Minh Anh và Hoàng Đức rời căn phòng của Hằng, lòng nặng trĩu. Họ biết rằng mình đang đối mặt với một âm mưu lớn hơn những gì họ tưởng tượng. Trong không khí ngột ngạt của thành phố, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán họ.
“Chúng ta cần phải tìm ra manh mối thật nhanh,” Hoàng Đức nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Cảm giác như có một cái gì đó đang đè nén chúng ta.”
“Đúng vậy,” Minh Anh gật đầu. “Tổ chức ‘Hồ Sơ’ không chỉ đơn thuần là một băng nhóm tội phạm. Họ có một kế hoạch lớn, và chúng ta phải ngăn chặn trước khi quá muộn.”
Khi bước xuống cầu thang, Minh Anh chợt dừng lại. “Hoàng Đức, anh có nhớ những nạn nhân trước đây không? Họ đều có một điểm chung.”
“Điểm chung gì?” Hoàng Đức hỏi, vẻ mặt tỏ ra ngạc nhiên.
“Trước khi bị giết, họ đều nhận được một thông điệp bí ẩn. Tôi đã kiểm tra lại thông tin, và có một số mẫu tin nhắn mà chúng ta chưa xem xét kỹ,” Minh Anh nói, đôi mắt sáng lên với ý tưởng.
“Vậy chúng ta cần phải tìm ra ai đã gửi những tin nhắn đó,” Hoàng Đức đáp, cảm hứng từ Minh Anh lan tỏa vào lòng anh.
“Đúng vậy. Hãy đến gặp Bảo Ngọc. Cô ấy có thể giúp chúng ta truy tìm nguồn gốc của những tin nhắn đó,” Minh Anh đề xuất.
Họ nhanh chóng đến một quán cà phê gần đó, nơi Bảo Ngọc đang làm việc trên máy tính. “Cô ấy có thể giúp chúng ta lấy thông tin từ các hệ thống bảo mật,” Minh Anh nói với Hoàng Đức.
Bước vào quán, họ thấy Bảo Ngọc đang ngồi chăm chú, tay gõ trên bàn phím. “Hai bạn có tin gì mới không?” Cô hỏi mà không ngẩng đầu lên.
“Chúng tôi cần một số thông tin về các tin nhắn mà những nạn nhân đã nhận được,” Minh Anh nói, giọng điệu nghiêm túc.
Bảo Ngọc ngẩng lên, vẻ mặt cô trở nên nghiêm túc hơn. “Tin nhắn? Các bạn biết rằng việc này không hề đơn giản.”
“Cô biết đấy, thời gian không chờ đợi ai cả. Chúng ta cần phải hành động ngay,” Hoàng Đức thúc giục.
“Được rồi,” Bảo Ngọc thở dài, “Tôi sẽ cố gắng. Nhưng các bạn phải đảm bảo an toàn cho mình.”
Trong khi Bảo Ngọc bắt đầu truy cập vào hệ thống, Minh Anh và Hoàng Đức trao đổi ánh mắt. Họ biết rằng có một thứ gì đó lớn hơn đang rình rập.
“Bảo Ngọc, cô có thấy điều gì bất thường không?” Minh Anh hỏi, cố gắng giữ cho giọng điệu bình tĩnh.
“Có một số thông tin được mã hóa rất kỹ. Dường như có một ai đó đang cố gắng che giấu điều gì,” Bảo Ngọc nói, ánh mắt trở nên căng thẳng.
“Có thể đó chính là tổ chức ‘Hồ Sơ’. Họ không chỉ dừng lại ở những vụ án mạng thông thường,” Hoàng Đức nhận định.“Chúng ta cần phải tìm ra cách phá mã những thông tin này. Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ biết được kế hoạch của họ,” Minh Anh nói, lòng đầy quyết tâm.
Khi Bảo Ngọc tiếp tục làm việc, Minh Anh và Hoàng Đức quyết định đi dạo quanh quán cà phê để thư giãn. Họ không thể ngồi yên trong sự căng thẳng này.
“Anh có nghĩ rằng chúng ta có thể tìm thấy được manh mối không?” Minh Anh hỏi, ánh mắt nhìn xa xăm.
“Chắc chắn rồi. Chúng ta có một đội ngũ tốt và thông tin đang dần được hé lộ,” Hoàng Đức trả lời, cố gắng tạo niềm tin cho cả hai.
“Nhưng nếu chúng ta không tìm ra nhanh, nhiều người sẽ phải trả giá,” Minh Anh nhấn mạnh.
Cả hai trở lại chỗ Bảo Ngọc, cô đang bận rộn với màn hình máy tính. “Tôi đã tìm ra một số thông tin về người gửi tin nhắn. Họ có liên quan đến một số vụ án khác,” Bảo Ngọc thông báo.
“Có phải là một người nào đó trong tổ chức không?” Minh Anh hỏi, hồi hộp.
“Có khả năng. Nhưng để xác nhận, chúng ta cần một số dữ liệu bổ sung,” Bảo Ngọc nói, vẻ mặt nghiêm túc.
“Chúng ta cần phải lấy những dữ liệu đó. Hãy tìm cách nào đó để có được chúng,” Hoàng Đức quyết định.
Khi họ chuẩn bị rời khỏi quán, Minh Anh cảm nhận được một ánh mắt đang dõi theo mình. Cô quay lại, nhưng không thấy ai. “Có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Minh Anh thì thầm, giọng nói đầy lo lắng.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Hoàng Đức nhắc nhở, ánh mắt quét xung quanh.
“Đi nào, chúng ta không thể ở lại đây quá lâu,” Minh Anh nói, quyết tâm không để mình bị chùn bước.
Họ nhanh chóng rời khỏi quán cà phê, lòng tràn đầy quyết tâm. Âm mưu của tổ chức “Hồ Sơ” đang dần hiện rõ, và họ không thể để nó tiếp tục diễn ra. Thời gian cạn kiệt, nhưng hy vọng vẫn sáng rực trong lòng hai người.
Khi bước ra đường, Minh Anh chợt dừng lại. “Chúng ta cần phải tìm được một nơi an toàn để bàn bạc và lên kế hoạch,” cô nói.
“Chúng ta có thể đến nhà của tôi. Tôi có một không gian riêng để làm việc,” Hoàng Đức đề xuất.
“Được. Đi nào,” Minh Anh trả lời, lòng đầy quyết tâm.
Khi họ tiến về phía trước, ánh mắt Minh Anh vẫn không thể thoát khỏi cảm giác bị theo dõi. Cô biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Họ đang tiến vào một trò chơi nguy hiểm, và những kẻ phản diện vẫn đang âm thầm chờ đợi, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.