Họ Nói Ta Là Yêu Hậu

Chương 2

Đến mùa thu hoạch, trong chuyến nam tuần, cuối cùng Hoàng thượng vẫn mang theo Trịnh Hân Du.

Long liễn, phượng liễn chậm rãi đi trên đường lớn.

Tiếng hô "Thánh nữ" của bá tánh dành cho Trịnh Hân Du còn vang dội hơn cả tiếng tung hô dành cho đế hậu.

Nghe từng tiếng "Thánh nữ" ấy, trong lòng ta không khỏi trăm mối ngổn ngang.

Mấy vạn lượng bạc cứu tế, một phần nhỏ là ta tiết kiệm được từ chi tiêu của hậu cung, phần lớn còn lại là phụ thân và huynh trưởng quyên góp.

Huynh trưởng ruột của ta đầu năm nay vừa được phong làm Nhất phẩm Tể tướng.

Còn cười khổ oán ta rằng ngay năm đầu tiên nhậm chức, bổng lộc của hắn đã bị ta vét sạch.

Dùng một phần rất nhỏ ngân khố triều đình, lại giữ được trọn vẹn thể diện của thiên gia.

Còn Trịnh Hân Du thì sao?

Nàng chẳng làm được điều gì, chỉ thêm phiền thêm loạn cho ta, vậy mà ngược lại còn được bá tánh kính yêu.

Đêm xuống tại hành cung, đèn đuốc vẫn sáng rực.

Ta vẫn còn ngồi trước bàn xem sổ sách, tự mình kiểm tra từng khoản phát chẩn cứu tế, từng thạch lương thực, từng khoản thuế.

Mà phía bên kia bức tường cung, tiếng cười nói vui vẻ của Hoàng thượng và Trịnh Hân Du từng đợt từng đợt truyền tới, quấy nhiễu đến mức ta chỉ biết cười chua chát.

Đối chiếu xong sổ sách, ta vẫn trằn trọc không sao ngủ được.

Thế là ta khoác thêm áo ngoài, bước ra khỏi đại điện.

Ta tình cờ gặp Đại thống lĩnh thị vệ đang tuần tra đêm, Tiêu Hoài Tín.

Hắn vẫn cao lớn như thuở nhỏ, đứng sừng sững trước chính điện như một pho tượng đá.

Ta đứng trên mấy bậc thềm bạch ngọc, cất tiếng gọi:

"Không biết Tiêu đại thống lĩnh còn phải canh gác đến bao giờ?"

Pho tượng đá cuối cùng cũng động.

Trong làn gió lạnh và ánh trăng thu, hắn quay đầu lại.

Nhìn thấy là ta, đôi mày lạnh như sắt của hắn mới khẽ giãn ra đôi chút.

"Ty chức tham kiến Hoàng hậu nương nương."

Hắn đáp rằng sẽ canh đến lúc trời sáng rồi mới bàn giao cho phó tướng.

Hành cung đơn sơ, không thể so với hoàng cung nơi tầng tầng lớp lớp đều có người canh giữ, vì vậy hắn phải hao tâm hơn nhiều.

Ngay khi Tiêu Hoài Tín vừa dứt lời, từ phía Trịnh Hân Du lại vọng tới một tiếng cười duyên.

Ta thấy đôi mày hắn lập tức nhíu c.h.ặ.t.

"Có lẽ nương nương còn vất vả hơn cả ty chức. Thức đêm dưới ánh đèn mờ hại mắt vô cùng. Không biết nương nương còn định thay người khác thức thêm bao nhiêu đêm nữa?"

Ta khẽ lắc đầu, cười đầy cay đắng.

"Chỉ mong tiếng cười ấy đừng truyền ra ngoài tường cung."

Ta ngước mắt nhìn về phía cổng thành.

"Biết bao bá tánh màn trời chiếu đất vẫn đang trú gió ngoài kia. Nếu để họ nghe thấy những âm thanh như vậy... không biết sẽ thất vọng đến nhường nào."

Phi tần trong cung không được phép tiếp xúc quá nhiều với ngoại thần.

Chỉ vì Tiêu Hoài Tín và ta quen biết từ thuở nhỏ nên ta mới nói thêm vài câu rồi quay về tẩm điện.

Trong tẩm điện trống trải, chỉ còn mấy chiếc đèn cung đình tỏa ánh sáng ấm áp.

Gia Ý cũng không khỏi xót xa thay ta.

"Năm ấy, Tiêu lão Thái phó từng đích thân đến phủ cầu hôn. Nương nương chí lớn, nói rằng không phải thiên hạ đệ nhất nhân thì không gả, vì thế mới từ chối mối lương duyên thanh mai trúc mã với Tiêu đại thống lĩnh."

"Nay nhìn lại... cũng không biết năm đó có phải đã bỏ lỡ một mối nhân duyên tốt hay không..."

"Láo xược!"

Ta ngắt lời Gia Ý.

"Nô tỳ to gan, sao dám ăn nói hồ đồ như vậy?"

Dẫu những năm qua phải chịu không ít tủi thân, ta vẫn chưa từng hối hận.

Ta sẽ mãi mãi không quên đêm đại hôn tại Đông Cung.

Sau khi rèm châu được vén lên, gương mặt tươi cười của Thích Kha hiện ra trước mắt ta.

Người lớn hơn ta bảy tuổi.

Khi ấy, người tuấn tú vô cùng. Ánh đèn trường minh rực rỡ soi sáng đôi mắt lấp lánh của người.

"Nghe nói Tiết gia tiểu thư muốn gả cho thiên hạ đệ nhất nhân, đến cả tên tự cũng tự mình đặt?"

"Tiết Thanh Yến... là lấy ý từ 'thiên hạ thái bình' phải không?"

Đó là chuyện của mười một năm trước.

Thế nhưng trong ký ức của ta, hình ảnh ấy vẫn rõ ràng như mới hôm qua.

Từng ánh mắt mỉm cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Từng câu nói.

Ta đều nhớ rất rõ.

Khi ấy, người đưa tay về phía ta.

Ta cũng rất tự nhiên đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của người.

Ta nghe người dõng dạc nói:

"Từ nay về sau, xin nhờ Thái t.ử phi cùng ta chung tay tạo dựng một thiên hạ thái bình."

Câu nói ấy...

Ta ghi nhớ suốt mười một năm.

Cũng làm theo suốt mười một năm.

Mười một năm ấy, Thích Kha vẫn luôn đối xử với ta rất tốt.

Khi m.a.n.g t.h.a.i Cự Nhi, thân thể ta vô cùng suy nhược. Người còn đích thân sắc t.h.u.ố.c dưỡng t.h.a.i cho ta.

Người nói trong hậu cung vẫn chưa có đích hoàng t.ử.

Đứa con đầu của ta lại là một công chúa.

Vì vậy, người hy vọng ta có thể sinh được một hoàng t.ử, như thế người sẽ có Thái t.ử.

Khi ấy, ta khó chịu vô cùng, nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười với người.

"Đứa bé còn chưa chào đời, Hoàng thượng chớ vội hứa hẹn ngôi vị Thái t.ử. Lập trữ phải chọn người hiền đức, có tài."

"Mẫu hậu của nó đã hiền đức như vậy, con trai của nàng sao có thể kém được?"

Thích Kha ôm ta vào lòng.

Người hứa sẽ dành cho ta tất cả những gì tôn quý nhất trên đời.

Cũng bởi trong lòng và trong mắt người khi ấy đều chỉ có ta.

Cho nên khi Cự Nhi sinh ra chưa đầy một tháng, ta đã đứng ra quán xuyến toàn bộ hậu cung.

Bao năm qua...

Ta vẫn luôn tận tâm tận lực theo người.

Thích Kha tuy thỉnh thoảng cũng sủng hạnh các phi tần khác.

Từ phi, Độ phi đều là những người vào cung sớm, lớn lên cùng ta.

Sau này còn có vài phi tần tuổi nhỏ hơn, xét đến cùng cũng đều có quan hệ họ hàng ít nhiều với hoàng thất.

Nói cho cùng, đó chỉ là hứng thú nhất thời của đế vương, đồng thời cũng để nối dõi tông đường.

Nhưng được sủng ái đến mức như Trịnh Hân Du...

Đây quả thật là lần đầu tiên.

Được sủng đến mức, ngay đêm thứ hai ở hành cung, nàng đã dám đối đầu trực diện với ta.

"Hoàng hậu nương nương, nói ra có lẽ ngươi sẽ không tin. Dù sao chuyện này cũng rất khó giải thích, ngươi không hiểu cũng là bình thường."

"Thật ra ta không phải người của thế giới này. Ta vô tình xuyên không đến đây. Hơn nữa, các ngươi cũng không phải người tồn tại thật trong lịch sử, mà chỉ là nhân vật trong một cuốn tiểu thuyết."

"Mặc dù ta mới chỉ đọc phần mở đầu, nhưng ta biết ngươi là nữ phụ độc ác, còn ta là nữ chính. Hoàng thượng là nam chính, nhiệm vụ của ta là chinh phục hắn. Cho nên... ý ta là, ngươi có thể đừng lúc nào cũng muốn chia rẽ bọn ta được không? Sao cứ nhất định phải đấu đá với ta trong hậu cung vậy?"

Thực ra, nàng nói rất nhiều, nhưng ta chẳng hiểu nổi nửa chữ.

Xưa nay nàng vẫn luôn nói năng lộn xộn như thế.

Chỉ là những câu "ngươi", "ta" không chút kiêng dè ấy khiến Gia Ý không nhịn được lên tiếng trước.

"Quý phi nương nương dù được sủng ái đến đâu cũng nên tuân theo lễ chế. Mở miệng toàn 'ngươi', 'ta', còn ra thể thống gì nữa?"

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Theo sự ra hiệu của ta, Trịnh Hân Du bị phạt quỳ trước cửa cung của ta.

Mãi đến khi Thích Kha tới.

Ta biết sớm muộn gì người cũng sẽ đến đón nàng.

Chỉ là ta không ngờ...

Từ đầu đến cuối, người cũng chẳng buồn nhìn ta lấy một lần.

"Hân Nhi, đừng sợ, trẫm đến cứu nàng đây."

Cứu?

Phi tần liên tiếp va chạm Hoàng hậu, chỉ bị phạt quỳ đôi chút, đến chút khổ sở da thịt cũng chưa phải chịu.

Vậy mà gọi là cứu sao?

Ta lặng lẽ nhìn bóng lưng người ôm nàng rời đi.

Bỗng nhiên cảm thấy...

Có lẽ ta thật sự là một kẻ ác.

Tiết Thanh Yến hiền lương, đoan chính trong mắt mọi người...

Giờ đây, trong mắt Thích Kha, hẳn đã trở thành một nữ nhân độc ác tột cùng.