Hồ Sơ Tội Phạm

Chương 14: Cuộc đối đầu với hacker

Bên trong quán cà phê, không khí căng thẳng như những sợi dây đàn sắp đứt. Minh Anh và Hoàng Đức ngồi đó, chờ đợi Bảo Ngọc hoàn thành công việc của cô. Mỗi giây trôi qua như một thế kỷ. Minh Anh không ngừng nhìn đồng hồ, còn Hoàng Đức thì cứ xoay xoay chiếc ly cà phê, như thể đang cố gắng làm cho thời gian trôi nhanh hơn.

“Cô ấy lâu quá nhỉ?” Hoàng Đức thốt lên, ánh mắt đầy lo lắng.

“Đừng lo. Bảo Ngọc là một hacker giỏi. Cô ấy sẽ làm được,” Minh Anh trấn an, nhưng trong lòng cũng cảm thấy hồi hộp. Cô biết rằng thông tin từ Bảo Ngọc có thể là chìa khóa để mở ra những bí mật về tổ chức “Hồ Sơ”.

Cuối cùng, Bảo Ngọc cũng quay lại với vẻ mặt nghiêm trọng. “Tôi đã tìm ra một số dữ liệu quan trọng. Nhưng có một số thứ cần phải giải mã thêm,” cô nói, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm.

“Cô tìm thấy gì?” Minh Anh hỏi, lòng bùng lên hy vọng.

“Có một tài khoản ngân hàng mà có vẻ như liên quan đến các vụ án mạng. Nó được bảo mật rất kỹ. Nếu chúng ta có thể xâm nhập vào đó, có thể tìm ra được ai đứng sau tổ chức này,” Bảo Ngọc giải thích.

“Nghe có vẻ như chúng ta đang trong một bộ phim hành động vậy,” Hoàng Đức châm biếm, nhưng bên trong vẫn cảm thấy căng thẳng.

“Cảm giác như đang chơi trò trốn tìm với những kẻ xấu,” Minh Anh nói, ánh mắt lấp lánh. “Chúng ta phải tìm cách phá mã nhanh chóng.”

“Để tôi làm việc này. Nhưng cần phải có thời gian và sự im lặng,” Bảo Ngọc ra lệnh, ngồi lại trước màn hình máy tính.

Trong khi Bảo Ngọc bắt đầu làm việc, Minh Anh và Hoàng Đức không ngừng quan sát xung quanh. Họ biết rằng có thể có ai đó đang theo dõi họ. Đúng lúc đó, một người đàn ông tóc bạc phơ bước vào quán, ánh mắt dừng lại ở bàn của họ. Minh Anh cảm thấy lạnh sống lưng.

“Chúng ta có nên di chuyển không?” Hoàng Đức thì thầm.

“Chưa. Cô ấy đang ở giữa việc truy cập vào hệ thống. Nếu chúng ta rời đi bây giờ, có thể sẽ làm cô ấy mất tập trung,” Minh Anh đáp, nhưng lòng không khỏi lo lắng.

Sau một khoảng thời gian dài, Bảo Ngọc cuối cùng cũng thông báo. “Tôi đã phá được mã. Đây là thông tin mà chúng ta cần,” cô nói, đưa cho họ một tờ giấy với các con số và tên.

“Có gì đặc biệt không?” Minh Anh hỏi, ánh mắt không rời khỏi tờ giấy.

“Các khoản tiền đều chảy về một tài khoản duy nhất. Và người đứng sau tài khoản đó là một cái tên mà tôi không ngờ tới,” Bảo Ngọc nói, giọng có chút hồi hộp.

“Là ai?” Hoàng Đức hỏi, lòng đã sẵn sàng cho cú sốc.

“Vũ Minh Quân,” Bảo Ngọc đáp, ánh mắt sắc bén. “Người mà chúng ta đã nghi ngờ từ đầu.”

“Không thể nào! Anh ta là một kẻ buôn lậu, nhưng không thể nào liên quan đến tổ chức này,” Minh Anh nói, không thể tin vào tai mình.

“Đúng vậy. Nhưng tất cả các dữ liệu đều chỉ ra rằng anh ta có mối liên hệ với tổ chức ‘Hồ Sơ’. Chúng ta cần phải kiểm tra thêm,” Bảo Ngọc nói, quyết tâm rõ ràng trong giọng nói.“Chúng ta phải hành động ngay lập tức. Nếu không, chúng ta sẽ không kịp,” Minh Anh nhấn mạnh.

“Để tôi thu thập thêm thông tin từ mạng. Có thể sẽ có manh mối mới,” Bảo Ngọc nói, lại quay về với màn hình.

“Cô cứ làm việc đi. Chúng tôi sẽ giữ an toàn cho cô,” Hoàng Đức hứa hẹn.

Trong khi Bảo Ngọc tiếp tục công việc của mình, Minh Anh và Hoàng Đức quyết định đi dạo quanh quán cà phê để thư giãn. Họ không thể ngồi yên trong sự căng thẳng này.

“Anh có nghĩ rằng chúng ta có thể tìm thấy được manh mối không?” Minh Anh hỏi, ánh mắt nhìn xa xăm.

“Chắc chắn rồi. Chúng ta có một đội ngũ tốt và thông tin đang dần được hé lộ,” Hoàng Đức trả lời, cố gắng tạo niềm tin cho cả hai.

“Nhưng nếu chúng ta không tìm ra nhanh, nhiều người sẽ phải trả giá,” Minh Anh nhấn mạnh, lòng đầy quyết tâm.

Khi họ quay lại chỗ Bảo Ngọc, cô đang bận rộn với màn hình máy tính. “Tôi đã tìm ra một số thông tin về người gửi tin nhắn. Họ có liên quan đến một số vụ án khác,” Bảo Ngọc thông báo.

“Có phải là một người nào đó trong tổ chức không?” Minh Anh hỏi, hồi hộp.

“Có khả năng. Nhưng để xác nhận, chúng ta cần một số dữ liệu bổ sung,” Bảo Ngọc nói, vẻ mặt nghiêm túc.

“Chúng ta cần phải lấy những dữ liệu đó. Hãy tìm cách nào đó để có được chúng,” Hoàng Đức quyết định.

Khi họ chuẩn bị rời khỏi quán, Minh Anh cảm nhận được một ánh mắt đang dõi theo mình. Cô quay lại, nhưng không thấy ai. “Có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Minh Anh thì thầm, giọng nói đầy lo lắng.

“Chúng ta phải cẩn thận,” Hoàng Đức nhắc nhở, ánh mắt quét xung quanh.

“Đi nào, chúng ta không thể ở lại đây quá lâu,” Minh Anh nói, quyết tâm không để mình bị chùn bước.

Họ nhanh chóng rời khỏi quán cà phê, lòng tràn đầy quyết tâm. Âm mưu của tổ chức “Hồ Sơ” đang dần hiện rõ, và họ không thể để nó tiếp tục diễn ra. Thời gian cạn kiệt, nhưng hy vọng vẫn sáng rực trong lòng hai người.

Khi bước ra đường, Minh Anh chợt dừng lại. “Chúng ta cần phải tìm được một nơi an toàn để bàn bạc và lên kế hoạch,” cô nói.

“Chúng ta có thể đến nhà của tôi. Tôi có một không gian riêng để làm việc,” Hoàng Đức đề xuất.

“Được. Đi nào,” Minh Anh trả lời, lòng đầy quyết tâm.

Khi họ tiến về phía trước, ánh mắt Minh Anh vẫn không thể thoát khỏi cảm giác bị theo dõi. Cô biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Họ đang tiến vào một trò chơi nguy hiểm, và những kẻ phản diện vẫn đang âm thầm chờ đợi, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn