Thẩm Vọng Hàn đứng trong bóng tối, dáng người cao ráo như cây tùng cây bách.
Dù cách nhau xa xôi nhưng Tuế Ninh lại cảm nhận được một cách kỳ lạ ánh nhìn nóng bỏng từ Thẩm Vọng Hàn.
Trong đêm tuyết tĩnh mịch.
Cái lạnh đóng băng làn da của Tuế Ninh.
Đôi ngón tay cậu bị đông cứng đến đỏ ửng, tuyết vụn thổi vào bậu cửa sổ của cậu.
Mọi thứ dường như cận kề tĩnh lặng.
Cậu không nghe thấy một tiếng gió lạnh nào.
Chỉ có lời thủ thỉ dịu dàng của Thẩm Vọng Hàn trong điện thoại.
Và nhịp tim của chính cậu.
Tuế Ninh sở hữu rất nhiều tình yêu, nhưng tình yêu của Thẩm Vọng Hàn.
Là thứ cố chấp và nồng nhiệt nhất.
…
Vì có sự kiểm soát của hệ thống an ninh, Thẩm Vọng Hàn bị giới hạn thời gian cách ly là ba mươi ngày, sau khi hết thời hạn cách ly mới được tiếp xúc với omega.
Sau khi Alpha đánh dấu vĩnh viễn một omega, điều đó cũng đồng nghĩa với việc cả đời chỉ có thể kết đôi với duy nhất Omega này.
Cho nên trước khi đánh dấu vĩnh viễn, Alpha đều sẽ vô cùng thận trọng.
Thẩm Vọng Hàn không được gặp Tuế Ninh trong vòng ba mươi ngày, thậm chí không được có bất kỳ sự tiếp xúc cơ thể dư thừa nào.
Nhưng mỗi đêm.
Trong những ngày tuyết lớn, Thẩm Vọng Hàn luôn kiên trì đến sân tuyết dưới lầu để nhìn cậu.
Hai tiếng, bốn tiếng… thậm chí đứng đến tận nửa đêm.
Bất kể tuyết lớn bao nhiêu, gió lạnh thế nào.
Chỉ cần Tuế Ninh đẩy cửa sổ ra là có thể nhìn thấy Thẩm Vọng Hàn đang ngửa đầu nhìn mình.
Tuế Ninh rúc trong phòng ngủ ấm áp, cậu di chuyển chiếc sofa ra cạnh cửa sổ.
“Anh… về đi, không cần ngày nào cũng đến nhìn em đâu.”
Cậu ngồi bên cửa sổ đã thấy rất lạnh rồi, huống chi Thẩm Vọng Hàn còn đứng giữa trời tuyết rơi trắng xóa mỗi ngày.
Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn trong gió tuyết có hơi khàn đi, anh mỉm cười: “Anh muốn thấy em.”
Không có lý do gì cả, chỉ là rất muốn thấy em.
Gò má Tuế Ninh ửng hồng, cậu đặt điện thoại lên mặt bàn.
Từ khi kết quả kiểm tra thuốc được công bố, Tuế Mặc và Tuế Hoành không còn gây khó dễ cho Thẩm Vọng Hàn nữa, vẫn xem anh như con rể tương lai.
Mấy ngày trôi qua, ngay cả thái độ của Tống Ngọc Xuyên đối với Thẩm Vọng Hàn cũng không còn gay gắt như trước.
Hứa Thập An tuy lo lắng nhưng cũng không thể truy cứu thêm.
Tuế Ninh không biết vì lý do gì, cậu nảy sinh một cảm giác ỷ lại kỳ lạ đối với Thẩm Vọng Hàn.
Sự ỷ lại này mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Tuế Ninh ngồi trước sofa bóc quýt. Cậu tỉ mỉ xé sạch lớp xơ trắng trên múi quýt, sau đó bốc một múi bỏ vào miệng.
Trong điện thoại truyền đến tiếng nhai nhỏ xíu của Tuế Ninh.
Thẩm Vọng Hàn tựa vào xe, ánh mắt dõi theo bóng dáng nhỏ nhắn bên cửa sổ, yết hầu chuyển động.
Trong tâm trí anh hiện lên khuôn mặt trắng ngần non nớt của Tuế Ninh, đuôi mắt ửng đỏ và tiếng khóc nức nở nồng nàn.
Đôi mắt tối tăm của anh lóe lên tia phấn khích, ẩn giấu sâu trong màn đêm.
“Bé yêu, em đang làm gì đó?”
“Ưm, ăn quýt.”
……
Đến Tết, lệnh hạn chế trên người Thẩm Vọng Hàn vẫn chưa được dỡ bỏ.
Tuế Ninh nhìn qua cửa sổ, Thẩm Vọng Hàn ở phía bên kia bờ sông đã bắn pháo hoa cho cậu cho cậu xem suốt cả đêm.
Pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm, lộng lẫy và mộng ảo như thể sẽ chẳng bao giờ tan biến.
Tuế Ninh nhận được không ít lời chúc mừng năm mới.
Tin nhắn của Thẩm Vọng Hàn là nhiều nhất.
【Chúc mừng năm mới, Ninh Ninh.】
【Xem pháo hoa chưa?】
【Anh nhớ em lắm.】
【Anh nhớ em lắm.】
【Anh nhớ em lắm.】
……
【(Tin nhắn bị ẩn 99+)】
Tuế Ninh nhìn màn hình tràn ngập hoạt ảnh ngôi sao rơi xuống, cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xa xa.
Đúng lúc đó, một bông hồng xanh khổng lồ nở rộ giữa không trung.
Thẩm Vọng Hàn gọi điện cho cậu.
Tuế Ninh bắt máy, cậu nghe thấy Thẩm Vọng Hàn nói khẽ: “Ninh Ninh, chúc mừng năm mới.”
Đứng trên ban công, đôi mắt Tuế Ninh phản chiếu ánh sao xinh đẹp.
Cậu đáp lại: “Thẩm Vọng Hàn, chúc mừng năm mới.”
Tuế Ninh cảm nhận bầu không khí vui tươi của năm mới, cậu cong mắt cười dưới bầu trời đêm.
Lại một năm mới bắt đầu.
—
Kỳ nghỉ đông nhanh chóng kết thúc.
Trên đường đi học ngày đầu tiên, Tuế Ninh nhìn thấy một chiếc xe quen thuộc.
Tuế Ninh xuống xe ở cổng trường.
Chiếc xe bám sát theo sau cậu cũng lập tức dừng lại bên lề đường.
Thẩm Vọng Hàn mở cửa xe, sải bước tiến về phía Tuế Ninh.
Tuế Ninh ngẩng đầu, bị anh kéo vào lòng ôm.
Dáng người Thẩm Vọng Hàn to lớn, cái ôm của anh thật ấm áp.
Tuế Ninh: “Thời gian cách ly của anh kết thúc rồi à?”
“Ừm.”
Thời hạn cách ly của Thẩm Vọng Hàn vừa kết thúc vào sáng sớm nay, anh đã không thể chờ đợi thêm mà đến dưới lầu nhà Tuế Ninh đợi cậu ra cửa.
Thẩm Vọng Hàn hít hà mùi hương nơi cổ Tuế Ninh: “Ừm.”
Hơi thở anh nặng nề, giống như nắng hạn gặp mưa rào. Anh hôn lên gò má Tuế Ninh.
“Ở đây có nhiều người lắm…” Tuế Ninh đỏ mặt, cậu đẩy Thẩm Vọng Hàn ra.
Thẩm Vọng Hàn cúi đầu, trán tì vào trán cậu.
Có lẽ vì nỗi nhớ trong mắt Thẩm Vọng Hàn quá nồng nhiệt, khiến Tuế Ninh không thể né tránh tầm mắt.
“Anh nhớ em lắm, bé yêu.”
“Em phải vào lớp rồi.” Tuế Ninh rũ mắt, cậu nắm chặt quai ba lô ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt linh động long lanh.
Trông thật ngoan ngoãn đáng yêu.
“Được.” Thẩm Vọng Hàn gật đầu, một tay đưa bữa sáng và bánh ngọt cho cậu, tay kia nắm lấy tay cậu, tỉ mỉ v**t v*: “Lúc em tan học anh sẽ đến đón.”
Tuế Ninh ngẩng đầu mỉm cười với Thẩm Vọng Hàn: “Vâng.”
Tuế Ninh xách túi đi về phía cổng trường, móc khóa hình rùa nhỏ trên ba lô đung đưa theo nhịp chân của cậu.
Minh chứng cho tâm trạng của chủ nhân.
—
Lâm Cẩn trước đây từng mỉa mai cậu luôn ngậm thìa vàng, là đóa hoa trong nhà kính, là vật hy sinh của cuộc hôn nhân thương mại.
Tuế Ninh của kiếp trước có lẽ sẽ bốc đồng dùng mọi cách để chứng minh bản thân.
Nhưng bây giờ, Tuế Ninh đã không còn chút gợn sóng nào.
Cuộc sống là của chính mình, không nên vì những cái mác người khác dán cho mà vội vàng đi chứng minh điều gì.
Vui vẻ hay không, hạnh phúc hay không, chỉ có bản thân mới cảm nhận được.
Cậu khép giáo trình lại, bước ra khỏi cổng trường, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của Thẩm Vọng Hàn đang đứng đợi bên cạnh xe.
Tuế Ninh vẫy vẫy tay với Thẩm Vọng Hàn, đôi mắt cười cong cong như vầng trăng khuyết.
Cậu đang sống rất tốt.
Thẩm Vọng Hàn xuống xe, mỉm cười giúp cậu cầm ba lô, dịu dàng hôn lên má cậu.
Thẩm Vọng Hàn nhìn Tuế Ninh ngồi vào ghế phụ, kín đáo liếc nhìn vòng eo thon gọn của cậu, ánh mắt tối tăm sâu thẳm.
Tuế Ninh: “Chúng ta đi đâu vậy anh?”
Thẩm Vọng Hàn thắt dây an toàn cho cậu: “Trang trại Đông Giao mới mở một nhà hàng, đưa em đi nếm thử.”
Tuế Ninh nhớ tiệm đó, đồ Nhật rất tươi.
Đôi mắt cậu sáng lên: “Dạ được.”
Tuế Ninh đứng trên tầng thượng của trang trại, cậu nhìn xuống, cánh đồng hoa oải hương tím ngắt nở rộ phía xa.
Sau khi ăn xong, Thẩm Vọng Hàn đề nghị đi xem phim ở rạp dưới lầu, đúng là bộ phim Tuế Ninh có hứng thú.
Tuế Ninh liền cùng Thẩm Vọng Hàn đi tới đó.
Trong rạp chiếu phim tư nhân, chỉ có Thẩm Vọng Hàn và cậu ngồi trên một chiếc sofa đỏ mềm mại.
Tuế Ninh đang chăm chú xem phim, còn Thẩm Vọng Hàn ở bên cạnh ôm lấy cậu, nghịch ngợm những ngón tay trắng nõn.
Thẩm Vọng Hàn hôn lên vành tai Tuế Ninh, từng chút một hôn xuống cổ cậu.
Tuế Ninh chỉ cảm thấy ngứa ngáy.
“Ưm.”
Tuế Ninh ngước mắt lên, liền thấy đôi mắt nóng bỏng đến đáng sợ của Thẩm Vọng Hàn.
……
Trời đất như quay cuồng, Tuế Ninh bị Thẩm Vọng Hàn đưa vào phòng tổng thống ở tầng trên cùng.
Cậu cũng không biết mình đến đó bằng cách nào.
Khóe miệng bị hôn đến sưng đỏ, đầu lưỡi tê dại.
Trong chiếc bồn tắm dài ba mét, hơi nước mịt mù tình tứ.
“Bé yêu, thả lỏng chút nào.”
Tuế Ninh bám vào thành bồn tắm trơn trượt, cậu gần như không thể chống đỡ nổi.
Thẩm Vọng Hàn si mê hôn lên những dấu vết sau gáy Tuế Ninh.
Đó là minh chứng cho đánh dấu vĩnh viễn của anh.
Thẩm Vọng Hàn rất hài lòng với điều này.
Anh nghe tiếng khóc vỡ vụn đượm tình của Tuế Ninh, ham muốnchiếm hữu và sự tham lam trong lòng bị phóng đại.
Hơi nước bao quanh, trong phòng ấm áp, bản nhạc piano du dương vang vọng.
Thẩm Vọng Hàn hôn lên vành tai Tuế Ninh, đồng thời khẽ than phiền.
“Chặt quá.”