Bên trong màn trướng mờ ảo, ánh mắt Tống Lang Ngọc trầm xuống. Cánh tay hắn đột ngột siết chặt, ghì Ôn Kiểu đến mức phát đau.
"A Kiểu muốn gặp gã sao?"
Ôn Kiểu nghiêng đầu hỏi lại: "Thế t.ử có cho phép ta đi gặp không?"
Tống Lang Ngọc hung hăng ngấu nghiến lấy đôi môi nàng, hôn đến khi Ôn Kiểu thở không ra hơi mới nghiến răng nghiến lợi dằn từng chữ: "Nàng muốn gặp thì cứ đi mà gặp."
Ôn Kiểu che miệng cười khúc khích, nói: "Ta đi xem thử thế nào rồi đoạn tuyệt luôn với gã, đỡ cho gã cứ giữ mãi hi vọng hão huyền."
Sắc mặt Tống Lang Ngọc dịu đi đôi chút nhưng vẫn không chịu buông tha cho nàng. Hắn đè nàng xuống giường, hôn hít v**t v* một hồi lâu rồi mới chịu buông tay. Ôn Kiểu nhọc nhằn chống tay ngồi dậy, với lấy đôi hài xỏ vào chân, nhưng vừa đứng lên thì hai chân đã mềm nhũn.
Một vòng eo thon được đôi bàn tay lớn vững chãi đỡ lấy. Giọng nói Tống Lang Ngọc tràn ngập ý vị đe dọa: "Cấm ôn lại tình xưa nghĩa cũ với Phùng Dụng đấy."
Ôn Kiểu ừ hử hai tiếng, đẩy Tống Lang Ngọc ra rồi tự mình mặc y phục. Lúc nàng ra tới sảnh trước, thấy Phùng Dụng đang quay mặt vào tường đứng chờ, bèn lên tiếng cười nói: "Đại nhân đêm hôm khuya khoắt tới đây, không tìm công t.ử nhà ta mà lại đòi gặp mặt ta, e là có hơi không thỏa đáng thì phải."
Phùng Dụng lập tức quay người lại. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Ôn Kiểu, ánh mắt gã liền trở nên ôn nhu hẳn.
“Kẻ mà nàng đã g.i.ế.c tên là Lữ Vĩ, trưởng t.ử của Lã Đô úy. Đứa con trai thứ hai của ông ta là Lữ Dương đã nhận ra nàng và đang muốn tìm nàng báo thù.”
Trái cổ Phùng Dụng trượt lên trượt xuống: “Nàng phải mau chóng rời khỏi Giang Đô ngay lập tức, chậm trễ thêm chút nữa e là chắp cánh cũng khó bay."
Ôn Kiểu sắc mặt không hề sợ hãi, cười doanh doanh hỏi: "Lã Đô úy là cấp trên của đại nhân, lại có ơn tri ngộ. Đại nhân lén lút tới báo tin cho ta, chẳng hóa ra là phản bội Lã Đô úy hay sao?"
Khuôn mặt góc cạnh cương nghị quá mức của Phùng Dụng xẹt qua tia xấu hổ khó xử, nhưng ánh mắt nhìn Ôn Kiểu lại càng thêm cuồng nhiệt: "Huynh đệ Lữ Vĩ, Lữ Dương tính tình tàn bạo, hại c.h.ế.t bao mạng người vô tội, c.h.ế.t cũng đáng đời. Kẻ mà Phùng mỗ tận trung là Đô úy, không phải huynh đệ bọn chúng."
"Đại nhân nói nghe đường hoàng quan miện ghê nhỉ, thế đại nhân chưa từng giúp bọn chúng làm chuyện ác bao giờ sao?" Những ngón tay của Ôn Kiểu nhẹ nhàng vấn lọn tóc mai, yêu kiều đầy vẻ mị hoặc.
Tim Phùng Dụng đập thình thịch, nuốt ực một ngụm nước bọt. Vừa định mở miệng thì giọng điệu ngọt ngào của Ôn Kiểu lại vang lên: "Ngài lẽ nào chưa từng giúp bọn chúng hủy thi diệt tích? Chưa từng giúp bọn chúng săn lùng con mồi?"
"Cho dù là có, Phùng mỗ cũng chỉ là bị ép buộc, bất đắc dĩ mà thôi.”
Tuy rằng gã đã từng làm rất nhiều chuyện trái lương tâm nhưng hoàn toàn không phải xuất phát từ bản ý.
Ôn Kiểu bước tới trước mặt Phùng Dụng. Những ngón tay trắng ngần mướt mát lướt nhẹ qua tấm hộ tâm kính trước n.g.ự.c gã, nàng kiều diễm hỏi: "Phùng đại nhân đã có nhiều nỗi khổ tâm bất đắc dĩ đến vậy, thế cớ làm sao hôm nay lại mạo hiểm tới báo tin cho ta?"
Phùng Dụng chộp lấy bàn tay Ôn Kiểu: "Điềm Nương, ta thích nàng!"
Sóng mắt Ôn Kiểu lưu chuyển, nụ cười càng thêm đượm mật: "Đại ân của đại nhân, ta vĩnh viễn ghi lòng tạc dạ. Đợi sóng gió lần này lắng xuống, ta bằng lòng cam tâm tình nguyện làm ta của ngài, chỉ mong được sớm tối kề cận bên đại nhân."
"Lời ấy là thật sao?" Bàn tay Phùng Dụng lại vô thức tăng thêm lực đạo, bóp tay Ôn Kiểu đến phát đau.
"Đương nhiên là thậ..."
"Loảng xoảng!" Cửa phòng đột nhiên mở tung. Phùng Dụng giật thót mình, vội vàng buông Ôn Kiểu ra. Thế nhưng ngoài bậu cửa lại trống không, chẳng có lấy nửa bóng người. Ôn Kiểu ngồi lại xuống ghế, v**t v* n.g.ự.c oán trách: "Chẳng biết là gió thổi hay ma làm nữa, dọa người ta sợ muốn c.h.ế.t!"
Phùng Dụng sau khi nhận được lời hứa hẹn của Ôn Kiểu thì không thèm giấu giếm nữa, lập tức nói: "Lữ Dương đã tìm gặp Kim ma ma, chuẩn bị bắt ả ra mặt chỉ điểm nàng tội g.i.ế.c người. Ta đã sắp xếp xe ngựa đâu vào đấy rồi, đêm nay sẽ đưa nàng rời khỏi Giang Đô ngay tắp lự."
"Nếu đi xe ngựa của đại nhân, lỡ sau này bại lộ lại liên lụy đến ngài. Thôi thì ta tự mình đi thuê xe ngựa, sau này lỡ có bị bắt lại cũng không liên quan gì đến đại nhân.”
Trong mắt Ôn Kiểu ngập tràn x**n t*nh lả lướt, sầu bi đáng thương vô ngần: “Đại nhân vẫn là mau chóng rời khỏi đây đi, kẻo bị người ta phát hiện."
Phùng Dụng cứ ngỡ Ôn Kiểu là nữ t.ử trọng tình trọng nghĩa, bèn móc từ trong n.g.ự.c ra một túi bạc lén nhét cho nàng.
“Cũng được. Chỗ bạc này nàng cứ cầm lấy, đợi lúc an ổn rồi thì phái người đưa cho ta một phong thư, ta sẽ biết nàng đang ở đâu.”
Ánh mắt Phùng Dụng thâm trầm: “Vị Tống công t.ử kia e là sắp rước họa vào thân rồi, nàng nên rời đi sớm một chút, kệ xác hắn."
Ôn Kiểu đồng ý mọi chuyện, sau đó đưa mắt tống tiễn Phùng Dụng ra về với vẻ đầy lưu luyến. Nàng quay gót bước vào căn phòng bên cạnh. Tống Lang Ngọc đang rũ mắt thưởng trà. Ôn Kiểu lại gần, đẩy nhẹ vào vai hắn, hờn dỗi nói: "Thế t.ử lòng dạ hẹp hòi quá đi mất, đột nhiên mở cửa làm người ta hết cả hồn!"
Tống Lang Ngọc vươn tay kéo Ôn Kiểu vào lòng, những ngón tay man mát nâng cằm nàng lên, ánh mắt thẳm sâu: "A Kiểu luôn dựa vào gương mặt xinh đẹp này để dụ dỗ đàn ông vào tròng, khiến bọn chúng xả thân vì nàng sao?"
"Thế t.ử nói thế oan uổng cho ta quá, đám đàn ông kia có tên nào tốt đẹp đâu chứ?"
Tống Lang Ngọc mím chặt đôi môi mỏng. Lời định nói ra đã trượt đến khóe miệng, thế nhưng cuối cùng lại chỉ hóa thành một tiếng thở dài thườn thượt: "Sau này không được cười với người đàn ông khác, càng không được để bọn họ đụng chạm vào nàng."
Ôn Kiểu quơ quơ món đồ trong tay trước mặt Tống Lang Ngọc: "Nhưng ta không tiếp cận Phùng Dụng thì làm sao lấy được con ấn tư của gã?" Nàng hoàn toàn để ngoài tai những lời nhắc nhở của Tống Lang Ngọc.
“Con ấn tư này có tác dụng lớn lắm đấy."
Tống Lang Ngọc c.ắ.n nhẹ vào vành tai Ôn Kiểu, vô cùng hậm hực: "Ta nói không cho phép nàng quyến rũ người đàn ông khác, nàng có nghe thấy không hả?"
Ôn Kiểu xuýt xoa kêu đau một tiếng, vội vàng gật đầu lia lịa: "Nghe thấy rồi! Nghe thấy rồi! Ta không dám nữa đâu!"
Trời vừa hửng sáng, Lữ Dương đã dẫn một đội quan binh đạp tung cổng viện. Tống Lang Ngọc và Ôn Kiểu đang đ.á.n.h cờ ở sảnh trước. Lữ Dương tiến tới hất tung bàn cờ, giọng điệu âm u: "Tống công t.ử nhã hứng ghê nhỉ, sáng bảnh mắt đã ngồi đây chơi cờ. Chỉ tiếc là mắt mũi kèm nhèm, nuôi một con kỹ nữ đang bị truy nã ngay bên cạnh, thật là làm mất hết cả thân phận."
Tống Lang Ngọc ôm lấy vai Ôn Kiểu, hướng về phía Lữ Dương điềm nhiên đáp: "Những lời Lã nhị công t.ử nói, ta ít nhiều cũng đã nghe phong thanh. Thế nhưng quả thực ta vô cùng quyến luyến tỳ nữ này, nên đành phải cùng nàng đi theo Lã nhị công t.ử một chuyến vậy."
Lữ Dương vốn định giở thói côn đồ nhưng không ngờ Tống Lang Ngọc lại phối hợp đến thế, đ.â.m ra không có cơ hội ra tay. Gã cười lạnh một tiếng, mỉa mai: "Tống công t.ử đúng là kẻ si tình. Vậy thì cùng đi thôi!"
Ôn Kiểu và Tống Lang Ngọc bị áp giải lên xe ngựa, dọc đường kèn trống inh ỏi tiến về phía phủ nha.
"Kỹ nữ Điềm Nương của Niểu Xuân Lâu, đầu năm ngoái đ.â.m c.h.ế.t khách làng chơi rồi bỏ trốn ròng rã một năm trời. Hôm nay đã sa lưới pháp luật!"
Dân chúng tò mò kéo đến vây quanh xem náo nhiệt, ai cũng muốn nhìn thử dung mạo ả Điềm Nương bị dán lệnh truy nã khắp thành trông như thế nào. Chẳng biết ai là người khơi mào đầu tiên, bá tánh bu quanh ào ào ném lá cải thối, gạch đá, vỏ dưa vào trong xe ngựa! Ôn Kiểu chưa kịp hoàn hồn thì đã được Tống Lang Ngọc ôm chặt vào lòng che chở.
"Ngài... không cần che cho ta đâu. Lỡ ngài bị thương thì..."
"Đừng sợ.”
Tống Lang Ngọc bị một hòn đá đập trúng vai, nhịn không được khẽ hừ một tiếng.
Một luồng cảm xúc xa lạ dâng lên trong lòng Ôn Kiểu. Nàng c.ắ.n chặt môi, nhắm nghiền hai mắt lại, hèn nhát đến mức không dám phân định rõ thứ cảm xúc ấy rốt cuộc là gì. Vòm n.g.ự.c của Tống Lang Ngọc rộng lớn, vững chãi, ôm chặt lấy Ôn Kiểu không kẽ hở. Thời gian bỗng trở nên dài đằng đẵng. Ngay cả nhịp tim của Tống Lang Ngọc dường như cũng chậm lại, từng nhịp từng nhịp gõ vào màng nhĩ.
Xe ngựa xóc nảy, Tống Lang Ngọc kéo sát nàng vào người, dùng bàn tay to che lấy sau gáy nàng. Trên người hắn tỏa ra hương gỗ tuyết tùng thoang thoảng thanh tao. Ôn Kiểu hít một hơi thật sâu, hai tay níu chặt lấy ống tay áo hắn.
Không biết đã trôi qua bao lâu, chiếc xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại. Rèm xe được vén lên, ánh sáng chói chang rọi vào bên trong. Ôn Kiểu ngước nhìn hình dáng t.h.ả.m hại, lấm lem bùn đất trên bộ cẩm bào của Tống Lang Ngọc. Hắn khẽ mỉm cười: "A Kiểu ngẩn ngơ cái gì thế?"
"Ngài hôi quá."
Tống Lang Ngọc cúi đầu tự ngửi người mình, hàng lông mày cũng chau lại.
Hai người bị giải vào trong phủ nha. Thôi Triệu nghe ngóng được tin tức liền vội vã chạy từ nhà sau ra đón. Thấy hai người bộ dạng nhếch nhác t.h.ả.m thương, lão tức giận trừng mắt lườm Lữ Dương, mắng: "Tống công t.ử là khách quý, sao ngươi có thể vô lễ như thế! Chờ phụ thân ngươi biết chuyện, nhất định sẽ giáo huấn ngươi một trận!"
Lữ Dương hừ lạnh: "Thế bá trách lầm người tốt rồi. Điệt nhi chỉ đi bắt con kỹ nữ này thôi, là Tống công t.ử tự nằng nặc đòi đi theo. Bá tánh ngoài đường ghen ghét cái ác nên ném đá với lá cải thối, việc đó thì liên quan gì đến điệt nhi?"
Thôi Triệu vừa định lên tiếng thì Lữ Dương đã nhảy vào nói xé móng vuốt: "Con kỹ nữ này tên thật là Điềm Nương, là kẻ sát hại đại ca của điệt nhi. Lệnh truy nã khẩn cấp do chính tay thế bá đóng dấu quan ấn cơ mà. Điệt nhi bắt nó về quy án, phụ thân có khi còn phải khen điệt nhi huynh đệ tình thâm, làm gì có chuyện trách mắng?"
Thôi Triệu ngớ người, quay sang nhìn Ôn Kiểu lúc này đã tháo khăn che mặt. Vừa nhìn một cái, lão lập tức đứng hình, chỉ tay vào nàng lắp bắp hỏi: "Cô... cô là Điềm Nương của Niểu Xuân Lâu sao?"
Ôn Kiểu uyển chuyển quỳ mọp xuống đất: "Nô tỳ bị oan, xin đại nhân minh xét!"
Thôi Triệu lúc này chỉ muốn nhanh chóng gạt Tống Lang Ngọc ra khỏi chuyện này, hoàn toàn không thèm quan tâm Ôn Kiểu là ai. Nghe Ôn Kiểu phủ nhận, lão bèn mượn cớ muốn xử lý qua loa cho xong chuyện. Lão quay sang nói với Lữ Dương: "Vật có cái giống nhau, người có kẻ hao hao. Hiền điệt e là đã nhận lầm người rồi..."
Lữ Dương cười lạnh một tiếng, vỗ tay bôm bốp. Một mụ phụ nữ trung niên ăn vận sang trọng đủng đỉnh bước vào.
“Bà ta chính là Kim Phượng, tú bà của Niểu Xuân Lâu, tự nhiên sẽ nhận ra Điềm Nương. Thế bá không ngại thì cứ để bà ta ra mặt nhận dạng đi."
Nhân chứng cũng đã dắt tới tận nơi, Thôi Triệu đành phải thăng đường xử án. Tống Lang Ngọc và Lữ Dương ngồi chia ra hai bên tả hữu, Ôn Kiểu và Kim ma ma cùng quỳ dưới công đường.
"Tú bà Kim Phượng, ngươi có nhận ra kẻ sát hại Lã đại công t.ử là Điềm Nương hay không?" Thôi Triệu gõ mạnh kinh đường mộc, vẻ mặt đanh lại nghiêm nghị.
Kim ma ma vội dập đầu, vỗ n.g.ự.c đôm đốp đảm bảo: "Bẩm đại nhân, con tiện nhân hung thủ kia từ nhỏ đã sống ở Niểu Xuân Lâu. Nó lớn lên dưới sự giám sát của nô gia, dẫu nó có hóa thành tro nô gia cũng nhận ra!"
Thôi Triệu len lén liếc mắt nhìn Tống Lang Ngọc, thấy hắn vẫn đang cụp mắt thưởng trà, hoàn toàn không có vẻ gì là hoảng sợ lo lắng thì trong bụng cũng an tâm phần nào.
“Ngươi bước tới nhận mặt đi."
Kim ma ma vâng lệnh, đứng dậy phủi phủi bụi trên váy, tiến đến trước mặt Ôn Kiểu rồi lấy tay nâng cằm nàng lên. Thiếu nữ có làn da trắng như tuyết, ngũ quan kiều diễm tuyệt trần, đôi mắt ướt rượt như bọc nước kia lại càng thêm phần câu nhân mị hoặc. Ngay cả Kim ma ma vốn quen nhìn mỹ nhân mà trong lòng cũng không khỏi thầm cảm thán một tiếng. Gương mặt đẹp sắc sảo đến nhường này, tiếc thay lại là đồ bồi tiền. Ăn sung mặc sướng nuôi nó bảy năm trời mà chưa thu hồi lại được một cắc một xu nào!
Ánh mắt Kim ma ma trở nên độc ác thâm hiểm. Mụ ta nghiến răng hạ giọng thì thầm: "Điềm Nương, nếu như ngươi ngoan ngoãn hầu hạ Lã đại công tử, thì bây giờ có phải được ăn hương uống cay, hưởng phúc không hết rồi không? Ai mượn ngươi rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Bây giờ Lã nhị công t.ử muốn báo thù cho ca ca, ngươi cứ liệu hồn mà nếm mùi đau khổ đi.”
Nói dứt lời, mụ buông Ôn Kiểu ra, quay người hành lễ với Thôi Triệu: "Bẩm báo đại nhân, nữ t.ử này quả thực là hung phạm g.i.ế.c người tên Điềm Nương."
Thôi Triệu đành phải c.ắ.n răng hỏi tiếp: "Phạm nhân Điềm Nương, ngươi có nhận tội không?"
Thiếu nữ quỳ gối dưới đất, vóc dáng liễu yếu đào tơ trông vô cùng đáng thương, thế nhưng nàng lại lắc đầu nguầy nguậy: "Nô tỳ quả thực là Điềm Nương, cũng xác thực đã lỡ tay g.i.ế.c người. Nhưng nô tỳ không nhận tội."
Thôi Triệu nghe mà đầu óc quay cuồng, hỏi lại lần nữa: "Ngươi có phải là Điềm Nương của Niểu Xuân Lâu không?"
Ôn Kiểu ngoan ngoãn gật đầu: "Nô tỳ quả thực là Điềm Nương."
"Ngươi có thừa nhận mình đã g.i.ế.c người không?"
Ôn Kiểu vẫn gật đầu: "Nô tỳ xác thực đã lỡ tay g.i.ế.c người."
Thôi Triệu nổi cơn thịnh nộ, vỗ mạnh kinh đường mộc quát lớn: "Ngươi đã thừa nhận g.i.ế.c người, cớ sao lại không nhận tội?"
"Nô tỳ thực sự vô tội."
"Ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t đại ca ta, tội đáng muôn c.h.ế.t! Thế mà còn dám xảo biện!" Lữ Dương phẫn nộ bật dậy, vung chân định đạp Ôn Kiểu. Thế nhưng chân gã vừa vung lên nửa chừng đã bị một vỏ kiếm cản lại giữa không trung. Lữ Dương lảo đảo lùi về sau mấy bước rồi ngã lăn quay ra đất.
Ôn Kiểu ngẩng đầu lên, nhận ra là Vu Chiêu đã tới. Nàng bèn dập đầu tạ ơn Thôi Triệu, thưa: "Nô tỳ có một chứng cứ, có thể chứng minh dân nữ vô tội, xin đại nhân soi xét."
Vu Chiêu dâng một bọc tay nải lên trước án kỷ. Chiếc tay nải màu nâu nhạt bên trên vẫn còn bám dính đầy bùn đất mới tinh.
"Đây là y phục nô tỳ mặc lúc vụ án xảy ra, xin đại nhân minh giám."
Thôi Triệu sai người mở tay nải ra xem, thấy bên trong là một bộ huyết y màu trắng muốt. Hay nói chính xác hơn, đó là một bộ áo ngủ dính đầy m.á.u nhơ. Thôi Triệu không biết trong hồ lô của Ôn Kiểu bán loại t.h.u.ố.c gì, đành phải làm theo trình tự thủ tục, quay sang hỏi Kim ma ma: "Ngươi ra nhận diện bộ huyết y này xem."
Lữ Dương dần cạn kiệt kiên nhẫn, gào thét: "Nó đã thừa nhận g.i.ế.c người rồi thì cứ thế mà phán trảm thôi, cần gì nói nhiều với nó làm gì!"
Chén trà vang lên một tiếng cạch sắc lẻm khi được đặt xuống bàn, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người. Tống Lang Ngọc tuy bề ngoài có vẻ chật vật nhưng khí độ ung dung cao quý vẫn không hề vơi đi nửa điểm.
“Lã nhị công t.ử trong mắt không coi quốc pháp ra gì sao? Ngươi chỉ là một kẻ bạch đinh không công danh không chức tước, lại dám ở chốn công đường này lớn tiếng gào thét. Chiếu theo luật pháp, đáng bị phạt hai mươi trượng."
Lữ Dương nghiến răng trèo trẹo, đôi mắt hẹp dài tràn ngập tia phẫn hận âm u. Bàn tay gã siết chặt lấy chuôi đao hết lần này đến lần khác.
Thôi Triệu vội vàng hòa hoãn không khí: "Hiền điệt chớ nóng nảy. Vẫn phải xem xét chứng cứ rõ ràng, thẩm vấn cẩn thận mới được.”
Nói rồi, lão lại sai Kim ma ma lên nhận diện tiếp.
Kim ma ma lật vạt dưới của chiếc áo dính m.á.u lên xem, thấy có thêu một chữ Điềm bằng chỉ đỏ, rồi lại quan sát kỹ kiểu dáng áo, lúc này mới lên tiếng: "Bộ y phục này đúng là bộ Điềm Nương mặc vào ngày xảy ra vụ án."
Ôn Kiểu dập đầu, nói: "Bộ y phục này chính là tẩm y của nô tỳ, là đồ dùng để mặc lúc đi ngủ."
"Thì sao chứ?"
"Lúc vụ án xảy ra, nô tỳ vẫn chưa treo biển tiếp khách, được xếp ở trong sương phòng phía hậu viện Niểu Xuân Lâu. Nửa đêm canh ba, bỗng nghe tiếng cửa sổ động, nô tỳ mở mắt ra thì thấy một cái bóng đen đứng lù lù ngay trước giường. Nô tỳ sợ đến mức hồn vía lên mây, muốn há miệng kêu cứu thì bị người đó bịt chặt miệng lại. Nô tỳ thấy hắn cầm một thanh d.a.o găm trên tay, lập tức hoảng sợ tột độ.”
Ôn Kiểu vốn dĩ đã có khuôn mặt ngây thơ vô tội, nay lại gào khóc t.h.ả.m thiết nhường này, khiến Thôi Triệu không khỏi nảy sinh lòng thương xót. Riêng Kim ma ma thì chột dạ, sợ hãi không dám ngẩng mặt lên.
"Trong bóng tối đen kịt, nô tỳ không nhìn rõ kẻ đó là ai. Hắn cũng chưa từng tự xưng mình là Lữ Vĩ. Nô tỳ chỉ đinh ninh hắn là phường thảo khấu trộm cướp đột nhập vào nhà... Hắn dùng d.a.o găm ép nô tỳ phải cởi y phục. Lúc đó trời tối om, hắn vô tình vấp chân ngã nhào xuống đất. Nô tỳ vội vã muốn chạy trốn, nhưng hắn lại chồm tới. Trong lúc nguy cấp, nô tỳ luống cuống vơ đại một vật để phòng thân. Ai ngờ vật đó lại chính là thanh đoản đao hắn mang theo bên mình. Lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c hắn, hắn lập tức tắt thở ngay tại chỗ..."
Kể xong, Ôn Kiểu lại tiếp tục khóc lóc thút thít.
Thôi Triệu tuy tham quan ô lại, vơ vét của cải bẻ cong pháp luật nhưng lại thuộc làu làu luật lệ điển lệ. Nghe Ôn Kiểu trình bày như vậy, lão cau mày nhìn chằm chằm Kim ma ma rồi hỏi: "Hôm đó Lữ Vĩ đã trả tiền mua vui chưa? Hắn tự mình lẻn vào sương phòng phía hậu viện, hay là ngươi sai người dẫn hắn vào?"
"Cái này... biết nói sao bây giờ...”
Kim ma ma ấp úng mãi không chịu trả lời.
"Lấp lửng thế này là muốn giấu giếm lừa gạt bản quan sao!" Thôi Triệu vỗ kinh đường mộc đ.á.n.h chát một cái thật mạnh, dọa Kim ma ma mềm nhũn hai chân, quỳ sụp xuống đất. Mụ lấm lét đưa mắt nhìn Lữ Dương.
"Nhìn ta làm gì, ngươi cứ khai thật mọi chuyện ra. G.i.ế.c người rồi chẳng lẽ còn để nó sống nhăn răng ra đó à?"
Kim ma ma lấy lại bình tĩnh, run rẩy đáp: "Lã đại công t.ử không thích các cô nương chủ động. Lần nào đến Niểu Xuân Lâu ngài ấy cũng không cần nô gia phải tiếp đón chào hỏi. Lỡ như để mắt tới cô nương nào, ngài ấy sẽ nhân lúc đêm tối tĩnh mịch lén lút đột nhập vào trong. Phải dọa cho cô nương đó hoảng sợ kêu la t.h.ả.m thiết thì ngài ấy mới thấy có thú vui."
Nghe thì bùi tai, nhưng thực chất là Lữ Vĩ thích c**ng b**. Nửa đêm đột nhập vào khuê phòng nữ t.ử chắc chắn sẽ khiến đối phương sợ mất mật. Nếu không phản kháng thì sẽ bị hắn hành hạ lăng nhục. Nếu dám phản kháng, nữ nhi chân yếu tay mềm thể lực kém, kết cục chỉ có nước chịu đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t. Lúc trước Niểu Xuân Lâu có một cô nương tên là Vân Nương, dung mạo xinh đẹp kiều diễm nhưng tính tình lại đanh đá chua ngoa. Lữ Vĩ nửa đêm lẻn vào phòng Vân Nương. Nàng cứ ngỡ hắn là tên đạo tặc hái hoa trộm hương, bề ngoài thì tỏ vẻ hoảng sợ khúm núm nhưng lại thừa cơ Lữ Vĩ không đề phòng vớ lấy chiếc bình hoa đập thẳng vào đầu gã. Lữ Vĩ lập tức nổi trận lôi đình, dùng nắm đ.ấ.m tẩn cho Vân Nương một trận tơi bời. Vân Nương bị đ.á.n.h cho sưng mày rộp mặt, da thịt lở loét. Kim ma ma nghe thấy động vội vàng chạy vào can ngăn, nhưng Lữ Vĩ nhất quyết không chịu buông tha. Hắn ném cho Kim ma ma một trăm lượng bạc trắng để chuộc thân cho Vân Nương. Mang về nhà, gã ngày đêm giày vò hành hạ nàng. Nửa tháng sau, gã cuốn cái thây ma của Vân Nương vào một manh chiếu rách rồi vứt thẳng ra đường. Có người đi đường tò mò lật manh chiếu lên xem thử, sợ tới mức kêu gào t.h.ả.m thiết. Bên trong manh chiếu chỉ còn lại một đống bầy nhầy m.á.u thịt lẫn lộn, căn bản không còn nhìn ra hình người nữa.
"Vậy là đêm đó Lữ Vĩ không được mời vào hậu viện mà là tự ý đột nhập?"
Kim ma ma cười gượng gạo: "Lã đại công t.ử ra tay xưa nay rất hào phóng. Mỗi lần ngủ cùng cô nương nào xong đều sẽ ban thưởng một số bạc hậu hĩnh, sao có thể coi là tự ý... tự ý đột nhập được..."
Tống Lang Ngọc khẽ tằng hắng một tiếng, đứng dậy hướng về phía Thôi Triệu hành lễ, dõng dạc nói: "Đại nhân minh giám. Đêm hôm đó, Lữ Vĩ lén lút đột nhập vào khuê phòng của Điềm Nương, mang theo hung khí có ý đồ cưỡng dâm, nhưng lại bị chính con d.a.o ngắn mang theo đ.â.m c.h.ế.t tại chỗ. Hoàn toàn phù hợp với điều khoản chống cự tội cưỡng gian, g.i.ế.c c.h.ế.t ngay tại trận theo bộ luật triều đình. Chiếu theo luật, kẻ g.i.ế.c người sẽ được phán vô tội."
Lữ Dương tuy không hiểu rõ luật pháp nhưng vẫn nghe hiểu được lời của Tống Lang Ngọc. Gã tức giận đến mức đỏ mặt tía tai, chỉ thẳng vào mặt Ôn Kiểu mắng nhiếc: "Ả ta là một con kỹ nữ thì lấy tư cách gì mà cự tuyệt cưỡng gian? Một con tiện nhân cả ngàn kẻ chơi cả vạn người sờ, còn thứ danh tiết trong sạch c.h.ế.t tiệt gì nữa mà kêu ca?!"
Luật pháp đương triều quy định, nữ t.ử g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ đột nhập định cưỡng gian sẽ được phán vô tội. Thế nhưng, nếu như là kỹ nữ g.i.ế.c c.h.ế.t khách làng chơi, bất luận nguyên do gì, bất kể đầu đuôi ngọn ngành ra sao, đều sẽ bị khép vào trọng tội. Trong mắt thế nhân, đám người mang tiện tịch này sống không bằng con lợn con chó.
Đôi mắt lạnh tựa băng tuyết của Tống Lang Ngọc nhìn chằm chằm Lữ Dương, tuy không chút tức giận nhưng uy áp lại khiến người ta kinh hãi rợn tóc gáy.
“Nữ t.ử g.i.ế.c kẻ đột nhập cưỡng gian thì được xử vô tội.”
Giọng hắn không lớn, nhưng đủ để tất thảy mọi người trong công đường đều nghe thấy rõ mồn một.
“Chỉ cần ả là nữ tử, thì ả có cái quyền này, bất luận nữ t.ử này là con gái nhà lành, kỹ nữ hay nô tỳ đi chăng nữa."
"Toàn là cưỡng từ đoạt lý! Giảo hoạt ngụy biện!"
Tống Lang Ngọc ngước mắt nhìn Thôi Triệu: "Án tình đã sáng tỏ, kính xin Thôi đại nhân đưa ra phán quyết."
Thôi Triệu vốn dĩ chẳng muốn đắc tội với Tống Lang Ngọc. Nay vụ án được xử lý có lý có tình, lại còn bán được một cái nhân tình cho Tống Lang Ngọc, chuyện tốt thế này cớ sao lại không làm? Ngay lập tức, lão vỗ mạnh kinh đường mộc, giọng nói vang vọng như hồng chung: "Vụ án Lã đại công t.ử bị đ.â.m c.h.ế.t nay đã được làm rõ..."
"Khoan đã!" Hai mắt Lữ Dương đỏ ngầu, trợn trừng lườm Thôi Triệu: "Con tiện nhân này đã g.i.ế.c đại ca ta! Ông sao có thể nghe nó ngụy biện dăm ba câu mà đã phán nó vô tội!"
"Ngươi năm lần bảy lượt làm càn chốn công đường, nay lại còn định quản cả việc phán án của bản quan hay sao! Người đâu! Lôi hắn xuống cho ta!"
Lữ Hiển vốn tính đa nghi nên không hề tin tưởng mười phần những lời Tôn Yểu Nương nói. Màn kịch hôm nay chính là để dò xét lai lịch của Thôi Triệu. Nếu như lão ta mặc kệ Tống Lang Ngọc cầu xin mà phán Ôn Kiểu tội c.h.ế.t, chứng tỏ Tôn Yểu Nương nói dối. Nếu lão ta làm ngơ cái c.h.ế.t oan uổng của Lữ Vĩ để nịnh bợ Tống Lang Ngọc, chứng tỏ lời Tôn Yểu Nương nói là sự thật. Với tình thế hiện tại, Lữ Dương dẫu có cam tâm tình nguyện đến mấy cũng không thể động tới nửa sợi tóc của Ôn Kiểu. Chợt nhớ lại lời dặn dò của Lữ Hiển trước khi tới đây, gã đành phải kìm nén hận thù, cười âm u với Tống Lang Ngọc: "Ngươi và con tiện nhân đó cứ đợi đấy cho ta.”
Nói đoạn, gã mang theo đám thủ hạ hậm hực bỏ đi.
Tống Lang Ngọc tạ ơn Thôi Triệu rồi dẫn Ôn Kiểu rời khỏi phủ nha. Đến giữa trưa mới về tới nhà, vừa vén rèm xe lên đã thấy có một người đứng sẵn ở cuối hẻm. Đó là Phùng Dụng.
"Không được đi.”
Tống Lang Ngọc khàn giọng cản lại.
"Thế t.ử quang phong tễ nguyệt, như tuyết trắng trên đỉnh núi, như vầng trăng tỏ giữa mây ngàn. Phùng Dụng chẳng qua chỉ là một tên võ phu thô lỗ, đến cả một ngón tay của thế t.ử gã ta cũng không bằng. Ngài cần gì phải ăn giấm chua của gã?" Ôn Kiểu lại dùng mấy lời đường mật dỗ ngọt hắn.
Tống Lang Ngọc mổ nhẹ một cái lên môi nàng.
“A Kiểu mồm mép nói ta tốt đẹp ngần ấy, thế sao lúc đ.â.m d.a.o vẫn cứ nhẫn tâm đ.â.m đao, lúc vứt bỏ vẫn nhẫn tâm vứt bỏ thế hả?" Giọng điệu của hắn chẳng oán hận chút nào, chỉ đơn thuần là đang trần thuật lại sự thật.
Chuyện đ.â.m d.a.o Ôn Kiểu chưa từng hối hận. Với tình huống lúc đó, nàng không đời nào giao phó tính mạng của mình vào tay kẻ khác. Còn về chuyện vứt bỏ... quả thực nàng đã hối hận rồi. Đáng lẽ nàng không nên trải qua đêm hoang đường đó với Tống Lang Ngọc. Nếu nàng dứt khoát chặt đứt mọi quan hệ, Tống Lang Ngọc vốn trọng thể diện sẽ không bám riết lấy nàng không buông, cũng chẳng làm loạn kế hoạch của nàng, lại càng không đến mức bắt cóc nàng lôi thẳng tới Giang Đô như bây giờ.
Ôn Kiểu nhũn người tựa vào lồng n.g.ự.c hắn, chất giọng ngọt lịm như kẹo mật: "Thế t.ử đường đường là nam nhi đại trượng phu, sao hở chút là lại thích bới móc chuyện cũ thế, người ta cười cho thối mũi bây giờ."
"Ai bảo nàng nợ ta."
Ôn Kiểu cười khúc khích, lách mình chui ra khỏi vòng tay hắn rồi vén rèm nhảy tót xuống xe. v**t v* lại mái tóc mây, nàng ngoái đầu nhìn Tống Lang Ngọc, thỏ thẻ: "Ta chỉ có vài lời muốn nói với gã thôi, qua hôm nay ta sẽ không bao giờ gặp gã nữa.”
Nói xong, nàng rảo bước nhẹ tênh tiến về phía cuối hẻm.
Phùng Dụng thấy Ôn Kiểu bước tới liền đưa tay định kéo nàng lại, hấp tấp hỏi: "Sao nàng vẫn chưa rời khỏi đây?"
Ôn Kiểu khéo léo né tránh sự đụng chạm của gã, cười duyên đáp: "Công t.ử nhà ta có giao tình sâu đậm với Thôi đại nhân, ngài ấy lại bằng lòng đứng ra gánh vác cho ta nên ta chưa đi. Bây giờ ta đã được phán vô tội rồi thì tự nhiên là không cần phải đi nữa."
Nghe xong mấy lời này, cơ bắp toàn thân Phùng Dụng căng cứng, gã gầm lên: "Nếu nàng đã không định đi thì đêm qua tại sao lại gạt ta? Tại sao lại nhận lời sau này làm ta của ta?!"
"Đại nhân nói thế là vô lý rồi. Đêm qua nô tỳ quả thực chuẩn bị thu xếp rời đi. Nhưng công t.ử lại sinh lòng thương xót, không lỡ để ta phải chịu cảnh lưu lạc phiêu bạt bôn ba.”
Ôn Kiểu nhíu mày.
"Nói bóng nói gió một hồi thì suy cho cùng vẫn là do luyến tiếc vinh hoa phú quý hắn ban cho chứ gì!" Răng Phùng Dụng nghiến ken két: “Đồ tham vinh mộ kỷ nhà nàng, sau này kiểu gì cũng có ngày hối hận!"
Ôn Kiểu dùng khăn tay che miệng tủm tỉm cười, đáp lời: "Công t.ử nhà ta phong lưu phóng khoáng, gia sản bạc vạn, nay lại là khách quý của Thôi đại nhân. Chút của cải rớt ra từ kẽ tay ngài ấy thôi cũng đủ cho ngài kiếm cả đời rồi. Ta theo công t.ử tự khắc được hưởng vinh hoa phú quý mười đời mười kiếp, tại sao ta lại phải hối hận?"
Gân xanh trên trán Phùng Dụng giật giật nảy lên.
“Hắn nhúng chàm vào mối buôn sắt lậu nên đã chọc giận Đô úy rồi, nàng nghĩ hắn còn sống để bước chân ra khỏi Giang Đô này sao?" Phùng Dụng thực sự quá mức say đắm nhan sắc của Ôn Kiểu, không cam tâm để vuột mất con mồi. Gã đành dùng mọi cách đe dọa để ép Ôn Kiểu ngả vào vòng tay mình.
Ánh mắt Ôn Kiểu lơ đãng nhìn về con hẻm phía sau lưng Phùng Dụng. Kẻ nàng đang chờ đã tới rồi. Trên mặt nàng bất giác đổi sang bộ dạng kinh hãi tột độ, hỏi dồn: "Sao có thể như thế được? Đại nhân nói thật chứ?"
"Những lời ta nói với nàng đương nhiên là sự thật. Chỉ có ta mới có khả năng giữ lại cái mạng nhỏ của nàng thôi.”
Chỉ hận ả đàn bà lẳng lơ này thật sự quá sức đáng ghét. Rơi vào tay gã, ả khó tránh khỏi phải chịu một phen khổ sở trên giường. Phùng Dụng vì hư vinh che mắt, cộng thêm việc muốn làm cho Ôn Kiểu tin sái cổ lời gã, bèn đem toàn bộ kế hoạch của Lữ Hiển khai tuốt tuồn tuột: "Đêm nay sẽ có một toán sơn tặc xông vào thành, đốt nhà g.i.ế.c người cướp của. Đến lúc đó người c.h.ế.t rồi thì có lục tung cả thành lên cũng chẳng tìm ra hung thủ đâu..."
Ôn Kiểu bỗng nhiên quỳ sụp xuống, cao giọng hơn mọi khi: "Đa tạ đại nhân mạo hiểm tới đây báo tin! Ta nhất định sẽ chuyển lời lại cho công t.ử nhà ta và Thôi đại nhân, bảo bọn họ tranh thủ ra khỏi thành lánh nạn càng sớm càng tốt."
Phùng Dụng ngớ người, không hiểu tại sao tự dưng Ôn Kiểu lại nói ra mấy lời này. Chợt gã nghe thấy tiếng động vang lên sau lưng, vừa ngoảnh lại thì thấy một bóng người vút cái lẩn mất vào góc khuất ở cuối hẻm.
"Kẻ kia là ai? Nàng hại ta! Cái đồ đàn bà thâm độc nhà nàng, ta một dạ vì nàng, nàng lại bày mưu hãm hại ta!" Phùng Dụng dẫu có chậm tiêu tới mức nào thì giờ khắc này cũng ý thức được sự tình có biến. Gã giơ tay định túm cổ Ôn Kiểu.
Một tia sáng lạnh lẽo c.h.é.m xéo qua. Phùng Dụng hốt hoảng rụt tay về, ống tay áo đứt lìa một vạt! Vu Chiêu tay cầm thanh kiếm sắc lạnh đứng sừng sững ở đó. Vừa giao đấu một chiêu, Phùng Dụng đã nhận ra kẻ trước mặt tuyệt đối là một cao thủ.
Ôn Kiểu thu lại nụ cười trên mặt, lạnh lùng nói: "Phùng đại nhân luôn miệng nói một dạ vì ta, thực sự chỉ là tự lừa mình dối người mà thôi. E rằng ta chỉ vừa bước chân ra khỏi cửa thành, đã bị người của đại nhân bắt đi giấu nhẹm đi rồi. Trong lòng ngập ngụa những ý nghĩ đê tiện dơ bẩn, thế mà lại giả vờ làm anh hùng cứu mỹ nhân."
Khóe mắt Phùng Dụng muốn nứt toạc, trong lòng nửa tức giận nửa sốt sắng: "Ngươi cố ý hãm hại ta! Kẻ vừa nãy là ai?"
"Lã nhị công tử.”
Ôn Kiểu chớp mắt mấy cái.
“Ta nhờ người đưa tin cho gã, bảo đại nhân phản bội Lã Đô úy, đêm qua lén lút báo tin cho ta, bảo gã tự thân tới đây mà xem."
"Gã sẽ không tin đâu!"
"Nhỡ đâu ta ngụy tạo thêm vài bức mật thư qua lại thân thiết giữa đại nhân và Thôi đại nhân, ngươi đoán xem Lã nhị công t.ử có tin hay không?"
"Chẳng qua chỉ là trò ly gián hạ lưu mà thôi, gã tự mình sẽ nghĩ thông suốt.”
Lập trường của Phùng Dụng bắt đầu lay động.
"Nhưng ngộ nhỡ trên bức mật thư đó lại có đóng con ấn tư của đại nhân thì sao?"
"Là ngươi ăn cắp ấn tư của ta!" Khuôn mặt Phùng Dụng bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy.
"Đại nhân đúng là kẻ đần độn khờ khạo, con dấu tư nhân của mình mất lúc nào, rơi ở đâu cũng chẳng thèm biết.”
Khuôn mặt Ôn Kiểu hiện rõ sự khinh bỉ cùng cực.
Lưng áo Phùng Dụng vã ra một tầng mồ hôi lạnh toát. Lữ Hiển tính tình đa nghi hiểm độc, thà g.i.ế.c nhầm một vạn còn hơn bỏ sót một mạng.
"Lã nhị công t.ử nếu thực sự không có lòng nghi ngờ đại nhân, thì vừa nãy gã nên nhảy ra đối chất thẳng thừng với ngài, chứ chẳng việc gì phải bỏ chạy cong đuôi lên như thế."
"Rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì!" Mấy cọng gân xanh trên trán Phùng Dụng co rút giật giật, gã đã tức giận đến đỉnh điểm.
"Tỷ tỷ của nô tỳ bị Lã nhị công t.ử hại c.h.ế.t. Ta muốn mượn đao g.i.ế.c người, mượn tay đại nhân để trả thù.”
Gương mặt kiều diễm của Ôn Kiểu sầm lại, trong ánh mắt tràn ngập sát khí ngùn ngụt.
"Ngươi mưu mô hiểm độc hãm hại ta như vậy, dựa vào cái gì mà ép ta phải nghe theo lời ngươi?"
"Nếu Lã nhị công t.ử bình an trở về Đô úy phủ thì đại nhân coi như xong đời rồi. Lã Đô úy tàn nhẫn độc ác lại đa nghi, chắc chắn sẽ phanh thây xẻ thịt ngài.”
Ôn Kiểu ra chiều suy nghĩ: “Nhưng nếu Lã nhị c.h.ế.t đi, hoặc là bốc hơi khỏi thế gian này, đại nhân sẽ tìm thấy một đường lui để sống sót."
Đôi mắt Phùng Dụng run rẩy kịch liệt, nội tâm đang giằng xé dữ dội giữa thiện và ác.
“Làm sao ta dám tin ngươi? Nhỡ đâu xong chuyện ngươi lại vác mặt tới trước mặt Đô úy tố giác ta, chẳng phải ta cũng lãnh đủ án t.ử hình hay sao?"
Ôn Kiểu nhẹ nhàng thở dài thườn thượt một tiếng: "Đại nhân thật hồ đồ. Ngày hôm nay nếu ngài không g.i.ế.c Lã nhị công t.ử thì cũng coi như là nắm chắc cái c.h.ế.t trong tay rồi. Ván cờ ngày hôm nay, ngài không g.i.ế.c gã, ngài bắt buộc phải c.h.ế.t."
Xương cốt toàn thân Phùng Dụng khua lên rôm rốp, hận không thể lao vào đ.á.n.h nhau một trận sống mái. Kẹt nỗi gã chẳng nắm chắc phần thắng nếu đấu tay đôi với Vu Chiêu. Gã đành trừng trừng mắt nhìn Ôn Kiểu: "Con tiện nhân nhà ngươi cứ chống mắt lên mà chờ xem!" Gã không dám lãng phí thêm thời gian, quay gót chạy như điên đuổi theo Lữ Dương.
Ánh nắng rực rỡ chói chang, thế nhưng Ôn Kiểu lại không hề cảm nhận được hơi ấm.
"Nàng và Lữ Dương có thâm cừu đại hận gì?"
Ôn Kiểu quay đầu lại. Giữa tiết trời nắng gắt như thiêu như đốt, Tống Lang Ngọc đứng đĩnh đạc giữa luồng ánh sáng huy hoàng rực rỡ, hệt như một vị thượng tiên không nhuốm bụi trần, bất giác khiến người ta ghen tị. Nàng nghiêng đầu nhìn Tống Lang Ngọc, điệu đà mỉm cười nói: "Cái hôm ở tiệm kim hoàn Bảo Duyệt ấy, Lữ Dương có ném cho ta một cái hà bao bằng da, công t.ử có còn nhớ không?"
Tống Lang Ngọc cau mày: "Nhớ."
Nàng nhón chân kề sát bên tai Tống Lang Ngọc, thì thầm to nhỏ: "Lữ Dương là thái giám bẩm sinh. b*nh h**n y chang ca ca gã, chẳng qua gã không thích c**ng b**. Gã thích lột da những tuyệt thế mỹ nhân, đem làm hà bao, chụp đèn, hoặc bọc mặt trống. Cái hà bao gã ném cho ta ấy, chính là được làm từ da của Chiêu tỷ đấy."
Tống Lang Ngọc ngẩn người, đôi môi mỏng mím chặt lại thành một đường thẳng tắp. Trái tim Ôn Kiểu đ.á.n.h thình thịch liên hồi. Nàng vô cùng mong chờ phản ứng từ vị công t.ử quý tộc được nuôi dưỡng trong gác tía lầu son này. Hắn sẽ kinh tởm buồn nôn? Hay là phẫn nộ cùng cực?
Tiết trời giữa mùa đông lạnh giá thấu xương. Gió cuốn theo những bông tuyết trắng buốt giá rít gào lướt qua, vương vài hạt nhỏ xíu đọng lại trên hàng mi của người đàn ông, rồi từ từ tan ra thành giọt nước. Ánh mắt hắn sâu hun hút, thăm thẳm như hồ nước băng giá không thấy đáy. Hắn quay sang ra lệnh cho Vu Chiêu: "Bám sát theo. Nếu Lữ Dương trốn thoát khỏi tay Phùng Dụng, ngươi lập tức lấy mạng gã."
Không phải là một cơn thịnh nộ vô dụng, cũng chẳng phải sự thương cảm khô khốc vô vị. Hắn trực tiếp sai Vu Chiêu đi g.i.ế.c Lữ Dương! Hàng lông mi của Ôn Kiểu khẽ rung lên. Nàng nhỏ giọng nói: "Ngài đường đường là Thiếu khanh Đại lý tự, sao có thể nghe tin đồn một chiều rồi tin là thật, chưa xét xử phạm nhân đã vội vã đòi g.i.ế.c người..."
Tống Lang Ngọc kéo nàng vào trong phòng ngủ. Cửa phòng rầm một tiếng đóng lại. Hắn trầm giọng nói: "Ta tuyệt đối không phải loại người cổ hủ."
"Không cổ hủ... thế thì có thể bất chấp luật pháp sao?"
"Nếu ta cứng nhắc tuân thủ pháp luật như ngọn núi Thái Sơn, thì A Kiểu đã bị ta gô cổ nhốt vào đại lao từ kiếp nào rồi.”
Tống Lang Ngọc bỗng bật cười thành tiếng. Đáy mắt hắn tựa hồ ngưng tụ một tầng băng mỏng.
“Pháp luật vốn dĩ công minh, có thể mang lại sự công bằng thì ta tuân thủ. Nếu pháp luật không thể phô bày chính nghĩa, thì ta coi nó chẳng khác gì thứ giày rách bỏ đi.”
Tống Lang Ngọc đưa tay nâng cằm nàng, chăm chú ngắm nhìn đôi mắt nàng.
“Nàng vốn dĩ ngay từ đầu đã giăng sẵn cái bẫy khu hổ thôn lang này, tại sao không chịu nói cho ta biết?"
Ôn Kiểu quay mặt sang một bên làm thinh không đáp lời.
Tống Lang Ngọc cúi đầu cọ đầu mũi mình vào mũi nàng. Hơi thở hai người vấn vít hòa quyện vào nhau, giọng nói triền miên quyến luyến: "Thủ đoạn của A Kiểu thật là lợi hại."
Lúc hai người đang dùng bữa trưa, Vu Chiêu trở về báo cáo. Tống Lang Ngọc đặt đũa bạc xuống: "Lữ Dương đã c.h.ế.t chưa?"
Vu Chiêu bẩm báo: "Thân thủ của Phùng Dụng rất nhanh nhạy, chỉ một loáng là đuổi kịp Lữ Dương. Hắn ra tay c.h.é.m rụng đầu gã ngay tại trận. Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?"
Vu Chiêu ngập ngừng đôi chút rồi mới bẩm tiếp: "Chỉ là Lữ Hiển bỗng nhiên xuất hiện. Lão ta tận mắt chứng kiến con trai mình bị sát hại. Trong cơn thịnh nộ tột cùng, lão ta vung hai cây chùy lớn hình quả dưa, sống sượng đập nát Phùng Dụng thành một đống thịt nát bươm."
Cảnh tượng đó quả thực quá đỗi đẫm máu. Đến mức người như Vu Chiêu cũng không nén nổi cảm giác buồn nôn.
"Đã rõ, ngươi vất vả rồi."
Ôn Kiểu cụp rũ mi mắt xuống, ủ dột thở dài một hơi.
"Sao thế? Nàng thấy tiếc nuối vì cái c.h.ế.t của Phùng Dụng à?" Tống Lang Ngọc lấy khăn tay lau miệng lau tay.
"Thế t.ử tưởng Phùng Dụng là thứ người tốt lành gì chắc? Gã vì muốn xu nịnh bợ đỡ cha con Lữ Hiển, chuyện táng tận lương tâm hại trời hại đất gã đều làm qua. Dù có mười cái đầu cũng không đủ chặt."
"Vậy cớ sao nàng lại than vắn thở dài?"
Cơ thể Ôn Kiểu nhích lại gần, giọng nói ngọt ngào mềm mại tựa như có thể vắt ra mật nước: "Ta thấy đáng tiếc vì Lữ Dương c.h.ế.t dễ dàng quá. Phải chi gã cũng bị đập bẹp dí thành một đống thịt băm thì tốt biết mấy."
Trong đôi mắt ướt sũng của thiếu nữ lấp lánh ý cười. Ngay cả hai chữ thịt băm cũng được nàng thốt ra một cách nhẹ bẫng như không.
"Miệng con rắn lục xanh, ngòi con ong vàng chích. Cả hai đều có độc, độc nhất dạ đàn bà.”
Tống Lang Ngọc dùng ngón tay cái miết nhẹ qua làn môi Ôn Kiểu, thở hắt ra: “A Kiểu bây giờ âu yếm nồng nàn với ta, chẳng biết sau này liệu có ngày nào nhẫn tâm vung đao g.i.ế.c ta hay không đây?"