Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Chương 292

Là người đã làm lâu năm trong bếp của Trường tiểu học Hy Vọng, thím Hác quen biết không ít giáo viên, đặc biệt là mấy cô dạy tình nguyện còn trẻ. 

Bà ấy sống luôn trong khu tập thể, nên hễ ai nhờ việc gì, bà ấy đều sẵn sàng giúp một tay.

Cô giáo Tiểu Triệu thường hay nũng nịu với bà ấy, chỉ vì lần trước bà ấy khâu lại cái túi cho cô ấy mà sau đó cô ấy đã mang đồ ăn vặt đến biếu mấy lần. Vậy nên bà ấy hay giữ lại chút đồ ăn ngon cho cô ấy.

Mấy cô gái nhỏ này, tuổi không lớn, chạy đến nơi xa xôi thế này dạy tình nguyện! Thật không dễ dàng, ít nhất phải để người ta ăn uống hợp khẩu vị một chút!

“Có đầu bếp mới tới, tay nghề coi bộ khá lắm! Hôm nay đến xếp hàng ở cửa sổ số hai nha!”

Tiểu Triệu vừa xem xong tin nhắn, liền hô to trong văn phòng: “Hôm nay đi cửa sổ số hai nha! Mau đi thôi!”

“Các cậu đi trước đi, tớ đi lấy đồ chuyển phát nhanh rồi qua sau”. Cô gái bàn đối diện của cô ấy ủ rũ nói: “Tương ớt của tớ đến rồi, đồ ăn ở trường ấy à, tớ thực sự nuốt không trôi nữa.”

Thức ăn trong trường đúng là rẻ, nhưng cũng nhạt nhẽo y như lời đồn. Lương giáo viên tình nguyện chẳng bao nhiêu, mấy cô không nỡ ra ngoài ăn, đành chịu đựng vậy.

“Thím Hác nói hôm nay có đầu bếp mới, thử đi, biết đâu bất ngờ!”

“Thôi đi, lần nào chẳng nói thế, người sau còn dở hơn người trước ấy chứ. Lát nữa tớ chia cậu ít tương ớt.”

Nghe bạn nói thế, Tiểu Triệu cũng có hơi lo. 

Dạy học ở đây, cực thì có cực thật, nhưng mỗi lần nhìn thấy lũ trẻ cười, cô ấy lại thấy mọi vất vả đều đáng giá.

Chỉ là, nếu bữa ăn ngon hơn chút thì sẽ tuyệt hơn nhiều.

Cơm canh ở nhà ăn này, không chỉ cô ấy không thích ăn, ngay cả học sinh cũng không mấy thích ăn.

Trên đường ra nhà ăn, đi mới nửa đường, Tiểu Triệu đã phát hiện ra một điều khác lạ.

Trong không khí có mùi gì đó… thơm thơm!

Bước chân cô ấy liền nhanh hơn, theo lời thím Hác mách, cô ấy chạy tới cửa sổ số hai.

“Cho cháu một suất cơm!”

Thím Hác đã chờ sẵn.

Bốn món ăn đặt trong mấy thùng giữ nhiệt, vừa mở nắp ra là mùi thơm đậm đà lan khắp gian bếp.

“Nào, cháu muốn phủ món nào lên cơm?”

Thím Hác nén chặt một phần cơm trắng cho cô giáo Tiểu Triệu, rồi xách muôi sẵn sàng múc đồ ăn.

Tiểu Triệu đứng trước quầy, bỗng cảm thấy không biết nên chọn món nào.

Món bắp cải trứng thơm lừng, nhìn nước dùng trong vắt mà đậm đà.

Còn món kho màu nâu đỏ, tưởng là thịt mỡ, ai ngờ lại là bí bao kho dầu hào.

Hai món còn lại, trông càng thèm hơn!

Đậu nành và da lợn hầm cùng nhau, nước kho màu nâu đỏ nhìn thôi đã khiến người ta nuốt nước miếng.

Còn món ớt xào thịt kia, ớt xanh bóng mượt, thơm nức mùi mỡ phi, thịt ba chỉ cháy cạnh có màu nâu sậm, nhìn qua đã biết đưa cơm thế nào rồi!

Không do dự nữa, chính là món ớt xào thịt trộn cơm này!

Tiểu Triệu cảm thấy nước miếng của mình sắp chảy ra rồi!

“Món ớt xào thịt này! Món này!”

“Được rồi!”

Thím Hác rất thương mấy cô giáo trẻ, múc cho cô ấy một muôi đầy phủ lên cơm: “Nếu ăn chưa đủ, đến sớm mà lấy thêm nhé!”

Bà ấy đã nhìn ra rồi, đầu bếp mới này đúng là có nghề. Món nào cũng dễ ăn, đậm đà, ngon miệng. Đến muộn chút là chẳng còn phần đâu!

Tiểu Triệu bưng khay cơm, vội tìm chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Cô ấy gắp một miếng cơm đầu tiên, phía trên là miếng ớt xanh căng bóng, kèm miếng thịt cháy cạnh thơm lừng.

Không chỉ có thịt và ớt, lớp cơm còn dính nước kho sánh mịn, bên trên ánh lên lớp dầu vàng óng…

Ớt xào thịt là phải bóng mỡ như thế này mới đúng chuẩn!

Cơn đói cồn cào cả buổi sáng, giờ đây đều hóa thành cảm giác thèm ăn, toàn thân trên dưới cùng thúc giục cô ấy ăn miếng cơm này!

Một miếng ăn vào, thỏa mãn vô cùng.

Ớt bóng loáng dầu mỡ lửa vừa đúng độ, mang theo chút giòn, nhưng trong cái giòn này không hề có chút mùi hăng nào. Mùi thơm thanh mát của ớt vẫn còn đó, hương thơm thanh mát cộng với vị cay, còn có mùi thơm cháy cạnh của thịt lợn…

Một miếng này ăn vào, sảng khoái biết bao!

“Ngon quá!”

Triệu Tư Văn không kìm được mà kêu khẽ một tiếng. Cô ấy vốn không ăn cay giỏi, liền vội vàng xúc thêm một muỗng bí đao kho dầu hào đưa vào miệng.

Bí đao gì mà mềm đến thế! Ăn vào vừa dẻo vừa thấm vị, chẳng thua kém thịt kho chút nào!

Vị kho đậm đà làm dịu bớt cảm giác cay trong miệng, nhưng lại khiến bụng cô ấy càng thêm đói.

Cô ấy chỉ muốn ăn hết sạch đĩa cơm này trong một hơi cho thỏa mãn!

Đúng lúc ấy, đồng nghiệp của Triệu Tư Văn vừa quay về, trên tay cầm theo gói đồ chuyển phát nhanh, gương mặt đầy phấn khích: “Ớt tương của tớ tới rồi! Nào, lần này… Ủa khoan đã, sao phần cơm của cậu nhìn khác với của tớ vậy?”

Vì mải đi lấy hàng nên cô ấy đến trễ, cơm canh ở cửa sổ số 2 đã hết sạch, đành phải xếp hàng ở cửa sổ số 1.

Xem đi này, cùng là nguyên liệu, trong khay cơm của cô ấy là ớt xào đậu nành, bí đao luộc viên, bắp cải xào giấm, ớt xào trứng…

“Ê ê, cho tớ nếm thử miếng đi!”

“Ơ này! Tớ đã gọi cậu đi cùng mà cậu không chịu, giờ còn định cướp của tớ nữa hả…”

Đồng nghiệp chỉ tay ra ngoài cửa sổ: “Kìa, nhìn xem ngoài đó sao lại đông người vậy?”

Triệu Tư Văn ngẩng đầu nhìn ra. Quả nhiên có một đám người đang đứng chụm lại bên hàng rào. Không biết có phải cô ấy hoa mắt không, mà thấy ai nấy đều đang ngẩng đầu hít lấy hít để?

“Họ đang làm gì vậy?”. Cô ấy quay lại hỏi, nhưng vừa quay sang đã thấy đồng nghiệp mình đang lim dim mắt, vẻ mặt say mê: “Ơ cậu cướp đồ ăn của tớ!”

Không buồn quan tâm đến đám người ngoài hàng rào nữa, Triệu Tư Văn cúi đầu, tăng tốc độ ăn cơm.

Ngoài cửa sổ, Vương Chiêu Sơn hít mạnh một hơi bằng mũi: “Ớt xào thịt…”

Không được rồi, ông ấy nhất định phải tìm cách lẻn vào trong!

Ngay cả những món lớn như đầu sư tử, tam sáo áp, ông ấy cũng chưa từng thèm đến thế.

Càng là món đơn giản, ông ấy lại càng muốn ăn thử tay nghề thật sự của một đầu bếp giỏi!

Bọn trẻ trên sân thể d.ụ.c không biết mấy ông chú kỳ lạ bám ở lan can bên cạnh đang làm gì, chúng chỉ tò mò nhìn một cái, rồi đi hoạt động riêng.

Ngôi trường tiểu học Hy Vọng này vốn không dư dả gì. 

Nhìn qua sân trường lồi lõm, tường rào bong tróc, cửa sổ nhà bếp vỡ một mảng là biết ngay. Nếu không nhờ chỗ cửa sổ bị hỏng đó, đám người ngoài rào cũng chẳng thể ngửi được mùi thơm khiến người ta mất hồn như thế.

Tuy điều kiện vật chất thiếu thốn, nhưng ai cũng có thể thấy thầy cô và nhân viên nơi đây đều rất tận tụy.

Sân trường dù không có đường chạy trải nhựa, nhưng sạch bong không dính một hòn sỏi.