung quanh. “Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm Hằng.”

“Hãy cẩn thận,” Minh Anh nói, lòng tràn đầy lo lắng. “Nếu họ đã theo dõi chúng ta, có thể Hằng cũng đang trong nguy hiểm.”

Mỗi giây trôi qua, áp lực càng lớn hơn. Họ bước vào văn phòng, nhưng không thấy Hằng đâu. “Cô ấy đâu rồi?” Minh Anh hỏi, cảm giác bất an dâng cao.

“Có thể cô ấy đã đi đâu đó,” Hoàng Đức nói, giọng có phần lo lắng. “Nhưng nếu cô ấy không ở đây, có nghĩa là…”

“Có nghĩa là chúng ta đang trong tình trạng khẩn cấp,” Minh Anh cắt ngang. “Chúng ta phải tìm cô ấy, ngay bây giờ.”

Họ lại lao ra ngoài, không hề hay biết rằng một bóng đen đang theo dõi từng bước của họ từ xa. Kẻ bí ẩn đó mỉm cười, như thể đã tính toán trước mọi bước đi của họ. Cuộc chơi đã bắt đầu, và họ chỉ là những quân cờ trong một ván cờ lớn mà họ chưa hề hay biết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn