Không khí trong phòng tình tứ, hơi nước mờ ảo.
Đuôi mắt Tuế Ninh đỏ bừng, một bàn tay bị Thẩm Vọng Hàn nắm chặt, mười ngón đan xen.
Một giọt nước trong vắt trượt theo cánh tay cậu rơi xuống sàn nhà.
Phát ra một tiếng động nhỏ.
“Hức.”
……
Tuế Ninh không nhớ rõ mình ngất đi khi nào.
Khi cậu tỉnh dậy, vừa ngước mắt đã thấy góc nghiêng lạnh lùng của Thẩm Vọng Hàn.
Gương mặt khi ngủ của Thẩm Vọng Hàn rất yên tĩnh, đường quai hàm rõ rệt, ngay cả độ cong của yết hầu nơi cổ cũng vô cùng hoàn mỹ.
Tuế Ninh lặng lẽ nhìn anh. Cậu rúc vào lòng Thẩm Vọng Hàn, vươn ngón tay, v**t v* vết sẹo mờ nhạt trên cổ anh.
Thể chất và khả năng phục hồi của Thẩm Vọng Hàn vượt xa người thường.
Vết thương đó từ lâu đã lành hẳn.
Cậu nhìn vết sẹo này thẩn thờ một lúc, đuôi mắt vì mệt mỏi mà ửng hồng.
Lát sau, cậu lại khép hờ đôi mắt.
Lặng lẽ ngáp một cái, gương mặt mềm mại tựa vào cổ Thẩm Vọng Hàn.
Ngủ thật an tâm.
Thẩm Vọng Hàn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn đỉnh đầu Tuế Ninh, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười, ôm lấy cậu chặt hơn.
…
Gần hoàng hôn.
Tuế Ninh mơ màng bò ra khỏi chăn.
Cậu không biết mình bị Thẩm Vọng Hàn đưa về nhà từ khi nào.
Cậu liếc nhìn về phía cửa sổ không xa, tuyết vẫn đang rơi.
Thẩm Vọng Hàn đã về, dường như mang theo cả hơi lạnh. Anh treo áo khoác lên, thay một bộ đồ khác mới lại gần ôm Tuế Ninh.
Tuế Ninh bị anh bế lên như một đứa trẻ, Thẩm Vọng Hàn ôm cậu ngồi xuống chiếc sofa bên cửa sổ.
Tuế Ninh vừa tỉnh, đôi mắt xinh đẹp ngẩn ngơ, vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
Thẩm Vọng Hàn v**t v* gò má Tuế Ninh: “Ngủ ngon không?”
Toàn thân Tuế Ninh nhức mỏi, khắp nơi là những vết đỏ và vết cắn.
Cậu lắc đầu, rồi lại tựa vào cổ Thẩm Vọng Hàn lí nhí nói: “Không ngon.”
Thẩm Vọng Hàn bật cười, hôn lên má Tuế Ninh.
“Tối nay đưa em đi chơi nhé, bé yêu.”
…
Họ đến nhà hát opera nghe một buổi hòa nhạc, Tuế Ninh suốt buổi chăm chú xem biểu diễn, còn Thẩm Vọng Hàn thì chống cằm, suốt buổi chỉ nhìn Tuế Ninh.
Sau đó, Thẩm Vọng Hàn đưa cậu đến du thuyền bên bờ biển.
Thẩm Vọng Hàn nói đúng.
Tuyến đường vòng quanh biển này thực sự có thể nhìn thấy hàng vạn con rùa biển đang di cư.
Trên mặt nước xanh biếc, những con rùa này chuyển động trong lòng đại dương, hướng về tổ ấm tương lai, khung cảnh thật sống động và tráng lệ.
Tuế Ninh nhìn không chớp mắt.
Thẩm Vọng Hàn ôm lấy eo Tuế Ninh: “Được rồi, bên ngoài lạnh, lần sau chúng ta lại xem.”
Tuế Ninh được Thẩm Vọng Hàn nắm tay, đi đến nhà hàng ở tầng trên cùng.
Nhà hàng trên du thuyền chỉ bày một bàn tiệc, ánh nến trên bàn lay động, màn đêm dịu dàng.
Tuế Ninh cắn một miếng Tiramisu.
Rất ngọt.
Cậu và Thẩm Vọng Hàn chạm mắt nhau.
Thẩm Vọng Hàn nhìn cậu chăm chú qua bàn tiệc, ánh mắt dịu dàng: “Ninh Ninh.”
“Dạ?”
“Chúng ta kết hôn nhé.”
Ánh mắt Tuế Ninh khựng lại.
Cùng lúc đó, pháo hoa rực rỡ đột ngột nở rộ trên bầu trời.
Pháo hoa nở rộ, đều là những hình khối đặc thù.
Tựa như từng đóa, từng đóa hoa hồng.
Tuế Ninh từ nhỏ đã thích những vật xinh đẹp, pháo hoa rực rỡ, hoa hồng đỏ thắm, còn cả thế giới đại dương xanh thẳm.
Những điều này Tuế Ninh chưa từng nói với Thẩm Vọng Hàn, nhưng Thẩm Vọng Hàn đều biết rõ.
Dưới khung cảnh pháo hoa lộng lẫy, cậu nhìn Thẩm Vọng Hàn bước về phía mình. Nhân viên phục vụ xung quanh đồng loạt vỗ tay, có ý tốt tạo bầu không khí.
Tuế Ninh có một khoảnh khắc ngây người. Cậu luống cuống đứng dậy, nhìn Thẩm Vọng Hàn quỳ một gối xuống trước mặt mình.
Lại một chiếc nhẫn đắt giá được giơ ra trước mắt cậu.
Đây không nghi ngờ gì là một màn cầu hôn hoàn mỹ lại mộng ảo, một sự lãng mạn khiến vô số người phải ngưỡng mộ.
Tuế Ninh cũng rũ mắt. Cậu không biết bị làm sao, tuy rằng cũng có vui mừng, nhưng trong lòng vẫn hơi bất an khó hiểu.
Thứ khiến cậu bất an không phải là hôn nhân.
Mà là lo lắng cho chính mình.
Cậu có lòng tin thay đổi vận mệnh của bản thân.
Nhưng cậu không muốn để Thẩm Vọng Hàn một lần nữa vì mình mà rơi vào nguy hiểm.
Người xung quanh vây thành một vòng, trên mặt đều mang theo ý cười hâm mộ và hóng chuyện, mong chờ nhân vật chính đeo nhẫn vào.
Tuế Ninh nhìn quanh một vòng, khẽ kéo kéo tay áo Thẩm Vọng Hàn, nhỏ giọng nói: “Anh… anh đứng lên trước đi.”
Thẩm Vọng Hàn ngước lên nhìn vào đôi mắt Tuế Ninh. Thông qua ánh mắt ấy, Thẩm Vọng Hàn nhìn thấy một tia cảm xúc phức tạp.
Giống như lo âu, lại giống như đang sợ hãi.
Nhưng cũng may.
Không còn là sự sợ hãi và cự tuyệt tránh né không kịp nữa.
Nụ cười của Thẩm Vọng Hàn không tan. Anh đứng dậy thu chiếc nhẫn lại, ôm lấy lưng Tuế Ninh, anh khẽ nói: “Không sao, cũng đâu phải lần đầu tiên anh cầu hôn em.”
“Cho dù là một trăm lần, một nghìn lần, cũng đều không sao cả.”
Em sớm muộn gì cũng là của anh thôi.
Thẩm Vọng Hàn u u nhìn chằm chằm vào cậu.
Những người vây xem xung quanh rõ ràng có hơi ngoài ý muốn. Tiếng cười và tiếng hò reo ngưng bạt, đều ngây dại nhìn về phía hai người bọn họ.
Đôi mắt Tuế Ninh ướt át, cảm thấy ngại ngùng thay cho Thẩm Vọng Hàn, “Em xin lỗi.”
Thẩm Vọng Hàn ôm lấy vai Tuế Ninh, “Không sao, ngày mai chúng ta còn có thể cùng nhau hẹn hò không?”
Dưới màn đêm, thân hình hai người dán sát, chậm rãi bước xuống bậc thang của du thuyền tư nhân.
Tuế Ninh gật đầu: “Vâng.”
Thẩm Vọng Hàn: “Vậy đi trang viên cưỡi ngựa thì sao?”
Tuế Ninh: “Nhưng mà em không biết cưỡi mà.”
Thẩm Vọng Hàn: “Không sao, anh tới dạy em.”
Bóng lưng hai người dần dần kéo dài.
—
Hai ngày nay, bọn họ đã bắt đầu hẹn hò giống như những cặp tình nhân bình thường, Thẩm Vọng Hàn hầu như ngày nào cũng muốn gặp cậu.
Một ngày không thấy cậu liền gửi tin nhắn và gọi video oanh tạc.
Hai ngày nay Tuế Ninh ngược lại đã học được cưỡi ngựa.
Chỉ là yên ngựa quá cứng, thường xuyên làm cho đùi trong của cậu bị cọ đến đỏ bừng.
Thẩm Vọng Hàn mượn danh nghĩa bôi thuốc, hôn lên người cậu.
Những ngày này Tuế Ninh thậm chí không phân biệt được ngày và đêm.
Tuế Ninh ngồi trong giảng đường bậc thang, trong điện thoại toàn là tin nhắn của Thẩm Vọng Hàn.
Cậu nghiêm túc nghe xong tiết học, mỉm cười cầm điện thoại, trả lời từng tin nhắn một của Thẩm Vọng Hàn.
Vừa đi được nửa đường, liền thoáng thấy bóng dáng của Kỷ Vân Chu ở cuối hành lang.
Sắc mặt cậu trầm xuống.
Đúng là âm hồn bất tán.
Ánh mắt Kỷ Vân Chu bình tĩnh, nhìn về phía Tuế Ninh không còn vẻ nhiệt tình giả tạo nữa mà giống như đang đăm đăm nhìn cậu.
“Tuế Ninh, có thể nói chuyện với em một chút không.”
Tuế Ninh: “Không rảnh.”
Kỷ Vân Chu đứng chắn trước mặt Tuế Ninh, “Anh chỉ muốn hỏi em, tại sao em đột nhiên không thích anh nữa?”
Tuế Ninh lạnh lùng liếc nhìn Kỷ Vân Chu.
“Tôi chưa từng thích anh.”
“Không!” Kỷ Vân Chu nôn nóng nói: “Thái độ của em đối với anh ba năm trước rõ ràng không phải như thế này.”
“Lúc trước khi em vừa đỗ đại học, em rõ ràng không phải như thế này.”
Kỷ Vân Chu mãi ghi nhớ ánh mắt đó của Tuế Ninh lúc ban đầu.
Đơn thuần lại ngây ngô, cảm xúc vui sướng tràn ngập trong mắt.
Nói đi cũng phải nói lại, Kỷ Vân Chu cũng không biết là lý do gì, hồi Tuế Ninh học cấp ba còn chỉ coi gã như một kẻ đi theo hầu hạ, đột nhiên lên đại học thì ánh mắt nhìn gã mới có chút khác biệt.
Tuế Ninh cau mày. Cậu không hiểu tại sao Kỷ Vân Chu cứ phải nhắc lại chuyện xưa vào lúc da mặt đôi bên đã xé rách đến không thể nát hơn được nữa.
“Kỷ Vân Chu, anh nghe cho kỹ đây.” Tuế Ninh tiến lại gần Kỷ Vân Chu hai bước, “Nếu không phải vì bức bức thư anh gửi cho tôi ba năm trước, anh bây giờ sớm đã chết rồi.”
Anh họ của cậu trắng đen đều có mối quan hệ, tạo ra một vụ tai nạn, bỏ ra chút tiền khiến một người vĩnh viễn biến mất cũng không phải chuyện gì khó khăn.
Cậu sở dĩ không để Tống Ngọc Xuyên giúp mình ra tay chẳng qua là muốn để gã tự sinh tự diệt mà thôi.
“Bức thư gì cơ?” Kỷ Vân Chu ngẩn ra, truy hỏi: “Anh nhớ ra rồi, là thiệp chúc mừng trong tiệc mừng tân sinh viên của em lúc đó sao?”
Lông mày Tuế Ninh nhíu chặt lại.
“Bức thư đó không phải anh viết à?”
Năm Tuế Ninh mười lăm tuổi, muốn nộp đơn thi nhảy cấp vào đại học H nhưng ba và anh trai đều cảm thấy cậu không làm được, lo lắng cậu quá mệt mỏi.
Cậu là một người hiếu thắng. Cho dù người nhà phản đối, cậu cũng không hề dập tắt ý định này.
Khoảng thời gian cận kề kỳ thi đại học, mỗi ngày cậu ngủ lúc rạng sáng, bốn giờ đã dậy.
Lúc đó cậu cũng cảm thấy mình thật ngốc.
Chỉ là muốn chứng minh bản thân có thể, cậu không phải là đóa hoa trong nhà kính.
Vào một đêm khuya nọ.
Cậu vẫn như thường lệ căng thẳng cầm bút vật lộn với xấp đề thi trải kín mặt bàn thì nhận được một bức thư nặc danh.
Trong bức thư đó chỉ viết hai dòng chữ——
Không cần dừng bước đứng trông, chính em đã là tuyệt nhất.
Thế là vào khoảnh khắc ấy, sợi dây thần kinh vốn luôn căng thẳng suốt mấy tháng trời của Tuế Ninh đột ngột giãn ra.
Cậu chợt rơi xuống một giọt nước mắt.
Lúc đó được gửi đến cùng còn có chiếc bánh kem bơ mà Kỷ Vân Chu đặt cho cậu.
Khi ấy Tuế Ninh liền cho rằng bức thư không ký tên này là do Kỷ Vân Chu viết.
Vào giây phút đó, cậu mới cảm thấy Kỷ Vân Chu thật khác biệt.
“Bức thư đó không phải anh viết sao?”
Kỷ Vân Chu: “Cái gì cơ?”
Biểu cảm trong vô thức của Kỷ Vân Chu đã bị Tuế Ninh bắt trọn.
Cậu nhanh chân chạy về phía cửa, bỏ lại Kỷ Vân Chu ở phía sau.
Cậu ngồi lên xe của tài xế trở về nhà, lao thẳng vào phòng ngủ.
Lật tìm tờ giấy báo nhập học bị cậu đè ở dưới trong ngăn kéo dưới cùng, cậu mệt đến thở không ra hơi.
Một giọt mồ hôi từ trán cậu rơi xuống.
Tuế Ninh vội vàng lau đi, cậu mở vỏ tài liệu giấy báo nhập học, lấy tờ giấy cũ kỹ kia ra ngoài.
Dòng chữ kia viết cực kỳ có lực, tràn đầy cảm giác sức mạnh, nét chữ cũng rất giống với của Kỷ Vân Chu.
Thế là cậu cứ thế cho rằng đó là Kỷ Vân Chu viết cho mình.
Mà khi cậu nhìn kỹ lại lần nữa lại phát hiện dáng vẻ này hình như càng giống…
Tuế Ninh quay người lục tìm trên mặt bàn của mình.
Cậu tìm thấy trang giấy đáp án mà Thẩm Vọng Hàn viết cho cậu cách đây không lâu.
Tay cậu hơi run rẩy, nín thở, đem tờ giấy kia trải ra lần nữa đối chiếu.
Y như đúc.
Cậu lúc đó đã ép bức thư này trong giấy báo nhập học, rất lâu rồi không mở ra xem lại.
Sao cậu lại không nghĩ tới chứ?
Trong lúc thẫn thờ, chuông điện thoại bên cạnh vang lên.
Trong bầu không khí bị hơi lạnh xâm chiếm, cậu bắt máy.
Thẩm Vọng Hàn một lần nữa nói với cậu, “Ninh Ninh, anh rất nhớ em.”
“Sao em lại về thẳng nhà rồi, anh vẫn luôn chờ em ở cổng trường.”
Tuế Ninh th* d*c, vội nói: “Vậy em tới tìm anh.”
“Không cần đâu.”
Ánh mắt Tuế Ninh ngẩn ra.
Nghe Thẩm Vọng Hàn nói, “Anh đang ở dưới lầu nhà em rồi.”
Thẩm Vọng Hàn tựa người trong ghế xe, tiện tay nghe điện thoại của Mạnh Nguy.
Mạnh Nguy: “Người anh em, tôi thật sự phải khuyên cậu, hôm đó màn cầu hôn kia ít nhất cũng tiêu tốn mấy triệu tệ nhỉ? Vậy mà Tuế Ninh nói từ chối là từ chối cậu luôn ngay trước mặt bao nhiêu người, cậu còn cung phụng cậu ta như tổ tông vậy. Cậu ta thật sự xứng đáng để cậu thích như vậy sao? Hai người không có kết quả đâu, việc gì cứ phải treo cổ trên một cái cây…”
“Đủ rồi.” Thẩm Vọng Hàn ngắt lời hắn, “Tuế Ninh xứng đáng.”
Mạnh Nguy không lên tiếng nữa, thở dài thườn thượt ở đầu dây bên kia.
Tuế Ninh chạy xuống tầng một, lao ra khỏi cửa.
Trong ngày đông tuyết rơi trắng trời.
Tuế Ninh bị tuyết phủ đầy đầu. Cậu giẫm qua nền tuyết hơi ẩm ướt, lao về phía bóng hình mờ ảo kia.
Thẩm Vọng Hàn ngồi trong xe, anh tắt điện thoại, vừa ngước mắt liền thấy Tuế Ninh đạp tuyết chạy về phía mình.
Tóc mai của Tuế Ninh hơi loạn, ánh mắt như ẩn chứa sương khói, chạy đến gò má đỏ ửng.
“Thẩm Vọng Hàn, xin lỗi anh.” Tuế Ninh nói: “Trước đây em luôn phụ tình cảm của anh.”
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn khựng lại. Anh xuống xe, ôm lấy vai Tuế Ninh, gạt đi lớp tuyết vụn vương trên đầu cậu.
Nhưng những bông tuyết vẫn tiếp tục rơi xuống.
“Không cần xin lỗi.” Thẩm Vọng Hàn nắm lấy bàn tay đã đông cứng của cậu, nhẹ nhàng x** n*n, cười nói, “Em đâu phải chỉ từ chối anh mỗi lần này.”
“Tuế Ninh, anh từng nói rồi, anh thích em là vì chính con người em, không cần vì từ chối anh mà cảm thấy áy náy.”
Tuế Ninh rũ mắt, cảm nhận hơi ấm truyền tới từ lòng bàn tay Thẩm Vọng Hàn.
Bông tuyết rơi trước mắt cậu, tầm nhìn nhòe đi.
Đuôi mắt Tuế Ninh ửng hồng giữa trời đất trắng xóa.
Trong mắt cậu hiện lên ý cười, nói với Thẩm Vọng Hàn: “Thực ra em muốn nói là, chúng ta kết hôn đi.”
Thẩm Vọng Hàn kinh ngạc rũ mắt.
Anh giống như đang nằm mơ.
Anh hy vọng giấc mơ này vĩnh viễn đừng tỉnh lại.