Đêm đã về khuya, trăng lơ lửng giữa trời.
Ánh đèn nhàn nhạt hắt ra từ hiên nhà.
Thư phòng lại tĩnh mịch, lạnh lẽo. Tống Lang Ngọc ngồi bất động sau án thư, vẻ mặt vô hồn.
Thái y đã phán, để áp chế d.ư.ợ.c tính của Mạn Đà La, Ôn Kiểu đã lạm dụng một loại thảo d.ư.ợ.c kịch độc với liều lượng cực mạnh. Thảo d.ư.ợ.c ấy tính hàn, vừa nuốt vào bụng là cơn đau quặn thắt ruột gan lập tức ập đến. Cũng may nàng còn trẻ, sức khỏe sung mãn, lại phát hiện kịp thời. Nếu không, chỉ độ nửa năm hay một năm nữa là nàng phải chầu diêm vương.
Gió vờn qua nhành cây trước sân, hắt bóng đung đưa lên khung cửa sổ. Những ngón tay của Tống Lang Ngọc khẽ run lên. Rồi toàn thân hắn cũng bắt đầu run rẩy. Hệt như bị đá tảng ngàn cân đè nặng, hai cánh tay Tống Lang Ngọc chống mạnh xuống mép bàn, khuôn mặt trắng bệch như xác c.h.ế.t. Hắn vẫn luôn mơ hồ nhận ra ý định tìm đến cái c.h.ế.t của Ôn Kiểu.
Dưới bệ rồng, nàng giơ cao bằng chứng tội ác bị vùi lấp suốt mười năm, chẳng màng đến sự thịnh nộ của bậc đế vương, không run sợ trước nguy cơ đầu rơi m.á.u chảy. Trong ngục tối của Hình Bộ, nàng xả thân làm mồi nhử, buộc Phàn Minh và Mạnh Húc phải lòi đuôi chuột. Và giờ đây, nàng lại đem mạng sống của mình ra đ.á.n.h đổi.
Tống Lang Ngọc cuối cùng cũng không thể lẩn tránh sự thật thêm nữa.
Cánh cửa khẽ cọt kẹt mở ra, rồi nhanh chóng khép lại. Trong thư phòng bỗng xuất hiện thêm một người. Người đó nhẹ nhàng tiến lại gần, vòng tay qua vai hắn, rồi tựa hẳn vào lòng hắn. Hơi ấm từ đôi má nàng áp vào lồng n.g.ự.c Tống Lang Ngọc, hương mật ngọt ngào tỏa ra, quyến rũ đến c.h.ế.t người, hệt như thạch tín tẩm đường.
"Tống Lang Ngọc, ta vốn là kẻ lạnh lùng, vô ơn, bạc tình bạc nghĩa. Ta và chàng, vui vẻ được phút nào hay phút nấy, chẳng phải tốt hơn sao?" Nàng buông tiếng thở dài thườn thượt: “Thế mà chàng lại cứ đòi hỏi sự chân thành, muốn chiếm lấy trái tim ta. Ta chẳng có thứ chàng cần, chẳng phải chàng đang tự chuốc lấy cay đắng sao?"
Bao tâm tư chất chứa, muôn ngàn nỗi lo âu, đến khi định thốt nên lời lại chỉ vỏn vẹn một câu: "Nàng uống t.h.u.ố.c chưa?"
Ôn Kiểu bật cười khanh khách, đôi bàn tay mềm mại m*n tr*n vòm n.g.ự.c Tống Lang Ngọc.
“Chàng sao lại cứ thích phá bĩnh thế nhỉ?" "Nếu không trục xuất hết tàn độc, nhỡ sau này nàng...”
Đôi môi mềm mại của nàng áp nhẹ lên môi Tống Lang Ngọc, chặn đứng những lời dang dở.
“Chuyện của sau này, cứ để sau này hẵng tính.”
Chiếc dây lưng lỏng lẻo tuột ra, chiếc áo choàng khẽ khàng rơi xuống, tựa như con bướm rũ bỏ vỏ kén. Nàng tr*n tr**, chẳng hề e dè, chẳng màng giấu giếm, phô bày toàn bộ vẻ kiều diễm trước mắt Tống Lang Ngọc. Khuôn mặt nàng nhuốm vẻ dịu dàng, đôi mắt lúng liếng như đong đầy tình ý miên man.
"Tống Lang Ngọc, ta không thể hứa hẹn với chàng về tương lai, cũng không thể hứa cùng chàng đi đến cuối con đường. Thứ duy nhất ta có thể trao cho chàng lúc này, chỉ là khoảnh khắc ân ái ngắn ngủi này thôi.”
Nàng rướn cổ lên, đặt môi hôn lên yết hầu của Tống Lang Ngọc, vờn quanh chiếc cằm lún phún râu, rồi nhẹ nhàng lướt qua khóe môi hắn. Nàng sà vào lòng hắn, đôi tay luồn lách định tháo chiếc đai lưng ngọc, nhưng bị bàn tay hắn gạt phăng đi.
"Ta không màng đến khoảnh khắc ân ái ngắn ngủi này.”
hắn nhắm nghiền mắt lại, đôi môi mỏng khẽ run lên: “Ta... muốn nàng sống.”
"Ôn Kiểu, ta muốn nàng phải sống cho t.ử tế.”
Ôn Kiểu ngẩn ngơ nhìn hắn, đôi lông mày nhíu chặt lại: "Ta có phải trúng độc vô phương cứu chữa sắp c.h.ế.t đến nơi đâu cơ chứ...”
Tống Lang Ngọc giấu mặt vào hõm n.g.ự.c nàng, giọng buồn buồn: "Nàng tàn nhẫn thật đấy.”
Tàn nhẫn với kẻ khác, tàn nhẫn với chính bản thân mình.
Ôn Kiểu nhột nhạt quá, bèn đẩy đầu hắn ra.
“Tống Lang Ngọc, chàng sắp khóc đấy à?" Hắn ngẩng phắt đầu lên, c.ắ.n rứt nhìn Ôn Kiểu: "Nàng muốn làm gì thì cứ làm, ta sẽ không cản nàng nữa.”
Trái tim Ôn Kiểu bỗng chốc mềm nhũn, nhưng nàng chẳng biết phải hồi đáp thế nào. Nàng mím môi, giọng nói nhẹ nhàng, êm ái: "Tống Lang Ngọc, chàng tốt với ta quá.”
Nàng lại mò mẫm tháo chiếc đai lưng ngọc của Tống Lang Ngọc, nhưng một lần nữa lại bị hắn chặn đứng.
“Đừng làm tổn hại đến cơ thể nàng.”
"Chẳng phải chàng đã bảo sẽ không cản ta sao?" Nàng gạt phăng tay Tống Lang Ngọc ra.
Trong tấm gương đồng, bóng dáng hai người quấn quýt bên nhau. Ôn Kiểu tì tay lên bờ vai vững chãi của hắn.
“A Kiểu...”
Giọng Tống Lang Ngọc khản đặc, bàn tay hắn nâng niu bờ vai nàng. Ôn Kiểu khẽ rên lên một tiếng, nũng nịu nép vào vòm n.g.ự.c hắn, thì thầm: "Tống Lang Ngọc, chàng có phải là rất, rất thích ta không?" Vòng tay hắn siết chặt lấy eo nàng như gọng kìm, dường như muốn hòa tan nàng vào m.á.u thịt của mình. Ngọc sơn nghiêng ngả. Tống Lang Ngọc vùi đầu say đắm.
Ôn Kiểu khẽ rùng mình, nàng đưa mắt nhìn vào tấm gương đồng treo trên tường, bàng hoàng nhận ra hình xăm trên thắt lưng mình. Cánh hạc ngậm nhành mai đỏ thắm bỗng chốc hiện rõ mồn một. Một cơn đau nhói truyền đến từ vai.
“Không tập trung.”
Ôn Kiểu mân mê hình xăm trên eo, miệng lẩm bẩm: "Lạ thật, lúc thì hiện ra, lúc thì biến mất tăm...”
Tống Lang Ngọc ngừng động tác, ngước nhìn nàng bằng ánh mắt đắm đuối.
“Loại mực đặc biệt này chỉ hiện lên khi cơ thể A Kiểu nóng rực, lúc tình cảm dâng trào thôi.”
Thảo nào dạo trước mỗi khi thân mật, Tống Lang Ngọc cứ thích m*n tr*n hõm lưng nàng...
“Tống Lang Ngọc, chàng đúng là đồ ngụy quân tử, đồ bại hoại."
Tống Lang Ngọc lại tiếp tục công cuộc dang dở. Ôn Kiểu dần cảm thấy chông chênh, cơ thể ngửa ra sau, ngã gục lên án thư. Những xấp giấy, cây bút trên bàn rơi lả tả xuống sàn, vương vãi khắp nơi. Một không gian nhuốm màu nh*c d*c, x**n t*nh đong đầy.
...
Ôn Kiểu vừa bước chân ra khỏi sân viện của Tôn thị, đang rảo bước về phía cổng phủ thì tình cờ chạm mặt Tiêu Yến Chương ngay khúc ngoặt hành lang.
“Tam công t.ử vạn phúc.”
Ôn Kiểu khẽ nhún mình hành lễ. Tiêu Yến Chương gật đầu đáp lễ, rồi toan bước qua. Ôn Kiểu cong khóe mắt cười rạng rỡ, cất lời: "Chúc mừng Tam công tử, chúc mừng Tam công tử.”
Tiêu Yến Chương nhíu mày, vẻ mặt đầy thắc mắc.
“Phu nhân đã ưng thuận ghi danh Tam công t.ử làm con nuôi, Hầu gia cũng sắp sửa dâng sớ xin sắc phong Thế t.ử cho công tử. Ta xin chúc mừng Tam công t.ử đã đạt được tâm nguyện bấy lâu!"
Tiêu Yến Chương vốn đã nghe phong thanh vài lời đồn đại, nay lại được Ôn Kiểu xác nhận, đôi mắt ánh lên niềm vui sướng tột độ.
“Lời cô nương nói là sự thật chứ?" "Tất nhiên là thật rồi. Nếu ta dám đặt điều lừa dối Tam thiếu gia, ắt sẽ bị trời tru đất diệt, không được c.h.ế.t yên thây.”
Tuy Tiêu Yến Chương năm nay mới mười bốn tuổi, đã trải đời, tính toán chi ly, nhưng sâu thẳm vẫn chỉ là một thiếu niên, niềm hân hoan dâng trào khó lòng giấu giếm nổi.
“Nhưng còn chuyện của Lâm Di nương, e là...”
"Mẹ ta có mệnh hệ gì sao?" Tiêu Yến Chương tắt ngấm nụ cười, chộp lấy tay Ôn Kiểu: “Mẹ ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Ôn Kiểu buông một tiếng thở dài não nuột, đáp: "Tam công t.ử đừng trách ta giấu giếm, chuyện này mà bộc lộ ra ngoài e là mất mạng như chơi. Xin Tam công t.ử tự đi tìm hiểu thực hư thế nào!" Dứt lời, nàng toan quay gót rời đi, nhưng Tiêu Yến Chương kiên quyết không buông, gặng hỏi dồn dập: "Cô nương phải giải thích rõ ràng, mẹ ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Ôn Kiểu chau mày âu sầu, nói: "Hầu phu nhân đã hạ lệnh, muốn công t.ử kế thừa tước vị Hầu tước, phải lập tức đuổi Lâm Di nương đi thật xa, cả đời này không được bén mảng về Hầu phủ nửa bước."
Gương mặt Tiêu Yến Chương trắng bệch, đôi môi run rẩy lẩy bẩy: "Cha ta sẽ không bao giờ đồng ý đâu...”
Ôn Kiểu buông tiếng thở dài thườn thượt, tung ra sự thật phũ phàng đủ sức giáng một đòn chí mạng vào tâm lý Tiêu Yến Chương: "Hầu gia phán rằng, đuổi Lâm Di nương đi xa vẫn phải cắt cử người canh chừng, chi bằng để bà ta 'lâm bệnh' rồi qua đời, như thế mới sạch sẽ gọn gàng.”
Tiêu Tuy m.á.u lạnh vô tình, dù là Tôn thị hay Lâm Di nương, bất kỳ ai cũng có thể bị đem ra làm vật tế thần. Việc ra tay hạ sát Lâm Di nương là do Tôn thị khơi mào, và Tiêu Tuy đã gật đầu đồng ý.
Mục đích của Ôn Kiểu khi tiết lộ chuyện này chính là để khoét sâu hố ngăn cách, chia rẽ tình phụ t.ử giữa họ.
“Nghe nói dạo này Lâm Di nương đang ốm đau, Tam công t.ử hãy... dành thời gian chăm sóc bà ấy thật tốt đi.”
"Sẽ không đâu...”
Tiêu Tuy chinh chiến nơi sa trường quanh năm suốt tháng, mọi quyền bính trong Hầu phủ đều rơi vào tay Tôn thị. Tiêu Yến Chương từ nhỏ đã phải chịu cảnh nương tựa vào Lâm Di nương, nếm trải đủ điều tủi nhục dưới trướng Tôn thị. Nay mới chớm thấy tia hy vọng, thì người mẹ ruột thịt lại sắp sửa bị xóa sổ!
"Tam công t.ử tuyệt đối đừng manh động. Hầu phu nhân dẫu sao cũng là Quận chúa, lại có vương phủ Xương Vương chống lưng, Hầu gia cũng phải kiêng dè thể diện của cả hai gia tộc.”
Ôn Kiểu thở dài thườn thượt: “Tam công t.ử hãy dốc lòng phụng dưỡng Lâm Di nương đi, kẻo sau này...”
...
Ôn Kiểu bỏ mặc Tiêu Yến Chương đứng thẫn thờ như người mất hồn, rồi quay lưng bước ra khỏi Hầu phủ. Nàng rảo bước trên phố một quãng, chợt trông thấy một cỗ xe ngựa sơn son thếp vàng đỗ chễm chệ ngay đầu ngõ.
Vừa bước lên xe, nàng đã cất giọng ngọt ngào châm chọc: "Chàng bận rộn thế cơ mà, sao lại rảnh rỗi đến đón ta thế này?" Tống Lang Ngọc khoác trên mình bộ quan phục màu đỏ chói, khuôn mặt tuấn tú, ánh mắt dịu dàng đắm đuối.
“Nàng vui vẻ thế này, chắc hẳn lại vừa giở trò tinh quái gì rồi phải không?" Tâm trạng Ôn Kiểu đang vô cùng phơi phới, nàng tủm tỉm cười tươi rói đáp lại ánh nhìn của hắn. Trái tim Tống Lang Ngọc đập rộn ràng, hắn kéo nàng vào lòng, cúi xuống đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng cháy.
Chắc hẳn nàng vừa ăn kẹo mứt, Tống Lang Ngọc cảm nhận được hương đào thoang thoảng. Nụ hôn ngày càng mãnh liệt, những ngón tay Ôn Kiểu siết chặt lấy vạt áo Tống Lang Ngọc, tiếng r*n r* khẽ khàng cất lên. Chiếc xe ngựa lắc lư, lớp áo quần cọ xát, hai thân hình áp sát vào nhau. Ôn Kiểu thở không ra hơi, khẽ đẩy vai Tống Lang Ngọc ra, ngả lưng vào vòng tay hắn, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu.
“Tống Lang Ngọc, bộ dạng của chàng bây giờ trông hệt như một kẻ trăng hoa đệ nhất.”
Ánh mắt Tống Lang Ngọc sâu thẳm, đầu ngón tay khẽ v**t v* bờ môi hơi sưng của Ôn Kiểu, giọng khàn đặc: "Kiểu Nhi có ưng bụng không?"
Ôn Kiểu ngậm lấy ngón tay hắn, đầu lưỡi lướt nhẹ qua, đôi mắt ánh lên vẻ đa tình: "Tống Lang Ngọc, ta thích nhìn chàng vì ta mà động lòng, thích chàng vì ta mà vứt bỏ lớp vỏ quân tử, thích chàng vì ta mà sa ngã, lún sâu vào bể tình.”
Đầu ngón tay hắn cảm nhận rõ sự ướt át, mềm mại. Hai người quay về ngõ Liễu Nam. Trên chiếc giường chật hẹp của Ôn Kiểu. Lúc đầu Ôn Kiểu còn thấy hơi se lạnh, nhưng chẳng mấy chốc, mồ hôi đã đầm đìa ướt đẫm cả n.g.ự.c lẫn lưng. Vòng eo nàng bị siết chặt đến nghẹt thở, không chịu nổi sự dồn dập mãnh liệt, móng tay Ôn Kiểu cắm phập vào vai Tống Lang Ngọc, nàng khóc lóc cầu xin t.h.ả.m thiết.
"Kiểu Nhi khóc vì cớ gì vậy?" Hắn hôn lên những giọt nước mắt, rồi lại hôn lên đôi môi nàng. Ôn Kiểu chỉ cảm thấy toàn thân nhũn ra như bún, lâng lâng như đang trôi bồng bềnh trên những tầng mây. Tống Lang Ngọc chẳng màng đến những lời cầu xin nỉ non của nàng. Tầm mắt Ôn Kiểu mờ nhòe đi. Nước mắt giàn giụa, nàng thút thít, nức nở, trông thật đáng thương.
“A Kiểu khóc lóc đáng thương thế này, khiến người ta xót xa quá đi thôi.”
Tống Lang Ngọc khựng lại, giọng trầm khàn. Hắn nắm chặt lấy cổ tay Ôn Kiểu, nhấc bổng nàng lên. Nhịp thở Ôn Kiểu rối loạn, nước mắt càng tuôn rơi không ngớt.
Màn trướng ấm áp, x**n t*nh phơi phới. Ngọn nến đỏ trong phòng đã tàn lụi, nhưng tiếng động sau tấm màn vẫn chưa dứt. Mãi đến nửa đêm về sáng, mọi âm thanh mới dần lắng xuống. Trong viện vắng bóng tỳ nữ, Tống Lang Ngọc tự mình đi bê một chậu nước ấm vào. Hắn chỉ khoác độc một chiếc áo lót trắng, những ngón tay thon dài vắt ráo chiếc khăn, động tác nhẹ nhàng, ân cần lau rửa cho Ôn Kiểu, tựa hồ như đang lau chùi một món bảo vật quý giá.
“Nên thoa chút t.h.u.ố.c mỡ.”
Hắn cẩn trọng hơn, nét mặt không mảy may lộ vẻ cợt nhả, dung tục.
Trong khung cảnh này, hắn quả thực trông giống như một người chồng ân cần, chu đáo. Ý nghĩ ấy vừa xẹt qua đầu, Ôn Kiểu liền cảm thấy không vui. Nàng nằm ngửa trên giường, giọng buồn bực cất lên: "Tống Lang Ngọc, nếu sau này chàng cưới vợ, chắc chắn chàng sẽ là một người phu quân tốt."