Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 13: Quấy rối

Đến tháng thứ năm làm việc tại Carlton, Quý Thư Dã cũng thuận lợi được làm nhân viên chính thức.

 

Trần Tuệ và Trâu Tiểu Lam vào cùng đợt với cô cũng được giữ lại làm việc giống như cô. Quan hệ của ba người là thân nhất, biết được tất cả đều có thể tiếp tục ở lại đây làm việc, cả bọn vui mừng khôn xiết. Tối hôm đó cả bọn bèn cùng nhau ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn.

 

Nhưng sự vui mừng ấy cũng chẳng kéo dài được bao lâu, bởi vì ngay ngày hôm sau Quý Thư Dã phải đi công tác bên ngoài, đối chiếu nội dung quản lý Tạ mà cô ghét nhất.

 

Quản lý Tạ đến từ công ty TNHH Yolk, là công ty thương mại điện tử mới nổi lên trong hai năm gần đây, danh tiếng rất lớn, thuộc nhóm khách hàng quan trọng của Carlton.

 

Sau khi hết đơn hàng này, Quý Thư Dã sẽ nhận được một khoản hoa hồng khá hậu hĩnh nhưng bị dằn vặt cũng dữ dằn.

 

Quản lý Tạ kia cứ thỉnh thoảng lại nảy ra ý tưởng mới muốn thêm vào, thỉnh thoảng lại yêu cầu chỉnh sửa phương án, nói đây là lần đầu tiên công ty họ tổ chức tiệc thường niên chính thức trong những năm gần đây, nên bắt buộc phải coi trọng.

 

Quý Thư Dã cũng luôn phối hợp từ đầu đến cuối nhưng thực sự quá mệt. Lần này sau khi trao đổi xong và quay về, cô đổ gục xuống bàn làm việc, sắc mặt khó coi.

 

“Sao thế?” Trần Tuệ chú ý, bèn ghé lại hỏi.

 

Trâu Tiểu Lam nói: “Tôi đoán lại bị quản lý Tạ kia làm cho phát điên rồi.”

 

Quý Thư Dã giơ ngón tay cái lên: “Cô đoán đúng đấy. Cô biết giờ anh ta lại muốn làm gì không?”

 

“Làm gì?”

 

“Anh ta nói anh ta muốn đổi thực đơn, mà còn là mấy món chính nữa! Tiệc thường niên của công ty anh ta vào tuần sau, vậy mà giờ này còn đòi đổi thực đơn.”

 

Trần Tuệ: “Như này là hành xác người ta con mẹ nó rồi. Này, có khi nào trước đó cậu từ chối lời mời ăn cơm của anh ta nên anh ta cố tình gây khó dễ cho cô không?”

 

Chuyện “mời ăn cơm” này kể ra cũng dài. Vài tháng trước, khi hai bên mới tiếp xúc, quản lý Tạ đột nhiên hỏi cô có muốn cùng ra ngoài ăn tối không.

 

Lúc anh ta nói câu đó, tín hiệu mập mờ đã khá rõ ràng nên Quý Thư Dã cũng lập tức đáp rằng bạn trai đang đợi cô ở nhà, không tiện.

 

Khi ấy sắc mặt quản lý Tạ không tốt đẹp gì mấy. Sau đó tuy không nhắc lại nữa nhưng thái độ với phương án của cô lại lạnh nhạt đi rất nhiều.

 

Quý Thư Dã nói: “Chắc không phải đâu. Anh ta nói mấy hôm trước trò chuyện với vài đối tác, nghe người ta nói tiệc thường niên ở những khách sạn khác đều có vài món cực kỳ nổi bật, anh ta nghĩ đi nghĩ lại thấy nhất định phải thêm vào, nếu không khó giải thích với sếp. Còn rượu nữa, anh ta muốn bổ sung thêm vài loại.”

 

Trâu Tiểu Lam nói: “Món gì thế, để tôi xem.”

 

Quý Thư Dã mở ghi chú đưa cho cô ấy xem. Trâu Tiểu Lam nói: “Mấy món này khách sạn mình đều làm được, nhưng nếu cần số lượng lớn thì phải báo cho bộ phận thu mua càng sớm càng tốt, nếu không thời gian sẽ rất gấp.”

 

Quý Thư Dã dang tay: “Đúng vậy. Nhưng giờ cũng chẳng còn cách nào khác. Mai cứ sắp xếp cho anh ta thử món trước đã. Chỉ mong lúc ăn anh ta đừng lại đòi thêm thứ mới gì nữa.”

 

Trâu Tiểu Lam và Trần Tuệ vỗ vai cô: “Vất vả cho cô rồi.”

 

Hôm sau, sau khi Quý Thư Dã trao đổi với nhà bếp xong, cô ngồi ở đại sảnh đợi quản lý Tạ, Tạ Thừa Lương.

 

Tạ Thừa Lương khoảng hơn ba mươi tuổi, dáng người không cao, hơi mập, mắt nhỏ, đeo kính, tóc rẽ ngôi ba bảy.

 

Nhờ sự phát triển mạnh mẽ của công ty trong hai năm qua, anh ta cũng kiếm được không ít tiền. Trên người toát lên sự thành đạt nhưng cũng nhơ nhớp.

 

Quý Thư Dã lấy lại tinh thần, tươi cười bước tới: “Sếp Tạ, anh đến rồi. Nhà hàng chúng tôi đã chuẩn bị xong những món anh yêu cầu.”

 

Tạ Thừa Lương khẽ gật đầu: “Dẫn đường đi, Tiểu Quý.”

 

“Vâng.”

 

Buổi thử món được bố trí tại nhà hàng Trung Hoa. Sau khi dẫn người vào chỗ ngồi, Quý Thư Dã đứng nghiêm chỉnh bên cạnh, vừa giới thiệu vừa trả lời các câu hỏi của anh ta.

 

Thành phố Minh Hải đã bước vào mùa đông. Hôm nay không khí lạnh tràn về, ngoài cửa sổ gió rét từng cơn, lạnh đến thấu xương.

 

Nhưng bất kỳ góc nào trong Carlton cũng được duy trì nhiệt độ ổn định. Tạ Thừa Lương vừa nếm rượu, thử món ăn, vừa liếc nhìn người phụ nữ đang đứng cạnh.

 

Cô mặc bộ vest đen được cắt may tinh tế. Cổ áo cài kín cẩn thận, vòng eo nhỏ nhắn nổi bật. Bên dưới áo vest là chân váy ôm cùng tông màu, men theo đường cong mềm mại của hông rồi kéo dài xuống, đôi chân thon dài thẳng tắp cực kỳ thu hút ánh nhìn.

 

Người phụ nữ này đúng là cực phẩm, đáng tiếc gan lại quá nhỏ.

 

Tạ Thừa Lương uống rượu vang đến độ toàn thân nóng bừng, bèn cởi bớt một cúc áo sơ mi.

 

“Tiểu Quý này, khách sạn còn loại rượu nào nữa không? Mang thêm vài loại cho tôi thử.”

 

Quý Thư Dã chần chừ: “Trong phạm vi ngân sách thì chỉ có những loại này. Nếu muốn chọn thêm, e là phải tăng ngân sách.”

 

“Tăng thì tăng chứ sao. Công ty chúng tôi có rất nhiều tiền, được chưa?” Tạ Thừa Lương cười hề hề: “Riêng tiền thưởng năm nay của tôi đã tới con số này...”

 

Anh ta giơ tay ra hiệu, trong mắt lóe lên thứ ánh sáng kỳ dị.

 

Quý Thư Dã miễn cưỡng cười: “Vậy anh chắc chứ?”

 

“Chắc, sao lại không chắc. Cô cứ mang lên đây.”

 

“Vâng.”

 

Thử món xong cũng đã trôi qua hơn một tiếng đồng hồ, Tạ Thừa Lương cuối cùng cũng chọn xong.

 

Quý Thư Dã lập tức chuẩn bị tiễn anh ta xuống bãi đỗ xe. Trước khi đi, Tạ Thừa Lương ghé qua nhà vệ sinh, Quý Thư Dã đứng chờ ngoài hành lang, tranh thủ gửi tin nhắn cho Hạ Diên.

 

[Hôm nay em dẫn khách hàng thử món, anh đang làm gì thế?]

 

Kèm theo đó là một tấm ảnh chụp buổi thử món trong nhà hàng Trung Hoa.

 

Bên kia không trả lời. Rất nhanh, Tạ Thừa Lương đã đi ra.

 

Quý Thư Dã vội cất điện thoại: “Sếp Tạ, bên này.”

 

“Ồ.”

 

Tạ Thừa Lương uống hơi quá chén. Quý Thư Dã đi phía trước một đoạn, anh ta theo phía sau, ánh mắt quét từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên.

 

“Tiểu Quý này, mai cô có đi làm không? Hay tối mai cùng ăn cơm nhé? Có một nhà hàng Nhật mới mở rất ngon.” Lúc nói chuyện, anh ta đã bước nhanh đuổi kịp cô, đưa tay khoác lên vai cô.

 

Quý Thư Dã khựng lại, lập tức nghiêng người tránh đi: “Sếp Tạ, tối mai tôi có hẹn với bạn trai rồi, xin lỗi.”

 

Tạ Thừa Lương cười khẩy: “Cô bảo công việc bận, hủy hẹn với bạn trai là được mà.”

 

“...”

 

“Không sao đâu. Tôi dẫn cô đi mua quà, coi như cảm ơn dao này cô đã bận trước bận sau vì tiệc thường niên của công ty chúng tôi. À đúng rồi, chẳng phải con gái mấy cô đều thích túi xách sao? Hay đi mua túi nhé?”

 

Máu trong người Quý Thư Dã dồn lên não. Cô cố kiềm chế: “Không cần đâu sếp Tạ. Đây đều là công việc tôi nên làm.”

 

Tạ Thừa Lương nhìn gương mặt ửng đỏ của cô gái trước mặt, chỉ cho rằng cô đang ngượng ngùng. Càng nghĩ càng ngứa ngáy trong lòng. Bàn tay bị cô né tránh lại đặt lên vòng eo thon nhỏ ấy.

 

Quý Thư Dã run lên, lập tức lùi về sau: “Anh làm gì vậy?”

 

Tạ Thừa Lương như không nghe thấy, tiếp tục đuổi theo. Bàn tay lần theo đường cong cơ thể cô, rồi chộp mạnh vào cái mông anh ta thèm thuồng từ lâu.

 

Quý Thư Dã cứng đờ, hai mắt mở to. Phản ứng đầu tiên của cô là vung tay tát thẳng tới!

 

Chát…

 

Tiếng tát giòn tan vang lên khiến tên khốn say rượu tỉnh táo hơn, đồng thời cũng làm Quý Thư Dã sợ hãi không kém.

 

Đây không phải lần đầu cô gặp chuyện như vậy. Trước đây ở những công ty khác, cô cũng thường xuyên gặp phải những vụ quấy rối tương tự. Cách xử lý của cô khi đó cũng giống hệt lúc này… Nhưng sau đó cô lại bị mắng chửi một trận rồi bị sa thải.

 

Nhìn Tạ Thừa Lương trước mặt đột nhiên nổi giận đùng đùng, lòng Quý Thư Dã lạnh buốt. Phản ứng đầu tiên là: Cô vừa mới trở thành nhân viên chính thức, vậy mà giờ lại sắp mất công việc này.

 

.

 

“Các người xem nhân viên khách sạn các người làm ăn kiểu gì vậy?! Tôi chỉ hỏi cô ta tối mai có thể cùng ăn tối không, muốn bàn thêm chuyện tiệc thường niên sau này thôi, thế mà cô ta hiểu lầm, cho rằng tôi có ý đồ riêng! Má nó, lao tới tát tôi một cái! Nhìn xem! Dấu tay vẫn còn đây này!”

 

Trên hành lang, Tạ Thừa Lương lớn tiếng nói.

 

Quý Thư Dã vừa xấu hổ vừa tức giận, lập tức giải thích: “Không phải! Không phải như vậy đâu chị Dương! Vừa rồi anh ta sờ mông em...”

 

Tạ Thừa Lương: “Cô nói bậy cái gì thế! Tôi làm lúc nào?!”

 

“Có camera, tất cả hành lang ở đây đều có camera giám sát!”

 

Tạ Thừa Lương hừ lạnh: “Tôi chẳng qua chỉ uống quá chén, lảo đảo ngã về phía cô một chút thôi. Sờ mông gì chứ, tự cô tưởng tượng quá mức.”

 

“Anh…”

 

Dương Đồng vừa được Tạ Thừa Lương gọi tới, kéo Quý Thư Dã sang một bên khiển trách: “Em bị làm sao vậy hả? Sao lại gây ra hiểu lầm lớn như thế này! Mau xin lỗi sếp Tạ đi.”

 

Quý Thư Dã nói: “Chị Dương, thật sự là anh ta…”

 

“Quản lý Dương, rốt cuộc cô quản lý nhân viên kiểu gì vậy? Trước đây tôi đã thấy cô ta rất thiếu chuyên nghiệp rồi, nhưng nể mặt khách sạn các cô nên bỏ qua. Giờ thì sao? Còn động tay đánh người! Sau này chúng ta còn hợp tác được nữa không?!”

 

Dương Đồng liên tục xin lỗi anh ta, rồi lại đẩy Quý Thư Dã: “Mau lên, xin lỗi đi.”

 

Quý Thư Dã tức đến mức toàn thân run rẩy, cắn chặt môi không nói lời nào.

 

Dương Đồng: “Quý Thư Dã!”

 

“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

 

Ngay lúc ấy, một giọng nam xen vào giữa hành lang hỗn loạn.

 

Mấy người đồng thời quay đầu nhìn, chỉ thấy phía không xa xuất hiện hai người đàn ông.

 

Người lên tiếng hỏi đứng phía trước, là trợ lý đặc biệt của ông chủ, Nghiêm Vi Minh. Còn ông chủ… đang đứng phía sau, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn họ.

 

Khoảnh khắc nhìn thấy Thịnh Đình Thâm, sau lưng Dương Đồng lập tức toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

 

Theo quan niệm “khách hàng là thượng đế” của Carlton, chuyện tát khách hàng như thế này nếu âm thầm xử lý nhanh gọn thì thôi. Nhưng nếu để ông chủ lớn tận mắt nhìn thấy thì tội của cô ấy sẽ rất nặng!

 

Dương Đồng: “Sếp… sếp Thịnh... Trợ lý Nghiêm.”

 

Nghiêm Vi Minh: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

 

Với vị trí hiện tại của Tạ Thừa Lương, anh ta vốn chưa từng gặp Thịnh Đình Thâm, chỉ biết đại khái cấp trên của Dương Đồng đã tới. Anh ta lập tức kể lại chuyện vừa rồi, tức giận nói: “Loại nhân viên như thế này của khách sạn các người đáng bị đuổi việc ngay lập tức!”

 

“Rõ ràng là anh động tay động chân với tôi, sao có thể mở mắt nói dối như vậy chứ? Xem camera đi, chúng ta xem camera!” Quý Thư Dã bị chọc tức đến bật khóc. Hai mắt đỏ hoe, cố nhịn thế nào cũng không nhịn nổi.

 

Tạ Thừa Lương: “Ha, cô cứ suy diễn đi.”

 

Nghiêm Vi Minh quay đầu nhìn Thịnh Đình Thâm. Người sau liếc Tạ Thừa Lương một cái, anh ấy lập tức hiểu ý, quay sang Dương Đồng nói: “Quản lý Dương, cô đưa anh này đi trước đi. Thưa anh, chuyện này khách sạn chúng tôi nhất định sẽ xử lý.”

 

Tạ Thừa Lương vốn còn muốn nói gì đó nhưng khi ánh mắt chạm phải người đàn ông vẫn luôn im lặng đứng cách đó vài bước, đột nhiên lại thấy thiếu tự tin. Tuy nhiên, anh ta vẫn rất hài lòng với thái độ của Nghiêm Vi Minh.

 

Anh ta tin rằng khách sạn không thể vì một nhân viên nhỏ bé mà từ bỏ đơn hàng lớn của công ty mình, nên hoàn toàn không sợ việc kiểm tra camera.

 

“Tôi yêu cầu xử lý nghiêm túc!” Tạ Thừa Lương lạnh lùng nhìn Quý Thư Dã một cái rồi đùng đùng bỏ đi.

 

Dương Đồng đi theo sau, trấn an cảm xúc của anh ta.

 

Trên hành lang vẫn còn vài nhân viên qua lại. Vừa rồi mọi người đều nghe thấy chuyện này, giờ thấy đám người giải tán thì cũng nhanh chóng rời đi.

 

Nghiêm Vi Minh cũng không ở lại lâu. Sau khi nhận được tín hiệu từ Thịnh Đình Thâm, anh ấy đi về hướng khác.

 

Trong chốc lát, trên hành lang chỉ còn lại Quý Thư Dã và Thịnh Đình Thâm.

 

Quý Thư Dã biết, nhìn phản ứng vừa rồi của Dương Đồng thì lỗi này dù cô có nhận hay không cũng vẫn phải nhận. Quấy rối t*nh d*c thì sao? Lợi ích mới là điều quan trọng nhất. Một nhân viên nhỏ bé như cô sao có thể so được với cả một công ty lớn.

 

Nhưng cô thật sự không cam lòng. Tại sao lần nào cô cũng không làm gì sai mà vẫn phải chịu trừng phạt?

 

“Sếp Thịnh, những gì tôi nói đều là sự thật. Anh ta đã quấy rối t*nh d*c tôi...”

 

Thịnh Đình Thâm thản nhiên nói: “Cho nên cô tát anh ta một cái.”

 

Quý Thư Dã nghiến răng: “... Đúng.”

 

“Biết mình sai ở đâu chưa?”

 

“Tôi...” Quý Thư Dã ngẩng lên nhìn gương mặt giống hệt Hạ Diên trước mắt, chẳng hiểu sao lại càng thấy tủi thân hơn.

 

Cô không nhịn được nghĩ, giá như người đứng đây là Hạ Diên thì tốt biết bao. Chắc chắn anh sẽ không cho rằng cô sai. Anh nhất định sẽ ôm cô vào lòng, dịu dàng an ủi cô.

 

Quý Thư Dã hít hít mũi, cố ép hơi nóng nơi hốc mắt xuống: “Tôi không biết mình sai ở đâu.”

 

Thịnh Đình Thâm không nói gì, ánh mắt dừng trên người cô.

 

Người phụ nữ trước mặt chóp mũi hơi ửng đỏ, đôi môi khẽ mím lại. Nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, đong đầy sắp rơi xuống bất cứ lúc nào. Nhưng trên mặt cô đã có rất nhiều vệt nước mắt, gương mặt được nước mắt gột rửa ấy ở dưới ánh đèn, mang theo cảm giác như nửa trong suốt.

 

Bướng bỉnh nhưng cũng yếu đuối đến đáng thương.

 

Chính dáng vẻ đáng thương này đã khiến Hạ Diên mê muội đến mất phương hướng, thậm chí không tiếc uy h**p anh sao?

 

Thịnh Đình Thâm dời mắt đi, trong lòng cười lạnh một tiếng: “Ngu xuẩn hết thuốc chữa.”

 

“... Anh đang nói tôi sao?”

 

Thịnh Đình Thâm: “Ở đây còn người khác à?”

 

Quý Thư Dã siết chặt nắm tay. Cô chỉ cảm thấy người này thật sự quá lạnh lùng vô tình, nhưng không dám nói ra.

 

Chỉ cần nghĩ tới việc có lẽ mình sắp bị đuổi việc như thế này, nước mắt lại không sao kìm được, lặng lẽ rơi xuống.

 

Thịnh Đình Thâm lại nhìn về phía cô. Ánh mắt anh bất giác dừng trên nước mắt của cô. Anh im lặng một lúc mới nói: “Còn đứng đây làm gì? Muốn có thêm khách hàng khiếu nại cô sao?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn