Người đàn ông đang là tâm điểm của mọi ánh nhìn ngồi ở chính giữa hàng ghế đầu tiên, dù anh đưa lưng về phía Quý Thư Dã nhưng cô biết chắc chắn rằng bản thân không nhìn lầm, cũng không phải ảo giác.
Tuy khí chất và cách ăn mặc hoàn toàn khác biệt, song gương mặt lại giống nhau như đúc!
Hóa ra vị sếp mới mà khách sạn tất bật chuẩn bị công tác chào đón trong thời gian qua lại là Hạ Diên.
Vậy là từ trước đến nay anh luôn lừa dối cô phải không? Anh vốn không phải tên là Hạ Diên, anh tên là Thịnh Đình Thâm.
Tại sao chứ?
Tại sao Hạ Diên phải lừa dối cô?
Lẽ nào anh sợ cô biết được thân phận cao quý của mình rồi sẽ bám lấy không buông sao?
Đúng vậy... Rất có thể là như thế.
Hạ Diên biết cô làm việc tại Carlton, cũng biết bản thân sắp trở thành ông chủ ở đây, đến lúc đó thì không thể giả vờ được nữa. Vì vậy anh cắt đứt liên lạc, đồng thời vạch rõ giới hạn với cô.
Nhưng... Anh thật sự không cần phải làm vậy đâu.
Trong lòng Quý Thư Dã vừa tức giận lại vừa xót xa. Rõ ràng anh có thể nói thẳng với cô, nếu muốn chia tay thì cô sẽ chấp nhận, tại sao lại bắt cô phải lo lắng hãi hùng suốt một thời gian dài như vậy chứ?
"Cô làm gì thế? Tôi biết anh ấy rất đẹp trai nhưng cô cũng đừng kích động quá chứ." Trần Tuệ kéo Quý Thư Dã đột ngột đứng bật dậy ngồi xuống: "Tôi thấy sếp của chúng ta có thể làm người đại diện cho Carlton được luôn đấy, ha ha ha. Ôi, tiếc là anh ấy không thích xuất hiện trước truyền thông..."
Trần Tuệ liên tục lải nhải nhưng Quý Thư Dã hoàn toàn không nghe lọt tai được chữ nào. Suốt cả buổi họp, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, Hạ Diên là Thịnh Đình Thâm, Hạ Diên lừa cô, Hạ Diên là đồ khốn kiếp!
Buổi họp không kéo dài quá lâu. Sau khi kết thúc, nhân viên quay về vị trí làm việc, chỉ có ban lãnh đạo đi cùng Thịnh Đình Thâm để tiến hành kiểm tra khách sạn. Nghe nói mấy ngày tới, sếp mới của họ sẽ ở tại phòng Tổng thống của Carlton, bộ phận nhà hàng và bộ phận buồng phòng đều sẵn sàng phục vụ, không dám lơ là một giây nào.
Quý Thư Dã đi cùng Trần Tuệ và các đồng nghiệp về văn phòng. Đang đi, cô bỗng nhiên dừng bước.
"Tôi đau bụng quá, tôi vào nhà vệ sinh một lát nhé."
Trần Tuệ: "Hả? Cô không sao chứ?"
"Không sao đâu."
Quý Thư Dã chạy rất nhanh, cô sắp phát điên rồi, cô phải gặp Hạ Diên ngay lập tức!
Bây giờ muốn biết Hạ Diên ở đâu cũng rất đơn giản, chỉ cần hỏi bừa một đồng nghiệp ở bộ phận tiền sảnh là được. Sau khi biết được anh đang đến nhà hàng Tây cùng ban lãnh đạo, cô liền chạy đường tắt qua đó.
Quý Thư Dã chạy đến hành lang dài trước nhà hàng Tây thì dừng lại, đứng đó nhìn anh và ban lãnh đạo khách sạn đang tiến lại gần từ xa.
Những lãnh đạo mà cô gặp thường ngày lúc này lại khúm núm cúi đầu trò chuyện với Hạ Diên. Còn anh, người bạn trai vốn dịu dàng, hòa nhã trong lòng cô lại trưng ra gương mặt lạnh tanh, ngạo nghễ đến mức khó lòng tiếp cận.
Họ càng lúc càng đến gần hơn. Có lẽ do Quý Thư Dã đang đứng ở chỗ quá nổi bật nên khi chỉ còn cách khoảng hai, ba mét, anh bất chợt đưa mắt nhìn qua.
Tầm mắt hai người đột ngột chạm nhau trong hai giây.
Trong hai giây ngắn ngủi đó, Quý Thư Dã cảm thấy tim mình như ngừng đập. Cô muốn gọi anh lại, muốn chất vấn anh vì sao lại đối xử với cô như thế, song giây tiếp theo, cô lại thấy anh bình thản rời mắt đi như thể không hề quen biết cô.
"Cô thuộc bộ phận nào mà lại đứng đờ người ra đây thế? Lãnh đạo đến mà không biết cúi chào à?" Đoàn người đi qua, một vị giám đốc đi ở cuối hàng chau mày khiển trách.
Bàn tay đang siết chặt của Quý Thư Dã khẽ run lên, lí nhí nói xin lỗi.
Vị giám đốc lườm cô một cái, không muốn lãng phí thời gian nữa, rảo bước đuổi theo đoàn người phía trước.
Tại sao anh lại như biến thành một người khác vậy chứ?
Anh không nhận ra cô sao?
Không, là do anh diễn giỏi quá. Có lẽ, đây mới chính là con người thật của anh.
Sau khi tan làm, Quý Thư Dã vừa về đến nhà đã nhốt mình trong phòng khóc lóc nức nở. Cô không thể chấp nhận được tất cả những điều ngọt ngào mà anh trao đều là giả dối.
Trình Vi nghe cô kể lại chuyện ngày hôm nay thì kinh ngạc đến mức không biết nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh rút khăn giấy đưa cho cô.
"Thư Dã, đừng buồn nữa. Mấy tên nhà giàu đúng là tệ bạc, chỉ giỏi lừa gạt tình cảm của con gái nhà người ta."
Quý Thư Dã nghẹn ngào: "Em không cam tâm... Tại sao chứ..."
Trình Vi an ủi cô với tâm thái của người đi trước: "Nếu anh ta là người bình thường thì chị rất ủng hộ em đến đối chất trực tiếp. Nhưng... anh ta lại là sếp lớn của em, hơn nữa còn là cậu tư của tập đoàn Thịnh Hoa, chị nghĩ vì công việc của mình, em đừng... lấy trứng chọi đá."
Quý Thư Dã khựng lại, lau khô nước mắt. Tất nhiên là cô hiểu rõ đạo lý này, người đứng ở vị trí như anh muốn b*p ch*t cô chỉ đơn giản như b*p ch*t một con kiến. Đó cũng là lý do chiều nay ở hành lang, cô đã không lên tiếng.
"Vậy chị nghĩ em nên bỏ qua như thế sao?"
Trình Vi thở dài: "Nếu em muốn giữ lại công việc này."
"..."
Đêm đó, cô gần như thức trắng.
Ngày hôm sau, Quý Thư Dã phải dặm thêm một lớp kem che khuyết điểm thật dày mới giấu được quầng thâm dưới mắt.
Cô đã suy nghĩ cả đêm và quyết định buông tay. Nếu đã mất tình yêu thì phải giữ bằng được công việc, không thể bỏ bê sự nghiệp vì một gã đàn ông được! Dù sao thì với cô, công việc hiện tại thật sự rất quan trọng.
Thế là ngày hôm đó, cô lại vùi đầu vào những nhiệm vụ mà Dương Đồng giao như thường lệ, chạy đôn chạy đáo bên ngoài gặp gỡ khách hàng cho các bữa tiệc, bận rộn đến nỗi không kịp uống vài ngụm nước.
Đến lúc Quý Thư Dã xử lý mọi việc xong xuôi và quay trở lại khách sạn thì trời đã tối mịt. Cô đứng đờ người trước thang máy vì quá mệt, nghĩ bụng tối nay nhất định phải đặt một suất đồ ăn ngoài thật xa xỉ để tự thưởng cho mình!
"Sếp Thịnh, bên nhà hàng Trung nói họ đã chuẩn bị xong rồi, bây giờ chúng ta qua đó luôn chứ?"
"Ừ."
Tiếng trò chuyện thình lình vang lên bên tai Quý Thư Dã. Cô vô thức quay sang, khi thấy rõ người đứng bên cạnh mình là ai thì chết trân tại chỗ, cổ họng như bị nghẹt, không thể phát ra âm thanh nào.
Tiếng "ting" vang lên, thang máy đã đến. Quý Thư Dã trố mắt nhìn anh và trợ lý bước vào trong, quay mặt về phía cô.
Sắc mặt anh lạnh lùng, cụp mắt xuống, toát ra vẻ thờ ơ. Hẳn là do thấy cô đứng đó nhìn chằm chằm vào mình nên anh khẽ nhíu mày, trong ánh mắt lộ rõ vẻ không hài lòng.
Sự bất mãn thoáng qua đâm thẳng vào mắt khiến Quý Thư Dã đau xót không thôi. Trước đây, anh chưa từng nhìn cô bằng ánh mắt như thế.
Cửa thang máy từ từ khép lại, khoảnh khắc sắp sửa đóng chặt, một bàn tay bỗng nhiên chen vào giữa chặn lại!
Bỏ qua cái gì chứ, vì công việc cái gì chứ? Tại sao, dựa vào đâu? Anh rõ ràng là bạn trai của cô mà!
Đầu óc Quý Thư Dã quay cuồng, những lời tự an ủi bản thân tối qua bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Vừa nhìn thấy anh là cô chẳng còn nghĩ ngợi được gì nữa!
Hai người trong thang máy đều nhìn về phía Quý Thư Dã đang chặn cửa.
Nghiêm Vi Minh hơi kinh ngạc, bởi hôm qua anh ấy đã gặp cô nhân viên khách sạn này trên hành lang đi đến nhà hàng. Lúc đó anh ấy đã thấy nét mặt của cô có gì đó khác thường nên đã nhìn thêm một cái, không ngờ hôm nay lại đụng mặt ở đây.
Nghiêm Vi Minh nhìn thẻ nhân viên của cô, thầm lo lắng thay.
"Cô muốn vào thang máy sao?" Anh ấy lên tiếng hỏi.
Song, Nghiêm Vi Minh không ngờ cô gái bên ngoài hoàn toàn phớt lờ mình, chỉ nhìn đăm đăm vào sếp của anh ấy. Anh ấy hơi cau mày, toan bước lên chắn ngang tầm mắt của cô thì chợt nghe thấy cô cất giọng gọi.
"Hạ Diên."
Nghiêm Vi Minh giật nảy mình, tóc gáy dựng đứng trong nháy mắt, nhanh chóng liếc nhìn Thịnh Đình Thâm đứng bên cạnh.
Hình như người đứng sau cũng sững sờ trong giây lát, cuối cùng mới chịu nhìn thẳng vào cô gái trước mặt.
Quý Thư Dã bước vào trong thang máy dưới ánh nhìn của họ.
Tiếng "ting" vang lên, cửa thang máy đóng lại, không gian bên trong im ắng đến mức không khí như ngừng lưu thông.
"Cô gọi tôi là gì?" Thịnh Đình Thâm vô cảm nhìn cô.
Đầu óc Quý Thư Dã sắp nổ tung, cô bất chấp tất cả túm chặt lấy cánh tay anh, hai mắt đã đỏ bừng: "Hạ Diên, rốt cuộc anh có ý gì hả?"
Mí mắt Thịnh Đình Thâm giật một cái: "Cô nhận nhầm người rồi."
"Nhận nhầm người?" Quý Thư Dã tức đến mức bật cười: "Quả nhiên, quả nhiên là anh muốn giả vờ không quen biết em. Thật ra anh không cần phải làm vậy đâu, nếu anh muốn chia tay thì cứ nói thẳng ra, em sẽ đồng ý."
"Chia tay?" Ánh mắt Thịnh Đình Thâm chợt tối sầm: "Cô và cậu ấy có quan hệ gì?"
Quý Thư Dã nghe anh hỏi ngược lại mình thì khó chịu vô cùng, bật thốt lên: "Anh nói xem hai ta có quan hệ gì? Chúng ta đã hôn, đã ôm, đã ngủ với nhau rồi! Chẳng lẽ anh muốn nói chúng ta chỉ là bạn giường thôi sao?"
"..."
Nghiêm Vi Minh hít sâu một hơi, không dám nhìn vào mắt của Thịnh Đình Thâm. Nếu ánh mắt có thể giết người thì người đứng cạnh bên là anh ấy đã bị tùng xẻo oan uổng mấy trăm lần rồi...
"Tôi nói, cô nhận nhầm người rồi." Sau một hồi im lặng, Thịnh Đình Thâm cứng nhắc gạt tay cô ra, lặp lại câu nói trước đó.
Quý Thư Dã cắn môi: "Đồ tồi... Được, nếu đã vậy thì em nói cho anh biết, chúng ta chia tay! Chia tay rồi! Anh cứ coi như chúng ta chưa từng quen biết nhau đi!"
Thang máy đã đến tầng cần đến, cửa vừa mở ra, Quý Thư Dã bèn dợm bước lao ra.
"Đứng lại."
Giọng nói lạnh lùng hệt một tảng băng đột nhiên vang lên từ đằng sau bao trùm lấy cô. Quý Thư Dã chợt thấy sợ hãi theo bản năng, có điều cô lại thấy nỗi sợ hãi này của mình thật vô lý, bực bội đáp: "Làm gì?"
"Một tiếng nữa, đến phòng 7188." Thịnh Đình Thâm nói xong cũng không thèm liếc cô một cái, sải bước đi thẳng.
Quý Thư Dã ngẩn người, phòng 7188... Toàn bộ nhân viên trong khách sạn đều biết đó là phòng Tổng thống mà sếp lớn của họ đang ở mấy ngày này.
Sau khi bị lừa dối và coi khinh, Quý Thư Dã cho rằng một khi đã nói lời chia tay thì nên dứt khoát ngó lơ anh mới phải! Ấy vậy mà sau một tiếng đồng hồ đấu tranh tư tưởng dữ dội, cô vẫn không dằn lòng nổi mà đứng trước cửa phòng 7188.
Thôi bỏ đi. Dù gì cũng sắp chia tay rồi, xem như là nghe lời giải thích cuối cùng của anh đi, mặc dù cô chắc chắn bản thân sẽ không chấp nhận lời giải thích này!
Kính coong, Quý Thư Dã nhấn chuông cửa.
Rất nhanh, trợ lý lúc nãy đã ra mở cửa cho cô: "Cô Quý, mời vào."
Quý Thư Dã mím môi bước vào. Cô rất quen thuộc với phòng Tổng thống của Carlton. Với tư cách là một nhân viên kinh doanh, cô đã từng viết đề án kế hoạch cho nó, quảng bá một cách chính xác đến những khách hàng mục tiêu.
Đây là một trong những phòng khách sạn năm sao xa hoa và lộng lẫy nhất tại thành phố Minh Hải. Bên ngoài khung cửa kính sát đất rộng lớn là cảnh đêm rực rỡ của thành phố, ngọn hải đăng nổi tiếng của Minh Hải đang tỏa sáng lấp lánh, những tia sáng rọi đến từ mọi hướng bao trùm khắp căn phòng, tạo nên một sắc thái tuyệt đẹp và lãng mạn.
Cảnh đêm đẹp đẽ biết bao, nhưng vào lúc này, cô lại thấy ngột ngạt đến lạ lùng. Vì trong khung cảnh đêm, người đang ngồi dưới cửa sổ sát đất đang nhìn cô chằm chằm bằng đôi mắt đen ngòm đến đáng sợ.
Anh khiến cô liên tưởng đến con dã thú đang săn mồi trên cánh đồng hoang vắng, dường như chỉ cần cô có một hành động sai lầm, anh sẽ lập tức vồ lấy và hút cạn máu của cô.
Quý Thư Dã không biết tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy, cô chỉ cảm thấy người trước mắt và Hạ Diên mà cô quen thuộc là hai người hoàn toàn khác nhau. Cô vô thức dừng bước, giữ một khoảng cách an toàn với anh.
"Anh muốn nói gì?" Cô siết chặt tay, hỏi.
Thịnh Đình Thâm đưa mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, khẽ nheo mắt, cất giọng lạnh lùng: "Cô và Hạ Diên quen nhau bao lâu rồi?"
Quý Thư Dã không biết anh hỏi như vậy là có ý gì, lúc này cô đã hơi cáu: "Hạ Diên, rốt cuộc anh muốn làm cái gì?"
"Trả lời tôi."
Quý Thư Dã rụt người lại theo phản xạ: "... Tính cả hai tháng anh mất tích thì đã năm tháng rồi."
"Hai người quen nhau như thế nào?"
Anh hỏi như đang thẩm vấn tội phạm, khiến Quý Thư Dã cảm thấy rất khó chịu: "Anh mất trí nhớ à? Chúng ta quen nhau ở quán bar Dưới Trăng, lúc đó anh đã giúp em..."
"Lại là Dưới Trăng."
Quý Thư Dã không thể nhẫn nhịn được nữa: "Thế là anh gọi em đến đây không phải để giải thích mà là để nói những lời vô lý này sao? Nếu vậy thì em cũng không có lý do gì để ở lại nữa, tạm biệt!"
"Cậu ấy là em trai tôi."
Quý Thư Dã vừa xoay gót chân đột ngột khựng lại, ánh mắt trống rỗng thấy rõ trong vòng một giây.
"... Cái gì cơ?"
"Tôi nói, Hạ Diên là em trai tôi." Người đàn ông trước mặt đứng dậy đi về phía cô, anh nhìn cô từ trên cao, ánh mắt mang theo vẻ dò xét sâu xa: "Em trai song sinh."
Quý Thư Dã ngước mắt lên, ngơ ngác nhìn anh, hoàn toàn quên mất cách phản ứng: "Song sinh..."
"Cậu ấy theo họ mẹ, nhưng vì một số lý do gia đình nên người ngoài không ai biết tôi có một người em trai song sinh. Vì vậy cô Quý, phiền cô sau khi bước ra khỏi đây hãy giữ kín bí mật này, đừng nhắc tới với bất kỳ ai rằng bạn trai cô là em trai tôi."
"..."
"Nghe rõ chưa?"
"... Anh ấy chưa từng nói chuyện này với tôi."
Thịnh Đình Thâm cười khẩy: "Đương nhiên là cậu ấy sẽ không nói với cô rồi. Cậu ấy cũng đâu có nói với tôi là cậu ấy có bạn gái đâu."
Quý Thư Dã há hốc mồm, không nói nên lời. Lúc này cô mới hiểu nỗi sợ hãi vô cớ lúc nãy của mình từ đâu mà đến. Hóa ra người trước mắt không phải là bạn trai cô mà là một người xa lạ, hơn nữa còn là sếp lớn của cô!
"Nhớ kỹ những lời tôi vừa nói. Cô có thể ra ngoài được rồi."
Anh vừa dứt lời, Nghiêm Vi Minh đã nhanh nhẹn bước lên phía trước: "Cô Quý, mời đi lối này."
Quý Thư Dã thất thần đi theo Nghiêm Vi Minh, đầu óc mơ màng như người trên mây. Mãi đến khi ra tới cửa, cô mới sực nhớ ra điều gì đó, bất ngờ quay người lại: "Sếp… Sếp Thịnh! Đã rất lâu rồi tôi không liên lạc được với Hạ Diên, nếu anh là anh trai của anh ấy, vậy anh có biết anh ấy thế nào rồi không?"
Thịnh Đình Thâm lạnh lùng nói: "Chưa chết."
"Nhưng mà..."
"Cô Quý." Nghiêm Vi Minh lên tiếng ngăn cản.
Quý Thư Dã nhìn anh ấy với nét mặt lo âu: "Tôi thật sự rất lo cho anh ấy."
Nghiêm Vi Minh thở dài một tiếng, kiên quyết tiễn cô ra ngoài, lúc ra khỏi cửa mới nói: "Anh Hạ mất liên lạc có thể là vì lý do công việc, hoặc cũng có thể là đánh rơi điện thoại. Cô... Chắc hẳn cô đã biết tính chất công việc của anh ấy rồi chứ?"
Quý Thư Dã đáp: "Anh ấy nói anh ấy thường xuyên phải làm việc ở những nơi rất hẻo lánh."
"Đúng vậy." Nghiêm Vi Minh mỉm cười: "Vậy nên nếu anh ấy đánh rơi điện thoại ở những nơi như vậy thì sẽ rất khó giải quyết. Hơn nữa vì lý do công việc, anh ấy cũng không thể bỏ lại đội ngũ mà tự ý quay về được."
Sau khi quay trở lại phòng thay đồ, Quý Thư Dã đứng sững tại chỗ mất vài phút. Đến khi từ từ thông suốt mọi chuyện, cô mới hít một hơi thật sâu.
Vậy là cô đã nhận nhầm người.
Vậy là cô đã nổi trận lôi đình với sếp lớn của mình!
Hơn nữa còn nói những lời vô cùng kỳ quặc!
"Đồ tồi!"
"Chúng ta đã hôn, đã ôm, đã ngủ với nhau rồi! Chẳng lẽ anh muốn nói chúng ta chỉ là bạn giường thôi sao?"
Vãi! Vãi vãi vãi!
Thế mà cô lại dám thốt ra những lời xấu hổ như vậy với sếp tổng, nhục quá đi mất!
Tại sao Hạ Diên không nói với cô rằng anh có một người anh trai song sinh sớm hơn chứ?
Quý Thư Dã hoàn toàn suy sụp.
Trong lúc thế giới nội tâm của cô hoàn toàn vỡ nát thì ở phòng 7188, sắc mặt của Thịnh Đình Thâm cũng vô cùng khó coi.
Anh quay mặt về phía cửa sổ sát đất, im lặng hồi lâu, sau đó ném mạnh ly rượu whisky đang cầm trong tay xuống sàn nhà, ly thủy tinh vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.
Nghiêm Vi Minh nhìn một cái rồi tiến lên: "Sếp Thịnh..."
Trong mắt Thịnh Đình Thâm như có giông bão cuộn trào, tức tối đến mức bật cười: "Đúng là to gan thật đấy."