Hồ Sơ Tội Phạm

Chương 5: Khám phá không gian tùy thân

Minh Anh dẫn Hoàng Đức tới một góc khuất của căn phòng nhỏ, nơi ánh sáng chỉ le lói từ chiếc đèn bàn cũ kỹ. Cô nhẹ nhàng chạm vào một mảng tường, và một phần tường lập tức chuyển động, mở ra một cánh cửa bí mật. Hoàng Đức tròn mắt nhìn, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến.

“Đây là không gian tùy thân của tôi,” Minh Anh nói, giọng điệu tự hào nhưng cũng có chút hồi hộp. “Nơi tôi lưu trữ chứng cứ và kế hoạch điều tra.”

“Không thể tin nổi! Cô có một căn phòng bí mật?” Hoàng Đức nhướng mày, cảm giác vừa ngạc nhiên vừa ấn tượng. “Cô không cho tôi biết điều này từ đầu sao?”

“Làm sao tôi có thể tin tưởng anh khi mà anh chỉ là một sĩ quan cảnh sát bất đắc dĩ?” Minh Anh cười khẩy, rồi bước vào bên trong. “Còn nhiều điều tôi cần phải bảo vệ.”

Bên trong không gian tùy thân, mọi thứ được sắp xếp gọn gàng. Những bức ảnh, tài liệu, và các bản đồ dán trên tường tạo thành một bức tranh lớn về các vụ án mà cô đang theo đuổi. Hoàng Đức bước vào, nhìn quanh, cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới khác.

“Cô đã làm tất cả những điều này một mình?” Anh hỏi, không giấu nổi sự ngưỡng mộ.

“Không hoàn toàn. Nhưng tôi đã tự mình thu thập rất nhiều thông tin,” Minh Anh đáp, ánh mắt sáng lên khi nói về công việc của mình. “Nếu không có những bí mật này, có lẽ chúng ta đã không thể tiến xa như vậy.”

“Nhưng sao cô lại phải làm mọi thứ một mình?” Hoàng Đức cảm thấy bất bình. “Chúng ta là một đội mà.”

“Đội ư?” Minh Anh nhếch môi. “Đội ngũ này không có chỗ cho những người không tin tưởng lẫn nhau.”

“Cô có ý gì?” Hoàng Đức nhíu mày.

“Cứ như thế, anh không thể cứ mãi tự phụ rằng mình là người có thể bảo vệ mọi thứ,” Minh Anh thẳng thắn. “Mỗi người trong đội đều cần phải đóng góp, và điều quan trọng nhất là phải tin tưởng lẫn nhau.”

“Thế thì hãy để tôi giúp cô. Tôi có thể bảo vệ cô, và cùng nhau, chúng ta có thể tìm ra sự thật.” Giọng Hoàng Đức tràn đầy quyết tâm.

Minh Anh nhìn anh, trong lòng nổi lên một cảm xúc lẫn lộn. “Được rồi, nhưng anh phải hứa rằng sẽ không làm rối mọi thứ.”

“Tôi hứa,” Hoàng Đức gật đầu, ánh mắt nghiêm túc. “Vậy bây giờ, chúng ta bắt đầu từ đâu?”

“Trước tiên, hãy xem những tài liệu này.” Minh Anh chỉ vào một chồng giấy tờ. “Đây là những thông tin về tổ chức ‘Hồ Sơ’. Họ đang hoạt động rất bí mật và có khả năng liên quan đến các vụ án mạng gần đây.”

“Chúng ta phải cẩn thận. Họ không phải là những kẻ dễ bị bắt,” Hoàng Đức nói, giọng khẩn trương.

“Đúng vậy,” Minh Anh đồng ý. “Nhưng nếu không dám mạo hiểm, chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu.”

Cả hai bắt đầu phân tích tài liệu, ánh sáng từ chiếc đèn bàn chiếu sáng khuôn mặt họ, tạo nên không khí hồi hộp. Hoàng Đức chợt nhớ ra điều gì đó. “Cô có biết ai là người đứng sau tổ chức này không?”

“Có một số cái tên, nhưng chưa đủ để khẳng định,” Minh Anh lắc đầu. “Chúng ta cần phải điều tra thêm.”

Họ thảo luận về các manh mối, những thông tin quan trọng mà Minh Anh đã thu thập được. Trong không khí căng thẳng, Minh Anh cảm nhận được sự tin tưởng đang dần nhen nhóm giữa hai người.“Cô có thể giúp tôi xác định những kẻ đứng sau tổ chức này không?” Hoàng Đức hỏi, đôi mắt đầy hy vọng.

“Có thể. Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải chuẩn bị tinh thần cho những gì sẽ đến.” Minh Anh đáp, giọng điệu nghiêm túc.

Bỗng nhiên, có tiếng động lạ vang lên từ ngoài cửa. Minh Anh và Hoàng Đức nhìn nhau, lòng đầy lo lắng. “Có vẻ như chúng ta không còn thời gian nữa,” cô thì thầm.

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!” Hoàng Đức đứng dậy, hướng mắt về phía cửa.

“Chờ đã,” Minh Anh ngăn lại, “Để tôi kiểm tra trước.” Cô lén lút tiến lại gần cánh cửa, trái tim đập nhanh như trống. Cô mở một chút, nhìn ra ngoài.

Một bóng người lướt qua, khiến Minh Anh cảm thấy hồi hộp. “Có ai đó ở đây,” cô thì thầm, quay lại nhìn Hoàng Đức. “Chúng ta cần phải hành động nhanh.”

“Để tôi bảo vệ cô,” Hoàng Đức nói, giọng đầy quyết tâm.

“Đừng làm điều ngốc nghếch. Chúng ta phải thông minh hơn,” Minh Anh nói, nhấn mạnh. “Chúng ta không thể để họ phát hiện ra.”

Họ nhanh chóng thu dọn tài liệu, chuẩn bị rời khỏi không gian tùy thân. Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, nhưng Minh Anh không thể shake off cảm giác như có ai đó đang theo dõi họ. Ánh mắt cô liếc nhanh ra ngoài, nơi bóng tối tràn ngập. “Chúng ta phải đi, ngay bây giờ,” cô nói, gấp rút.

Khi họ ra khỏi căn phòng bí mật, Minh Anh có cảm giác như có một cái gì đó lớn lao đang chờ đợi họ phía trước. Những bí mật đen tối đang dần lộ diện, và tổ chức ‘Hồ Sơ’ sẽ không dễ dàng để họ thoát khỏi vòng tay của nó.

“Chúng ta cần phải tìm cách liên lạc với những người khác trong đội,” Hoàng Đức nói, vừa đi vừa quan sát xung quanh.

“Đúng vậy. Càng nhiều người tham gia, càng có cơ hội thành công,” Minh Anh đồng ý, cảm thấy lòng tràn đầy quyết tâm.

Họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn đường le lói yếu ớt. Mọi thứ xung quanh dường như trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ. Minh Anh không thể shake off cảm giác như có bóng dáng nào đó đang theo dõi họ.

“Cô có thấy gì không?” Hoàng Đức hỏi, giọng anh thấp xuống.

“Chỉ là cảm giác thôi,” Minh Anh trả lời, nhưng lòng cô không yên. “Chúng ta phải cẩn thận.”

Khi bước ra khỏi hẻm, một chiếc xe hơi đen bóng đỗ lại gần, kính xe tối màu không cho phép họ nhìn thấy bên trong. Minh Anh dừng lại, trái tim đập nhanh hơn. “Chúng ta nên đi,” cô nói, kéo tay Hoàng Đức.

“Chờ đã,” anh nói, ánh mắt dán chặt vào chiếc xe. “Có thể là người của ‘Hồ Sơ’.”

Minh Anh cảm thấy căng thẳng. “Không thể để họ biết chúng ta đang ở đây. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay.”

Họ quay lưng chạy, lòng đầy lo lắng. Trong đêm tối, sự bí ẩn của tổ chức ‘Hồ Sơ’ đang chờ đợi, như một con thú dữ rình rập. Những bước chân của họ vang vọng trong không gian tĩnh lặng, và Minh Anh biết rằng cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn