Hiến Mị - Sấu Mật

Chương 50

Trong thư phòng yên ắng lạ thường. Than trong chậu lửa đang cháy rực, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng lách tách nho nhỏ.

Người đàn ông lại cất tiếng hỏi thêm lần nữa: "Hình phạt gì cơ?"

Tôn Yểu Nương run rẩy toàn thân, hai hàm răng đ.á.n.h bò cạp vào nhau bần bật: "Là... Hổ báo hí xuân."

Đại lý tự mỗi năm phải xem xét lại hàng ngàn hồ sơ vụ án, trong đó những vụ dính líu đến thanh lâu tửu quán cũng không phải là ít, cho nên Tống Lang Ngọc tự nhiên biết Hổ báo hí xuân là thứ gì.

Nữ t.ử chịu hình sẽ bị l*t s*ch y phục, sau đó bị nhét vào chung một chiếc bao tải với một con mèo và một lồng chuột. Kẻ hành hình sẽ ném pháo đã châm lửa vào trong rồi buộc chặt miệng bao lại. Mèo và chuột bị hoảng sợ sẽ điên cuồng chạy trốn và c.ắ.n xé lẫn nhau cho đến khi lũ chuột bị mèo c.ắ.n c.h.ế.t sạch mới thôi. Lúc này, người chịu hình bên trong đã thịt nát xương tan, t.h.ả.m thương đến mức chẳng nỡ nhìn, vậy mà bọn chúng còn tàn nhẫn xát thêm nước muối lên vết thương. Tú bà vì muốn dọa nạt các cô nương dưới trướng phải ngoan ngoãn nghe lời nên thường sẽ bắt tất cả mọi người ra xem thi hành án.

Tống Lang Ngọc siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, cố kìm nén giọng nói: "Về sau nàng ấy liền nghe lời sao?"

Tôn Yểu Nương gật đầu lia lịa: "Từ sau bận đó, Điềm Nương cứ như biến thành một người khác vậy. Cái miệng ả vừa ngọt ngào vừa biết dỗ dành người ta, học hành lại vô cùng liều mạng. Kim ma ma vì thế mà rất coi trọng ả, coi ả như con gái ruột mà nuôi dưỡng. Nào ngờ ả không những không biết ơn mà còn dám phóng hỏa đốt luôn nhà kho chứa bảo vật của tú bà!"

"Biết ơn sao?" Tống Lang Ngọc lạnh lùng hừ một tiếng, nét mặt lộ ra vẻ sắc bén.

“Một mụ tú bà đã chà đạp và nh.ụ.c m.ạ nàng ấy, dựa vào cái gì mà bắt nàng ấy phải biết ơn?"

Tôn Yểu Nương vội vàng biện bạch: "Ngày thường Kim ma ma đối xử với ả rất tốt, còn mời cả thầy về dạy ả cầm kỳ thi họa..."

Dạy nàng cầm kỳ thi họa, suy cho cùng cũng chỉ để sau này bán được cái giá tốt hơn mà thôi.

Ánh mắt Tống Lang Ngọc càng thêm lạnh lẽo: "Ngoài cầm kỳ thi họa ra, mỗi ngày nàng ấy còn phải làm những gì?"

Tôn Yểu Nương ấp a ấp úng: "Cũng chỉ là học chút kỹ xảo hầu hạ đàn ông... ví như tọa cang các loại."

Tống Lang Ngọc nhíu mày: "Tọa cang là cái gì?"

Tôn Yểu Nương chớp đôi mắt hạnh ngấn nước, gương mặt ửng hồng. Lấy từ dưới đất đứng lên, nhẹ nhàng uyển chuyển đi đến bên chiếc vại sành vẽ hoa văn xanh trắng đặt trước bàn sách. Đó vốn là chiếc vại dùng để đựng tranh chữ, cao cỡ nửa người, lúc này bên trong vẫn đang để trống.

Tôn Yểu Nương nhấc vạt váy màu đỏ thủy tiên lên, bước một chân vào trong rồi từ từ dang chân ngồi xuống mép vại. Hai chân nàng lơ lửng trên không trung, hoàn toàn chỉ dựa vào phần hông để khống chế thăng bằng cơ thể. Trời đã tối sầm, trong thư phòng vẫn chưa thắp đèn, chỉ có ánh lửa than mờ ảo hắt lên những luồng sáng u ám. Ánh đèn vàng vọt ngoài sân xuyên qua khung cửa sổ khắc chữ vạn, rọi bóng lên ngũ quan sắc sảo tuấn tú của người đàn ông, lúc sáng lúc tối khiến người ta khó lòng đoán được tâm tư.

Tôn Yểu Nương to gan vặn vẹo thân mình một chút, từ trong miệng tràn ra một tiếng r*n r* nỉ non. Thấy Tống Lang Ngọc không hề lên tiếng quở trách, lá gan của nàng lại càng lớn hơn. Nếu như có thể bám víu vào người đàn ông trước mắt này, nàng nhất định sẽ được sống những tháng ngày sung sướng.

Nàng đứng dậy, thướt tha đi đến bên cạnh hắn rồi quỳ rạp xuống dưới chân. Nàng ngẩng khuôn mặt có vài phần hao hao Ôn Kiểu lên, cất giọng thỏ thẻ như chim oanh: "Nô gia học tọa cang có thể ngồi suốt một canh giờ, thời gian tuyệt đối không hề ngắn hơn Điềm Nương đâu. Đại nhân có muốn thử chút công phu của nô gia không?"

Giữa ánh sáng mờ ảo, cuối cùng Tôn Yểu Nương cũng nhìn rõ ánh mắt của Tống Lang Ngọc. Trong đôi mắt ấy không hề có d.ụ.c vọng như nàng mong đợi, mà cũng chẳng có sự chán ghét như nàng hằng lo sợ. Đôi mắt đen láy trong vắt như hồ nước sâu, thản nhiên và xa cách, thế nhưng lại mang theo chút thương hại. Giống hệt như ánh mắt của một vị thần linh đang cúi xuống nhìn xem lũ kiến hôi.

"Không cần."

Tôn Yểu Nương lập tức cảm thấy tự ti mặc cảm. Dục hỏa x**n t*nh trong nháy mắt tan biến sạch sẽ, tận đáy lòng bắt đầu dâng lên nỗi oán hận. Bọn họ đều là những con chuột cống sống trong bùn lầy hôi thối, dựa vào cái gì mà Ôn Kiểu lại cao quý hơn nả? Dựa vào đâu mà ả lại nhận được sự sủng ái của quý nhân?

Tôn Yểu Nương c.ắ.n chặt răng, buông lời ly gián: "Đại nhân có biết Điềm Nương từng g.i.ế.c người hay không?"

"Biết."

"Vậy ả có kể cho ngài nghe ả đã trốn khỏi Niểu Xuân Lâu bằng cách nào không?"

"Chưa từng nói."

Tôn Yểu Nương cười khẩy một tiếng: "Chắc chắn ả sẽ tự nhận mình băng thanh ngọc khiết, vì muốn giữ gìn sự trong trắng nên mới lỡ tay g.i.ế.c người chứ gì."

Tống Lang Ngọc không tỏ thái độ, đôi mắt thanh lãnh chẳng nhìn ra được hỉ nộ.

"Bản tính ả ta lẳng lơ đê tiện nhất. Từ họa sư, quy công cho đến cầm sư, phàm là kẻ nào ả dụ dỗ được thì ả đều có tư tình hết. Sau lưng người khác, ả ngày ngày quấn quýt âu yếm bọn chúng. Sau khi g.i.ế.c người, ả liền chạy đi cầu xin tên quy công có quan hệ x*c th*t với ả. Hai kẻ đó cùng nhau đến nhà kho ăn trộm bạc. Nào ngờ giữa chừng ả lại lật lọng đ.â.m mù một con mắt của tên quy công, sau đó khóa cửa phóng hỏa. Tên quy công kia lúc đó tuy không c.h.ế.t cháy nhưng lại bị Kim ma ma bắt được hành hạ cho một trận sống dở c.h.ế.t dở, khổ sở chịu đựng suốt ba ngày mới tắt thở."

Tôn Yểu Nương ra vẻ yếu đuối đáng thương dập đầu một cái, nức nở nói: "Thực sự không phải nô gia muốn chia rẽ hai người, mà do tâm tư Điềm Nương quá đỗi độc ác, nô gia chỉ sợ đại nhân mắc mưu ả mà thôi!"

Cánh cửa đột nhiên vang lên một tiếng rầm rồi bị đẩy bung ra. Một bóng dáng mỏng manh đang đứng chôn chân giữa ánh đèn chập chờn nơi bậu cửa. Tôn Yểu Nương vừa nhìn rõ người tới là ai bèn im bặt. Đôi mắt Ôn Kiểu đỏ bừng, gắt gao chằm chằm nhìn Tống Lang Ngọc mà nói: "Ta không có."

Không đợi Tống Lang Ngọc mở miệng, Tôn Yểu Nương đã lớn giọng la lên: "Sao lại không có? Cô dám nói cô và Vương Lục là trong sáng sao? Giữa thanh thiên bạch nhật, chính mắt ta nhìn thấy gã ta nắm tay cô, cô còn quay sang cười với gã. Sau lưng mọi người, chẳng biết hai người đã làm trò xằng bậy bao nhiêu lần rồi, e là chỉ còn mỗi chỗ đó giữ lại chưa để gã đụng vào thôi nhỉ? Nếu không thì sao gã chịu đưa cô bỏ trốn?"

"Cô nói bậy!" Ôn Kiểu nhào tới trước mặt Tôn Yểu Nương, túm chặt lấy tóc nàng rồi vung tay tát một cái giáng trời: “Ta phải xé xác cái miệng của cô ra!"

Tôn Yểu Nương cũng chẳng phải dạng vừa, lập tức túm lấy cổ áo Ôn Kiểu rồi hai người lao vào cấu xé nhau. Ôn Kiểu dùng sức đẩy mạnh một cái khiến Tôn Yểu Nương ngã ngồi bệt xuống đất. Nàng xông tới đè cưỡi lên người nàng, vừa định vung tay đ.á.n.h tiếp thì cổ tay đã bị một người nắm chặt lấy. Nàng phẫn nộ quay đầu lại, đỏ mắt mắng: "Sao hả? Ngài xót xa sợ con mụ dài lưỡi này bị ăn đòn à?"

Tống Lang Ngọc sống hơn hai mươi năm trên đời, nữ nhân bên cạnh hắn toàn là thục nữ đoan trang hiền thục. Hắn chưa từng thấy nữ nhân đ.á.n.h nhau bao giờ, lại còn đ.á.n.h một cách dứt khoát và hung ác đến thế. Vừa rồi hắn còn chưa kịp phản ứng thì hai người đã đ.á.n.h xong một hiệp. Hắn ngập ngừng muốn nói lại thôi, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng tắp, thế nhưng bàn tay vẫn không chịu buông cổ tay Ôn Kiểu ra.

Chớp lấy cơ hội Ôn Kiểu không đề phòng, Tôn Yểu Nương lạnh lùng tát một cú trời giáng vào mặt nàng. Ôn Kiểu chỉ thấy má mình đau rát vô cùng, một dòng m.á.u nóng bốc thẳng l*n đ*nh đầu. Giữa lúc vừa tức giận vừa tủi thân, nàng mặc kệ đối phương là địch hay bạn, cứ thế vừa mắng c.h.ử.i vừa đ.ấ.m đá túi bụi: "Cái đồ đàn ông tồi tệ không bằng cầm thú nhà ngươi!"

Giây tiếp theo, nàng liền cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người đã bị Tống Lang Ngọc vác bổng lên vai.

"Thả ta xuống!" Ôn Kiểu liều mạng giãy giụa.

“Tên ngụy quân t.ử mặt người dạ thú! Đồ khốn kiếp hèn hạ vô sỉ!"

Tống Lang Ngọc giữ chặt lấy eo nàng, bước chân càng lúc càng nhanh. Tiếng c.h.ử.i mắng vang vọng từ thư phòng kéo dài mãi cho đến tận tẩm y. Cửa phòng vang lên một tiếng rầm đóng sập lại, Ôn Kiểu bị ném mạnh xuống chiếc bàn dài.

"Nàng bình tĩnh..."

"Bốp!" Một cái tát giáng mạnh cắt đứt lời nói của Tống Lang Ngọc. Hắn bị đ.á.n.h đến mức nghiêng cả mặt, trên làn da trắng trẻo hiện rõ mồn một dấu tay đỏ chót.

"Đôi gian phu dâm phụ các người hùa nhau lại ức h.i.ế.p ta!" Ôn Kiểu nghẹn ngào khóc lóc, vừa định vung tay đ.á.n.h tiếp thì cánh tay đã bị Tống Lang Ngọc bẻ ngoặt ra sau lưng khống chế chặt.

"Buông ra!" Ôn Kiểu đỏ mắt giận dữ quát lên.

"Ta không ngờ Tôn Yểu Nương lại đột ngột ra tay.”

Hắn yếu ớt giải thích.

Trong mắt Ôn Kiểu ngân ngấn lệ: "Ngài đừng tin lời Tôn Yểu Nương, ta... ta chưa từng cùng những kẻ đó..."

Nàng bắt đầu nức nở, tựa như vô cùng tủi thân, lại giống như oan uổng lắm vậy. Ánh mắt Tống Lang Ngọc tối sầm lại, giọng nói trầm khàn cất lên: "Vậy A Kiểu hãy nói cho ta biết sự thật đi."

Ôn Kiểu ngẩn ngơ.

Tống Lang Ngọc nâng cằm nàng lên: "A Kiểu không cho ta tin Tôn Yểu Nương, vậy thì hãy chính miệng nói cho ta biết sự thật. Nói cho ta biết Vương Lục là ai, nói cho ta biết tại sao nàng lại đ.â.m mù mắt gã."

Trong căn phòng đen kịt, tiếng kêu t.h.ả.m thiết của nữ t.ử vang lên rợn người, m.á.u tanh chảy lênh láng khắp mặt đất. Gương mặt gã đàn ông tàn nhẫn độc ác, trong tay gã vẫn còn nắm chặt một nhúm m.á.u thịt nhầy nhụa.

Cơ thể Ôn Kiểu bỗng run lẩy bẩy, nàng hoảng loạn đưa mu bàn tay lên quệt nước mắt, miệng lẩm bẩm: "Ta... ta không quen ai tên là Vương Lục cả... Tôn Yểu Nương nói dối."

Mái tóc nàng bù xù rối bời, y phục xộc xệch. Lúc này đây ánh mắt nàng đờ đẫn lảng tránh, hoàn toàn là một bộ dạng sợ hãi cùng cực.

"Ta... hình như Tiết Đường đang tìm ta!" Ôn Kiểu đột ngột đẩy Tống Lang Ngọc ra rồi lảo đảo bỏ chạy ra ngoài. Ngay lúc sắp sửa kéo tung cửa phòng, nàng lại bị Tống Lang Ngọc giữ chặt lấy rồi gắt gao ôm trọn vào lòng. Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, giọng nói cũng căng thẳng theo: "A Kiểu, nói cho ta biết, đừng sợ."

Toàn thân Ôn Kiểu bỗng dưng mềm nhũn ra, nàng bắt đầu nức nở oà khóc. Giống như một con cò trắng bị thương, yếu ớt và vô vọng. Tống Lang Ngọc ôm ngang người nàng bế lên giường. Hắn vừa định đứng dậy thì cổ đã bị nàng ôm chặt cứng. Đôi môi ướt át mềm mại của nàng lướt qua khóe môi và bên sườn mặt hắn một cách vội vã và hoảng loạn.

"A Kiểu.”

Giọng Tống Lang Ngọc căng ra, hắn muốn kéo nàng ra nhưng Ôn Kiểu lại giống như dây leo quấn chặt lấy hắn, sống c.h.ế.t không chịu buông tay.

Đôi tay nàng run rẩy đưa lên cởi bỏ đai ngọc của hắn, giọng nói nức nở run rẩy: "Ôm ta đi... Tống Lang Ngọc, ta không bẩn đâu..."

Trái tim Tống Lang Ngọc nhói lên một cái. Nhớ lại những lời Tôn Yểu Nương vừa nói, hắn chỉ thấy ruột gan như lửa đốt. Sau khi muội muội Tống Tương Ngữ làm lễ cập kê, Ngô thị thường xuyên đưa nàng ấy đến các buổi tiệc tùng để lộ diện. Một là để học hỏi cách thức giao tiếp ứng xử, hai là để các vị phu nhân đ.á.n.h giá xem mắt, dọn đường cho hôn sự sau này. Mỗi lần trở về, Tống Tương Ngữ đều buồn bã ủ rũ. Hỏi lý do thì nàng ấy bảo lúc đi dự tiệc, bản thân giống hệt như một cây bắp cải chờ người ta đến lựa chọn, cảm thấy vô cùng nhục nhã.

Khi Ôn Kiểu còn ở Niểu Xuân Lâu, e là nàng đã phải sống những tháng ngày càng thêm nhơ nhuốc. Nhịn đói nhịn khát vốn dĩ là chuyện thường tình, bị đ.á.n.h đập nh.ụ.c m.ạ cũng giống như uống nước lã mà thôi. Nàng mang trong mình nỗi oan khuất không thể rửa sạch nhưng lại chẳng biết tỏ cùng ai. Nỗi khổ sở trong đó sâu như vực thẳm, rộng như biển khơi.

Hắn bất chợt cúi đầu, hôn mạnh lên đôi môi đang run rẩy của Ôn Kiểu. Tấm màn trướng dày dặn buông xuống, che khuất một khoảng không gian mờ ám. Tống Lang Ngọc lau đi giọt nước mắt đọng trên khóe mi nàng, giọng nói khàn khàn trầm thấp: "Đừng khóc."

"Tống Lang Ngọc...”

Nàng thút thít.

Đáp lại nàng là một nụ hôn kiềm chế mà dịu dàng. Hắn hôn lên hàng lông mày, hôn lên giọt nước mắt, rồi lại hôn lên đôi môi nàng.

...

Đầu óc Ôn Kiểu quay cuồng mờ mịt. Tống Lang Ngọc hôn nhẹ lên má nàng, khàn giọng nỉ non: "A Kiểu."

Tống Lang Ngọc vô cùng kiềm chế.

"Vương Lục từng ép ta phải ngủ với gã...”

Nàng đột nhiên lên tiếng.

Động tác của Tống Lang Ngọc khựng lại. Giữa ánh đèn leo lét, hắn say sưa ngắm nhìn khuôn mặt Ôn Kiểu. Trong đôi mắt vốn dĩ luôn trong trẻo ôn hòa ấy, lúc này lại bùng lên ngọn lửa ghen tuông u ám, hừng hực như muốn thiêu rụi tất cả. Ôn Kiểu có chút sợ hãi. Nàng c.ắ.n môi, dùng giọng điệu mềm mại nói tiếp: "Vương Lục là con nuôi của Kim ma ma, gã ta..."

Lời nói của Ôn Kiểu bất ngờ bị cắt đứt bởi một nụ hôn quấn quýt chà xát.

"Bây giờ không được nhắc đến người đàn ông khác.”

Giọng Tống Lang Ngọc căng như dây đàn.

Hắn vậy mà lại vì một tên quy công mà ăn giấm chua. Hắn muốn thể xác và trái tim của Ôn Kiểu hoàn toàn thuộc về mình. Trước mắt Ôn Kiểu chỉ toàn là những ảo ảnh hư vô. Nàng bắt đầu hối hận vì đã lỡ lời k*ch th*ch Tống Lang Ngọc. Vốn dĩ nàng chỉ muốn làm hắn ghen để hắn quan tâm đến nàng nhiều hơn một chút, ai ngờ lại chọc cho hắn phát điên lên.

"Tha cho ta đi...”

Giọng nàng mềm nhũn như bông ngậm nước.

Nào ngờ đổi lại chỉ là đợt sóng mạnh mẽ như núi non trùng điệp ập tới. Cuối cùng, mái tóc bên thái dương Ôn Kiểu đã ướt đẫm mồ hôi, rối bời xõa xượi.

"A Kiểu.”

Tống Lang Ngọc ôm trọn nàng vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên vành tai nàng.

“Ta nên gọi nàng là Trần Chiêu, hay là Tiêu Lê Nhi đây?"

Cơn choáng váng vẫn chưa tan biến, Ôn Kiểu dùng đôi mắt hơi ửng đỏ nhìn hắn. Đôi môi nàng mấp máy, lí nhí hỏi: "Ngài biết từ khi nào..."

"Ngôi mộ không bia kia, bên dưới chôn cất Trần Chiêu có đúng không?"

Một giọt nước mắt long lanh treo trên hàng mi Ôn Kiểu. Nàng bướng bỉnh đáp: "Ta không phải Trần Chiêu, cũng chẳng phải Tiêu Lê Nhi. Mẫu thân ta họ Ôn, bà gọi ta là A Kiểu. Ta không phải là con gái của Tiêu Tuy!"

Hai người gối đầu chung một chiếc gối. Ôn Kiểu đem toàn bộ những bí mật không thể nói ra giấu kín trong lòng bấy lâu nay kể hết cho Tống Lang Ngọc nghe. Nàng nói nửa thật nửa giả, đến đoạn Ôn thị c.h.ế.t oan thì khóc lóc t.h.ả.m thiết vô cùng. Tống Lang Ngọc dịu dàng dỗ dành, nhẹ nhàng v**t v* tấm lưng trần của nàng.

"Trời sắp sáng rồi, nhắm mắt ngủ một lát đi."

Mí mắt Ôn Kiểu nặng trĩu. Nàng kéo chăn lên, vừa định chìm vào giấc ngủ thì cánh tay của Tống Lang Ngọc lại quấn lấy người nàng. Ôn Kiểu hừ một tiếng, nhích người né sang một bên. Lúc nàng vừa chuẩn bị ngủ tiếp, Tống Lang Ngọc lại bắt đầu nghịch ngợm mấy ngón tay nàng.

"Nói về chuyện của Vương Lục đi."

Ôn Kiểu bị hành hạ gần suốt cả đêm, bây giờ cả người mệt mỏi rã rời, hai mí mắt nặng trĩu không sao mở ra nổi. Vậy mà hắn lại đòi thẩm vấn tiếp, quả thực là mất hết tính người! Một luồng lửa giận bốc lên ngùn ngụt, Ôn Kiểu đẩy mạnh Tống Lang Ngọc ra, với lấy chiếc áo khoác bọc quanh người rồi nhảy xuống giường. Nàng xỏ chân vào giày định đi ra cửa.

Tống Lang Ngọc vội vàng nắm lấy cổ tay nàng: "Nàng đi đâu vậy?"

Ôn Kiểu giãy tay ra, phồng má tức giận nói: "Vừa nãy ta muốn giải thích với ngài thì ngài không cho ta nói. Bây giờ đến giờ đi ngủ rồi, ngài lại lôi thôi không chịu thôi. Đây là định thẩm vấn ta đấy à?"

Tống Lang Ngọc vòng tay ra sau lưng khống chế tay nàng, ép nàng sát vào cánh cửa. Hắn vùi trán lên bờ vai nàng, rầu rĩ nói: "Lúc đang ân ái mặn nồng mà nàng lại nhắc đến người đàn ông khác, ta đương nhiên là không muốn nghe. Thật ra... vốn dĩ cũng không định hỏi lại nữa."

Ôn Kiểu không thoát ra được, lại càng bực tức hơn: "Ngài đã không định hỏi nữa, thế bây giờ đang làm cái trò gì đây?"

"Không hỏi thì thật sự không ngủ được.”

Hắn ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trong veo hiện rõ vẻ mệt mỏi và tự ghét bỏ chính mình.

“Ta cứ nghĩ đến cảnh nàng cười với Vương Lục là lại thấy như có hàng trăm móng vuốt cào xé trong lòng, ghen tuông đến mức muốn phát điên."

Ôn Kiểu vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên gặp Tống Lang Ngọc. Đó là một ngày cuối xuân, hoa trân châu mai trong sân nở rộ tuyệt đẹp. Hắn từ quan nha trở về, khoác trên người bộ quan phục màu đỏ thẫm, đầu đội mũ sa. Phong thái thanh tao tựa ngọc thụ lâm phong, xuất chúng vô ngần. Lúc bấy giờ ánh mắt hắn lạnh lẽo thấu xương, tựa như tảng băng trôi ngàn năm không tan trên đỉnh núi Côn Luân, chỉ trong chớp mắt đã khiến Ôn Kiểu sinh lòng e sợ, dập tắt đi ý định lợi dụng hắn.

Thế nhưng hiện tại, trong mắt hắn chỉ có duy nhất bóng hình nàng. Đôi mắt lạnh lẽo ấy có tình có oán, chẳng khác nào một gã đàn ông bình thường đang chìm đắm trong lưới tình. Điều này khiến Ôn Kiểu không khỏi nghi ngờ, phải chăng cái ngày đầu gặp gỡ ấy nàng đã nhìn lầm, hay đó vốn chỉ là một giấc mộng mị.

Đôi mắt long lanh như nước của nàng dịu đi vài phần. Nàng khẽ giọng thì thầm: "Tống Lang Ngọc, ta với những kẻ khác đều là giả dối."

Ngoài sân, bầy chim sẻ cất tiếng kêu ríu rít. Nến đỏ trong phòng đã tắt, dòng sáp chảy dài cũng từng chút từng chút đông cứng lại.

"Hậu viện của Niểu Xuân Lâu nuôi rất nhiều cô nương. Kim ma ma sẽ mời cầm sư, thư sinh, vũ sư đến dạy dỗ tài nghệ. Thế nhưng hạng đàn ông chấp nhận đến thanh lâu dạy học cho kỹ nữ thì có thể là người tốt lành gì chứ?" Giọng Ôn Kiểu nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng từng chữ nhả ra đều vô cùng rõ ràng.

“Bọn đàn ông này kẻ thì tham tài, kẻ thì háo sắc, có kẻ lại vừa tham tài vừa háo sắc. Bọn chúng cảm thấy đằng nào các cô nương trong lâu sau này cũng phải bán thân tiếp khách, cho nên thường xuyên mượn cớ động tay động chân cợt nhả. Có vài cô nương nhát gan, lũ đàn ông kia bèn được nước làm tới, cưỡng ép là chuyện xảy ra như cơm bữa. Lại có những cô nương mạnh dạn đi mách với Kim ma ma, nhưng mụ ta chê việc mời thầy khác quá phiền phức tốn công, với lại đám đàn ông kia cũng chưa thật sự phá thân của cô nương đó, nên mắng mỏ vài câu cho qua chuyện là xong. Thế nhưng hành động này lại rước lấy sự trả thù càng thêm táo tợn không kiêng nể gì của bọn chúng."

Đáy mắt Tống Lang Ngọc xẹt qua một tia sắc lạnh, hắn hỏi: "Bọn chúng cũng đối xử với nàng như vậy sao?"

Ôn Kiểu ngoảnh mặt đi, giọng nói bình tĩnh đến lạ thường: "Có một tên cầm sư họ Lý muốn chiếm đoạt của ta. Ta liền bảo gã ta chuộc thân cho ta, xúi giục gã đến sòng bạc thử vận may. Gã vậy mà đi thật. Cuối cùng thua sạch sành sanh khuynh gia bại sản, bị người của sòng bạc chặt mất một bàn tay, từ đó không bao giờ đàn được nữa."

Một thiếu nữ dung mạo như hoa như nguyệt, giọng nói uyển chuyển êm ái như chim oanh nỉ non, ấy thế mà lời thốt ra lại tuyệt tình đến mức độc ác. Tống Lang Ngọc không nhịn được đưa tay vỗ về gò má nàng.

"Thế t.ử có thấy A Kiểu quá độc ác không?"

Ánh mắt Tống Lang Ngọc phẳng lặng không một gợn sóng, hắn ôn tồn đáp: "Khi con người ta muốn bảo toàn tính mạng, bất cứ việc gì làm ra đều không cần phải dùng đến hai từ độc ác để hình dung."

Đôi con ngươi màu hổ phách của Ôn Kiểu khẽ rung lên.

"Vương Lục là con nuôi của Kim ma ma. Gã vừa là quy công, vừa là tay sai đ.á.n.h đấm, giúp Kim ma ma trông coi Niểu Xuân Lâu. Cô nương nào không nghe lời, gã liền đ.á.n.h cho đến khi nghe lời mới thôi. Cô nương nào tiếp khách mang thai, gã liền sống sượng đ.á.n.h rớt đứa nhỏ đó ra...”

Giọng Ôn Kiểu hơi run lên.

“Gã nhắm trúng ta, Kim ma ma cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Ta đành phải dùng lời ngon tiếng ngọt để đối phó với gã, li gián quan hệ giữa gã và Kim ma ma."

Tống Lang Ngọc cúi người ôm chặt Ôn Kiểu vào lòng, trầm giọng an ủi: "Không cần nói nữa, ta hiểu rồi."

Ôn Kiểu nấc nghẹn một tiếng rồi tiếp tục nói: "Cái ngày ta lỡ tay g.i.ế.c người, Vương Lục đang canh gác ngay ngoài cửa. Ta khuyên gã trộm bạc của Kim ma ma rồi đưa ta bỏ trốn. Gã đã xiêu lòng, nhưng vừa bước vào nhà kho lại muốn giở trò đồi bại với ta. Vì để bảo vệ sự trong trắng, ta mới đ.â.m mù mắt gã."

Thật ra hoàn toàn không phải vì bảo vệ sự trong trắng, hai chữ trong trắng đối với Ôn Kiểu mà nói chẳng là cái thá gì. Nàng đơn thuần chỉ muốn Vương Lục c.h.ế.t mà thôi.

"Bản án của mẫu thân nàng, ta sẽ điều tra rõ ràng. Nếu quả thực có thể chứng minh là do Tiêu Tuy vu oan, ta nhất định sẽ trả lại công bằng cho mẫu thân nàng."

Ôn Kiểu nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập thình thịch, thực sự nàng có chút động lòng.

"Nếu tra ra được Tiêu Tuy vu oan, ông ta sẽ bị kết tội gì?"

Đáy mắt Tống Lang Ngọc tối đi vài phần, đáp: "Nếu ông ta chịu nhận tội, chắc hẳn sẽ bị tước bỏ quan tước và lưu đày."

"Chỉ là... lưu đày thôi sao?" Ôn Kiểu cau mày: “Nếu ông ta không chịu nhận tội thì sao?"

"Nếu ông ta tìm người thế tội, cùng lắm cũng chỉ mắc tội quản giáo kẻ dưới không nghiêm.”

Tống Lang Ngọc lại tiếp tục vỗ về nàng: “Nàng muốn giúp Ôn thị rửa sạch nỗi oan ức thì không cần phải gấp gáp, chúng ta cần lên kế hoạch từ từ."

Tiêu Tuy nay đã là Võ Định Hầu, Đại soái quân đồn trú phương Bắc. Cho dù là Trấn Quốc Công Tống Hằng cũng phải lễ nhượng ông ta ba phần, huống hồ chi là Tống Lang Ngọc? Muốn lật đổ ông ta, khó còn hơn lên trời. Tống Lang Ngọc chẳng qua cũng chỉ đang lấy lệ hứa hẹn với nàng mà thôi. Hắn nói không cần vội vàng ư? Nhưng nàng đã đợi mười mấy năm rồi, chẳng lẽ còn phải đợi thêm mười mấy năm nữa sao? Móng tay cắm phập vào lòng bàn tay đến rướm máu, trong lòng Ôn Kiểu tràn ngập oán hận.

"Sau khi về kinh thành, nàng không được tự mình mạo hiểm nữa, càng không được hành động xằng bậy. Ta sẽ giúp nàng.”

Dừng một lát, hắn lại nắm lấy tay Ôn Kiểu dặn dò: "Càng không được để ý đến Tiêu Yến Kỳ nữa."

Ôn Kiểu cảm thấy bộ dạng này của Tống Lang Ngọc vô cùng đạo đức giả. Đàn ông trên đời này hóa ra đều giống nhau. Có tỏ ra thâm tình đến mấy, diễn kịch chân thực đến đâu thì cũng chỉ là để dỗ dành phụ nữ nghe lời ngoan ngoãn. Một khi đã đạt được mục đích thì lập tức lộ rõ bản chất thật.

Rửa oan cho mẫu thân sao? Nàng không phải là Trần Chiêu. Nàng chưa bao giờ muốn rửa oan, cũng chưa từng muốn đòi lại cái gì gọi là công bằng. Nàng chỉ muốn Tiêu Tuy phải chịu quả báo. Nàng chỉ muốn Tiêu Tuy phải c.h.ế.t. Tống Lang Ngọc sẽ không giúp nàng g.i.ế.c Tiêu Tuy, thậm chí hắn sẽ trở thành chướng ngại vật cản trở bước chân nàng. Đã như vậy, Tống Lang Ngọc... cũng không cần thiết phải sống sót rời khỏi Giang Đô.

Nàng ngoan ngoãn nép vào lồng n.g.ự.c Tống Lang Ngọc, thủ thỉ thốt lên một câu: "Ta đều nghe theo huynh."

Những ngày sau đó, Thôi Triệu thường xuyên mời Tống Lang Ngọc đến phủ dự tiệc. Lần nào Tống Lang Ngọc cũng dắt theo Ôn Kiểu và Tôn Yểu Nương, trái ôm phải ấp, phong lưu vô cùng. Bọn Thôi, Lữ hai người ngày càng yên tâm.

Hôm ấy, Tống Lang Ngọc uống say. Thôi Triệu híp mắt thăm dò: "Tin tức của Tống công t.ử nhạy bén như vậy, phía sau phải chăng có cao nhân chỉ điểm?"

"Thôi huynh không cần phải thử ta. Tống mỗ tuy chỉ là thứ chi của phủ Trấn Quốc Công, thế nhưng lại được việc hơn rất nhiều t.ử đệ tông gia. Nếu không, Quốc công gia đã chẳng đề cao ta đến thế. Ta đã cất công đến tận Giang Đô, đương nhiên là thật tâm thật ý muốn làm ăn với các vị rồi!" Mặt Tống Lang Ngọc đỏ gay, hắn ngửa đầu nằm gối lên đùi Ôn Kiểu, thân hình như núi ngọc nghiêng ngả, phóng túng ngông cuồng.

Thôi, Lữ nhìn nhau một cái, tựa như vừa đưa ra một quyết định nào đó.

"Thứ mà hiền đệ cần, hai ta đều đã chuẩn bị ổn thỏa, ngày mai là có thể giao cho hiền đệ. Còn về phần giá cả, chỉ bằng phân nửa giá thị trường thôi.”

Thôi Triệu xách bầu rượu rót cho Tống Lang Ngọc một chén.

“Chỉ là chúng ta có một việc muốn nhờ hiền đệ hỗ trợ."

Tống Lang Ngọc uể oải ngồi thẳng dậy, vắt tay lên vai Ôn Kiểu, ghé sát mượn tay Tôn Yểu Nương uống cạn chén rượu, ánh mắt lóe lên tia sắc bén: "Thôi huynh cứ nói thẳng đừng ngại."

"Hai người chúng ta làm ăn buôn bán sắt lậu ở Giang Đô cũng được vài năm. Tuy đôi lúc gặp chút sóng gió nhỏ nhưng cũng bình an vượt qua. Chỉ là từ năm ngoái đến nay, kinh thành thường xuyên phái mật thám đến Giang Đô điều tra khiến trong lòng chúng ta cứ nơm nớp lo sợ. Bởi vậy nên mới muốn thiết lập mối thâm giao lâu dài với hiền đệ. Nếu sau này hiền đệ nghe ngóng được động tĩnh gì từ kinh thành thì xin báo cho bọn ta một tiếng. Còn về thù lao, hiền đệ cứ tùy ý ra giá."

Tống Lang Ngọc khẽ cười, lắc lắc ngón tay, chậm rãi nhả từng chữ: "Ta không cần thù lao."

Lữ Hiển gặng hỏi: "Vậy Tống hiền đệ muốn thứ gì?"

Đôi mắt phượng hẹp dài của Tống Lang Ngọc híp lại thành một đường chỉ. Hắn chỉ ung dung v**t v* những ngón tay trắng nõn của Ôn Kiểu mà không hề trả lời câu hỏi của gã.

Suốt mấy ngày tiếp theo, ngày nào Thôi Triệu cũng gửi thiệp mời Tống Lang Ngọc đến phủ, mang rượu ngon thức lạ ra hầu hạ. Kẹt nỗi Tống Lang Ngọc cứ ậm ờ không chịu nói rõ mình muốn gì. Cuối cùng Thôi Triệu cũng không nhịn nổi nữa, bèn nhân lúc Ôn Kiểu rời khỏi bàn tiệc ra ngoài hóng gió, liền chặn nàng lại dưới hành lang. Lão hai tay dâng lên một chiếc hộp gấm tinh xảo, cười nói: "Cô nương xem thử có vừa ý không?"

Ôn Kiểu giả vờ từ chối, nhưng ánh mắt lại cứ dán chặt vào chiếc hộp gấm kia: "Ta chẳng qua chỉ là nô tỳ của công tử, vô công bất thụ lộc, sao lại dám..."

Thôi Triệu biết nàng đã xiêu lòng bèn khuyên nhủ: "Cô nương dung mạo khuynh quốc khuynh thành, lại là hồng nhan tri kỷ của Tống hiền đệ. Thôi mỗ chỉ muốn hỏi cô nương vài câu thôi. Nếu cô nương có thể nói thì nói, bằng không thì cứ coi như ta chưa từng hỏi gì là được."

Ôn Kiểu nửa đẩy nửa thuận tay nhận lấy chiếc hộp. Nàng mở nắp ra xem, thấy bên trong là một viên trân châu to cỡ quả trứng cút thì nét mặt không giấu nổi sự vui mừng. Nàng khách sáo đáp lời: "Đồ tốt thế này mà Thôi đại nhân đem cho ta, chẳng phải là quá phí phạm rồi sao?"

Thôi Triệu cười ha hả: "Bảo kiếm tặng anh hùng, minh châu phối mỹ nhân, có gì mà phí?"

"Vậy thì nô tỳ xin đa tạ đại nhân.”

Ôn Kiểu giấu hộp gấm vào trong ống tay áo, khóe mắt cong cong như trăng khuyết.

"Hai người chúng ta thật lòng muốn kết giao với Tống hiền đệ, chẳng hay cô nương có biết trong lòng ngài ấy đang nghĩ gì không?"

"Nô tỳ tuy ngu muội, không hiểu tâm tư của công tử, thế nhưng từng nghe công t.ử lẩm bẩm rằng việc buôn bán sắt lậu vốn dĩ là một vốn bốn lời, chỉ tiếc là ba người chia nhau thì khó lòng no bụng."

Thôi Triệu giật thót tim. Mối làm ăn sắt lậu vốn dĩ ăn chia năm năm, bây giờ Lữ Hiển lại nằng nặc đòi sáu phần khiến số bạc rơi vào túi lão đã vơi đi đáng kể. Nay nghe ý tứ trong câu nói vừa rồi, dường như Tống Lang Ngọc cũng muốn nhúng tay vào... Nếu chia làm ba phần thì quả thực chẳng ai được ăn no.

"Nô tỳ còn nghe công t.ử nói, Hộ bộ vừa thu giữ một lô binh khí đúc bằng sắt lậu và đã báo lên Đại lý tự. Hiện tại Đại lý tự đang truy tra xem số sắt lậu kia rò rỉ từ đâu ra. Hình như tháng sau sẽ cử người đến Giang Đô điều tra đấy...”

Ôn Kiểu úp úp mở mở: “Ta cũng chỉ loáng thoáng nghe được một câu, không dám chắc chắn là thật hay giả. Tóm lại đại nhân cứ cẩn thận là hơn."

Tim Thôi Triệu đập loạn nhịp, lão càng tin chắc thân phận của Tống Lang Ngọc không hề tầm thường, thủ đoạn một tay che trời. Phải lôi kéo hắn cùng lên thuyền cho bằng được, nếu không chẳng những mối làm ăn này chấm hết mà cái chức quan của lão cũng tiêu tùng luôn. Hôm đó tiệc tan, Thôi Triệu lại giữ Tống Lang Ngọc ở lại ngắm tranh. Hai người bước vào thư phòng rồi đóng chặt cửa lại.

"Tống hiền đệ là nhân trung long phượng, lặn lội đường xa đến Giang Đô chắc chắn không phải vì chút lợi lộc cỏn con. Mỗ nguyện nhường lại năm phần lợi nhuận từ việc buôn bán sắt lậu, mời hiền đệ cùng mưu đồ thiên hạ chi tài.”

Thôi Triệu chắp tay thi lễ, sau đó lôi từ trong ngăn kéo ra một cuốn sổ sách: “Đây là sổ sách và lợi nhuận làm ăn năm ngoái, xin mời hiền đệ xem qua."

Tống Lang Ngọc say lờ đờ, nhướng mày hỏi: "Thôi huynh tin tưởng ta đến vậy sao? Dám đưa cả sổ sách cho ta xem?"

"Hiền đệ nói đùa rồi. Lần trước nếu không nhờ hiền đệ nhắc nhở thì e là mối làm ăn này đã bị mật thám phát hiện từ lâu. Ta làm sao lại không tin tưởng hiền đệ cho được?"

Điều quan trọng hơn cả là Tống Lang Ngọc vừa thu mua một lượng lớn áo giáp binh khí ở Giang Đô. Chuyện này mà lọt ra ngoài thì hắn cũng mang tội c.h.é.m đầu. Thôi Triệu tự cho rằng bản thân đã nắm được nhược điểm của Tống Lang Ngọc nên mới chẳng hề lo lắng.

Tống Lang Ngọc mỉm cười hỏi: "Thôi huynh cho ta năm phần lợi nhuận, vậy Lữ Đô úy có đồng ý không?"

Đáy mắt Thôi Triệu xẹt qua một tia sắc lạnh: "Hiền đệ không cần lo lắng, chuyện này ta tự có cách an bài."

"Cũng tốt.”

Tống Lang Ngọc cầm lấy cuốn sổ, lật từng trang một: “Lữ Đô úy bản tính l* m*ng như phường thảo khấu, lại không đủ trầm ổn. Tống mỗ quả thực lo ngại tương lai gã sẽ vì bốc đồng mà làm hỏng việc lớn."

"Gã cứ tưởng thiếu gã thì không thể buôn bán sắt lậu được nữa. Thực chất thì vượt qua các trạm gác dọc đường đều phải dùng bạc đả thông. Chỉ cần đút lót đủ bạc thì đường đến Tuyền Châu tự khắc sẽ thông suốt không trở ngại."

Hơn nữa, Tống Lang Ngọc cũng không ở lại Giang Đô mãi. Đến lúc đó Thôi Triệu cứ tùy tiện làm một cuốn sổ sách giả, chia cho Tống Lang Ngọc bao nhiêu hoàn toàn dựa vào tâm trạng của lão. Tống Lang Ngọc đột nhiên chỉ vào một chỗ trên cuốn sổ, hỏi: "Năm trăm bộ thiết giáp này giá cả không đúng."

Thôi Triệu liếc nhìn một cái, sắc mặt trầm xuống vài phần, đáp: "Lô hàng này bán cho khách quen nên giá cả tự nhiên phải thấp hơn một chút."

Tống Lang Ngọc không nói gì thêm, chỉ gật đầu rồi tiếp tục xem phần sau.

Mấy ngày sau đó, Thôi Triệu cáo ốm vì phong hàn, đóng cửa không tiếp khách. Lữ Hiển cử người tới hỏi thăm mấy lần, Thôi Triệu đều viện cớ bệnh liệt giường không dậy nổi, nhất quyết không chịu ra mặt. Gần đến ngày cuối năm, các trạm gác khắp nơi đều cần phải đút lót, vậy mà Thôi Triệu lại lăn ra ốm đúng lúc này khiến Lữ Hiển sốt ruột không thôi. Hôm ấy gã lại định phái tâm phúc sang hỏi chuyện thì Thôi Triệu lại cho người đến mời gã qua phủ, bảo là cần chuẩn bị hồng bao cho các trạm gác dọc đường nên muốn mời gã cùng bàn bạc.

Lữ Hiển không mảy may nghi ngờ, dẫn theo hai tên tâm phúc rời khỏi Đô úy phủ. Ngờ đâu vừa tới cửa đã bị một người chặn lại. Người này mặc áo vải thô, đầu quấn khăn nhưng dáng dấp lại thon thả nhỏ nhắn. Định thần nhìn kỹ, hóa ra là Tôn Yểu Nương. Nàng hạ giọng nói: "Đô úy ngàn vạn lần đừng đi. Thôi Triệu đã mai phục sẵn trong phủ, ngài mà bước vào đó thì chắc chắn có đi không có về!"

Lữ Hiển hoảng hốt: "Sao ngươi biết?"

Tôn Yểu Nương quỳ sụp xuống dập đầu một cái thật mạnh, nói: "Tống công t.ử cực kỳ sủng ái nô gia, bắt nô gia phải ngày đêm hầu hạ. Sáng nay nô gia mang trà nước vào hầu, nghe thấy Tống công t.ử đang bàn chuyện với tâm phúc nên không dám bước vào. Ai ngờ lại nghe được ngài ấy chuẩn bị hùn vốn làm ăn sắt lậu ở Giang Đô. Thôi Triệu tham lam vô độ, muốn diệt trừ Đô úy để độc chiếm lợi nhuận!"

Lữ Hiển vừa sợ hãi vừa bán tín bán nghi, tóm chặt lấy cánh tay Tôn Yểu Nương: "Lời này là thật sao?"

Tôn Yểu Nương thề thốt độc địa: "Những lời nô gia nói ra câu câu chữ chữ đều là sự thật. Nếu có nửa lời dối trá, kiếp này nô gia sẽ không được c.h.ế.t t.ử tế, không có kết cục tốt đẹp!"

"Tên họ Tống kia yêu chiều ngươi như vậy, cớ sao ngươi lại phản bội hắn để nghiêng về phía ta?"

Tôn Yểu Nương vẫn quỳ trên mặt đất, ai oán vuốt lại mái tóc rối, đôi mắt hạnh ửng đỏ: "Có lẽ Đô úy không nhớ nô gia, nhưng nô gia vẫn luôn ghi tạc bóng hình ngài. Năm xưa nô gia từng đắc tội với một vị khách làng chơi. Gã đó không chịu buông tha, khăng khăng đòi l*t s*ch y phục của nô gia ngay giữa chốn đông người. Chính Đô úy đã anh hùng cứu mỹ nhân. Kể từ dạo đó, nô gia đã đem lòng ngưỡng mộ Đô úy, thề rằng dù có phải kết cỏ ngậm vành cũng phải đền đáp đại ân đại đức của ngài."

Lữ Hiển thường xuyên lui tới Niểu Xuân Lâu, mơ hồ nhớ mang máng chuyện Tôn Yểu Nương vừa kể. Lúc bấy giờ gã chỉ cảm thấy tên khách kia làm hỏng nhã hứng của gã nên mới sai thủ hạ đuổi đi. Nào ngờ hành động tiện tay đó lại khiến Tôn Yểu Nương phương tâm ám hứa, để rồi mang đến cho gã cơ hội sống sót ngày hôm nay.

Đúng là thiên thời địa lợi nhân hòa! Lữ Hiển đỡ Tôn Yểu Nương đứng dậy, ánh mắt rực sáng: "Mỹ nhân trọng tình trọng nghĩa, người vợ tào khang của mỗ đã qua đời từ sớm. Đợi sóng gió lần này qua đi, mỗ nhất định sẽ hỏi cưới nàng làm bình thê, nắm tay nhau đến bạc đầu, cùng hưởng vinh hoa phú quý."

Tôn Yểu Nương rơm rớm nước mắt, bày ra bộ dạng vô cùng cảm động.

"Chỉ là hiện tại thế cục chưa định, nàng tạm thời cứ quay về bên cạnh Tống công t.ử tiếp tục thám thính tin tức cho ta. Nếu có biến động gì, phải nhanh chóng mật báo lại ngay."

Ánh mắt Tôn Yểu Nương ánh lên sự kiên định. Nàng yểu điệu quỳ lạy, trịnh trọng thưa: "Mạng của nô gia là do Đô úy cứu mạng. Vì Đô úy, dẫu có phải thịt nát xương tan, nô gia cũng không từ nan."

Rời khỏi Đô úy phủ, Tôn Yểu Nương cố ý lượn lờ quanh phố vài vòng rồi mới bước lên cỗ xe ngựa đỗ sẵn ở đầu hẻm. Nàng vừa ngồi xuống, rèm xe đã bị vén lên, Tiết Đường cũng leo lên theo. Ôn Kiểu mỉm cười hỏi Tiết Đường: "Sao rồi?"

Tiết Đường thả rèm xe xuống, đáp: "Ả ta coi như cũng biết điều, những lời dặn dò đều đã nói hết, cũng không giở trò ám chỉ Lữ Hiển đề phòng."

Ánh mắt Tôn Yểu Nương đầy rẫy sự oán độc. Nàng nhổ toẹt một bãi nước bọt, mắng chửi: "Cái con tiện nhân hiểm độc nhà cô! Lão nương đã làm theo lời cô nói rồi, mau đưa t.h.u.ố.c giải đây!"

Ôn Kiểu lấy tay che miệng cười khanh khách: "Ta làm gì có loại độc d.ư.ợ.c nào khiến người ta thủng ruột nát gan để cho tỷ tỷ uống chứ. Chẳng qua chỉ là mấy viên t.h.u.ố.c tiêu thực kiện tỳ mua ngoài tiệm t.h.u.ố.c Bắc thôi, vậy mà tỷ tỷ cũng tin sái cổ sao?"

Tiết Đường liếc mắt nhìn Ôn Kiểu một cái, thầm nghĩ trong bụng: Cô làm gì không có độc d.ư.ợ.c chứ, ngay cả chất kịch độc g.i.ế.c người không dấu vết như Ô Đầu mà cô còn có nữa là...

Tôn Yểu Nương nổi trận lôi đình, chỉ thẳng vào mặt Ôn Kiểu: "Cô dám lừa lão nương!"

Ôn Kiểu vuốt lại lọn tóc rối của nàng, dịu dàng nói: "Ta cũng chỉ lo tỷ tỷ đầu óc mụ mẫm mà chọn sai đường thôi. Cái gã Lữ Hiển kia tính tình tàn bạo bất nhân, thằng con Lữ Dương của gã thì g.i.ế.c người lột da. Nếu tỷ tỷ chọn nương nhờ nhà họ Lữ thì e rằng tương lai sẽ phải chịu đủ mọi đắng cay khổ cực đấy."

Thân hình Tôn Yểu Nương cứng đờ.

“Đương nhiên ta biết Lữ Hiển là hạng người gì, không cần cô phải nhắc nhở."

"Tỷ tỷ hiểu được thì tốt. Đợi chuyện này ngã ngũ, ta sẽ cho tỷ tỷ một khoản tiền hậu hĩnh để tỷ tỷ rời khỏi Giang Đô, đến Tùy Châu tìm người thân."

Về đến trạch viện, Ôn Kiểu đi thẳng tới thư phòng tìm Tống Lang Ngọc. Người đàn ông đang chắp tay đứng trước cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm. Ôn Kiểu bước tới, cười tươi roi rói tựa lưng vào tường: "Lữ Hiển nghe xong mấy lời của Tôn Yểu Nương thì sợ đến mức không dám ra khỏi cửa nữa rồi."

Bóng chiều buông xuống khoảng sân tựa như lớp sương mờ. Những tia nắng hoàng hôn cuối ngày nhảy múa hắt lên khuôn mặt Ôn Kiểu, phản chiếu vào đôi mắt màu hổ phách của nàng một tầng ánh sáng lung linh rực rỡ.

Tống Lang Ngọc vén những sợi tóc tơ bên thái dương ra sau tai cho nàng, giọng điệu ôn hòa: "Lúc làm chuyện xấu, nàng lúc nào cũng cười tươi như hoa vậy."

"Ta còn không phải vì muốn giúp huynh sao?" Ôn Kiểu khẽ hừ mũi: “Hai người bọn họ c.ắ.n xé lẫn nhau sẽ lôi hết thói hư tật xấu của nhau ra. Đến lúc đó huynh sẽ biết được những trạm gác nào có tham gia vào đường dây mua bán sắt lậu. Đợi sau này đại công cáo thành, huynh phải ghi cho ta một công lớn đấy nhé!"

Tống Lang Ngọc không tỏ thái độ, vươn tay đóng cửa sổ lại, bước tới trước bàn sách trải phẳng giấy viết thư. Hắn nhúng bút vào nghiên mực, thoăn thoắt viết một hồi. Ôn Kiểu tò mò lại gần xem, thấy hắn đang viết một bức thư cầu viện.

"Phong Tẫn."

Ánh nến khẽ lay động, một gã ám vệ bận võ phục màu đen đã quỳ một gối trước án thư từ lúc nào. Ôn Kiểu thầm kinh hãi trong lòng. Nàng vốn tưởng bên cạnh Tống Lang Ngọc chỉ có Vu Chiêu và Tiết Đường, không ngờ vẫn còn một kẻ tên Phong Tẫn nữa. Ngoài Phong Tẫn ra, liệu bên cạnh hắn còn gã ám vệ nào khác không? Đầu ngón tay Ôn Kiểu hơi run rẩy, nụ cười trên khóe môi suýt chút nữa không giữ nổi.

"Lập tức đưa bức thư này cho Tri châu Duyện Châu Thượng Quan Hồng, bảo ông ta phái binh đến Giang Đô chi viện."

"Rõ.”

Phong Tẫn nhận lấy mật thư, thân hình lướt đi thoăn thoắt rồi biến mất dạng.

Cổ họng Ôn Kiểu có chút khô khốc, nhưng nàng vẫn cố tỏ ra tự nhiên, ngồi sụp xuống đùi Tống Lang Ngọc, vòng tay ôm lấy cổ hắn hỏi: "Sao ta chưa từng gặp Phong Tẫn bao giờ thế?"

Tống Lang Ngọc ôm lấy vai nàng, vừa đùa giỡn ngón tay nàng vừa đáp: "Ám vệ thì tự nhiên phải ẩn nấp trong bóng tối rồi."

"Gã là ám vệ do phủ Quốc công nuôi dưỡng sao?" Bắp chân Ôn Kiểu đung đưa nhè nhẹ, thần sắc không để lộ chút sơ hở nào.

"Không phải.”

Câu trả lời ngắn gọn của Tống Lang Ngọc cho thấy rõ hắn không muốn nói nhiều về chuyện này.

Ôn Kiểu thấy hơi ấm ức nhưng nụ cười lại càng thêm ngọt ngào. Hai lúm đồng tiền lún sâu, đôi mắt sáng lấp lánh chớp chớp điệu đà: "Vậy gã là mật thám của Huỳnh Hoặc sao?"

Tống Lang Ngọc véo nhẹ má nàng: "Lại đang toan tính cái quỷ kế gì đây?"

Tim Ôn Kiểu lỡ nhịp, nàng nuốt nước bọt, hai má trắng mịn như đồ sứ bỗng chốc ửng đỏ rặng mây. Nàng bẽn lẽn cúi đầu: "Cũng không biết ngày thường gã nấp ở đâu, nhỡ đâu nhìn thấy những chuyện không nên nhìn, nghe thấy những lời không nên nghe thì..."

Tống Lang Ngọc khẽ tằng hắng, đáp: "Ám vệ tự có cách ẩn thân của ám vệ, không phải lúc nào cũng kề cận bên người bảo vệ đâu."

Đôi mắt Ôn Kiểu chớp chớp, thừa thắng xông lên hỏi tới: "Ngoài Phong Tẫn ra, bên cạnh ngài còn ám vệ nào khác không?"

"Chỉ có một mình hắn thôi."

Hiện tại gã đã bị phái đi rồi, đây quả là thời cơ chín muồi để ra tay.

Đêm đó, hai người chung chăn gối. Lúc tình đang độ nồng nàn, Tống Lang Ngọc vùi mặt vào hõm cổ nàng, khàn giọng thầm thì: "A Kiểu, chuyện báo thù không cần phải vội. Ta đã sai người đi tìm kiếm nhân chứng rồi, hãy tin ta."

Cơ thể hừng hực nóng bỏng nhưng ánh mắt lại tỉnh táo dị thường. Ôn Kiểu trân trân nhìn hoa văn trên nóc màn trướng, hơi thở gấp gáp: "Ta tin thế tử."

Cơ thể nàng ngày một nhũn ra, giọng nói ngày càng kiều mị êm ái, giống hệt như đang coi hắn là khúc gỗ mục duy nhất giữa biển khơi mênh m.ô.n.g bão tố. Ôn Kiểu dường như trong khoảnh khắc đã mất đi quyền kiểm soát cơ thể, buông tuồng hưởng thụ mọi cảm giác mà Tống Lang Ngọc mang lại. Thế nhưng thần trí của nàng lại cực kỳ thanh tỉnh. Nàng hiểu rõ Tống Lang Ngọc sẽ trở thành kỳ đà cản mũi, sẽ phá hỏng toàn bộ kế hoạch của nàng. Tuyệt đối không thể để hắn sống sót rời khỏi Giang Đô!

Một kẻ sắp c.h.ế.t, một kẻ sắp bị nàng chính tay g.i.ế.c c.h.ế.t, vậy mà lại cùng nàng cá nước thân mật không chút rời rã. Nàng vừa chán ghét vừa tự lừa dối bản thân, thậm chí còn nảy sinh ý niệm ngọc thạch câu phần, muốn cùng hắn dắt tay nhau xuống suối vàng! Nàng dùng hết sức bình sinh siết lấy hắn, muốn đem cả m.á.u thịt hai người hòa quyện vào nhau.

Tấm màn trướng hé mở một khe hở. Ánh sáng vàng vọt hắt lên khuôn mặt Tống Lang Ngọc, soi rõ sự thương xót trong đôi mắt trong vắt của hắn. Không phải là d.ụ.c vọng mà là sự thương xót. Ôn Kiểu muốn lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t hắn ngay. Nàng không cần bất kỳ sự thương hại nào! Dựa vào đâu mà Tống Lang Ngọc lại dám nhìn nàng bằng ánh mắt đó!

Nàng túm lấy chiếc chăn mỏng hồ đồ trùm kín mặt hắn. Động tác vô cùng cứng đờ nhưng một giọt nước mắt lại không hề báo trước mà lặng lẽ tuôn rơi.

"A Kiểu.”

Tống Lang Ngọc cất tiếng gọi đầy bình thản.

Lòng dạ Ôn Kiểu rối bời, thầm nghĩ hay là cứ thế đè c.h.ế.t hắn luôn cho xong. Thế nhưng tay vừa đưa ra thì cổ tay đã bị Tống Lang Ngọc tóm chặt lấy...

Nến đỏ cháy tàn, đêm khuya tĩnh lặng. Ôn Kiểu nằm bẹp trên tấm nệm gấm. Tống Lang Ngọc nhẹ nhàng v**t v* sống lưng nàng, khẽ nói: "Sau khi về kinh thành, trước mắt nàng đừng lộ diện, cứ tạm thời ở lại phủ Quốc công đã."

Kim ốc tàng kiều ư? Ôn Kiểu thầm cười nhạo trong lòng, cụp mắt xuống vừa định mở miệng thì bỗng nghe thấy tiếng tỳ nữ gõ cửa.

"Công tử, bên ngoài phủ có một người đàn ông tên là Phùng Dụng muốn gặp A Kiểu cô nương."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn