Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Chương 30: Hoàn

Trước

Hôn lễ của Tuế Ninh và Thẩm Vọng Hàn được định vào đầu xuân.

Tuyết đông vừa tan, tràn ngập hơi thở vạn vật hồi sinh.

Thứ Sáu.

Tuế Ninh ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ, nghe xong tiết học cuối cùng.

“Cuối cùng cũng lết được đến thứ Sáu rồi, tớ sắp mệt chết rồi đây!”

Lộc Gia Doãn hôm qua thức trắng đêm, cậu ta vươn vai một cái, Lục Đại Hành cũng đang thu dọn đồ đạc của mình.

Cô cúi đầu nhìn điện thoại, phấn khích khoác vai Tuế Ninh và Lộc Gia Doãn.

“Cả nhà ơi, đơn đăng ký đi làm phóng viên tình nguyện ở thành phố B của tớ được thông qua rồi nè.”

Lộc Gia Doãn buồn ngủ đến mức ngáp dài: “Ồ, thế thì chúc mừng cậu nhé, nhớ sống sót trở về đấy.”

Lục Đại Hành cười mắng: “Cậu không thể mong cho tớ tốt lành chút được à!”

“Khi nào đi?”

Tuế Ninh cầm ba lô ngẩn ra, ghé sát lại gần Lục Đại Hành, mặt đầy vẻ căng thẳng.

“Làm gì thế, chuyến này của tớ an toàn lắm mà, cậu không phải lại định nhốt tớ đấy chứ?” Lục Đại Hành nhìn cậu với vẻ cảnh giác khó hiểu.

“Không phải,” Tuế Ninh cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết, “Cuối tuần sau tớ kết hôn, các cậu phải đến đấy.”

Lộc Gia Doãn và Lục Đại Hành đồng thanh hét lên:

“Cái gì!!!!!!”

Việc Tuế Ninh quyết định kết hôn là một chuyện khiến mọi người xung quanh đều cảm thấy bất ngờ.

Bao gồm cả Hứa Thập An.

Tối hôm đó, Thẩm Vọng Hàn đưa bà nội Thẩm đích thân đến nhà họ Tuế để bàn chuyện kết hôn.

Cuộc hôn nhân này, gia chủ của hai nhà Tuế – Thẩm đương nhiên là vui mừng trông thấy.

Chỉ có Hứa Thập An là nắm lấy tay cậu, nhìn cậu cho tới tận đêm khuya.

“Đã nghĩ kỹ chưa?”

Tuế Ninh nhìn vào mắt daddy của mình, gật đầu, “Vâng.”

Hứa Thập An: “Không có ai ép buộc con đúng không, bé con?”

Tuế Ninh cười rạng rỡ, “Daddy, con muốn kết hôn với anh ấy.”

Hứa Thập An v**t v* gò má của Tuế Ninh.

“Vậy thì tốt, chỉ cần đây là điều con muốn thì ba sẽ luôn ủng hộ con.”

Hứa Thập An hy vọng cuộc đời của cậu con trai út sẽ được tự do.

Đồng thời cũng tràn đầy hạnh phúc.

Đứa trẻ của ông sẽ không giống như ông, vì là Omega mà bị cha mẹ hắt hủi.

Tương lai của Tuế Ninh sẽ ngập tràn gấm hoa, hạnh phúc mỹ mãn.

Hiện trường hôn lễ trang trọng và xa hoa đến cực điểm.

Những người có mặt đều là thuộc dạng có tiếng của thành phố H, Tuế Ninh dành riêng chỗ ngồi đặc biệt cho Lộc Gia Doãn và Lục Đại Hành.

Tuế Ninh và Thẩm Vọng Hàn đứng bên cạnh phòng khách, mỉm cười đúng mực.

Hôn lễ này đã thuê mười thợ quay phim đi theo, nhưng Lộc Gia Doãn vẫn tay xách nách mang ba thiết bị đến để quay cho Tuế Ninh.

Tài khoản video của Lộc Gia Doãn phát triển khá tốt, rất nhanh đã có hàng triệu fan hâm mộ.

“Người bạn thân nhà giàu đời thứ hai của tôi hôm nay kết hôn. Lúc nghe tin này thực ra tôi cũng rất bất ngờ, bởi vì cậu ấy trước đây cũng giống tôi, đều là người sợ kết hôn, cậu ấy đột ngột thông báo tin mừng làm tôi ngạc nhiên lắm. Vậy nên hôm nay tôi được mời đến hiện trường hôn lễ, tiếp theo đây, tôi sẽ quay cho cậu ấm bạn tôi một vlog đám cưới hoành tráng.”

Cậu ta giơ máy ảnh lên, tìm góc máy tốt nhất cho Tuế Ninh.

Tuế Ninh vô tình ngước mắt, liền thấy Lộc Gia Doãn quỳ một gối dưới đất, trên người còn treo lỉnh kỉnh ba thiết bị.

Nụ cười của Tuế Ninh càng thêm rực rỡ, cậu mặc một bộ âu phục trắng, hướng về ống kính của Lộc Gia Doãn làm một động tác tùy ý.

Và trong lúc giơ tay, hai chiếc nhẫn kim cương đặt làm riêng ở tay trái phản chiếu ánh sáng rực rỡ, ngay sau đó Lộc Gia Doãn để ống kính đặc tả tay phải, chiếc nhẫn phỉ thúy trị giá năm mươi triệu tệ suýt chút nữa đã làm mù mắt Lộc Gia Doãn.

Lộc Gia Doãn: “…”

“Hóa ra kết hôn là đeo thứ đồ trị giá hàng trăm triệu lên tay à, tự nhiên cảm thấy hết sợ kết hôn rồi đấy.”

Tuế Ninh bị biểu cảm này của Lộc Gia Doãn làm cho bật cười.

Hôn lễ diễn ra vô cùng thuận lợi.

Khúc nhạc nhà thờ du dương êm ái, Tuế Ninh được Thẩm Vọng Hàn nắm tay, giọng nói của anh dịu dàng mà trầm ổn.

Dưới sự chứng kiến của quan khách, cậu lắng nghe lời thề nguyện thành kính của Thẩm Vọng Hàn.

Tuế Ninh dường như chỉ có thể nhìn thấy một mình Thẩm Vọng Hàn.

Nhịp tim của cậu tăng nhanh, ánh mắt dao động.

Trong lúc nhìn đối diện với Thẩm Vọng Hàn, ngữ khí của cậu trở nên kiên định. Cậu giống như kiếp trước lúc Thẩm Vọng Hàn tỏ tình với mình, đeo nhẫn vào tay anh, dùng tiếng Pháp dịu dàng nói.

“Oui, je le veux.”

Em đồng ý.

Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn khựng lại, khi nghe thấy câu nói này, hơi thở anh bỗng chốc ngưng trệ trong chốc lát.

Cảm giác này mơ hồ đến mức khiến anh khó lòng bắt lấy, nhưng lại khiến anh thấy rất quen thuộc.

Đáy mắt anh chứa đựng vui sướng và tình yêu nồng nàn, anh hôn lên môi Tuế Ninh.

Đây không phải là mơ.

Anh sẽ kết hôn với Tuế Ninh, đi hết quãng đời còn lại.

Tuế Ninh sẽ vĩnh viễn thuộc về anh.

Chuyện hôn sự của Tuế Ninh và Thẩm Vọng Hàn treo trên các đầu báo giải trí và hot search mạng xã hội của thành phố H suốt một tuần.

Đoạn video mà Lộc Gia Doãn quay bất ngờ bùng nổ, có rất nhiều bình luận ngưỡng mộ và chúc phúc.

: Xin giáo trình kết hôn đeo nhẫn hàng trăm triệu với.

: Sao đám cưới của thiếu gia với đám cưới của tôi lại khác nhau thế này.

: Hèn chi các người lại cam tâm tình nguyện kết hôn (khóc)(khóc).

: Thứ cứng nhất mà thiếu gia từng giẫm lên kiếp này chắc là chiếc xe sang của chồng cậu ấy nhỉ?

: Lầu trên ơi, tuy bồ nói sự thật nhưng ở đây không phải chỗ không người đâu (khóc).

: Nhan sắc hai người đều ngang tài ngang sức, dự định khi nào có con để tôi còn đi đầu thai nào.

……

Cuộc sống sau khi kết hôn của Tuế Ninh không có quá nhiều khác biệt so với cuộc sống trước đây của cậu.

Hiện tại cậu mới là sinh viên năm ba, vẫn đi học ở trường như thường lệ, Thẩm Vọng Hàn mỗi ngày đều đến đón cậu tan học.

Thỉnh thoảng năm bữa nửa tháng cậu lại về nhà họ Tuế ăn cơm, cùng Hứa Thập An xem phim truyền hình, cho rùa nhỏ cậu nuôi ăn hoặc là đánh bài với Tuế Hoành và Tống Ngọc Xuyên.

Ngày tháng trôi qua thật thảnh thơi.

Chỉ là Thẩm Vọng Hàn có hơi bám người quá mức.

Bất kể cậu ở đâu, Thẩm Vọng Hàn luôn có thể nhanh chóng tìm thấy cậu. Mỗi lần cậu về nhà họ Tuế, Thẩm Vọng Hàn nhất định sẽ đi theo.

Thẩm Vọng Hàn bảo tài xế dừng xe bên lề đường để thuận tiện cho Tuế Ninh tan học là có thể lên xe ngay.

Anh ngồi tựa vào ghế sau, mắt liếc về phía cổng trường nơi dòng người qua lại.

“Không ngờ hai người thật sự kết hôn đấy, tôi và lão Bùi đều không ngờ tới.” Mạnh Nguy gọi điện thoại cho Thẩm Vọng Hàn, trêu chọc: “Người anh em, cậu thật sự khổ tận cam lai rồi.”

“Sau này gặp Tuế Ninh, kết quả kiểm tra thuốc và chuyện vết thương ở cổ của tôi lúc trước biết phải nói thế nào rồi chứ.”

“Cái này còn cần cậu nói sao, tôi chắc chắn không nhắc tới nửa chữ.” Mạnh Nguy đáp.

Chuyện chia rẽ hôn nhân của anh em thì gã chắc chắn sẽ không làm.

Tuy nhiên trong thâm tâm Mạnh Nguy cảm thấy, Tuế Ninh gả cho một kẻ điên như Thẩm Vọng Hàn thực ra cũng khá là xui xẻo.

Thẩm Vọng Hàn ngước mắt liền thấy Tuế Ninh đeo ba lô chạy lon ton đến bên cửa sổ xe.

Thẩm Vọng Hàn cúp điện thoại, xuống xe dịu dàng vẫy tay với Tuế Ninh.

“Bé yêu.”

Tuế Ninh chạy về phía anh, ôm lấy eo Thẩm Vọng Hàn. Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt đẹp tựa như lưu ly.

“Sao anh biết hôm nay em tan học sớm thế?”

Giáo sư sinh học xin nghỉ, cậu được tan học sớm hai tiết.

“Anh hỏi thăm đấy.” Thẩm Vọng Hàn tháo ba lô xuống giúp cậu, nhéo nhéo gò má cậu.

Tuế Ninh hiểu ra gật gật đầu, cậu tựa vào lồng ngực Thẩm Vọng Hàn.

“Buổi tối muốn ăn gì nào?”

“Em muốn ăn cá chua ngọt nha chồng.”

Thẩm Vọng Hàn nhếch môi, “Được.”

……

Năm Tuế Ninh học năm tư, cậu mang thai.

Khi biết mình mang thai, cậu vừa ngơ ngác vừa mừng rỡ.

Thẩm Vọng Hàn rất vui.

Anh nói, bọn họ đã có một gia đình trọn vẹn.

Giai đoạn đầu thai kỳ, Tuế Ninh bị ốm nghén rất nặng. Thẩm Vọng Hàn xót cậu, làm thủ tục cho cậu học online tại nhà.

Thẩm Vọng Hàn ở nhà bầu bạn với cậu mỗi ngày.

Sau bốn tháng đầu, khi phản ứng nghén của Tuế Ninh giảm nhẹ, ánh mắt nóng bỏng của Thẩm Vọng Hàn nhìn cậu mới dần dần lộ ra.

“Ưm, bác sĩ nói không được mà, vẫn đang bầu em bé mà… A!”

Thẩm Vọng Hàn dùng bàn tay còn lại dịu dàng ôm lấy cái bụng nhô cao của cậu, “Bác sĩ nói là giai đoạn đầu thai kỳ thôi, Ninh Ninh.”

Sau khi mang thai, vì ảnh hưởng của pheromone, Tuế Ninh tỏ ra càng thêm ỷ lại vào Thẩm Vọng Hàn, ngoan ngoãn lại mềm mại, cái bụng nhô cao cũng mang một vẻ đẹp khác biệt.

Thẩm Vọng Hàn để cậu tựa vào gối, che chở bụng cậu, hôn lấy cậu một cách nồng nhiệt.

Tuế Ninh bị hôn đến trời xoay đất chuyển.

“Oa oa.”

Thẩm Vọng Hàn túng dục, nhưng vào giai đoạn cuối thai kỳ của Tuế Ninh cũng sẽ biết kiềm chế. Tuế Ninh đã mang thai tám tháng rồi, lúc đi đường rõ ràng chậm hơn rất nhiều. Giống như chim cánh cụt vậy, rất đáng yêu.

Thẩm Vọng Hàn sẽ đứng bên cạnh bảo vệ cậu, thỉnh thoảng đỡ lấy cậu mới thấy yên tâm.

Mỗi ngày trước khi ngủ, Thẩm Vọng Hàn đều đối diện với cái rốn nhô cao của cậu mà thai giáo.

Hôm nay là kể chuyện cổ tích.

Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn trầm lạnh và đầy mị lực. Tuế Ninh không biết bé con trong bụng có hiểu hay không, còn chính cậu thì đã buồn ngủ đến mức tựa vào Thẩm Vọng Hàn mà thiếp đi trước.

Thẩm Vọng Hàn gấp cuốn truyện cổ tích lại.

Hôn lên gò má và trán của Tuế Ninh, lại cúi người khẽ hôn lên cái bụng nhô cao của cậu.

“Được rồi, ba ba của con ngủ rồi, con cũng nên đi ngủ đi thôi.”

Đứa nhỏ giống như có cảm ứng mà thai máy một chút, sau đó liền yên tĩnh không động đậy nữa.

“Chúc ngủ ngon.”

Thẩm Vọng Hàn ôm lấy người thương của mình, tay vòng qua bên hông cậu.

Cùng nhau chìm vào giấc ngủ trong đêm khuya tĩnh lặng và yên bình.

Hiện tại kỹ thuật y học phát triển, dưới nghiên cứu chung của Thẩm Vọng Hàn và Tuế Mặc, Tuế Ninh quyết định sinh con trong nước.

Ngày đứa trẻ chào đời, Tuế Ninh không phải chịu khổ bao nhiêu.

Cậu giống như vừa đánh một giấc ngủ ngon, vừa mở mắt ra đã thấy người nhà vây quanh bên giường nhìn cậu với vẻ lo lắng và xót xa.

Một hình hài nhỏ bé đang nằm trong chiếc nôi trẻ em bên cạnh cậu.

Hứa Thập An đứng bên cạnh Tuế Ninh. Đuôi mắt ông đỏ hoe, nhẹ nhàng v**t v* gò má Tuế Ninh, vén giúp cậu lọn tóc mai bị mồ hôi làm bết dính.

Thẩm Vọng Hàn đứng ở phía bên kia của cậu, vẻ mặt anh căng thẳng và lo lắng, trên cổ áo còn dính chút vệt máu.

Trong mắt chỉ có Tuế Ninh.

Đây là lần đầu tiên Tuế Ninh thấy Thẩm Vọng Hàn mất kiểm soát như vậy.

“Ninh Ninh.” Thẩm Vọng Hàn nắm lấy lòng bàn tay cậu, đầu ngón tay dịu dàng m*n tr*n, “Đau lắm không?”

“Cũng ổn ạ.” Tuế Ninh thẫn thờ.

Thực ra không đau lắm, chỉ là cảm thấy mệt.

Y tá nhẹ nhàng bế đứa trẻ sơ sinh đặt bên cạnh Tuế Ninh, “Em nhìn con một chút đi, là một bé trai rất xinh xắn đấy.”

Tuế Ninh vụng về lại cứng đờ ôm lấy bé con trong lòng, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy con của mình.

Trên mặt bé con vẫn còn chút nếp nhăn nhưng da rất trắng, đôi mắt ngoan ngoãn nhắm nghiền.

Ngay cái nhìn đầu tiên thấy đứa trẻ, Tuế Ninh đã đỏ hoe vành mắt.

Loại cảm giác này thật thần kỳ, khiến cậu không cách nào dùng ngôn ngữ để diễn tả.

Tuế Ninh bế bé con trong lòng, cúi đầu lặng lẽ ngắm nhìn đứa trẻ.

“Thằng bé nhỏ quá.”

“Ừm,” Hứa Thập An nhìn con trai mình, rồi lại nhìn đứa cháu do con mình sinh ra, ôn tồn nói: “Giống hệt con hồi nhỏ.”

Một cục bột mềm mại, ngoan ngoãn đến lạ kỳ.

Thẩm Vọng Hàn nhìn họ, hàng lông mày đang căng chặt mới dần dần giãn ra, đuôi mắt anh đỏ hoe.

Anh chú ý nhìn Tuế Ninh và bé con trong lòng cậu, giống như đang nhìn ngắm tất cả những gì trân quý nhất đời mình.

“Ừm, rất xinh đẹp.”

Phía sau, những người thân trong gia đình đều vây quanh họ, thay nhau gửi tới những ánh mắt chúc phúc và xót thương.

Hạnh phúc thật khó để giải thích cặn kẽ. Nhưng vào chính lúc này, Tuế Ninh đã chân chính cảm nhận được rồi.

Khi bé con được tám tháng tuổi, Tuế Ninh bắt đầu học cao học.

Nhân kỳ nghỉ lễ, Tuế Ninh và Thẩm Vọng Hàn đưa bé con đến đảo Bali để nghỉ dưỡng.

Gió biển thổi vừa vặn, trời xanh mây trắng, mặt biển xanh thẳm phản chiếu những tia sáng vàng kim.

Khu vực này thuộc về khu tư nhân, chỉ có gia đình ba người bọn họ đến.

Ở khu vực che nắng, Thẩm Vọng Hàn tựa người trên ghế nằm. Tuế Ninh tối qua bị giày vò đến tận bốn giờ sáng mới ngủ, hiện tại đang áp vào cổ Thẩm Vọng Hàn mà chợp mắt.

Ở phía bên kia, bé con được Tuế Ninh buộc cho hai cái chỏm tóc nhỏ, đôi mắt tròn xoe nhìn Tuế Ninh và Thẩm Vọng Hàn.

Vừa thấy hai người họ, thằng bé liền vui vẻ tự vỗ tay, lộ ra hai chiếc răng sữa nhỏ xinh xắn.

Bé con học theo dáng vẻ của Tuế Ninh cũng bò tới phía bên kia của Thẩm Vọng Hàn, áp vào cổ anh, ôm lấy bàn chân nhỏ của mình, bập bẹ trò chuyện với hai người cha.

“Ưm a… a pa pa.”

Tuế Ninh đang mơ màng nheo mắt, cọ cọ vào cổ Thẩm Vọng Hàn.

“Ưm… bé con khóc à anh?”

Thẩm Vọng Hàn vỗ về lưng cậu, để cậu tiếp tục ngủ, “Không có. Thằng bé ngoan lắm, em ngủ tiếp đi.”

Tuế Ninh dán sát vào anh ngủ tiếp.

Thẩm Vọng Hàn hôn lên trán Tuế Ninh, rồi khẽ nói chuyện với đứa nhỏ trong lòng.

“Ba nhỏ của con ngủ rồi, không được quậy.”

Bé con phát ra âm thanh nồng mùi sữa: “A pa.”

“Hôm nay vui vẻ thế sao?”

“Ưm pa…”

“Lát nữa ba sẽ pha sữa bột cho con.”

“A ưm y.”

Thẩm Vọng Hàn mỉm cười, hôn lên gò má Tuế Ninh, lại hôn một cái lên trán bé con.

Lúc này gió nhẹ thổi qua, nơi xa truyền đến tiếng sóng vỗ rì rào.

Thời gian bình lặng này tốt đẹp biết bao.

Hoàn thành

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn