Ánh sáng trong xe mông lung, Tuế Ninh nheo chặt mắt, một tay nỗ lực đẩy bàn tay nhanh nhẹn của Thẩm Vọng Hàn ra.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn mang theo vẻ si mê cố chấp. Anh nghiêng đầu hôn lên đầu ngón tay của Tuế Ninh.
Tuế Ninh lúc này ngay cả âm thanh phát ra cũng đứt quãng.
Ngón tay của Thẩm Vọng Hàn thon dài, có một loại cảm giác thô ráp, mang theo lớp chai mỏng nhẹ.
“Tuế Ninh, em thật đẹp.”
Tuế Ninh không biết đã qua bao lâu, đèn trong gara vẫn sáng trưng.
Ý thức của Tuế Ninh khôi phục lại đôi chút. Cậu tựa trên ghế xe, được Thẩm Vọng Hàn dùng miệng đút cho một viên thuốc ức chế.
Sau đó, cậu rúc vào lòng Thẩm Vọng Hàn, mơ màng buồn ngủ.
Thẩm Vọng Hàn bế cậu trong lòng, bước ra khỏi gara ngầm rộng lớn.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi lất phất, trong phòng ấm áp như mùa xuân, ánh lửa trong lò sưởi bập bùng. Thẩm Vọng Hàn đặt Tuế Ninh lên chiếc giường lớn mềm mại.
Dáng vẻ khi ngủ của Tuế Ninh cực kỳ yên tĩnh, mặc dù cậu cảm thấy sợ hãi trước những phản ứng sinh lý trong kỳ ph*t t*nh này.
Thế nhưng Thẩm Vọng Hàn có thể cảm nhận được Tuế Ninh sợ anh, nhưng lại vô thức mà ỷ lại vào anh.
Sự ỷ lại này gần như là xuất phát từ bản năng.
Thẩm Vọng Hàn lòng tràn đầy yêu thương, cúi người hôn lên gò má Tuế Ninh.
Tuế Ninh giống như bị quấy rầy giấc ngủ mà không vui, khẽ hừ nhẹ một tiếng.
Những ngón tay thon dài của Thẩm Vọng Hàn vẫn còn vương nước, dính dớp lại trong suốt.
Ngón trỏ của anh dài gần mười hai centimet, ngón trỏ và ngón áp út cũng không ngắn, nhìn rõ từng đốt xương phân minh lại đầy sức mạnh.
“Tuế Ninh, có phải em làm bằng nước không?”
Anh rút một tờ giấy, lau chùi các đốt ngón tay, ánh mắt nhìn thẳng vào Tuế Ninh không rời.
Tuế Ninh rúc trong chăn, ngủ thật ngọt ngào.
……
Tuế Ninh vừa mở mắt phát hiện trời bên ngoài đã tối, ánh đèn sáng rực.
Bên ngoài lại bắt đầu đổ tuyết.
Chân mày Tuế Ninh khẽ nhíu lại. Cậu xoa xoa trán mình, Thẩm Vọng Hàn bưng một bát cháo đặt ở bên giường.
Tuế Ninh giật mình, ngước mắt nhìn Thẩm Vọng Hàn.
Những ký ức trong gara như được tua ngược lại, toàn bộ hiện ra trước mắt.
Tuế Ninh mở to hai mắt, đôi mắt như mèo con ngây ra, vô thức liếc nhìn bàn tay trái của Thẩm Vọng Hàn.
Cậu lùi về phía sau, xấu hổ đến mức hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.
“Anh… anh…”
Thẩm Vọng Hàn ngồi xuống bên giường, nhìn bộ dạng đáng yêu của cậu, đáy mắt chứa đầy ý cười.
“Kỳ ph*t t*nh của em đột nhiên đến. Tôi thấy em rất khó chịu, nên tốt bụng giúp em giải quyết.” Thẩm Vọng Hàn đưa cháo cho cậu, “Sao lại nhìn tôi như vậy.”
Tuế Ninh kéo kéo chăn che chắn, gò má cậu đỏ ửng, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn mặc một bộ sơ mi đen và quần tây, trang phục chỉnh tề, ngay cả cà vạt cũng không hề rối. Anh đeo kính gọng vàng, gương mặt anh tuấn.
Sắc mặt anh bình thản như lúc đầu, trông cứ như thể thực sự là đang giúp cậu khống chế thời kỳ đặc biệt.
Mà Tuế Ninh lại nhớ rất rõ.
Lúc đó Thẩm Vọng Hàn giống như cố ý dày vò cậu vậy.
Nhiệt độ trong xe rất ấm áp, cửa lớn gara đóng chặt, mà ngón tay của anh giống như một cỗ máy vĩnh cửu.
Coi tiếng khóc của cậu như gió thoảng bên tai.
……
“Nào, ăn chút cháo đi.”
Thẩm Vọng Hàn múc một thìa cháo, đưa tới bên môi Tuế Ninh.
Tuế Ninh quay đầu, “Không ăn.”
Thẩm Vọng Hàn đặt bát cháo xuống, một tay chống bên cạnh Tuế Ninh, đôi mắt tối sẫm nhìn chằm chằm cậu.
“Tuế Ninh, kỳ ph*t t*nh đầu tiên của em đã đến rồi, chứng tỏ em đã trưởng thành.”
Tuế Ninh ngước mắt, cậu nghiêng đầu qua một bên.
Thẩm Vọng Hàn v**t v* gò má thanh tú của Tuế Ninh, “Nên gả cho tôi rồi.”
Tuế Ninh né tránh, né tránh ánh mắt của Thẩm Vọng Hàn, “Không thèm nhé.”
Cậu rất mờ mịt về hôn nhân, có một cảm giác sợ hãi về những điều chưa biết.
“Tuế Ninh, em rốt cuộc là đang sợ kết hôn hay là đang sợ tôi.” Thẩm Vọng Hàn nhìn xoáy vào Tuế Ninh, nâng cằm cậu lên.
Tuế Ninh đối mắt với Thẩm Vọng Hàn.
“Tuế Ninh, bất luận em đang sợ hãi điều gì, tôi đều muốn nói cho em biết,” Thẩm Vọng Hàn nhìn cậu nói: “Tôi sẽ mãi mãi bảo vệ em, hơn nữa, đời này không phải em thì tôi không cưới”
Tuế Ninh không cách nào tránh được ánh mắt của Thẩm Vọng Hàn, chấp niệm và cố chấp trong mắt anh quá mức mạnh mẽ.
“Em có biết không, tôi yêu em còn nhiều hơn những gì em tưởng tượng.”
Tuế Ninh bị lời tỏ tình đột ngột này làm cho giật mình. Cậu cúi đầu, nhịp tim tăng nhanh, bỗng nhiên nói năng lộn xộn.
Ngữ điệu của Thẩm Vọng Hàn lạnh lẽo lại cố chấp: “Tuế Ninh, tôi là người yêu em nhất trên thế giới này.”
Tuế Ninh rủ mắt xuống, ánh mắt có hơi ngẩn ngơ.
Thực ra lúc chết ở kiếp trước, cậu đã biết rồi.
Cậu vội vàng bưng bát cháo đó lên, múc một thìa bỏ vào miệng: “Em… em đói rồi, em phải ăn cháo.”
Thẩm Vọng Hàn nhìn ra được Tuế Ninh đang trốn tránh.
Anh tựa một tay vào chiếc ghế đối diện giường, đôi mắt thâm trầm quét qua khắp người Tuế Ninh, ánh mắt chứa đựng d*c v*ng chiếm hữu u ám.
Anh vân vê ngón giữa và ngón trỏ, vẫn còn đang nhấm nháp dư vị của xúc cảm ẩm ướt mềm mại kia.
“Ăn nhiều một chút.” Thẩm Vọng Hàn nhìn cậu nói: “Hôm nay ở trên xe em đã khóc gần một tiếng đồng hồ đấy.”
“Khụ khụ.”
Tuế Ninh bị sặc một cái, lườm Thẩm Vọng Hàn một cái sắc lẹm.
Trong mắt Thẩm Vọng Hàn chứa nụ cười xấu xa, bổ sung thêm: “Tuy nhiên, giọng của em thực sự rất hay.”
“Đừng nói nữa!”
—
Tuế Ninh lề mề thay một bộ quần áo. Thẩm Vọng Hàn ngoài dùng tay ra thì đúng là không làm gì thêm nữa, nơi cổ cậu không hề có dấu vết bị đánh dấu.
Tuế Ninh ngồi trong xe, lén nhìn Thẩm Vọng Hàn một cái.
Thẩm Vọng Hàn nhìn thẳng phía trước, khẽ ngân nga một bài hát. Giọng anh rất hay, thanh âm trầm thấp từ tính.
“Mấy ngày nay nhớ uống thuốc ức chế đúng giờ, ít đi đến những nơi đông người.” Thẩm Vọng Hàn nói: “Nghỉ lễ rồi muốn đi đâu thì nói với tôi, tôi đưa em đi.”
Tuế Ninh mơ hồ cảm thấy Thẩm Vọng Hàn bây giờ đã tự đưa mình vào vai trò phụ huynh.
Giọng điệu giáo huấn y hệt như ba và anh trai cậu vậy.
Tuế Ninh vẫn còn chìm đắm trong hoảng hốt và xấu hổ, cậu mím môi.
Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn gò má trắng nõn lại ửng hồng nhạt của cậu, tràn đầy yêu thương.
Thẩm Vọng Hàn an ủi cậu: “Chuyện xảy ra đột ngột, tôi cũng là thấy em rất khó chịu mới đưa ra hạ sách này.”
Thế nhưng Tuế Ninh lại chẳng thấy Thẩm Vọng Hàn có bao nhiêu phần là bất đắc dĩ.
Ngược lại trông có vẻ rất hưởng thụ.
Tiếng khóc càng lớn, ngón tay lại càng nhanh.
Hết lần này tới lần khác.
Tuyết ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, bóng cây mờ ảo. Thẩm Vọng Hàn bật một bản nhạc piano, là bài hát lần trước họ cùng nghe khi đi núi Trường Bạch.
Tâm trạng Tuế Ninh ổn định lại. Cậu lén lút liếc về phía Thẩm Vọng Hàn, lúc này mới nhớ ra chuyện đã cân nhắc rất lâu tối qua.
“Thẩm Vọng Hàn.”
“Hửm?”
Tuế Ninh vịn một tay vào thành cửa sổ, do dự hồi lâu mới nói: “Gần đây sức khỏe anh thế nào?”
Thẩm Vọng Hàn bật cười thành tiếng.
Anh không ngờ Tuế Ninh ngập ngừng nửa ngày xong đột nhiên lại thốt ra một câu như vậy.
“Yên tâm, sức khỏe của tôi rất tốt. Nếu cần báo cáo khám sức khỏe tiền hôn nhân thì hôm nay có thể đi làm luôn.” Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn Tuế Ninh, u thanh nói, “Hơn nữa, tôi có thể cả đêm không cần ngủ.”
Không, anh không thể!
Mặt Tuế Ninh đỏ lên, cậu biết ngay trong đầu Thẩm Vọng Hàn toàn là chuyện này.
“Không phải,” lời của Tuế Ninh đứt quãng, “Em đang hỏi anh, mấy năm nay, anh có chuyện gì phiền lòng không, hay là có áp lực gì về tinh thần không…”
Có phải là bị cái gì k*ch th*ch không?
Mới làm ra một cái căn phòng b**n th** như vậy.
“Cái đó thì không có, mấy năm nay tôi đều đang đợi em trưởng thành để kết hôn với anh, mỗi ngày tâm trạng đều rất tốt.”
Thẩm Vọng Hàn dừng xe ổn định trước cửa nhà họ Tuế.
Tuy nhiên anh chưa mở khóa, mà là ôm lấy bờ vai Tuế Ninh.
“Ninh Ninh, em đã trưởng thành rồi, kỳ ph*t t*nh đầu tiên kết thúc sẽ còn có lần thứ hai đấy. Thay vì khó chịu như vậy, hay là kết hôn sớm với tôi đi, nhé?”
Hơi nóng của Thẩm Vọng Hàn phả bên tai Tuế Ninh. Cậu không kịp đề phòng mà rùng mình một cái.
“Thấy em khó chịu như vậy, tôi rất muốn giúp em giải quyết.”
Không khí trong xe mập mờ, giọng nói của Thẩm Vọng Hàn dịu dàng nhưng lại giống như tẩm độc đầy nguy hiểm.
Tuế Ninh vừa ngước mắt liền nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Thẩm Vọng Hàn, và một đôi mắt tối sẫm như thể có thể nuốt chửng con người ta.
Nhịp tim Tuế Ninh tăng nhanh, vội vàng đưa tay mở cửa, “Em về trước đây.”
Nhưng vặn thế nào cũng không mở được cửa xe.
Thẩm Vọng Hàn chậm rãi giơ tay, mở khóa xe.
Tuế Ninh lúc này mới thoát khỏi hang cọp.
Cậu chạy nhanh vào cửa nhà, cứ như phía sau có mãnh thú hay lũ lụt gì vậy.
……
Tuế Ninh ngồi xuống ghế sofa, hơi thở trở nên dồn dập.
Hứa Thập An vừa lúc đi xuống lầu. Ông phát hiện trên cổ Tuế Ninh có không ít vết đỏ đậm nhạt khác nhau, liếc mắt một cái liền nhận ra đây là cái gì.
Hứa Thập An kéo tay Tuế Ninh, giữa mày lộ ra vẻ lo lắng: “Ninh Ninh, kỳ ph*t t*nh của con đến rồi phải không.”
Tuế Ninh gật đầu, “Lúc đi ăn cơm với Thẩm Vọng Hàn…”
“Nó không làm tổn thương con chứ?” Hứa Thập An cảnh giác đỡ lấy cánh tay Tuế Ninh, phản ứng vô thức của ông cực kỳ hoảng loạn, còn xem gáy của Tuế Ninh, “Đánh dấu con rồi à?”
“Không có, không có, anh ấy có cho con uống thuốc ức chế.”
Tuế Ninh xua xua tay.
Hứa Thập An lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì tốt. Hai ngày này cứ ở nhà đi, không được đi đâu hết biết chưa.”
Tuế Ninh gật đầu.
Kỳ ph*t t*nh của Omega là lúc yếu ớt và nguy hiểm nhất, bởi vì pheromone mà Omega tiết ra cũng sẽ ảnh hưởng đến các Alpha đang gần tới kỳ nhạy cảm.
Hứa Thập An có thể nhìn ra h*m m**n chiếm hữu và cố chấp của Thẩm Vọng Hàn đối với Tuế Ninh, việc anh không thừa nước đục thả câu vào lúc này khiến Hứa Thập An có hơi bất ngờ.
Cũng rất sợ hãi.
Ông ôm Tuế Ninh ngây ngô vào lòng.
“Sau này đến kỳ ph*t t*nh thì ít ra ngoài thôi, biết chưa.”
Tuế Ninh ngoan ngoãn gật đầu.
Trong đầu cậu vẫn còn vang vọng những lời mà Thẩm Vọng Hàn đã nói với cậu.
Nội tâm mãi không thể bình tĩnh lại được.
Hứa Thập An ở nhà trông chừng Tuế Ninh ba ngày.
Đợi đến khi pheromone của Tuế Ninh ổn định lại, cậu mới được phép ra ngoài.
Tuế Ninh đến trường họp lớp. Cuộc họp nhanh chóng kết thúc, Lộc Gia Doãn reo hò vì được nghỉ lễ.
Cậu ta chạy chậm đến bên cạnh Tuế Ninh.
“Tuế Tiểu Ninh, xin lỗi nhé, lần trước đều tại tớ đăng ảnh của cậu lên mạng nên những người đó mới vu khống bịa đặt chuyện nhà cậu.”
“Không sao, không liên quan đến cậu, cũng không phải lỗi của cậu.”
Lúc đầu Lộc Gia Doãn đăng ảnh cậu cũng chỉ vì thấy ảnh đẹp, đáng để chia sẻ ghi lại. Có trách thì chỉ trách một số người quá tham lam và vô liêm sỉ, đánh hơi thấy mùi là tìm đến ngay.
Tuy nhiên danh tiếng của chị em Trần Nguyệt Quý hiện tại đã lan truyền trên mạng, bạo lực mạng và dư luận đều đổ dồn lên người họ, thứ bị ảnh hưởng cũng chính là cuộc sống của họ.
“Oa oa oa nhưng tớ vẫn thấy áy náy lắm, hôm nay tớ mời cậu ăn đại tiệc nhé!”
Tuế Ninh mỉm cười gật đầu: “Được.”
Lộc Gia Doãn kéo Tuế Ninh cùng ra khỏi cổng trường, “Mấy ngày trước tớ có về quê một chuyến, mấy ngày nay cậu có đi thăm Lục Đại Hành không.”
Tuế Ninh lắc đầu: “Không có, chiều nay chúng ta đi thăm cô ấy nhé.”
Lộc Gia Doãn: “Được thôi.”
Tại cổng trường có một người vẫn luôn đứng yên tại chỗ.
Tuế Ninh tiến lại gần nhìn kỹ, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
Kỷ Vân Chu đang cầm một bó hoa hồng, ánh mắt tha thiết nhìn cậu.
Âm hồn bất tán.
“Ninh Ninh…”
Tuế Ninh bước lên né tránh bó hoa của gã, lạnh giọng nói: “Kỷ Vân Chu, có câu nào tôi nói chưa đủ rõ ràng sao?”
“Ninh Ninh, anh biết hiện tại mình tình ngay lý gian, nhưng mà, lòng anh đối với em là chân thành mà.”
Kỷ Vân Chu vừa nói vừa cầm hoa quỳ sụp xuống trước mặt Tuế Ninh, bả vai gã hơi khom lại, cúi đầu.
Quả nhiên trông hèn mọn chẳng khác gì một con chó.
Kỷ Vân Chu vừa quỳ như vậy đã khiến không ít người xung quanh nhao nhao ghé mắt đứng xem.
Tuế Ninh chẳng hề bị ảnh hưởng, cậu cúi người ghé sát tai Kỷ Vân Chu.
“Kỷ Vân Chu, anh bây giờ thực sự rất giống chó.”
Giọng nói của Tuế Ninh không một chút gợn sóng, lại nói tiếp: “Nếu muốn chứng minh tấm lòng của mình thì đi lấy con dao đâm thủng bụng mình cho tôi xem.”
Sự thâm tình trong ánh mắt Kỷ Vân Chu không hề thay đổi, gã vẫn giơ cao bó hoa, “Được, Ninh Ninh, anh đã nói rồi, em muốn anh chết thì anh có thể vì em mà chết. Anh chỉ cầu xin em đừng lờ anh đi nữa. Chúng ta làm hòa đi, được không?”
Kỷ Vân Chu vừa nói vừa muốn nắm lấy tay Tuế Ninh.
Tuế Ninh tránh ra, ánh mắt ra hiệu cho gã mau chóng động thủ.
Kỷ Vân Chu ngước mắt liếc nhìn cổ Tuế Ninh. Gã tinh mắt, liếc một cái đã nhận ra đó là vết hôn.
“Em và Thẩm Vọng Hàn ở bên nhau rồi? Hắn ta là một kẻ điên, em gả cho hắn sẽ không hạnh phúc đâu!” Đáy mắt Kỷ Vân Chu chan chứa phẫn nộ và ghen tuông.
Gã canh chừng Tuế Ninh bao nhiêu năm nay.
Vậy mà lại bị kẻ khác nẫng tay trên.
“Tôi thấy anh mới giống kẻ điên ấy.”
Mặt Lộc Gia Doãn đầy vẻ chê bai nhìn gã, kéo lấy cánh tay Tuế Ninh, “Tuế Ninh, chắc là tên này bị gì đó k*ch th*ch rồi. Kệ hắn đi, tụi mình mau đi thôi.”
Tuế Ninh cũng không muốn nán lại thêm, một tài xế thân hình vạm vỡ bước xuống từ trên xe của cậu, chặn Kỷ Vân Chu ra.
“Kỷ Vân Chu, sếp Tuế của chúng tôi đã nói rồi, nếu anh còn làm phiền thiếu gia thì ngài ấy sẽ chấm dứt mọi hợp tác thương mại với nhà họ Kỷ.”
Đôi mắt Kỷ Vân Chu khựng lại, không cam tâm vịn tường đứng dậy.
Tuế Ninh đưa Lộc Gia Doãn lên xe, rời đi mất dạng.
Kỷ Vân Chu nghiến chặt răng, bẻ gãy cành hoa hồng.
……
Buổi chiều vừa tới bệnh viện, cậu đã nhận được điện thoại từ Thẩm Vọng Hàn.
“Alo?”
Thư ký của Thẩm Vọng Hàn nói: “Thiếu gia, tôi là Tiểu Lâm. Chuyện là thế này, chiều nay sếp Thẩm có xảy ra chút tranh chấp với Kỷ Vân Chu trên đường phía Đông. Kỷ Vân Chu đã đâm vào xe của sếp Thẩm, sếp Thẩm bị thương rồi, hiện đang ở bệnh viện số một thành phố H…”
Cậu hiện tại cũng đang ở bệnh viện số một.
Tuế Ninh gần như không dừng lại một khắc nào, cầm điện thoại xông về phía thang máy.
Để lại Lộc Gia Doãn và Lục Đại Hành đầy mặt ngơ ngác nhìn cậu chạy đi.
“Ê, Tuế Tiểu Ninh! Có chuyện gì vậy?”
Tuế Ninh điên cuồng nhấn nút thang máy, “Mọi người đang ở tầng nào, tầng nào?”
“Cậu đừng vội, chúng tôi ở phòng bệnh số một tầng thượng.”
Cửa thang máy mở ra, Tuế Ninh chạy vào trong, nhấn nút tầng thượng.
Mắt Tuế Ninh đỏ bừng, vô cùng hoảng loạn.
Cửa thang máy vừa mở, cậu đã hớt hải chạy về phía phòng bệnh.
Cuối hành lang đèn phòng phẫu thuật vẫn đang sáng, Tuế Ninh sợ đến mức hai tay run rẩy.
Cậu một tay vịn cửa phòng bệnh, bên tai vang lên một hồi ong ong.
Cậu rất sợ.
Sợ Thẩm Vọng Hàn xảy ra chuyện.
Cửa phòng bệnh phía sau cậu mở ra, Tiểu Lâm đang đứng ở cửa, “Cậu Tuế, bên này.”
Tuế Ninh nín thở, cậu đi vào trong phòng bệnh lại thấy Thẩm Vọng Hàn đang nằm trên giường bệnh, trên cổ còn quấn băng gạc, băng gạc đang thấm máu.
Tuế Ninh mở to hai mắt, bước nhanh tới ngồi bên giường Thẩm Vọng Hàn.
Tiểu Lâm vội chỉ tay ra cửa, căng thẳng liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn trên giường bệnh, “Vậy tôi xin phép về trước, cậu có việc gì cứ gọi điện cho tôi.”
Cửa phòng bệnh đóng lại.
Bước chân Tuế Ninh như đeo chì. Nhìn vết thương trên cổ Thẩm Vọng Hàn, nỗi sợ hãi bủa vây toàn thân, trong mắt cậu toàn là máu trên cổ Thẩm Vọng Hàn.
Toàn là máu, thứ máu không cách nào cầm lại được…
Trong mắt Tuế Ninh ứa lệ, cậu nằm sấp bên tay Thẩm Vọng Hàn, rơi nước mắt như một bé mèo nhỏ.
Đột nhiên, một bàn tay nâng cằm cậu lên, đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt.
“Tuế Ninh, em quan tâm tôi quá rồi.”
Tuế Ninh hoàn hồn. Cậu ngước mắt, Thẩm Vọng Hàn đã tỉnh từ lúc nào không hay, đang chăm chú nhìn cậu.
Tuế Ninh ngồi thẳng dậy, đầy vẻ lo lắng nhìn cổ Thẩm Vọng Hàn, vừa khóc vừa nói: “Thẩm Vọng Hàn, cổ anh, cổ anh bị thương rồi.”
Tuế Ninh khóc đến là đáng thương, trông có vẻ đã bị kinh sợ không nhỏ.
Thẩm Vọng Hàn ngồi dậy ôm Tuế Ninh vào lòng, Tuế Ninh cứ thế tựa vào lòng anh mà khóc.
Mặt Tuế Ninh dán vào lồng ngực anh, nước mắt thấm ướt áo anh, lẩm bẩm lặp đi lặp lại: “Thẩm Vọng Hàn, cổ anh bị thương rồi, chảy nhiều máu quá…”
“Anh không sao, đừng sợ.” Thẩm Vọng Hàn ôm trọn Tuế Ninh vào lòng, một tay xoa xoa lưng cậu, “Không nghiêm trọng lắm đâu.”
“Nhưng anh chảy máu rồi, nhiều máu lắm.” Bả vai Tuế Ninh run rẩy, một tay siết chặt lấy vạt áo anh.
Ngay cả tay cũng đang run.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn tối lại, anh nhận ra sự khác thường của Tuế Ninh.
Tuế Ninh rất sợ hãi.
Đặc biệt là sợ cổ anh chảy máu.
Chuyện Tuế Ninh giấu trong lòng có liên quan đến việc này.
Anh ôm chặt lấy Tuế Ninh, an ủi: “Tôi không sao, không chảy bao nhiêu máu đâu. Tôi còn chưa cưới em mà, sao nỡ chết được.”
Tuế Ninh vẫn lặng lẽ khóc, tựa sát vào lòng Thẩm Vọng Hàn.
Giống như cảm xúc bị đè nén bấy lâu nay, cậu túm lấy cổ áo anh.
…
“Người anh em, tôi nghe nói cậu lại đánh Kỷ Vân Chu vào ICU rồi, sao chính cậu cũng phải nằm viện thế này…”
Mạnh Nguy đẩy cửa phòng bệnh thấy cảnh này thì sững sờ, “Đệch.”
Một Omega đang nép vào lòng Thẩm Vọng Hàn mà khóc, Thẩm Vọng Hàn thì ôm cậu, đang dịu dàng dỗ dành.
Mạnh Nguy tưởng mình hoa mắt, hắn dụi dụi mắt.
Sau khi nhìn rõ người trong lòng Thẩm Vọng Hàn, hắn mới bừng tỉnh nhận ra.
Hắn thầm nghĩ hèn gì Thẩm Vọng Hàn chỉ trầy xước chút xíu mà cũng phải làm thủ tục nhập viện.
Mạnh Nguy âm thầm giơ ngón tay cái với Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn lạnh lùng liếc hắn, dùng ánh mắt giao tiếp với Mạnh Nguy.
Cút.
Mạnh Nguy mím môi, cười gian xảo rồi rút lui khỏi phòng bệnh.
Thẩm Vọng Hàn cúi đầu, hôn l*n đ*nh đầu Tuế Ninh, đầu ngón tay vô tình m*n tr*n gáy Tuế Ninh.
Anh đang thèm khát vùng da thịt xinh đẹp lại yếu ớt này.
Lúc này anh chỉ muốn đánh dấu vĩnh viễn chỗ đó.
Để Tuế Ninh mãi mãi thuộc về anh.
Thẩm Vọng Hàn rũ mắt nhìn người trong lòng, ánh mắt u tối thâm trầm ngửi mùi hương trên người cậu.
Lòng bàn tay anh từ lưng Tuế Ninh chậm rãi trượt xuống đỡ lấy eo cậu.
Trong mắt giấu kín h*m m**n si mê và sự tham lam.
“Tôi thực sự không sao, lát nữa tôi phải bôi thuốc, cho em xem nhé.”
Tuế Ninh đỏ hoe mắt ngước đầu, giọng nói mang theo tiếng khóc: “Vâng.”