Ta đóng cửa dưỡng t.h.a.i suốt một tháng, không màng đến bất cứ chuyện gì.
Mỗi ngày chỉ đọc sách, gảy đàn, hiếm khi được thanh nhàn tự tại như vậy.
Gia Ý nhận được thư từ phủ Quốc công gửi vào, nói rằng phụ thân và mẫu thân vô cùng lo lắng cho ta, vì thế đã xin điều Đại thống lĩnh đến trấn giữ bên ngoài cung Hoàng hậu.
Ta vốn chưa từng bước chân ra khỏi cửa cung.
Khó lắm mới gặp một ngày đông trời quang nắng đẹp, ta bèn bảo Gia Ý dìu mình ra ngắm hoa mai trong sân.
Đến gần cổng cung, ta mới nhìn thấy bóng dáng người mặc chiến bào đỏ, khoác ngân giáp.
Ban đầu ta không định lên tiếng.
Nhưng khi nhìn thấy bàn tay cầm kiếm của hắn đã lạnh cóng đến tím tái, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi:
"Gió tuyết lạnh buốt như vậy, chẳng lẽ Tiêu đại thống lĩnh đã đứng canh suốt cả tháng Chạp hay sao?"
Tiêu Hoài Tín giẫm lên nền tuyết bước tới, tựa như mang theo cả ánh nắng trên người.
Hắn chỉ dừng lại ngay bên ngoài cổng cung, trước sau vẫn giữ đúng bổn phận, chưa từng vượt quá quy củ.
"Hoàng hậu nương nương vốn thân thể yếu ớt. Nay đang m.a.n.g t.h.a.i giữa mùa đông giá rét, càng cần bọn nô tài phải dốc hết tinh thần bảo vệ."
"Ty chức chẳng qua chỉ đứng canh giữ một cánh cổng. So với các tướng sĩ trấn thủ nơi biên cương thì đã nhàn hạ hơn nhiều, nào dám nói là vất vả."
Ta và hắn quen biết từ thuở nhỏ.
Sao có thể không biết trong lòng hắn luôn ôm chí nâng đỡ xã tắc, rong ruổi sa trường.
Chỉ là...
Ta không dám nghĩ nhiều.
Nghĩ kỹ sẽ chỉ càng hiểu rõ, hắn vì muốn bảo vệ ta nên mới cam nguyện bước vào tòa cung thành chẳng khác nào chiếc l.ồ.ng son này.
Mà đây vốn không phải nơi hắn mong muốn.
Chúng ta đều xuất thân từ danh môn thế tộc.
Cho dù ta có thể ban cho hắn bao nhiêu công danh phú quý, hắn cũng sẽ chẳng để tâm.
Ngoài sự áy náy...
Ta chẳng thể cho hắn điều gì.
Không thể cho.
Cũng không được phép cho.
Vì vậy, ta không nói thêm nữa.
Ta xoay người định rời đi, lại nghe Tiêu Hoài Tín cất tiếng nhắc nhở phía sau.
"Hoàng hậu nương nương, những ngày tới xin người chỉ dùng thức ăn do tiểu trù trong cung tự chuẩn bị. Bất kể là ai mang đồ ăn đến, ty chức cũng sẽ chặn lại ngoài cổng cung."
Ta sững người trong giây lát.
Đến khi hiểu ra ý hắn...
Lửa giận trong lòng lập tức bốc lên.
Ta vịn tay Gia Ý, xoay người trở lại, bước thẳng đến trước mặt Tiêu Hoài Tín.
"Là ai?"
Thấy hắn chần chừ không đáp, ta gằn từng chữ gọi tên hắn.
"Tiêu Hoài Tín, bổn cung đang hỏi ngươi. Hãy trả lời đúng sự thật."
Hắn đáp rằng, chén t.h.u.ố.c có vấn đề đúng là do thái giám bên cạnh Hoàng thượng mang đến.
Nhưng chuyện này e rằng còn có uẩn khúc khác.
"Nương nương, ty chức đã bẩm báo việc này lên thiên thính. Thánh thượng cũng đã xử t.ử tên nô tài ấy. Chỉ là người liên quan quá nhiều, đầu mối rối rắm, cuối cùng vẫn không tra ra được kết quả."
Thấy ta im lặng xoay người bước vào trong điện, Tiêu Hoài Tín vội vàng nói:
"Thánh thượng sau khi biết chuyện cũng vô cùng kinh hãi và đau lòng."
"Người nghĩ thế nào..."
Ta hiếm khi nói những lời lạnh lùng đến vậy.
"...thì có liên quan gì đến bổn cung?"
Đó không phải phong thái nhân hậu trước nay của ta.
Nhưng...
Ta thật sự đã nguội lạnh cõi lòng.
Nếu Thích Kha thật sự còn để tâm đến ta...
Thì đã sớm đến thăm ta rồi.
Việc âm thầm xử lý như thế...
Chỉ e là đang che chở cho ai đó bên cạnh mình.
Trước khi bước hẳn vào điện, ta quay đầu nhìn Tiêu Hoài Tín lần cuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Làm phiền Tiêu đại thống lĩnh."
"Những thức ăn đưa tới cứ việc chặn lại. Ngoại trừ phủ Phụ Quốc công và bốn vị phi, tất cả những người còn lại, bổn cung đều không tiếp."
Không lâu sau, Từ Tố Tố cũng giúp ta thay toàn bộ thị vệ canh giữ bên ngoài lớp cung tường thứ hai.
Tất cả đều là thân tín do phụ thân nàng—Trấn Quốc Đại tướng quân—một tay đào tạo.
Ta bật cười.
"Canh phòng đến mức ấy sao? Chẳng lẽ ngay cả một con chim bay qua cũng phải giữ lại tra xét?"
Đôi mày thanh tú của Từ Tố Tố lập tức nhíu c.h.ặ.t, tức giận mắng:
"Kẻ đã dám sinh lòng hãm hại long t.h.a.i của Hoàng hậu, chuyện kinh thiên động địa như vậy thần thiếp còn gặp rồi."
"Giữ lại một con chim để kiểm tra thì đã sao?"
Nàng còn oán trách Hoàng thượng thiên vị, làm tổn thương tấm chân tình bao năm của ta.
Ta chỉ thản nhiên lắc đầu.
Đã vì chuyện ấy mà khóc biết bao đêm rồi.
Ta không muốn tiếp tục sa sút nữa.
Chuyện cũ mười một năm...
Hà tất phải dùng thêm mười một năm sau này để chôn theo?
Vì thế, ta đổi sang chuyện khác.
"Ngươi còn nhớ lúc Trịnh Quý phi mới vào cung không?"
"Nàng ta suốt ngày nhắc đến những lời như 'xuyên không', 'nhân vật trong tiểu thuyết', 'cung đấu'..."
Từ Tố Tố gật đầu.
"Nàng nói nhiều lần, nhưng thần thiếp chưa từng hiểu nổi."
Ta bèn nghĩ ra một kế.
Muốn nàng giả vờ quy phục Trịnh Quý phi, kết bè với nàng ta, rồi từng chút một dò hỏi xem những lời ấy rốt cuộc có ý gì.
Sau khi nghe rõ đầu đuôi thì trở về kể lại cho ta.
Từ Tố Tố lập tức xua tay lia lịa.
Nàng nói mình thật sự không làm nổi những chuyện phải tính toán lòng vòng như thế.
Muốn làm việc kín kẽ, không để lộ chút sơ hở...
Thì phải nhờ đến Lâm phi.
Lâm Cảnh Dao là con gái út của cữu cữu ruột ta.
Nàng là một cô gái vô cùng thông tuệ.
Vậy mà vừa bước vào điện của ta, nàng đã cười tươi kể ngay một chuyện có liên quan.
"Mấy hôm trước Trịnh Hân Du đến tìm thần thiếp."
"Nàng ta mang theo mấy rương vàng bạc châu báu, ý đồ lôi kéo thần thiếp đã rõ rành rành."
"Chưa nói đến việc thần thiếp và Hoàng hậu nương nương vốn là tỷ muội chí thân."
"Chỉ riêng chút lợi lộc ấy thôi, cũng quá coi thường thần thiếp rồi."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta hỏi Cảnh Dao:
"Vậy phải là ân huệ thế nào mới khiến ngươi động lòng?"
Nha đầu này từ nhỏ đã thích rúc vào lòng ta làm nũng.
Nay thấy ta đang mang thai, nàng chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay ta.
"Đương nhiên vẫn phải là có cây đại thụ che trời như Hoàng hậu nương nương che chở mới được."
Nhà mẹ đẻ cùng chung vinh nhục.
Lại còn có quan hệ huyết thống với ta.
Hà tất phải tự tìm đường c.h.ế.t...
Chỉ vì một nha đầu quê mùa không cửa không nhà mà đi đắc tội với ta?
Đến ngày hôm nay...
Ai cũng đều rất thông minh.
Chỉ duy có Trịnh Hân Du...
Không biết nàng ta nghĩ gì.
Lại cho rằng những phi tần xuất thân từ các gia tộc danh môn như chúng ta, giữa những thế lực chằng chịt gắn bó bằng m.á.u mủ và lợi ích...
Chỉ cần chút tiền tài cùng vài ba lời ngon ngọt...
Là có thể chia rẽ được.
Đúng là ếch ngồi đáy giếng.
Ngu xuẩn đến cùng cực.
Mỗi ngày chỉ đọc sách, gảy đàn, hiếm khi được thanh nhàn tự tại như vậy.
Gia Ý nhận được thư từ phủ Quốc công gửi vào, nói rằng phụ thân và mẫu thân vô cùng lo lắng cho ta, vì thế đã xin điều Đại thống lĩnh đến trấn giữ bên ngoài cung Hoàng hậu.
Ta vốn chưa từng bước chân ra khỏi cửa cung.
Khó lắm mới gặp một ngày đông trời quang nắng đẹp, ta bèn bảo Gia Ý dìu mình ra ngắm hoa mai trong sân.
Đến gần cổng cung, ta mới nhìn thấy bóng dáng người mặc chiến bào đỏ, khoác ngân giáp.
Ban đầu ta không định lên tiếng.
Nhưng khi nhìn thấy bàn tay cầm kiếm của hắn đã lạnh cóng đến tím tái, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi:
"Gió tuyết lạnh buốt như vậy, chẳng lẽ Tiêu đại thống lĩnh đã đứng canh suốt cả tháng Chạp hay sao?"
Tiêu Hoài Tín giẫm lên nền tuyết bước tới, tựa như mang theo cả ánh nắng trên người.
Hắn chỉ dừng lại ngay bên ngoài cổng cung, trước sau vẫn giữ đúng bổn phận, chưa từng vượt quá quy củ.
"Hoàng hậu nương nương vốn thân thể yếu ớt. Nay đang m.a.n.g t.h.a.i giữa mùa đông giá rét, càng cần bọn nô tài phải dốc hết tinh thần bảo vệ."
"Ty chức chẳng qua chỉ đứng canh giữ một cánh cổng. So với các tướng sĩ trấn thủ nơi biên cương thì đã nhàn hạ hơn nhiều, nào dám nói là vất vả."
Ta và hắn quen biết từ thuở nhỏ.
Sao có thể không biết trong lòng hắn luôn ôm chí nâng đỡ xã tắc, rong ruổi sa trường.
Chỉ là...
Ta không dám nghĩ nhiều.
Nghĩ kỹ sẽ chỉ càng hiểu rõ, hắn vì muốn bảo vệ ta nên mới cam nguyện bước vào tòa cung thành chẳng khác nào chiếc l.ồ.ng son này.
Mà đây vốn không phải nơi hắn mong muốn.
Chúng ta đều xuất thân từ danh môn thế tộc.
Cho dù ta có thể ban cho hắn bao nhiêu công danh phú quý, hắn cũng sẽ chẳng để tâm.
Ngoài sự áy náy...
Ta chẳng thể cho hắn điều gì.
Không thể cho.
Cũng không được phép cho.
Vì vậy, ta không nói thêm nữa.
Ta xoay người định rời đi, lại nghe Tiêu Hoài Tín cất tiếng nhắc nhở phía sau.
"Hoàng hậu nương nương, những ngày tới xin người chỉ dùng thức ăn do tiểu trù trong cung tự chuẩn bị. Bất kể là ai mang đồ ăn đến, ty chức cũng sẽ chặn lại ngoài cổng cung."
Ta sững người trong giây lát.
Đến khi hiểu ra ý hắn...
Lửa giận trong lòng lập tức bốc lên.
Ta vịn tay Gia Ý, xoay người trở lại, bước thẳng đến trước mặt Tiêu Hoài Tín.
"Là ai?"
Thấy hắn chần chừ không đáp, ta gằn từng chữ gọi tên hắn.
"Tiêu Hoài Tín, bổn cung đang hỏi ngươi. Hãy trả lời đúng sự thật."
Hắn đáp rằng, chén t.h.u.ố.c có vấn đề đúng là do thái giám bên cạnh Hoàng thượng mang đến.
Nhưng chuyện này e rằng còn có uẩn khúc khác.
"Nương nương, ty chức đã bẩm báo việc này lên thiên thính. Thánh thượng cũng đã xử t.ử tên nô tài ấy. Chỉ là người liên quan quá nhiều, đầu mối rối rắm, cuối cùng vẫn không tra ra được kết quả."
Thấy ta im lặng xoay người bước vào trong điện, Tiêu Hoài Tín vội vàng nói:
"Thánh thượng sau khi biết chuyện cũng vô cùng kinh hãi và đau lòng."
"Người nghĩ thế nào..."
Ta hiếm khi nói những lời lạnh lùng đến vậy.
"...thì có liên quan gì đến bổn cung?"
Đó không phải phong thái nhân hậu trước nay của ta.
Nhưng...
Ta thật sự đã nguội lạnh cõi lòng.
Nếu Thích Kha thật sự còn để tâm đến ta...
