Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 12: Đe dọa

[Em nhớ anh lắm, muốn ôm anh cơ.]

 

[Hạ Diên, Hạ Diên, Hạ Diên, anh đang làm gì đấy?] 

 

[Em nhớ anh chết đi được ~~] 

 

[Hôm nay lại là một ngày muốn hôn anh.] 

 

[Anh đâu rồi?] 

 

[Rốt cuộc anh đã đi đâu thế? Tại sao không trả lời tin nhắn của em?] 

 

[Em lo cho anh lắm.] 

 

[Trả lời em một câu thôi…] 

 

 

Chiếc sim mới của Hạ Diên được lắp vào điện thoại, toàn bộ dữ liệu trước đó đều được đồng bộ, vì vậy lịch sử trò chuyện với một người có biệt danh [Thư Dã] trên WeChat cũng hiện ra trước mắt Thịnh Đình Thâm. Anh ngồi trên sofa trong phòng khách, đọc gần như không sót một tin nhắn nào.

 

Thậm chí Hạ Diên còn không thèm xóa tin nhắn, hẳn là nghĩ rằng Thịnh Đình Thâm chẳng có hứng thú gì với điện thoại của mình.

 

Thịnh Đình Thâm chỉ thấy thật hoang đường khi đọc những câu chữ thân mật không khoảng cách ấy. Anh không ngờ Hạ Diên lại dám làm chuyện mạo hiểm đến thế, càng không ngờ Hạ Diên dám cả gan giấu giếm mình.

 

"Tình hình bên Vườn Hoa Hồng thế nào?"

 

Nghiêm Vi Minh vừa quay lại từ bên ngoài, đáp: "Đúng là có một con chó ở đó."

 

Thịnh Đình Thâm không lộ rõ cảm xúc trên mặt, anh phải kiềm chế lắm mới không ném bay chiếc điện thoại trong tay đi: "Lịch sử chi tiêu của cậu ấy đâu?"

 

"Dựa vào sao kê tài khoản của anh Hạ, có thể thấy anh ấy và cô Quý thật sự đã ở bên nhau từ năm tháng trước. Mỗi tuần họ sẽ gặp nhau một lần. Anh ấy đã tặng cô Quý vài món quà, cũng sắm sửa rất nhiều đồ dùng cho chó, tất cả các đơn hàng chuyển phát nhanh đều được gửi đến Vườn Hoa Hồng. Lần mua sắm gần đây nhất trên hóa đơn là một số mỹ phẩm của nữ và..."

 

Nghiêm Vi Minh bỗng ngập ngừng một cách kỳ lạ.

 

Thịnh Đình Thâm hơi ngước lên: "Và cái gì nữa?"

 

"Và hai hộp bao cao su."

 

"..."

 

Thành phố Minh Hải chính thức bước vào mùa đông.

 

Quý Thư Dã mặc chiếc áo phao mua từ năm ngoái, ép bản thân phải vực dậy tinh thần để đi làm. Với những hành động nông nổi ngày hôm qua, cô tự thấy mình đã đủ tiêu chuẩn để bị sa thải tới mấy trăm lần, thế nên bây giờ kiếm thêm được ngày nào hay ngày nấy vậy.

 

Khách sạn sắp bước vào giai đoạn cao điểm cuối năm, dạo gần đây có mấy công ty đã liên hệ đặt địa điểm tổ chức tiệc tất niên tại đây. Quản lý đối ngoại của công ty mà Quý Thư Dã chịu trách nhiệm phụ trách cực kỳ phiền phức và khó chiều, lúc thì nói ánh sáng không được, chốc lại bảo đồ uống có vấn đề, ngày nào anh ta cũng có cớ để bắt bẻ mọi phương án cô đưa ra. 

 

Trầy trật mãi mới trụ được đến giờ tan làm buổi tối, vậy mà lại bị Dương Đồng giữ lại để làm hợp đồng, cô thật sự khóc không ra nước mắt.

 

[Mấy giờ em về thế? Có cần chị nấu cơm cho luôn không?]

 

Dạo này Trình Vi toàn tự nấu ăn ở nhà, thỉnh thoảng hôm nào về sớm cô ấy sẽ ăn cùng với Quý Thư Dã.

 

Quý Thư Dã vừa ra khỏi khách sạn, đang định nhắn lại là khoảng một tiếng nữa mình sẽ về đến nhà thì tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.

 

Khoảnh khắc nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, trái tim vốn đã nguội lạnh từ của Quý Thư Dã bỗng chốc đập liên hồi, cô nhấn nút nghe ngay lập tức.

 

"Alo?"

 

"Thư Dã, em đang ở đâu thế? Anh đến tìm em!"

 

Khi được nghe giọng nói của Hạ Diên một lần nữa, Quý Thư Dã mới nhận ra thật ra giọng của anh vẫn có một chút khác biệt với giọng của Thịnh Đình Thâm. Tuy âm sắc của hai người khá giống nhau nhưng giọng điệu, tốc độ nói và thói quen phát âm thì hoàn toàn khác.

 

Giọng nói của Thịnh Đình Thâm trầm thấp và lạnh lùng, toát lên vẻ kiêu ngạo và tự cao của kẻ bề trên, khiến người ta không thể nắm bắt được cảm xúc, tạo cảm giác rất xa cách. Song giọng nói của Hạ Diên lại dịu dàng và ôn hòa, ngữ điệu của anh có thể cho người nghe cảm nhận rõ ràng được tâm trạng của anh lúc đó.

 

Giây phút nghe thấy giọng nói của anh, nước mắt Quý Thư Dã lăn dài: "Sao đến bây giờ anh mới chịu xuất hiện hả? Rốt cuộc anh đã đi đâu thế?"

 

"Anh xin lỗi, anh... Anh cũng không ngờ chuyến đi lần này lại lâu đến vậy. Thư Dã, anh đến đón em nhé. Em nói cho anh biết em đang ở đâu đi, chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện có được không?"

 

Quý Thư Dã tủi thân muốn chết, lau mãi mà nước mắt vẫn lã chã: "Em vừa mới tan làm thôi."

 

"Được rồi, em đợi anh nhé."

 

Quý Thư Dã đi bộ ra lề đường bên ngoài khách sạn, đợi khoảng hơn hai mươi phút thì thấy chiếc xe quen thuộc dừng lại trước mặt mình.

 

Cửa bên ghế lái mở ra, người đàn ông bên trong sải bước tới, kéo cô vào lòng và ôm thật chặt. 

 

Đây là mùi hương và hơi ấm mà cô quen thuộc.

 

Quý Thư Dã lại rơi nước mắt, nhưng lần này phần nhiều là do giận dỗi. Cô đấm mạnh vào ngực anh một cái: "Anh giải thích đi!"

 

Hạ Diên vùi đầu vào cổ cô, hít một hơi thật sâu: "Anh làm mất điện thoại... nên không cách nào liên lạc được với em. Anh đã rất cố gắng, rất cố gắng để quay về, có điều lúc đó anh thật sự không thể làm khác được."

 

Quý Thư Dã vốn đã đoán được, cô thở phào nhẹ nhõm, song vẫn thấy ấm ức vô cùng. Suốt thời gian qua, cô đã vô cùng lo lắng cho anh, cũng rất sợ rằng anh đang lừa dối mình.

 

"Anh có biết là em đã lo sốt vó lên không hả?"

 

"Anh biết, anh biết chứ. Xin lỗi em." Hạ Diên xoa đầu cô, không ngừng nói xin lỗi: "Tất cả là lỗi của anh. Em có lạnh không, chúng ta lên xe trước đã nhé."

 

"Vâng..."

 

Trên đường đi, Quý Thư Dã gặng hỏi Hạ Diên rốt cuộc tình hình những ngày vừa qua là như thế nào. Hạ Diên khựng lại một chốc rồi kể chi tiết cho cô nghe về chuyện anh làm mất điện thoại ở vùng hoang vu ra sao, tại sao lại mất tín hiệu và cả việc không thể tự ý quay về do dự án đang trong giai đoạn gấp rút.

 

Quý Thư Dã biết rõ ngọn ngành câu chuyện cũng không còn giận nữa, sụt sịt hỏi: "Vậy anh đã xử lý công việc xong xuôi rồi chứ?"

 

"... Ừm."

 

"Thế thì tốt quá. Mà thôi... Nếu là vì lý do công việc thì cũng đành chịu, em không trách anh đâu. Có điều lần sau anh nhất định phải cẩn thận, đừng làm mất điện thoại nữa. À, đúng rồi! Anh phải học thuộc lòng số điện thoại của em, nếu có chuyện gì xảy ra thì anh còn có thể dùng số khác gọi cho em."

 

"Được, anh nhất định sẽ học thuộc lòng."

 

Quý Thư Dã nhận được lời cam đoan chắc chắn, cuối cùng cũng chịu hé môi cười. Chỉ là khi quay sang nhìn góc nghiêng của anh, một thắc mắc chợt hiện lên trong tâm trí cô: "Hạ Diên, sao anh không nói với em là anh có một người anh trai song sinh thế?"

 

Đèn đỏ sáng lên, chiếc xe bỗng nhiên phanh gấp trước vạch kẻ đường dành cho người đi bộ.

 

Hạ Diên siết chặt vô lăng, nhớ lại lời nhắn của Thịnh Đình Thâm để lại khi vừa tỉnh dậy cách đây không lâu.

 

[Tôi đã bảo với người phụ nữ đó cậu là em trai tôi. Sau khi tỉnh lại, hãy lập tức chia tay và cắt đứt mọi liên lạc với cô ta đi.]

 

Khoảnh khắc đó, anh biết Thịnh Đình Thâm đã phát hiện ra tất cả mọi chuyện.

 

Lo âu, căng thẳng, bất an... Mọi cảm xúc tiêu cực đồng loạt ùa đến bủa vây lấy anh. Anh không ngờ lần này mình lại chìm vào giấc ngủ sâu lâu đến thế, cũng không ngờ bí mật này lại bị vạch trần theo cách như vậy. 

 

Anh biết mình đang chơi với lửa, nhưng…

 

Hạ Diên nhìn vẻ mặt nghi hoặc và đôi mắt hoe đỏ của bạn gái. 

 

Anh hiểu rất rõ một điều, bản thân không thể buông tay cô được, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

 

Chú chó Lucky đã lâu không được gặp chủ, nó vui sướng chạy nhảy lăng xăng khắp nhà.

 

Hạ Diên và Quý Thư Dã cùng rúc vào ghế sofa, tíu tít chuyện trò như thể muốn bù lại mọi tâm sự trong suốt những ngày xa cách.

 

"Trước đây, anh từng nói với em là anh không sống cùng ba mẹ, đó là vì mối quan hệ giữa anh và họ vốn dĩ không được tốt lắm." Hạ Diên ôm cô vào lòng, ôn tồn giải thích: "Từ nhỏ ba mẹ anh đã liên tục cãi vã, có một thời gian anh được gửi sang nhà ông ngoại. Ông ngoại anh là một nhà địa chất học, thời trẻ, ông bôn ba khắp nơi, từng đặt chân đến rất nhiều địa danh. Khoảng thời gian đó, ông ngoại luôn ở cạnh bầu bạn, kể cho anh nghe những câu chuyện hồi còn trẻ của ông, đưa anh đi đọc sách, chơi đùa cùng anh. Anh rất quý ông nên đã chủ động xin được ở lại sống cùng ông."

 

"Thế còn mối quan hệ giữa anh và Thịnh Đình Thâm thì sao?"

 

"Anh... Quan hệ giữa anh và anh ấy cũng bình thường, chỉ là tính cách anh ấy hơi lạnh lùng nên hai anh em không giao lưu với nhau nhiều." Hạ Diên hỏi lại: "Em nói em đã đụng mặt anh ấy, còn nói vài câu nữa, rốt cuộc hai người đã nói những gì thế?"

 

Nhắc đến chuyện này, Quý Thư Dã lại thấy vô cùng ngượng ngùng: "Lúc đó em tưởng rằng anh ấy là anh nên mới... Ôi trời, đáng lẽ em phải nhận ra từ đầu mới phải! Rõ ràng anh và anh ấy là hai người hoàn toàn khác nhau mà!"

 

Hạ Diên hỏi: "Anh ấy có làm khó em không?"

 

"Chuyện đó thì không, anh ấy chỉ hỏi một số chuyện về em và anh thôi. Bây giờ anh ấy đã biết chúng mình yêu nhau rồi, vậy ba mẹ anh cũng sẽ biết đúng không? Thế... có sao không anh?"

 

Quý Thư Dã đã biết điều kiện kinh tế của cô và anh có sự chênh lệch khá lớn từ trước. Bây giờ xem ra, không phải khá lớn mà là quá lớn! 

 

Cô không ngờ Hạ Diên lại là người nhà họ Thịnh.

 

"Không sao đâu, em không cần bận tâm đến họ."

 

Nghe anh nói vậy, Quý Thư Dã hiểu ngay mối quan hệ giữa Hạ Diên và ba mẹ thật sự rất nhạt nhẽo.

 

"Thư Dã, còn chuyện này nữa."

 

"Anh nói đi."

 

Hạ Diên ngập ngừng một lát rồi mới nói: "Thật ra ngoại trừ người trong nhà ra thì không ai biết gia đình anh có... một cặp song sinh, tên của anh không nằm trong gia phả dòng họ."

 

Quý Thư Dã kinh hãi: "Tại sao?"

 

Ánh mắt Hạ Diên chùng xuống: "Bởi vì đối với nhà họ Thịnh, sự tồn tại của anh là điều bất hạnh."

 

“Gì cơ?” Quý Thư Dã hết sức sửng sốt. Cô chợt nhớ vài cuốn tiểu thuyết ngôn tình cổ trang từng đọc trước đây, ở một số quốc gia giả tưởng nào đó, các cặp song sinh thường không được phép cùng tồn tại trên đời vì bị coi là sự xui xẻo. Nhưng hiện giờ đang là thời hiện đại, tư tưởng này thật sự quá hoang đường.

 

"Ba mẹ anh điên rồi à? Họ cũng nghĩ như thế sao? Không phải chứ, các gia tộc lớn như nhà anh đều có tư tưởng phong kiến như thế sao? Vậy nên chỉ có Thịnh Đình Thâm được phép xuất hiện công khai trước mặt mọi người thôi sao?" Quý Thư Dã tuôn một tràng dài, trên mặt không giấu nổi sự xót xa. "Vậy anh cũng thật đáng thương!"

 

"Không đâu, anh vẫn sống rất tốt mà. Ít nhất thì anh vẫn được làm những công việc mình yêu thích."

 

Hạ Diên tỏ ra rất bình thản nhưng Quý Thư Dã thì không nghĩ vậy. Cô cảm thấy cuộc sống của anh thật cô độc và lẻ loi, dựa vào đâu mà sự tồn tại của một con người lại không được thừa nhận chứ?

 

"Bố mẹ anh quá đáng thật đấy." Quý Thư Dã cáu kỉnh nói: "Hạ Diên, anh làm rất đúng, hãy tránh xa những người làm tổn thương anh ra. Anh yên tâm đi, sau này anh sẽ không cô đơn nữa đâu, đã có em ở bên cạnh anh rồi."

 

Hạ Diên khựng lại, nghiêm túc nhìn cô: "Thật ư? Sau này em sẽ mãi mãi ở bên cạnh anh ư?"

 

"Thật chứ!" Cô khẳng định một cách chắc nịch.

 

Hạ Diên chợt nghẹn ngào vì xúc động, nghiêng người ôm chặt Quý Thư Dã rồi hôn lên môi cô.

 

Hai người đã xa nhau quá lâu, một nụ hôn nhẹ nhàng cũng dễ dàng khơi dậy ngọn lửa rạo rực trong cơ thể. Hơi thở của họ bắt đầu trở nên dồn dập và hỗn loạn, bàn tay ấm áp của Hạ Diên luồn vào trong vạt áo, áp lên vùng eo thon thả và mịn màng của cô.

 

Đường cong cơ thể tuyệt mỹ càng rướn lên cao và dán sát hơn vào người anh theo lực đẩy của tay. Ánh mắt Hạ Diên tối sầm lại, lặng lẽ nhìn cô không chớp mắt.

 

Quý Thư Dã được m*n tr*n đến mụ mị, cô khẽ r*n r*, hơi ngửa cằm lên, toan tìm kiếm đôi môi anh một lần nữa. Nhưng khi vừa mở mắt ra, cô lại bắt gặp ánh mắt sâu thẳm tràn đầy d*c v*ng của Hạ Diên.

 

Cô ngẩn ra trong chốc lát. Không hiểu sao, dáng vẻ của Thịnh Đình Thâm lại đột nhiên xuất hiện trong đầu cô.

 

Vừa rồi cô đã nói dối, hai người họ không hẳn là hoàn toàn khác nhau. Ngược lại họ trông rất giống nhau, nhất là khi Hạ Diên nheo mắt trầm ngâm, biểu cảm đó giống vị sếp kia y như đúc.

 

Quý Thư Dã giật mình thon thót, vội vàng đưa mắt nhìn nơi khác. 

 

Quên đi! Quên đi! Quên đi! Đây là Hạ Diên của cô cơ mà, nào phải là sếp tổng đáng sợ Thịnh Đình Thâm kia đâu.

 

"Em sao thế?" Hạ Diên nhận ra sự lơ đễnh của cô, khẽ khàng hỏi.

 

Giọng nói dịu dàng của anh khiến Quý Thư Dã không khỏi cảm thấy dễ chịu. Cô ôm eo anh, dụi đầu vào lồng ngực anh: "Hạ Diên, anh hôn em tiếp đi... Nhanh lên nào."

 

Sau khi xác nhận Hạ Diên đã an toàn, ngày hôm sau đi làm, Quý Thư Dã như được tiếp đầy năng lượng.

 

Giờ nghỉ trưa, cô cùng Trần Tuệ và mấy đồng nghiệp khác xuống căng tin ăn cơm. Cô chụp bữa trưa của mình gửi cho Hạ Diên, anh nhanh chóng trả lời, đồng thời gửi ảnh chụp bữa ăn hôm nay của mình cho cô. Nhìn thì có vẻ là do dì giúp việc nấu, thực đơn gồm ba món mặn một món canh, khẩu phần dành cho một người ăn với số lượng vừa phải.

 

Cảm giác tin nhắn gửi đi luôn có người phản hồi ngay lập tức thật sự quá tuyệt vời. Tâm trạng Quý Thư Dã vô cùng vui vẻ, cô gửi một nhãn dán hôn gió rồi hớn hở cầm đũa ăn cơm. Sau khi ăn xong, cô mới gửi một tin nhắn nữa cho anh.

 

Ting.

 

Ở một nơi khác, tiếng chuông thông báo điện thoại vang lên.

 

Thịnh Đình Thâm mở mắt ra, nhìn sang chiếc điện thoại màu trắng đang đặt ở bên cạnh.

 

Thư Dã: [Em ngủ trưa một lát đây, moah moah moah moah!]

 

Thịnh Đình Thâm nheo mắt, ngẩng đầu lên thì phát hiện ra mình đang ở Vườn Hoa Hồng chứ không phải Cửu Châu Hoa Đình. Anh kiểm tra thời gian thì thấy lần này mình chỉ ngủ say chưa đầy một ngày. Quả nhiên, mỗi lần quy luật ổn định bị xáo trộn thì sau đó sẽ có một khoảng thời gian trạng thái cơ thể trở nên bất ổn.

 

Thịnh Đình gọi điện cho Nghiêm Vi Minh.

 

"Anh Hạ?"

 

"Là tôi. Anh mang một bộ quần áo đến Vườn Hoa Hồng, tiện thể tìm xem điện thoại của tôi ở đâu."

 

Nghiêm Vi Minh: "Sếp Thịnh, hôm qua anh Hạ có ở cùng với tôi một lúc, sau đó... Anh ấy gọi điện thoại cho cô Quý xong thì rời đi luôn. Điện thoại của anh đang ở chỗ tôi, tôi sẽ mang qua cho cho ngay lập tức."

 

Thịnh Đình Thâm tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Nhanh lên đấy."

 

"Vâng."

 

Cuộc gọi kết thúc, Thịnh Đình Thâm đứng dậy khỏi ghế sofa. Đúng lúc này, một chú chó nhỏ lông vàng chạy ra từ trong phòng, quấn quýt quanh chân anh.

 

Thịnh Đình Thâm cúi đầu nhìn đăm đăm vào con chó ngốc nghếch kia, mặt lạnh như tiền.

 

"Cút."

 

Lucky nhanh chóng cảm nhận được sát khí khác lạ tỏa ra từ người anh, nó kêu lên "ăng ẳng" rồi lủi thủi chạy về phòng, không dám ló mặt ra ngoài thêm lần nữa.

 

Nửa tiếng sau, Nghiêm Vi Minh tới nơi, đưa điện thoại cho anh.

 

Thịnh Đình Thâm mở điện thoại ra, tin nhắn của Hạ Diên lập tức nhảy lên.

 

[Tôi muốn cô ấy phải ở bên tôi. Nếu cậu từ chối hoặc cố tình để cô ấy phát hiện ra điều gì bất thường, tôi không ngại nói cho tất cả mọi người biết về sự tồn tại của mình đâu.]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn