Điện thoại vẫn cứ rung lên từng hồi ong ong.
Trong phòng ngủ tối mờ, toàn thân Tuế Ninh nóng rực. Cậu cọ xát trên tấm chăn hỗn loạn.
Phát ra những tiếng hừ nhẹ ngọt lịm mị hoặc.
Làn da cậu trắng nõn, giờ đây vì nóng mà rịn ra không ít những giọt mồ hôi, trông tinh khiết lại mềm mại.
Ý thức của cậu dần trở nên mơ hồ, trong phòng tỏa ra hương hoa nhài nồng đượm quyện cùng hương tuyết tùng.
Tấm chăn bị cậu làm cho nhăn nhúm, đôi bàn chân trắng trẻo ửng hồng, các ngón chân co rụt lại.
“Ưm…… khó chịu.”
Gò má cậu đỏ bừng đầy vẻ mời gọi.
Cậu lại một lần nữa thử lại. Dưới ánh đèn mờ ảo, bàn tay Tuế Ninh chạm vào mang tính thử dò xét.
Nhưng thử được hai ba phút lại rụt về.
Cậu mệt tới mức th* d*c, mồ hôi đẫm mùi pheromone chảy đầm đìa.
—
Tuế Ninh khôi phục lại một chút ý thức.
Cậu xoay người nằm sấp bên mép giường, một tay s* s**ng tủ đầu giường. Tay cậu vẫn còn hơi mất lực, mấy vệt nước in hằn trên cánh cửa tủ bằng gỗ.
Hứa Thập An vốn lo lắng Tuế Ninh sau khi trưởng thành sẽ xuất hiện tình trạng ph*t t*nh đột ngột như thế này nên đã chuẩn bị sẵn thuốc ức chế ở đầu giường và trong cặp sách của cậu từ trước.
Tuế Ninh nỗ lực kéo ngăn kéo tủ đầu giường, lục tìm hộp thuốc bên trong.
Cậu ngửa đầu bỏ thuốc vào miệng, nuốt khan xuống.
Cậu tựa vào gối th* d*c, lông mi run rẩy.
Tiếng chuông điện thoại vẫn kiên trì không nghỉ mà reo, Tuế Ninh không biết có phải do tác dụng của thuốc hay không, cậu nheo mắt mê man một lát.
Đợi đến khi tỉnh lại, ý thức của cậu mới miễn cưỡng khôi phục được đôi chút.
Toàn thân cậu đẫm mồ hôi, cảm thấy ẩm ướt dính dớp khó chịu. Cậu chống tay xuống giường đứng dậy đi tắm.
Đến khi cậu khoác áo tắm bước ra khỏi phòng ngủ, mở điện thoại lên xem.
Ba mươi sáu cuộc gọi nhỡ.
Tay Tuế Ninh khựng lại, cậu nhìn màn hình đầy những thông báo đỏ rực, chân mày hơi nhíu lại.
Thẩm Vọng Hàn tại sao đêm hôm khuya khoắt lại gọi cho cậu nhiều cuộc điện thoại như vậy.
Chẳng lẽ……
Tuế Ninh quay đầu nhìn quanh bốn phía.
Lúc này đèn đã bật, ánh đèn trong phòng ngủ vàng ấm, những con thú bông lông xù đáng yêu xếp đầy một tủ, mọi thứ trông thật ấm cúng và hài hòa.
Không thể nào.
Chắc chắn là do cậu quá căng thẳng thôi.
Tuế Ninh thở hắt ra một hơi, ngồi ở đầu giường.
Như thể để làm bản thân yên lòng, cậu gửi tin nhắn WeChat hỏi Thẩm Vọng Hàn:
【Gọi cho em nhiều cuộc điện thoại như vậy làm gì?】
Đối phương trả lời ngay lập tức.
Thẩm Vọng Hàn: 【Không ngủ được, muốn nghe giọng của em.】
Thẩm Vọng Hàn: 【Ninh Ninh】
Màn hình điện thoại của cậu lập tức hiện lên giao diện cuộc gọi.
Tuế Ninh nhấn từ chối, cậu đã giày vò lâu như vậy, hiện tại rất buồn ngủ rồi.
【Nhưng em ngủ được】
Sau đó, Tuế Ninh gập điện thoại lại, vừa chạm gối là ngủ thiếp đi.
……
Ngày kế tiếp.
Tuế Ninh với gương mặt hơi tiều tụy đi thi môn cuối cùng.
Sau ngày hôm nay, cậu cơ bản là bắt đầu kỳ nghỉ đông.
Tuế Ninh cầm bút viết thoăn thoắt. Cậu viết xong câu hỏi tự luận cuối cùng, lật tờ giấy thi về trang đầu tiên, nghiêm túc kiểm tra lại một lượt.
Kiểm tra xong, cậu có hơi buồn chán.
Cậu lấy bút đen ra, cúi đầu vẽ một con rùa nhỏ lên giấy nháp.
Vẽ xong, cậu hài lòng giơ lên ngắm nghía.
Khóe mắt liếc qua, cậu phát hiện Lâm Cẩn cũng đã tới. Y đang ngồi ở hàng đầu tiên bên phải lớp học.
Cũng đã điền xong đáp án từ sớm.
Thực ra mà nói, Lâm Cẩn khá ưu tú, thành tích cơ bản luôn nằm trong nhóm dẫn đầu, năm nào cũng nhận được học bổng toàn quốc. Chỉ là mắt nhìn người không ra làm sao, còn nữa là luôn thích so bì với cậu một cách vô lý.
Đương nhiên, Tuế Ninh chắc chắn cũng sẽ không thích một kẻ từng muốn giết mình.
Cậu ghét Kỷ Vân Chu, cũng ghét Lâm Cẩn.
Ghét những kẻ từng xuất hiện trong cơn ác mộng của mình.
Nhưng ác mộng của cậu đã trở thành thì quá khứ rồi.
Tuế Ninh biết, Kỷ Vân Chu sẽ sớm phá sản và trở thành người bị cưỡng chế thi hành án, còn thân thế của Lâm Cẩn cũng sẽ bị công khai và bị đuổi ra khỏi nhà.
Mà sự sợ hãi và hận thù của cậu năm đó sớm muộn gì cũng sẽ trả lại hết.
—
Tuế Ninh nộp bài sớm, khoảnh khắc cậu bước ra khỏi cửa lớp.
Lâm Cẩn cũng vừa vặn ngẩng đầu.
Môi y trắng bệch, sắc mặt tiều tụy, ánh mắt cũng trở nên tê dại và lạnh lùng hơn.
Tuế Ninh thu hồi tầm mắt. Cậu nhìn thẳng phía trước, bước chân vững chãi.
Hôm nay không có gió, không lạnh như mấy ngày trước.
Tuế Ninh ra khỏi cổng trường, phát hiện ven đường đối diện có bán kẹo hồ lô.
Cậu nhìn quanh hai phía, đeo cặp sách ngồi xuống cạnh sạp nhỏ mua hai xiên kẹo hồ lô trái cây.
Tuế Ninh cắn một miếng xoài, ngọt mà không ngấy.
Đôi mắt cậu lập tức trở nên lấp lánh, vừa ăn vừa nhìn dòng xe cộ trên đường.
Đợi khi cậu ăn xong xiên thứ nhất, định ăn xiên thứ hai thì một bàn tay đã cướp mất kẹo hồ lô của cậu.
Tuế Ninh vội vàng ngước đầu, liền thấy Thẩm Vọng Hàn đang rũ mắt nhìn cậu, cắn một miếng kẹo hồ lô của cậu.
Tuế Ninh cực kỳ có h*m m**n độc chiếm với đồ ăn, “Anh làm gì vậy?”
“Đêm qua một cuộc điện thoại cũng không thèm nghe, hôm nay lại trốn ở đây ăn vui vẻ thế này đây à Tuế Ninh.” Thẩm Vọng Hàn chậm rãi ngồi xuống bên cạnh cậu.
Tuế Ninh nhìn chằm chằm xiên kẹo hồ lô trên tay anh: “Ai mượn anh nửa đêm làm phiền em ngủ, với lại…… với lại tại sao em nhất định phải nghe điện thoại của anh vào ban đêm chứ.”
Tuế Ninh vừa dứt lời, Thẩm Vọng Hàn lại cắn thêm một miếng kẹo hồ lô của cậu.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm Tuế Ninh, đáy mắt tối sầm.
“Tuế Ninh, hôm nay em có hơi khác biệt.”
Tuế Ninh bị nhìn đến mức phải cúi đầu, như lo sợ bị nhìn ra điều gì đó, “Có sao, không…… không có mà, làm gì có chỗ nào khác biệt.”
Tuế Ninh xoa xoa cổ mình, ánh mắt né tránh.
Đáy mắt Thẩm Vọng Hàn giấu giếm cảm xúc tham lam nóng bỏng, anh đặt xiên kẹo hồ lô lên khay.
Tuế Ninh muốn vươn tay ra lấy, lại bị một bàn tay của anh bao bọc lấy.
“Đừng ăn nữa, anh đưa em đi nếm thử loại chính tông hơn.”
Tuế Ninh rụt tay lại, trên mặt viết đầy vẻ kháng cự, “Em không đi, em ăn sắp no rồi.”
“Nghe nói rượu của quán đó cũng rất ngon, hơn nữa nồng độ không cao, uống vào không dễ say.”
Thẩm Vọng Hàn nói xong, Tuế Ninh liền hơi do dự.
“Vậy em muốn đóng gói mang về nhà uống.”
Thẩm Vọng Hàn gật đầu, nhìn Tuế Ninh một cách nóng bỏng mà nói: “Được, em khuân cả thùng về nhà cũng không thành vấn đề.”
Tuế Ninh lúc này mới cảnh giác ngồi lên xe của Thẩm Vọng Hàn.
Thẩm Vọng Hàn đưa cậu tới trang trại rượu, phong cảnh trên đường rất đẹp, hai bên đường trồng những hàng cây ngô đồng thẳng tắp.
Nhưng gò má Tuế Ninh lại hơi nóng lên.
Cậu hối hận rồi.
Không nên thèm miếng rượu đó.
Pheromone của Thẩm Vọng Hàn không biết vì sao lại nồng đậm hơn hẳn so với trước đây.
Omega rất dễ bị ảnh hưởng bởi pheromone của Alpha cấp cao, nhất là Omega đang trong kỳ ph*t t*nh đầu tiên.
Gò má cậu đỏ bừng, toàn thân bủn rủn, ánh mắt mơ màng, phủ một tầng sương nước lấp lánh.
Thẩm Vọng Hàn lái xe đỗ vào trong gara biệt thự nhà mình, cửa gara đóng chặt.
Trong xe ánh sáng mờ ảo, pheromone của Tuế Ninh lan tỏa khắp khoang xe.
Thẩm Vọng Hàn ngửi mùi hương trong xe, anh nhìn thẳng vào Tuế Ninh.
Anh giơ tay, chậm rãi cởi dây an toàn cho Tuế Ninh. Điều chỉnh ghế ngồi lùi ra sau để Tuế Ninh nằm ngửa ra ghế.
“Tuế Ninh, anh phát hiện ra chỗ nào của em khác biệt rồi.”
Thẩm Vọng Hàn si mê nhìn gương mặt diễm lệ của Tuế Ninh, một bàn tay chậm rãi đặt lên lưng cậu.
Anh yêu thích không buông tay.
“Hôm nay em thơm cực kỳ.”
Ý thức của Tuế Ninh trở nên mơ hồ, vành tai cậu đỏ ửng.
“Ưm.”
Thẩm Vọng Hàn nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên vùng cổ trắng ngần của Tuế Ninh.
Nụ hôn của anh lan dần lên trên.
Đêm qua Thẩm Vọng Hàn đã nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát đến tận khuya, cho đến khi Tuế Ninh ngủ thiếp đi mới dời mắt.
“Tay của em nhỏ như vậy, hai ba phút thì có tác dụng gì.”
Thẩm Vọng Hàn hôn lên gò má Tuế Ninh, ánh mắt rực cháy, “Nhưng tối qua em thật sự rất đáng yêu.”
Đèn trong xe theo đó bật sáng, ánh sáng phản chiếu trên mặt cậu.
Thẩm Vọng Hàn hôn lên khóe môi Tuế Ninh, giọng nói anh trầm thấp, mang theo hơi thở của hormone.
Trong gara đỗ mười mấy chiếc siêu xe bản giới hạn, tĩnh lặng lại rộng rãi.
Thẩm Vọng Hàn đưa tay ra cho Tuế Ninh xem. Lòng bàn tay anh rộng lớn, ngón tay thon dài, rõ ràng từng đốt, cánh tay cường tráng, trông cực kỳ có cảm giác sức mạnh, “Tay của tôi rất dài.”
Thẩm Vọng Hàn khẽ khàng thì thầm bên tai cậu:
“Bé yêu.”