Thì đã sớm đến thăm ta rồi.
Việc âm thầm xử lý như thế...
Chỉ e là đang che chở cho ai đó bên cạnh mình.
Trước khi bước hẳn vào điện, ta quay đầu nhìn Tiêu Hoài Tín lần cuối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Làm phiền Tiêu đại thống lĩnh."
"Những thức ăn đưa tới cứ việc chặn lại. Ngoại trừ phủ Phụ Quốc công và bốn vị phi, tất cả những người còn lại, bổn cung đều không tiếp."
Không lâu sau, Từ Tố Tố cũng giúp ta thay toàn bộ thị vệ canh giữ bên ngoài lớp cung tường thứ hai.
Tất cả đều là thân tín do phụ thân nàng—Trấn Quốc Đại tướng quân—một tay đào tạo.
Ta bật cười.
"Canh phòng đến mức ấy sao? Chẳng lẽ ngay cả một con chim bay qua cũng phải giữ lại tra xét?"
Đôi mày thanh tú của Từ Tố Tố lập tức nhíu c.h.ặ.t, tức giận mắng:
"Kẻ đã dám sinh lòng hãm hại long t.h.a.i của Hoàng hậu, chuyện kinh thiên động địa như vậy thần thiếp còn gặp rồi."
"Giữ lại một con chim để kiểm tra thì đã sao?"
Nàng còn oán trách Hoàng thượng thiên vị, làm tổn thương tấm chân tình bao năm của ta.
Ta chỉ thản nhiên lắc đầu.
Đã vì chuyện ấy mà khóc biết bao đêm rồi.
Ta không muốn tiếp tục sa sút nữa.
Chuyện cũ mười một năm...
Hà tất phải dùng thêm mười một năm sau này để chôn theo?
Vì thế, ta đổi sang chuyện khác.
"Ngươi còn nhớ lúc Trịnh Quý phi mới vào cung không?"
"Nàng ta suốt ngày nhắc đến những lời như 'xuyên không', 'nhân vật trong tiểu thuyết', 'cung đấu'..."
Từ Tố Tố gật đầu.
"Nàng nói nhiều lần, nhưng thần thiếp chưa từng hiểu nổi."
Ta bèn nghĩ ra một kế.
Muốn nàng giả vờ quy phục Trịnh Quý phi, kết bè với nàng ta, rồi từng chút một dò hỏi xem những lời ấy rốt cuộc có ý gì.
Sau khi nghe rõ đầu đuôi thì trở về kể lại cho ta.
Từ Tố Tố lập tức xua tay lia lịa.
Nàng nói mình thật sự không làm nổi những chuyện phải tính toán lòng vòng như thế.
Muốn làm việc kín kẽ, không để lộ chút sơ hở...
Thì phải nhờ đến Lâm phi.
Lâm Cảnh Dao là con gái út của cữu cữu ruột ta.
Nàng là một cô gái vô cùng thông tuệ.
Vậy mà vừa bước vào điện của ta, nàng đã cười tươi kể ngay một chuyện có liên quan.
"Mấy hôm trước Trịnh Hân Du đến tìm thần thiếp."
"Nàng ta mang theo mấy rương vàng bạc châu báu, ý đồ lôi kéo thần thiếp đã rõ rành rành."
"Chưa nói đến việc thần thiếp và Hoàng hậu nương nương vốn là tỷ muội chí thân."
"Chỉ riêng chút lợi lộc ấy thôi, cũng quá coi thường thần thiếp rồi."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta hỏi Cảnh Dao:
"Vậy phải là ân huệ thế nào mới khiến ngươi động lòng?"
Nha đầu này từ nhỏ đã thích rúc vào lòng ta làm nũng.
Nay thấy ta đang mang thai, nàng chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay ta.
"Đương nhiên vẫn phải là có cây đại thụ che trời như Hoàng hậu nương nương che chở mới được."
Nhà mẹ đẻ cùng chung vinh nhục.
Lại còn có quan hệ huyết thống với ta.
Hà tất phải tự tìm đường c.h.ế.t...
Chỉ vì một nha đầu quê mùa không cửa không nhà mà đi đắc tội với ta?
Đến ngày hôm nay...
Ai cũng đều rất thông minh.
Chỉ duy có Trịnh Hân Du...
Không biết nàng ta nghĩ gì.
Lại cho rằng những phi tần xuất thân từ các gia tộc danh môn như chúng ta, giữa những thế lực chằng chịt gắn bó bằng m.á.u mủ và lợi ích...
Chỉ cần chút tiền tài cùng vài ba lời ngon ngọt...
Là có thể chia rẽ được.
Đúng là ếch ngồi đáy giếng.
Ngu xuẩn đến cùng cực.