Họ Nói Ta Là Yêu Hậu

Chương 3

Chuyện ta phạt Trịnh Hân Du quỳ nhanh ch.óng truyền ra ngoài cung.

Nghe nói không ít người đều oán trách ta đã mạo phạm Thánh nữ.

Ngày cuối cùng của đợt cứu tế, vốn theo kế hoạch sẽ do Hoàng thượng và Hoàng hậu cùng đích thân đến hiện trường.

Thế nhưng Thích Kha, một là vì Trịnh Quý phi mà sinh lòng bất mãn với ta, hai là muốn trấn an lòng dân, vậy mà quyết định đổi thành đưa nàng đi thay ta.

Người đầu tiên đứng ra phản đối là Tiêu Hoài Tín.

Mấy vị lão thần đi cùng cũng lần lượt can gián, cho rằng việc này không ổn.

Nhưng Thích Kha nhìn về phía ta, chỉ hỏi ngược lại:

"Hoàng hậu, chẳng lẽ đây cũng là do nàng xúi giục?"

Hậu cung can dự vào chính sự, từ trước đến nay luôn là điều đại kỵ.

Ta đành nuốt cục tức vào lòng, ngược lại còn phải lên tiếng thay Hoàng thượng, tán thành việc để Trịnh Quý phi cùng người đi cứu tế.

Vì vậy, một phen bôn ba vất vả của ta cuối cùng lại để một mình Trịnh Hân Du nhận hết sự kính yêu của bá tánh.

Sau này, Từ Tố Tố còn cười nhạo ta chuyện ấy suốt nhiều năm.

Nàng nói ta cả đời mắt cao hơn đầu, gan lớn hơn người, vậy mà đến cuối cùng lại sống dè dặt, sợ đầu sợ đuôi như thế.

Sợ đầu sợ đuôi...

Chẳng qua chỉ vì ta không nỡ mà thôi.

Sau khi hồi cung, trong lòng ta vẫn mãi không nguôi.

Ta bèn mời huynh trưởng đến thỉnh an sau khi tan triều.

Chỉ cần được trò chuyện đôi câu với người nhà, lòng ta cũng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Huynh trưởng và ta cùng một mẹ sinh ra, lớn hơn ta năm tuổi.

Trong các huynh đệ tỷ muội, người thương ta nhất.

Người biết ta phiền lòng vì chuyện gì.

Dẫu ta đã khuyên huynh trưởng đừng vì ta mà nhất thời nóng giận.

Nào ngờ cuối cùng người vẫn cùng vài vị đại thần dâng tấu lên Thích Kha, vạch tội Trịnh Hân Du.

Không bao lâu sau, Thích Kha cầm theo mấy quyển tấu chương, nổi giận đùng đùng xông vào cung của ta.

Đã mấy ngày không gặp.

Người đến gặp ta...

Chỉ là để trút giận thay một nữ nhân khác.

"Sao nào? Hôm trước ở hành cung bắt nạt Hân Nhi còn chưa đủ, bây giờ lại xúi giục nhà mẹ đẻ cùng nhau chèn ép nàng? Hoàng hậu, nàng thật sự không thể dung nổi nàng ấy sao?"

Lúc ấy đầu ta đau như b.úa bổ, mấy ngày liền không muốn ăn uống.

Thấy người đến, ta chỉ có thể vội vàng đứng dậy hành lễ.

Nhưng còn chưa kịp giải thích, Thích Kha đã phất tay áo bước qua.

Vai người đụng mạnh vào vai ta, khiến ta ngã nhào xuống đất.

Mấy quyển tấu chương bị ném tới như mưa, thậm chí còn đ.á.n.h rơi chiếc trâm phượng trên tóc ta.

Đó là cây trâm năm xưa Thái hậu ban cho.

Cũng là chính tay Thích Kha cài lên tóc ta.

Khi ấy người từng nói:

"Phượng hoàng vu phi, hòa minh khanh khanh. Có Thanh Yến làm Hoàng hậu, trẫm không còn nỗi lo về sau."

Ta đoán...

Có lẽ người đã quên rồi.

Không ngờ khi nhìn thấy cây trâm phượng ấy, người vẫn khựng lại trong giây lát.

Rồi người hỏi ta:

"Hoàng hậu còn nhớ ngày ấy trẫm từng nói gì không?"

"'Không còn nỗi lo về sau.' Hoàng hậu đã nhận lời với trẫm, vậy hôm nay vì sao lại thất tín, hết lần này đến lần khác gây chuyện?"

Nhìn gương mặt bỗng trở nên xa lạ ấy...

Ta chợt thấy như rơi xuống hầm băng.

Thất tín với chàng.

Ta đã từng sao?

Ta đã làm gì?

Ta quỳ rất lâu dưới đất.

Vừa mới cất lời:

"Chỉ là huynh trưởng thương muội muội..."

Thì đã bị Thích Kha lạnh lùng quát cắt ngang:

"Vậy nàng có biết Hân Nhi đến một người thân yêu thương nàng cũng không có hay không?"

Ta...

Rốt cuộc không còn lời nào để nói.

Chỉ có thể chịu đựng hơi lạnh thấu xương, lặng lẽ quỳ trên nền đất.

Mãi đến khi Gia Ý mời thái y trở về, nói rằng mấy ngày nay thân thể ta không khỏe, Thích Kha mới sai người đỡ ta đứng dậy.

Vẫn là sau bức rèm châu ấy.

Vẫn là ánh nến lay động mờ ảo.

Chỉ khác là lần này, Thích Kha ngồi bên bàn, chỉ để lại cho ta một góc nghiêng cau c.h.ặ.t mày.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Cho đến khi thái y bắt mạch xong, bẩm báo ta đã mang thai.

Người mới chịu quay đầu nhìn ta một lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chỉ một ánh mắt.

Không có chút vui mừng.

Chỉ thoáng kinh ngạc.

Không cần người nói thêm điều gì...

Ta đã tủi thân đến muốn bật khóc.

Ngày m.a.n.g t.h.a.i Đại công chúa Húc Hoa được chẩn ra hỉ mạch, người từng bế bổng ta lên, xoay liền mấy vòng tại chỗ.

Người vui mừng đến mức đại xá thiên hạ.

Còn nói rằng, cho dù là công chúa, sau này cũng sẽ ban thưởng theo lễ chế dành cho hoàng t.ử.

Đến ngày Húc Hoa đầy tháng, người càng đặc biệt ban cho con một tòa phủ công chúa trên phố Thiên Tử, nằm ngay cạnh phủ Phụ Quốc công của nhà ta.

Xưa nay chưa từng có tiền lệ.

Sau này khi ta m.a.n.g t.h.a.i Cự Nhi, người càng ngày đêm không rời nửa bước.

Lúc ấy trong hậu cung đã có ba vị hoàng t.ử ra đời.

Chính người, bằng lời nói và hành động của một bậc đế vương, khiến toàn bộ hậu cung đều hiểu rõ rằng...

Chỉ có hoàng t.ử do ta sinh ra mới có tư cách ngồi lên ngôi vị Thái t.ử.

Ta không hiểu...

Vì sao lòng người lại đổi thay nhanh đến vậy.

Ta chẳng làm sai điều gì.

Ta vẫn luôn là Tiết Thanh Yến của ngày đầu gặp gỡ.

Vậy mà... Vì sao người lại bỗng trở nên lạnh nhạt với ta đến thế?

Con người vốn sẽ thiên vị những điều mới lạ.

Nhưng... Một con chim sẻ lọt vào ổ phượng hoàng...

Rốt cuộc có điều gì đáng để người phải dốc hết lòng yêu thương?

Ta không sao nghĩ thông.

Chỉ ôm c.h.ặ.t tấm chăn gấm, cố nén tiếng nức nở, hỏi Thích Kha:

"Hoàng thượng... người có bằng lòng đặt tên cho đứa bé còn chưa chào đời này không?"

Người bước đến sau tấm rèm, chỉ khẽ vén lên một góc.

Lúc ấy... Ta chợt nhận ra đôi mắt ấy không còn đẹp nữa.

Sự dịu dàng của người đã không còn dành cho ta.

Trong đôi mắt ấy... Chỉ còn lại sự xa cách.

Người vừa định nói gì đó với ta thì một tiểu thái giám vội vàng chạy đến bẩm báo:

"Thất hoàng t.ử khóc mãi không dứt. Trịnh Quý phi mời Hoàng thượng mau qua xem."

"Là công chúa hay hoàng t.ử còn chưa biết. Đợi sinh ra rồi hãy tính."

Người buông một câu như vậy, xoay người rời đi.

Rèm châu buông xuống, phát ra từng tiếng leng keng.

"Gia Ý..."

"Ngươi nói xem, bao năm qua... chẳng lẽ tất cả chỉ là vì người kính trọng ta, coi trọng ta, mà chưa từng có lấy một chút tình ý sao?"

Ngoài cửa sổ, tuyết đông bay mù trời, từng đợt từng đợt đập vào khung cửa.

Gia Ý hiếm khi thở dài như vậy.

Nàng hầu hạ ta nằm xuống nghỉ ngơi, giọng nói khẽ đến mức gần như không nghe thấy.

"Người đời đều nói, trong năm nước từng có mấy trăm vị đế vương, ai nấy đều sớm ba chiều bốn. Chỉ riêng dòng họ Thích của nước ta đời đời đều sinh ra những kẻ si tình. Xem ra... cuối cùng phần si tình ấy vẫn rơi vào một người khác."

Ta lặng lẽ xoay người quay mặt vào trong.

Ta không muốn bất kỳ ai nhìn thấy mình đang rơi nước mắt.

Mùa đông tuyết ấy...

Nhiều năm sau nhớ lại...

Ta vẫn thấy lạnh đến thấu xương.

Tố Tố từng nói với ta:

"Là vì lòng ngươi lạnh, nên mới thấy cả người đều lạnh."

Ta nghĩ...

Có lẽ đúng là như vậy.

Bằng không, khi nhận được đạo thánh chỉ lạnh lùng kia:

"Hoàng hậu mang thai, tạm thời giao cho Trịnh Quý phi quản lý lục cung."

Ta sẽ không bình thản đến mức...

Còn chẳng đau lòng như chính mình từng nghĩ.

Khi ấy...

Thật ra ta vẫn chờ.

Chờ suốt mấy ngày...

Hy vọng Thích Kha sẽ đến thăm ta.

Nhưng lúc đó, ta cũng đã hiểu rất rõ.

Trái tim của một bậc đế vương...

Đã không còn ở nơi ta nữa.

Vậy thì trái tim từng nóng bỏng của chính ta...

Cũng nên thu lại đôi phần.