Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Chương 27

Đối diện phòng thay đồ là một chiếc gương toàn thân, Tuế Ninh nửa nằm sấp trên tấm đệm dài mềm mại.

Đôi tai mèo đội trên đầu cậu bị lắc lư đến mức lệch sang một bên.

Tiếng chuông vang lên liên hồi.

“Huhu.”

Đuôi mắt Tuế Ninh ửng đỏ, mệt đến mức hơi thở trở nên đứt quãng, thậm chí không thể nói hết một câu hoàn chỉnh trong một lần.

Đôi tai mèo trắng nõn xúc cảm thật mềm mại.

Thẩm Vọng Hàn rũ mắt nhìn, khẽ phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn.

Anh nhìn Tuế Ninh trong gương, tay đỡ lấy Tuế Ninh để cậu cũng nhìn vào gương, ánh mắt chứa đựng sự si mê điên cuồng.

“Bé yêu nhìn xem, em đẹp biết bao.”

Tuế Ninh đã bốn ngày không về nhà rồi.

Kể từ khi mỗi đêm đều có thể ôm người yêu vào giấc ngủ, Thẩm Vọng Hàn đã yêu thích thói quen này.

Chẳng quản ngày đêm ôm lấy Tuế Ninh, hầu như ngày nào cũng đều như vậy.

Cậu mở mắt tỉnh lại, phát hiện kỳ ph*t t*nh của mình đã qua đi.

Cậu tựa vào lòng Thẩm Vọng Hàn, cảm nhận hơi nóng và nhịp tim từ lồng ngực anh.

“Vù vù vù.”

Bên ngoài tuyết rơi lớn, những bông tuyết như lông ngỗng đậu trên bậu cửa sổ.

Tuế Ninh rúc sâu hơn vào lòng Thẩm Vọng Hàn.

Thẩm Vọng Hàn vươn ngón tay, dùng đầu ngón tay m*n tr*n gò má Tuế Ninh, cúi người hôn lên đuôi mắt cậu, tóc mai kề cận.

“Tỉnh rồi à?”

Tuế Ninh khẽ “ừm” một tiếng, cậu vẫn còn hơi mệt.

Ngửi pheromone trên người Thẩm Vọng Hàn có thể khiến cậu thấy an tâm hơn đôi chút.

“Hôm nay ngày mấy rồi?” Tuế Ninh rúc trong lòng Thẩm Vọng Hàn yếu ớt hỏi.

“Ngày mười sáu.” Thẩm Vọng Hàn áp trán mình vào trán Tuế Ninh, “Vài ngày nữa là đêm giao thừa, chúng ta cùng nhau đón tết.”

Tuế Ninh lười biếng, vòng tay của Thẩm Vọng Hàn rất ấm áp khiến cậu lại thấy hơi buồn ngủ.

Cậu thật sự chịu không nổi nữa rồi.

Cậu phát hiện Thẩm Vọng Hàn cực kỳ đam mê chuyện đó.

Lần nào cậu cũng khóc đến khản cả giọng.

Thẩm Vọng Hàn sẽ dỗ dành bôi thuốc cho cậu, nhưng bôi một hồi là sẽ không nhịn được mà trêu đùa cậu.

Tối qua Tuế Ninh đã có một giấc ngủ ngon. Hiện tại sau khi tỉnh táo, trong đầu ngoài việc muốn về nhà, cậu còn nhận ra mình sắp phải đối mặt với một vấn đề lớn —

Chuyện cậu bị đánh dấu sớm muộn gì cũng bị người nhà biết được.

“Muốn về nhà không?” Thẩm Vọng Hàn dịu dàng v**t v* trán cậu.

Tuế Ninh gật đầu, cậu nhìn Thẩm Vọng Hàn, trong đôi mắt linh động mang theo một tia do dự.

“Vậy… anh tính sao.”

“Đừng lo lắng, mọi chuyện đều có tôi.”

Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn thành kính, hôn lên trán Tuế Ninh.

Tuế Ninh ngồi trên sofa.

Tống Ngọc Xuyên sấn tới túm lấy cổ áo Thẩm Vọng Hàn, giơ tay đấm mạnh vào mặt Thẩm Vọng Hàn một cái.

Anh ta là một alpha cấp SS, sức mạnh và tính tấn công không hề thấp. Một cú đấm tung ra trực tiếp khiến khóe miệng Thẩm Vọng Hàn chảy máu.

Thẩm Vọng Hàn đứng nguyên tại chỗ, không kiêu ngạo cũng không hèn nhát đón nhận công kích và nhục mạ của Tống Ngọc Xuyên.

“Đệch mợ nhà mày Thẩm Vọng Hàn! Không ngờ mày lại là loại người này, mày dám!”

Sắc mặt Tuế Hoành đen kịt. Anh đứng chắn trước mặt Tuế Ninh, lạnh lùng nhìn về phía Thẩm Vọng Hàn.

Trong xã hội hiện nay, việc đánh dấu omega khi chưa kết hôn sẽ bị hệ thống an ninh quốc gia nhận diện và đưa vào phòng kiểm soát đặc biệt để quản thúc trên chín mươi ngày, nhằm xác định xem có tồn tại hành vi gây thương tích hoặc cưỡng ép omega và beta phát sinh quan hệ hay không.

Nhưng trường hợp của Thẩm Vọng Hàn khá đặc thù. Một là vì gia thế và quyền thế của anh, hai là vì anh và Tuế Ninh đang trong trạng thái đính hôn.

“Tôi thích Tuế Ninh, tôi muốn cưới em ấy, tôi sẽ chịu trách nhiệm với em ấy.”

Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn kiên định, thản nhiên nhìn Tống Ngọc Xuyên đang không ngừng tấn công mình.

Anh không đánh trả vì Tống Ngọc Xuyên là người nhà của Tuế Ninh, nhưng thái độ của anh vẫn lãnh đạm và cường thế, khiến một người đang đấm đá như Tống Ngọc Xuyên cũng cảm thấy không có chỗ phát lực.

Tống Ngọc Xuyên nghiến răng. Anh ta dứt khoát vớ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, tì lên cổ Thẩm Vọng Hàn.

Động tác của họ vừa nhanh vừa hỗn loạn, không biết là Tống Ngọc Xuyên không kiểm soát được lực tay hay là Thẩm Vọng Hàn vừa khéo nghiêng người.

Lưỡi dao đó vừa lúc rạch qua vết thương cũ trên cổ Thẩm Vọng Hàn, vết thương chồng lên vết thương.

Một dòng máu tươi từ từ chảy xuống từ cổ Thẩm Vọng Hàn.

Tuế Ninh sợ hãi đứng bật dậy, mày nhíu chặt, đôi tay run rẩy nắm lấy cổ tay Tống Ngọc Xuyên.

Đuôi mắt cậu đỏ bừng vì hoảng sợ: “Anh họ đừng mà! Anh ấy sẽ chết mất.”

Thực ra bản thân Tống Ngọc Xuyên cũng sững người. Anh ta chỉ muốn dạy cho tên đó một bài học, chứ không thực sự muốn rạch nát cổ họng Thẩm Vọng Hàn.

Anh ta cúi đầu nhìn con dao dính đầy máu trong tay: “Thẩm Vọng Hàn, mày định ăn vạ tao đấy à?”

Hứa Thập An ôm lấy vai Tuế Ninh để trấn an cậu.

“Đủ rồi.” Tuế Mặc im lặng nãy giờ cuối cùng cũng lạnh lùng lên tiếng, “Thẩm Vọng Hàn, cậu đi theo tôi.”

Quản gia vội vàng mang hộp y tế tới, quấn băng bông lên cổ Thẩm Vọng Hàn để cầm máu.

Hứa Thập An nhíu mày nhìn Thẩm Vọng Hàn. Dù Thẩm Vọng Hàn bị thương nặng như vậy vẫn có thể thản nhiên đi theo Tuế Mặc lên thư phòng, lòng ông càng thêm bất an.

Ông sẽ không nhìn lầm, Thẩm Vọng Hàn và Tuế Mặc là cùng một loại người, tuy tính cách khác nhau nhưng cách hành sự và đối đãi với tình cảm đều giống như những kẻ điên, mỗi người có một kiểu cực đoan riêng.

Hứa Thập An ôm chặt cậu con trai út vào lòng, cảm thấy lo lắng cho cậu.

Tuế Mặc ngồi trong thư phòng.

Thẩm Vọng Hàn đứng trước mặt Tuế Mặc, dáng người cao ráo thẳng tắp, dù đang bị thương cũng không hề thua kém về khí thế.

Đôi mắt Thẩm Vọng Hàn đen kịt, Tuế Mặc có thể nhận thấy trong mắt anh không có lấy một tia hối hận hay sợ hãi, trái lại là cố chấp mạnh mẽ.

Tuế Mặc cầm một khung ảnh trên bàn lên, ngón tay tỉ mỉ v**t v*: “Tôi nhớ ngày Tuế Ninh chào đời, khuôn mặt nhỏ đến mức còn chưa bằng lòng bàn tay của anh trai nó. Nó nằm trong lồng kính, ngay cả mắt cũng không mở nổi. Giây phút đầu tiên tôi nhìn thấy nó qua lớp kính, lúc đó tôi đã nghĩ, tôi phải khiến cuộc đời sau này của nó thật thuận lợi, hạnh phúc và an yên.”

Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn khung ảnh trong tay Tuế Mặc. Đó là ảnh Tuế Ninh năm ba tuổi, bé Tuế Ninh mặc bộ đồ liền thân màu bò sữa, ôm một con gấu bông cà rốt, hai con mắt như hai quả nho tròn xoe trông ngây ngô vô cùng.

Vừa nhỏ bé vừa đáng yêu.

“Cho nên tôi mới đặt tên nó là Tuế Ninh, hy vọng nó tuế tuế trường an ninh.” 

*Năm tháng dài lâu đều được bình an.

Tuế Mặc dịu dàng nhìn vào bức ảnh, rồi lại vô cảm nhìn Thẩm Vọng Hàn, giống như đang thẩm vấn lại giống như đang cảnh cáo anh: “Thẩm Vọng Hàn, cậu có biết tại sao tôi lại chọn cậu để đính hôn với Ninh Ninh không?”

Thẩm Vọng Hàn đáp rất nhanh, anh cũng biết rõ câu trả lời: “Bởi vì cháu có thể khiến quãng đời còn lại của Ninh Ninh hạnh phúc, bình an và thuận lợi hơn cả khi ở nhà họ Tuế.”

Tuế Mặc nhướn mày, ông đặt khung ảnh xuống.

“Bác trai,” Thẩm Vọng Hàn nói với Tuế Mặc, “Cháu thích Tuế Ninh, cháu sẽ dùng cả đời này để bảo vệ em ấy.”

Tuế Mặc khoanh tay: “Vậy cậu nói xem, lúc đó đã xảy ra chuyện gì, tại sao cậu lại đánh dấu Tuế Ninh?”

“Ninh Ninh lúc đó đột ngột đến kỳ ph*t t*nh, cháu vẫn cho em ấy uống thuốc ức chế như thường lệ nhưng lần này pheromone của em ấy mất kiểm soát rất nghiêm trọng, cận kề nghẹt thở. Cháu thấy em ấy quá khó chịu nên mới đánh dấu em ấy.”

Thẩm Vọng Hàn đặt một lọ thuốc lên bàn làm việc: “Đây là thuốc ức chế cháu đã cho em ấy uống lúc đó, bác trai có thể đem đi giám định y tế.”

Ánh mắt Tuế Mặc lạnh lùng.

Thẩm Vọng Hàn: “Bác trai, trước khi đánh dấu Ninh Ninh, cháu đã chuẩn bị sẵn tâm thế sẽ cùng em ấy đi hết cuộc đời.”

Tuế Mặc im lặng, cầm lấy lọ thuốc đó.

Tuế Mặc lúc đầu chọn Thẩm Vọng Hàn là vì tán thưởng năng lực và phong cách làm việc của anh. Thẩm Vọng Hàn là lựa chọn tốt nhất cho con trai út của ông, bởi vì Thẩm Vọng Hàn sở hữu một trái tim luôn che chở cho Tuế Ninh.

Alpha sinh ra đã có h*m m**n chiếm hữu với Omega mình yêu, chỉ là mức độ khác nhau.

Tuế Mặc có thể nhận thấy, h*m m**n chiếm hữu của Thẩm Vọng Hàn đối với Tuế Ninh rất nặng nề.

Nhưng chỉ cần Thẩm Vọng Hàn không làm tổn thương Tuế Ninh, Tuế Mặc sẽ không bận tâm đến những điều đó.

“Cháu sẽ cưới Tuế Ninh, cháu có thể đảm bảo, cháu sẽ yêu thương em ấy cả đời, bảo vệ em ấy, không để em ấy chịu chút tổn thương nào.”

Tuế Ninh lo lắng Thẩm Vọng Hàn sẽ chết ở nhà mình, định cầu xin Tuế Mặc cho Thẩm Vọng Hàn đi bệnh viện trước.

Cậu đứng ngoài cửa, vừa khéo nghe thấy câu nói này.

Trong khoảnh khắc tính mạng cậu ngàn cân treo sợi tóc kiếp trước, bóng hình xông vào biển lửa đó tức khắc trùng khớp với khuôn mặt của Thẩm Vọng Hàn.

Nỗi đau của cậu, nỗi sợ hãi của cậu.

Dường như trong khoảnh khắc này lại một lần nữa bị gột rửa, cho đến khi buông bỏ hoàn toàn.

Thực ra từ đầu đến cuối cậu đều biết rõ.

Thẩm Vọng Hàn là người duy nhất trên thế giới này không tiếc hy sinh tính mạng cũng phải bảo vệ cậu.

Tuế Ninh đặt một tay lên cạnh cửa, ngón tay siết chặt.

“Cậu tốt nhất là nói được làm được.”

Tuế Mặc cầm lấy lọ thuốc đó.

Sau khi kết thúc cuộc đối thoại, Tuế Mặc tặng cho anh một khung ảnh.

Thẩm Vọng Hàn gần như lịm đi, khung ảnh Tuế Ninh năm ba tuổi đó được anh nắm chặt trong tay.

Tuế Ninh: “Thẩm Vọng Hàn!”

Trong đêm.

Hứa Thập An ngồi trong phòng Tuế Ninh, vẻ mặt đầy lo lắng: “Ninh Ninh, con đừng sợ, có phải Thẩm Vọng Hàn cưỡng ép con không, nó có làm tổn thương con không?”

Tuế Ninh tựa vào đầu giường, ánh mắt cậu lơ đãng.

Hứa Thập An thấy cậu như vậy cũng không hỏi thêm nữa, dịu dàng ôm cậu vào lòng.

Sáng sớm hôm sau.

Hệ thống giám sát an ninh quốc gia đã ban hành thông báo hạn chế đối với Thẩm Vọng Hàn, Thẩm Vọng Hàn bị đưa vào bộ phận kiểm soát.

Tuế Mặc và Hứa Thập An đưa Tuế Ninh đi lấy máu kiểm tra thuốc. Khoa học công nghệ y học hiện nay phát triển vượt bậc, có thể phát hiện tất cả thành phần thuốc còn sót lại trong cơ thể trong vòng năm ngày.

Tuế Ninh ngồi yên lặng, cảm thấy suy nghĩ rối bời.

Đã kiểm tra thuốc rồi.

Chắc chắn sẽ phát hiện ra thành phần thuốc k*ch d*c thôi…

Kết quả kiểm tra có ngay trong chiều hôm đó.

Trong cơ thể Tuế Ninh không hề chứa bất kỳ thành phần thuốc k*ch d*c nào.

Tuế Ninh thẫn thờ nhìn tờ báo cáo trước mắt, phía trên có đóng dấu của hệ thống an ninh quốc gia, hơn nữa do hệ thống robot kiểm định.

Muốn làm giả là chuyện gần như không thể.

Vậy… đêm hôm đó…

Thẩm Vọng Hàn thực sự không hề cho cậu uống thuốc k*ch d*c sao?!

Đêm hôm đó.

Tuế Ninh nhận được một cuộc điện thoại.

Cậu vừa mới ngủ dậy, đang rúc trong chăn mơ mơ màng màng.

“Bé yêu, tôi nhớ em quá.”

Tuế Ninh đột nhiên tỉnh táo lại: “Thẩm Vọng Hàn? Anh không phải vẫn đang ở phòng kiểm soát sao?”

“Em mở cửa sổ ra đi.”

Tuế Ninh đẩy cửa sổ ra, trên sân tuyết bên ngoài là một vùng trắng xóa. Dưới ánh đèn trước cửa nhà cậu, một bóng đen cao lớn đứng sừng sững.

Tuyết rơi rất lớn, trên ngọn tóc của Thẩm Vọng Hàn dính không ít tuyết vụn, trông như một mái đầu bạc trắng.

Trong khoảnh khắc, Tuế Ninh dường như không cảm nhận được cái lạnh thấu xương ngoài cửa sổ, trong mắt chỉ còn lại ngọn tóc dính hoa tuyết của Thẩm Vọng Hàn.

Tuế Ninh đứng bên cửa sổ: “Thẩm Vọng Hàn, vết thương trên cổ anh thế nào rồi.”

Tuế Ninh cực kỳ lo lắng cho vết thương trên cổ Thẩm Vọng Hàn.

Nó giống như một chiếc gai đâm sâu vào tim cậu.

Khiến cậu lo lắng vô thức.

“Đừng lo.” Thẩm Vọng Hàn ôn tồn nói: “Tôi không sao.”

Tuế Ninh nhỏ giọng nói: “Bên ngoài lạnh lắm, anh mau về đi.”

Qua một khoảng không gian trống rỗng, Thẩm Vọng Hàn nhìn chăm chú vào bóng lưng gầy nhỏ của Tuế Ninh.

Trong đêm tuyết lạnh giá này.

Anh dịu dàng thủ thỉ qua điện thoại: “Tuế Ninh, anh yêu em.”

Giọng nói của Thẩm Vọng Hàn rất nhẹ, gần như bị gió lạnh vùi lấp.

Tuế Ninh siết chặt bậu cửa sổ.

Thẩm Vọng Hàn mỉm cười hỏi: “Em nghe thấy chưa?”

Tuế Ninh: “Ừm.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn