Hồ Sơ Tội Phạm

Chương 12: Sát thủ trong bóng tối

Minh Anh và Hoàng Đức rời khỏi văn phòng Thái, lòng đầy căng thẳng. Những thông tin mà Thái cung cấp như những mảnh ghép lộn xộn, chưa thể tạo thành bức tranh hoàn chỉnh. Họ cần thời gian để suy nghĩ, nhưng giờ đây thời gian lại là thứ quý giá nhất mà họ không có.

“Chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Hoàng Đức hỏi, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng.

“Trước hết, chúng ta cần liên lạc với Bảo Ngọc. Cô ấy có thể giúp chúng ta lấy thông tin từ hệ thống của ‘Hồ Sơ’,” Minh Anh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh trong khi đầu óc đang xoay như chong chóng.

“Hẹn gặp cô ấy ở quán cà phê gần đây nhé? Tôi có cảm giác không an toàn ở đây,” Hoàng Đức gợi ý, sự cảnh giác hiện rõ trên nét mặt.

“Được, đi thôi,” Minh Anh đồng ý, lòng tràn đầy quyết tâm. Nhưng khi họ bước ra khỏi tòa nhà, cô cảm nhận được một ánh mắt đang dõi theo mình. Cảm giác lạnh lẽo chợt ập đến, như thể có ai đó đang chực chờ từ bóng tối.

“Hoàng Đức, có cảm giác như chúng ta đang bị theo dõi,” Minh Anh nói, giọng thấp.

“Chúng ta không thể để bị dọa. Hãy đi nhanh thôi,” Hoàng Đức trả lời, ánh mắt quét xung quanh để tìm kiếm dấu hiệu của kẻ theo dõi.

Họ nhanh chóng đến quán cà phê, nơi Bảo Ngọc đang ngồi chờ. Cô gái với vẻ ngoài quyến rũ, mái tóc nâu dài được buộc gọn, ánh mắt thông minh đang quan sát họ. “Mọi chuyện sao rồi?” Bảo Ngọc hỏi ngay khi họ ngồi xuống.

“Có điều không ổn. Chúng ta cần xâm nhập vào hệ thống của ‘Hồ Sơ’,” Minh Anh nói, không vòng vo.

“Cái tổ chức đó có khả năng bảo mật rất cao. Nhưng tôi sẽ cố gắng,” Bảo Ngọc đáp, giọng đầy tự tin.

“Chúng tôi sẽ làm mọi thứ để bảo vệ cô,” Hoàng Đức nói thêm, nhìn Bảo Ngọc với sự nghiêm túc.

“Đừng lo lắng. Tôi không phải là loại người dễ dàng bị bắt,” Bảo Ngọc cười, nhưng ánh mắt của cô lại lộ vẻ nghiêm túc.

Họ bàn bạc một lúc lâu về kế hoạch, trong khi Minh Anh luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng. Cô không thể xóa bỏ cảm giác rằng họ đang ở trong tầm ngắm của một kẻ nào đó. Mỗi phút trôi qua đều như một thử thách, và sự hồi hộp gia tăng từng giây.

“Chúng ta cần một kế hoạch dự phòng,” Minh Anh nói, quyết tâm không để bất kỳ điều gì xảy ra ngoài tầm kiểm soát. “Tôi sẽ tạo một không gian tùy thân để lưu trữ thông tin quan trọng, nếu có điều gì bất ngờ xảy ra.”

Bảo Ngọc gật đầu. “Tốt. Tôi sẽ làm việc với hệ thống ngay khi có thể. Nhưng các bạn phải cẩn thận, tổ chức này không phải là thứ dễ đối phó.”

“Một khi đã bước vào cuộc chơi này, không có đường lui,” Hoàng Đức khẳng định, ánh mắt rực lửa.

Khi họ chuẩn bị ra về, một bóng người xuất hiện ở cửa quán, khiến Minh Anh giật mình. Người đó bước vào, dáng vẻ lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như dao. Đó chính là Vũ Minh Quân, kẻ mà họ đã nghe đến trong những câu chuyện về tổ chức ‘Hồ Sơ’.

“Chào các bạn. Tôi nghe nói có một cuộc họp bí mật ở đây,” Minh Quân nói, giọng điệu khiêu khích.“Cậu không có việc gì ở đây,” Hoàng Đức nói, đứng dậy, vẻ mặt không mấy thân thiện.

“Nhưng tôi lại có hứng thú với những gì đang diễn ra,” Minh Quân đáp, nụ cười không mấy thiện cảm.

“Chúng tôi không sợ cậu,” Minh Anh bình tĩnh, nhưng bên trong lòng cô đang dâng trào một cảm giác bất an.

“Cái đó thì tôi biết. Nhưng tôi lại không chắc rằng các bạn sẽ an toàn nếu tiếp tục đi con đường này,” Minh Quân nói, ánh mắt thách thức.

“Chúng tôi sẽ không lùi bước,” Minh Anh đáp, không để sự sợ hãi lấn át. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật.”

“Cứ tiếp tục. Tôi sẽ ở đây, theo dõi từng bước đi của các bạn,” Minh Quân nói trước khi quay lưng rời đi.

Khi bóng dáng của Minh Quân khuất dần, không khí trong quán cà phê trở nên nặng nề. Hoàng Đức nhìn Minh Anh, ánh mắt họ gặp nhau. Cô cảm nhận được sự quyết tâm từ anh, nhưng cũng thấy sự lo lắng.

“Chúng ta phải hành động nhanh chóng. Không thể để kẻ thù có cơ hội,” Minh Anh nói, lòng tràn đầy quyết tâm.

“Đúng vậy. Để tôi liên lạc với Hằng. Cô ấy có thể giúp chúng ta liên lạc với các nhân chứng,” Hoàng Đức đề xuất, giọng nói đầy quyết tâm.

Khi họ rời quán, Minh Anh lại cảm thấy có một sự hiện diện đang theo dõi. Cô không thể xác định được đó là ai, nhưng một điều rõ ràng là nguy hiểm đang rình rập.

“Cẩn thận, Minh Anh. Tôi có cảm giác rằng chúng ta đang bị theo dõi,” Hoàng Đức thì thầm, ánh mắt quét xung quanh.

“Chúng ta phải đi nhanh hơn. Không thể để kẻ thù có cơ hội hành động trước,” Minh Anh nói, quyết định tăng tốc.

Khi họ đến gặp Hằng, tâm trạng căng thẳng hiện rõ. Căn phòng nơi Hằng làm việc đầy những tài liệu lộn xộn, và cô ấy đang ngồi ở đó, vẻ mặt nghiêm túc.

“Có chuyện gì vậy?” Hằng hỏi, không hề che giấu sự nghi ngờ.

“Chúng tôi cần thông tin về các nhân chứng còn lại,” Minh Anh lên tiếng, không để sự nghi ngờ của Hằng làm chùn bước.

“Được rồi, nhưng tôi cần biết rõ hơn về tình hình,” Hằng nói, ánh mắt sắc sảo hiện rõ.

Họ bắt đầu trao đổi thông tin, nhưng Minh Anh vẫn không thể xóa bỏ cảm giác rằng có một cái gì đó đang rình rập từ bóng tối. Họ đã bước vào một trò chơi không thể quay đầu, và những kẻ phản diện vẫn đang âm thầm theo dõi từng bước đi của họ.

Khi cuộc trò chuyện đi đến hồi kết, Minh Anh biết rằng thời gian đang cạn kiệt. Họ phải hành động ngay, trước khi kẻ thù có thể thực hiện kế hoạch của mình.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn