Hồ Sơ Tội Phạm

Chương 15: Chạy đua với thời gian

“Đi thôi, chúng ta không còn thời gian,” Minh Anh nói, đôi mắt nheo lại khi nhìn về phía con hẻm tối tăm phía sau quán cà phê.

“Chờ chút,” Hoàng Đức kéo tay cô lại, “Cô có chắc rằng chúng ta an toàn không? Có thể có ai đó đang theo dõi.”

“Chúng ta chỉ có một cách để biết,” cô đáp, giọng điệu vẫn kiên quyết. “Đi nhanh thôi.”

Họ nhanh chóng băng qua con đường vắng vẻ, lòng hồi hộp như những kẻ bị truy đuổi. Từng bước chân vội vã, âm thanh của giày va chạm với mặt đất khiến không khí càng thêm căng thẳng. Minh Anh dẫn đường, còn Hoàng Đức theo sát, không ngừng quét mắt xung quanh.

“Chúng ta cần một kế hoạch,” Hoàng Đức nói khi vào trong xe. “Nếu đúng như Bảo Ngọc nói, Minh Quân không chỉ là một kẻ buôn lậu thông thường.”

“Đúng, nhưng chúng ta cần chứng cứ cụ thể. Nếu không, mọi thứ chỉ là lời nói suông,” Minh Anh khẳng định.

Hoàng Đức gật đầu. “Vậy chúng ta phải tìm hiểu thêm về mối liên hệ của Minh Quân với tổ chức ‘Hồ Sơ’. Có thể anh ta đang lợi dụng một số người để che giấu bản thân.”

“Hãy tìm đến Hằng. Cô ấy có thể giúp chúng ta.” Minh Anh nói, cảm thấy sự khẩn trương tăng lên. “Cô ấy có thể truy cập vào hồ sơ pháp lý.”

“Được. Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải đảm bảo an toàn cho Bảo Ngọc. Cô ấy đang ở trong tình thế không an toàn.”

“Đúng. Chúng ta phải bảo vệ cô ấy,” Minh Anh đồng ý. “Tôi sẽ liên lạc với cô ấy.”

Khi họ đến nhà Hoàng Đức, không khí bên trong như ngột ngạt. Minh Anh cảm thấy sự hồi hộp bủa vây. “Đừng để cô ấy một mình,” cô nhấn mạnh.

“Cô ấy đang làm việc với máy tính, không sao đâu. Chúng ta chỉ cần nhanh chóng lấy thông tin,” Hoàng Đức nói, ngồi xuống bên cạnh Minh Anh.

“Được rồi, nhưng chúng ta cần phải tìm một cách để xâm nhập vào mạng lưới của Minh Quân. Có thể nào không?” Minh Anh hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Phải, có thể liên lạc với Ngọc. Cô ấy có thể giúp chúng ta xâm nhập vào hệ thống của ‘Hồ Sơ’,” Hoàng Đức nói, ánh mắt đầy hy vọng.

Minh Anh mở điện thoại, nhưng lòng vẫn không yên. Cô cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Bỗng, một tiếng gõ cửa vang lên. Cả hai nhìn nhau, tim đập nhanh hơn.

“Có thể là ai đó,” Hoàng Đức thì thầm, tiến về phía cửa.

“Đừng mở ngay. Chúng ta cần xác nhận trước,” Minh Anh nhắc nhở, giọng điệu đầy thận trọng.

Hoàng Đức gật đầu, quay lại nhìn Minh Anh. “Cô có cách nào biết được người ở ngoài không?”

“Tôi có thể thử xem,” Minh Anh đáp, nhắm mắt lại, tập trung vào cảm xúc của người bên ngoài. Cô lắng nghe, cảm nhận được sự căng thẳng và lo lắng.

“Đó là Hằng,” cô nói, mở mắt ra. “Cô ấy đang ở ngoài.”

Hoàng Đức mở cửa, Hằng đứng đó, vẻ mặt lo lắng. “Tôi nghe tin các bạn đang gặp rắc rối. Tôi đến đây ngay.”

“Chúng ta cần tìm hiểu rõ về Minh Quân. Cô có thông tin gì không?” Minh Anh hỏi, đưa tay ra hiệu cho Hằng vào trong.“Tôi đã cố gắng tìm hiểu nhưng chưa có gì cụ thể. Tuy nhiên, có một số thông tin lạ về giao dịch của anh ta,” Hằng nói, vẻ mặt nghiêm túc.

“Giao dịch nào?” Hoàng Đức hỏi, không thể chờ đợi.

“Anh ta có một số giao dịch lớn diễn ra ở các khu vực khác nhau. Nhưng không có bằng chứng nào chứng minh rằng anh ta liên quan đến vụ án,” Hằng giải thích.

“Chúng ta cần phải theo dõi những giao dịch đó. Có thể chúng ta sẽ tìm ra được manh mối,” Minh Anh đề xuất.

“Chúng ta cần một người có khả năng xâm nhập vào hệ thống của Minh Quân,” Hằng nói. “Có một hacker mà tôi biết, cô ấy khá giỏi.”

“Được, hãy liên lạc với cô ấy. Thời gian không còn nhiều,” Minh Anh đáp, lòng cảm thấy như đang chạy đua với thời gian.

Hằng gật đầu, lấy điện thoại ra. “Tôi sẽ cố gắng liên lạc ngay.”

“Trong khi chờ đợi, chúng ta cần lên kế hoạch cụ thể. Chúng ta không thể hành động mà không có thông tin,” Hoàng Đức nhấn mạnh.

Minh Anh cảm thấy sự quyết tâm trong lòng. “Đúng vậy. Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra sự thật. Nếu không, nhiều người sẽ phải chịu đựng.”

Cả ba người họ bắt đầu bàn bạc, từng ý tưởng nảy ra như những tia lửa. Thời gian như chạy nhanh hơn khi họ dồn hết tâm sức vào việc tìm kiếm manh mối.

“Chúng ta sẽ chia nhau ra. Tôi sẽ theo dõi thông tin từ Hằng, còn anh và Minh Anh hãy chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất,” Hằng nói, giọng đầy quyết đoán.

“Cô đúng. Đừng quên rằng chúng ta đang đối mặt với những kẻ nguy hiểm,” Minh Anh khẳng định.

“Hãy cẩn thận. Chúng ta không biết điều gì đang chờ đợi phía trước,” Hoàng Đức nhắc nhở.

Những lời nói của họ như đổ thêm dầu vào ngọn lửa quyết tâm trong lòng. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ đơn thuần là tìm kiếm công lý, mà còn là cuộc chiến sinh tồn giữa cái thiện và cái ác.

Khi Hằng rời đi để tìm kiếm hacker, Minh Anh và Hoàng Đức tiếp tục thảo luận kế hoạch. Họ không thể ngồi yên chờ đợi, và mọi quyết định đều cần sự chính xác.

“Có lẽ chúng ta nên tìm đến những người có thông tin về tổ chức ‘Hồ Sơ’. Có thể họ sẽ biết được điều gì đó,” Hoàng Đức đề xuất.

“Đúng. Chúng ta cần phải đánh thức những mối quan hệ đã lãng quên,” Minh Anh đồng ý.

“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Nếu không, có thể chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy của họ,” Hoàng Đức nhấn mạnh.

“Không sao. Chúng ta đã trải qua nhiều chuyện. Cùng nhau, không gì là không thể,” Minh Anh nói, ánh mắt quyết tâm.

Họ biết rằng thời gian đang cạn kiệt, và mọi quyết định đều có thể thay đổi cục diện. Họ không thể để những kẻ tội phạm tiếp tục hành động, và cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

Khi ánh đèn trong phòng nhấp nháy, Minh Anh cảm thấy như những bóng ma từ quá khứ đang quay trở lại. Cô biết rằng mình phải đối mặt với những nỗi sợ hãi, nhưng quyết tâm trong lòng vẫn sáng rực. Cuộc đua với thời gian đã chính thức bắt đầu, và họ không thể chùn bước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn