Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Chương 293

Dù cửa sổ nhà ăn còn đang hỏng, nhưng chỗ nào cũng được lau chùi gọn gàng.

Sắp vào học rồi, Triệu Tư Văn trong trận chiến bảo vệ đồ ăn của mình tạm tính thắng lợi: Chỉ bị cướp mất một miếng thịt ba chỉ và hai miếng bí đao.

“Nhớ đó! Tối nay phải đến sớm! Mấy miếng thịt ban nãy ăn của tớ, cậu phải trả lại hết đấy!”

Đồng nghiệp cô ấy chống chế: “Thì cậu gọi giúp tớ một phần là được rồi mà? Món ngon như vậy, san sẻ một hai miếng có sao đâu!”

Không chỉ thầy cô phát hiện sự khác biệt giữa hai cửa sổ, ngay cả học sinh cũng xì xào bàn tán.

Bữa trưa hôm nay ở cửa sổ số hai, đúng thật là ngon khó tin luôn!

Thậm chí ngay cả lúc bắt đầu tiết học buổi chiều, trong lớp học, một đám học sinh cũng không nhịn được mà thì thầm trao đổi.

“Ớt xào thịt thực sự ngon, trộn cơm ngon quá.”

“Da lợn kho đậu nành cũng ngon! Đậu nành dẻo dẻo, da lợn cũng dẻo dẻo, nước dùng đó sền sệt, làm môi trên môi dưới của tớ dính vào nhau luôn!”

“Bắp cải trứng thơm cực! Giống có mùi cua á!”

Triệu Tư Văn gõ mạnh lên bảng: “Được rồi! Trật tự! Không được bàn nữa, lo mà học đi! Ai còn lén nói chuyện thì tối nay phải đi bộ tới nhà ăn nghe chưa!”

Tụi nhỏ nghe xong liền vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, mặt mày căng thẳng, dáng ngồi thẳng thớm như lính mới.

Đùa à? Món ngon như vậy, tan học phải chạy thật nhanh mới còn phần! Mà lỡ bị bắt đi bộ, chậm một bước là hết sạch!

Không chỉ tụi nhỏ nghĩ vậy, nhân viên nhà ăn cũng nghĩ vậy.

Từ trước đến nay, nhân viên trong bếp đều nhường phần ăn cho giáo viên và học sinh trước, mình ăn sau cùng. 

Nhưng hôm nay, thím Hác không nhịn được nữa.

“Đầu bếp Trần này, tối cháu định nấu món gì vậy? Tôi để dành trước một ít nha, lát nữa múc cơm xong rồi ăn.”

“Tôi cũng muốn ăn! Món ớt xào thịt trưa nay làm tôi thèm đến c.h.ế.t mà không có phần!”

“Làm lại món đó đi, ăn với cơm nóng là tuyệt cú mèo luôn!”

Trần Nhiễm nhìn mọi người rồi liếc sang đầu bếp còn lại trong bếp. 

Vị đầu bếp còn lại chính là người ở cửa sổ số một hôm nay. Trông khoảng hơn năm mươi tuổi, họ Chu, da hơi đen, tóc búi thành một búi tròn gọn gàng bóng lưỡng.

Thực ra Trần Nhiễm đã cố gắng nấu cho khiêm tốn, cũng vì không muốn gây mất lòng đồng nghiệp trong môi trường này.

Bỗng đầu bếp Chu đặt cái xẻng xuống, đi tới chỗ cô. Trần Nhiễm còn chưa kịp nói gì thì bà ấy đã lên tiếng: “Đầu bếp Trần này, tối để bác làm phụ bếp cho cháu nhé. Cháu nấu chính, bác phụ việc!”

Ơ?

Trần Nhiễm hơi ngớ người, rồi lập tức bật cười vui vẻ: “Vậy thì tốt quá, tối nay chúng ta cùng nhau nấu!”

Nghe bà ấy dùng từ phụ bếp, Trần Nhiễm đoán chắc đầu bếp Chu từng có thời gian làm trong quán ăn hoặc nhà hàng, không phải tay ngang đâu.

Tối nay nguyên liệu còn ít hơn cả buổi trưa. Trần Nhiễm đứng ra chỉ huy cả bếp chạy tít mù, lại khéo léo chỉ dẫn cho đầu bếp Chu vài mẹo nhỏ.

“Đầu bếp Chu cắt d.a.o tốt thật đấy, chắc luyện nhiều lắm ha? Trước đây cháu cũng ngày nào cũng tập cắt, cầm d.a.o y như bác, sau mới có người nhắc là kiểu đó dễ mỏi tay.”

Đầu bếp Chu thật thà quay lại: “Vậy à? Vậy Tiểu Trần chỉ bác đi, nên cầm thế nào cho đúng?”

Hai người phối hợp nhịp nhàng, thành ra bữa tối còn làm xong nhanh hơn cả bữa trưa.

Trần Nhiễm càng lúc càng quen tay, chỉ đạo cũng ngày càng gọn gàng dứt khoát.

Trước đây, khi làm phụ bếp ở nhà trẻ, dù về sau ai cũng phải công nhận tay nghề nấu nướng của mình, Trần Nhiễm vẫn luôn im lặng, chỉ cúi đầu tập trung nấu ăn, hiếm khi cất tiếng góp ý hay hướng dẫn ai.

Lúc đó, giữ thái độ khiêm tốn như vậy là điều tốt đối với một người đang rèn luyện tay nghề. Nhưng giờ đây, cô sắp sửa tự mở quán, thậm chí có khả năng dẫn dắt người khác học nấu ăn, nếu cứ giữ mãi kiểu im lặng ấy thì lại thành bất lợi.

Đầu bếp Chu vừa làm vừa cười ngại ngùng: “Đầu bếp Trần giỏi quá trời, bác cứ tưởng cháu sẽ mắng bác cơ đấy…”

Trước kia, lúc còn làm ở nhà hàng, bà ấy từng làm phụ bếp suốt ba năm, nhưng chẳng học được mấy tay nghề. Đầu bếp chính ở đó suốt ngày cảnh giác với bà ấy như thể bà ấy đến ăn cắp bí quyết. Ngược lại, Trần Nhiễm này không những sẵn lòng chỉ dạy, mà còn chỉ rất kỹ lưỡng, có tâm vô cùng

Vì cảm động và biết ơn, tay chân của bà ấy cũng nhanh nhẹn hơn hẳn thường ngày.

Khi còn gần hai mươi phút nữa mới đến giờ tan học, cơm canh đã xong xuôi đâu vào đấy.

Người sắp xếp cho Trần Nhiễm làm đầu bếp ở đây thực ra là phó hiệu trưởng của trường, cô Lý. Ngày thường bà ấy bận rộn vô cùng, gần như không bao giờ ghé bếp ăn.

Mà bây giờ, người thật sự đứng ra lo mọi chuyện trong bếp, chính là Trần Nhiễm.

“Được rồi, còn hai mươi phút nữa mới tan học, mọi người ăn cơm trước đi. Ăn no rồi còn có sức mà múc cơm.”

Mọi người nghe xong đều mừng rỡ, liền lấy bát múc cơm, vừa ăn vừa khen lấy khen để.

Ăn được một nửa thì hiệu trưởng Lý đến.

Vừa bước chân vào nhà ăn, bà ấy đã khẽ nhíu mày.

Là một người làm giáo d.ụ.c có tâm, việc hiệu trưởng Lý thường làm nhất mỗi ngày là đi khắp các lớp học để trò chuyện với học sinh, nghe xem tụi nhỏ đang nói gì.

Nhờ thế, bà ấy gần như nhớ hết từng học sinh trong trường, biết rõ hoàn cảnh của từng em như lòng bàn tay.

Cũng nhờ sự tận tụy ấy, Trường tiểu học Hy Vọng mới giữ được thành tích không có học sinh nào bỏ học. Dù là một trường hoàn toàn miễn học phí và các khoản khác, thì kết quả ấy vẫn vô cùng đáng quý.

Vì với một số gia đình nghèo, con cái ở nhà có thể phụ làm việc, thậm chí coi như lao động chính.

Đi học, dù không mất tiền, vẫn bị xem là “không có lợi”.

Nhiều khi, với họ, con cái là thứ “có giá trị” nhất trong nhà.

“Sao mọi người lại ăn sớm thế này?”

Nếp nhăn trên trán bà ấy hằn sâu lại. Nhìn cảnh mọi người đang ngồi ăn, bà ấy nghiêm mặt nói tiếp: “Hôm nay tôi nghe học sinh nói, một cửa sổ cơm thì ngon, cửa còn lại thì khó ăn quá. Mọi người không nghĩ cách cải thiện mà lại còn ăn trước?”

Đầu bếp Chu đứng dậy, gương mặt lúng túng, hai tay xoắn lại, giọng lí nhí. 

“Cô hiệu trưởng, là do tôi nấu dở quá…”

“Vậy mà chị còn ăn!”. Lý hiệu trưởng cau có: “Đi học hỏi người ta đi, xem người ta nấu ra sao…”

“Cô Lý ạ!”

Trần Nhiễm đứng dậy, nghiêm túc nói: “Cơm canh hôm nay đều là do cháu nấu. Từ bữa tối trở đi, cháu sẽ đảm bảo các món ăn không bị chênh lệch mùi vị giữa hai bên nữa. Cháu cũng sẽ cùng đầu bếp Chu luyện thêm tay nghề, cố gắng nấu sao cho vừa ngon miệng, vừa sạch sẽ, vừa đủ dinh dưỡng.”

Hiệu trưởng Lý liếc nhìn Trần Nhiễm, không nói gì thêm. Bà ấy lấy một khay cơm, mỗi món múc một ít rồi ngồi xuống nếm thử, vẻ mặt vẫn nghiêm nghị.