Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Chương 20

Lông mi Tuế Ninh không ngừng run rẩy. Cậu không ngờ rằng tình yêu của Thẩm Vọng Hàn còn cố chấp hơn cả những gì cậu tưởng tượng. Đôi tay cậu run bần bật, cậu đẩy từng cánh tủ đóng lại, rồi quay đầu chạy về phía lối ra.

Ngay khoảnh khắc cậu bước ra khỏi lối đi, ánh đèn phía sau như đuổi theo cậu, lần lượt tắt lịm. Ánh sáng và bóng tối giao thoa một cách quỷ dị, cậu đã kịp bước ra khỏi cánh cửa bí mật trước khi bị bóng tối nuốt chửng.

Tuế Ninh chống hai tay lên đầu gối, th* d*c dồn dập, một giọt mồ hôi trong vắt lăn dài bên má. Cậu ngoảnh lại nhìn cánh cửa đen ngòm kia, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Cậu thấy Thẩm Vọng Hàn còn cần đi gặp bác sĩ tâm lý hơn cả cậu.

……

Tuế Ninh vịn vào cạnh giường, đến quần áo cậu cũng chẳng muốn lấy nữa, quay người đi về phía cửa phòng ngủ. Vừa ngước mắt lên, cậu đã chạm phải một đôi mắt sắc lẹm. Thẩm Vọng Hàn không biết đã xuất hiện ở cửa từ lúc nào, trên tay đang bưng bát mì Tuế Ninh nấu thong dong thưởng thức, đôi mắt đen thẳm.

“Tuế Ninh, mì em nấu ngon lắm.”

Tuế Ninh giật bắn mình. Anh… anh đứng đây từ bao giờ! Giọng Tuế Ninh hơi run rẩy: “Anh họp xong rồi à?”

Thẩm Vọng Hàn nhìn chăm chú Tuế Ninh: “Vừa nãy em làm gì ở trong đó vậy?”

“Tìm quần áo của em.” Tuế Ninh đứng thẳng người dậy.

Thẩm Vọng Hàn: “Vậy tìm thấy chưa?”

Tuế Ninh nhìn quanh một lượt, căng thẳng đến mức vô thức giơ tay sờ cổ: “Chưa.”

Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn như thể có thể nhìn thấu cậu trong nháy mắt, anh tiến lên đẩy cánh cửa tủ màu đen ra. “Nhìn xem, tôi đã cố ý đặt làm một chiếc tủ dành riêng cho quần áo của em.”

Bên trong chiếc tủ đen kịt, màu xanh của chiếc áo hiện lên cực kỳ nổi bật, giống như tô điểm thêm chút sức sống cho không gian chết chóc xung quanh. Nhưng Tuế Ninh biết rõ bên trong giấu công tắc, biết đâu giây tiếp theo Thẩm Vọng Hàn sẽ mở toang lối đi bí mật kia ra.

“Em thấy lạnh à?” Đôi mắt Thẩm Vọng Hàn chứa ý cười, nhìn cậu đăm đăm.

Tuế Ninh giấu hai tay ra sau lưng, lắc đầu: “Không, không có, anh đưa quần áo cho em đi, em phải về rồi.” 

Không thể ở đây lâu được. Cậu định về nhà rồi sẽ khuyên Thẩm Vọng Hàn mau chóng đi chữa bệnh.

“Được.” Thẩm Vọng Hàn cẩn thận lấy chiếc áo xuống khỏi móc, đặt vào một chiếc túi đựng quần áo màu trắng. Động tác của anh chậm rãi, giống như đang xếp quần áo của chính mình, tỏ ra cực kỳ trân trọng.

Tuế Ninh cảm nhận được một sự quỷ dị trong vẻ bình thản đó. Cậu đưa tay ra nhận, nhưng Thẩm Vọng Hàn vẫn xách túi quần áo, một tay đỡ lấy cánh tay cậu. “Để tôi tiễn em ra ngoài.” 

Giọng điệu Thẩm Vọng Hàn bình thản, nhưng Tuế Ninh không thể từ chối.

Cậu và Thẩm Vọng Hàn xuống tầng một. “Anh vừa pha một ấm trà Thái Bình Hầu Khôi, uống một chén rồi hãy đi.”

*Xuất xứ từ huyện Thái Bình (nay thuộc Hoàng Sơn), tỉnh An Huy, Trung Quốc. Đây là một trong những loại trà xanh cao cấp của Trung Quốc.

“Không cần đâu…” Tuế Ninh chưa nói hết câu, Thẩm Vọng Hàn đã đặt túi quần áo xuống cạnh chiếc ghế ở bàn trà, rót cho cậu một chén trà thanh khiết. Những ngón tay thuôn dài của anh chậm rãi đẩy chén trà nóng về phía Tuế Ninh.

Tuế Ninh đành phải tiến lên, cảnh giác liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn một cái rồi mới chậm rãi bưng chén trà lên. Trà còn hơi nóng, cậu bưng chén thổi vài cái rồi mới nhấp một ngụm. Hương trà lan tỏa, vị thanh mát đọng lại nơi đầu lưỡi.

Thẩm Vọng Hàn nhìn cậu, cũng bưng chén trà lên uống một ngụm. “Thế nào?”

Tuế Ninh uống thêm ngụm nữa, rũ mắt: “Cũng được.”

Thực ra là siêu siêu siêu ngon. Tuế Ninh biết rõ Thẩm Vọng Hàn sẽ không làm hại mình, nhưng lúc này cậu vẫn rất muốn chạy trốn. Cậu sợ giây tiếp theo sẽ bị Thẩm Vọng Hàn lôi vào căn phòng không thấy ánh mặt trời kia, không thể thoát ra.

“Xong rồi.” Tuế Ninh uống cạn chén trà, “Em phải về đây.”

Thẩm Vọng Hàn: “Tôi tiễn em.”

Tuế Ninh xua tay liên tục: “Không cần không cần, tài xế của tôi vẫn đang đợi ở dưới lầu.”

Tuế Ninh đứng dậy, cầm lấy túi quần áo. Khi cậu quay người đi về phía cửa, giọng nói trầm thấp của Thẩm Vọng Hàn đột nhiên vang lên từ phía sau. “Tuế Ninh, cảm giác em rất sợ tôi.”

Bước chân Tuế Ninh khựng lại: “Không, không có mà.”

“Nhưng tôi thấy em đang tránh mặt tôi,” Thẩm Vọng Hàn đứng dậy đi đến sau lưng Tuế Ninh, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cậu. Vai Tuế Ninh đột nhiên trĩu nặng. “Lúc chúng ta ở núi Trường Bạch, em rõ ràng không như thế này. Có thể cho tôi biết lý do không?”

Hồi đó ở núi Trường Bạch, họ cùng nhau leo núi trượt tuyết, chụp ảnh chung bên Thiên Trì, thậm chí còn ngủ chung một giường ở khách sạn. Thật ra nếu không phải vừa rồi nhìn thấy căn phòng kia, Tuế Ninh đã không muốn chạy trốn như vậy.

Thẩm Vọng Hàn từ phía sau vươn tay ôm lấy eo Tuế Ninh, thì thầm bên tai cậu: “Đừng tránh mặt tôi, Tuế Ninh.” Giọng nói của anh mang theo vài phần thất vọng.

Đôi mắt Tuế Ninh run rẩy, ánh mắt có hơi phức tạp. “Em không mà.”

“Không sao, chỉ cần trong mắt em có tôi là được.” Thẩm Vọng Hàn cúi đầu hôn lên má Tuế Ninh, giọng nói nam tính đầy từ tính: “Chúng ta còn thời gian dài phía trước.”

Tuế Ninh sởn cả gai ốc, nhưng cũng không dám phản kháng mạnh mẽ. Cậu đẩy cánh tay Thẩm Vọng Hàn ra. 

“Về đến nơi thì nhắn tin cho tôi.” Thẩm Vọng Hàn buông cậu ra.

Tuế Ninh rảo bước đến huyền quan, cúi người thay giày rồi không dám dừng lại dù chỉ một giây, lập tức chạy nhanh ra cửa. Thẩm Vọng Hàn đứng trước cửa sổ sát đất ở tầng hai, lặng lẽ nhìn chiếc xe của Tuế Ninh rời đi.

Anh ngồi xuống trước bàn làm việc trong phòng làm việc, một màn hình đen trên bàn sáng lên. Bên trong là hệ thống giám sát thời gian thực chia làm mười tám ô vuông…

……

Bác sĩ Lam hôm nay về nước, Tuế Mặc đã đặt lịch tái khám cho cậu. 

Đúng ba giờ Tuế Ninh có mặt. Cậu và bác sĩ Lam ngồi đối diện nhau. 

Lam Tuân rót cho Tuế Ninh một ly nước. Ông có thể nhận ra lần này Tuế Ninh đến rõ ràng không còn căng thẳng như lần trước, nhưng sau khi nỗi sợ nhạt đi thì hình như cậu lại có thêm những phiền não mới.

“Gần đây có chuyện gì xảy ra không?”

Tuế Ninh lắc đầu.

“Vậy bây giờ cháu cảm thấy còn sợ hãi như lúc đầu không?” Lam Tuân cười ôn hòa.

“Không ạ.” Tuế Ninh lắc đầu.

Lam Tuân gật đầu: “Chúc mừng cháu Tuế Ninh, cháu đã chiến thắng được nỗi sợ của chính mình.”

Tuế Ninh cúi đầu, nhấp một ngụm nước.

“Tuy nhiên, trông cháu có vẻ đang có nỗi khổ tâm mới.” Lam Tuân hỏi: “Có tiện chia sẻ không?”

Tuế Ninh sắp xếp lại ngôn từ: “Là… có một người rất thích cháu, luôn bảo vệ cháu, nhưng… cháu hơi sợ anh ấy.”

Lam Tuân tỏ vẻ đã hiểu. Tâm tư của thiếu niên luôn mông lung và hay thay đổi. 

“Vậy cháu phải tự mình phân tích trước. Sự sợ hãi của cháu có phải vì khuyết điểm thuộc về anh ta không, và khuyết điểm đó liệu có làm hại cháu hay không.” Lam Tuân nhìn Tuế Ninh, dịu dàng nói: “Đừng vì anh ta đối xử tốt với mình mà mơ hồ chấp nhận, đó là bốc đồng. Giống như khi cháu đang đói bụng và trước mặt cháu tình cờ có thức ăn đủ để lấp đầy dạ dày vậy.”

Tuế Ninh nghiêm túc lắng nghe.

Trong lòng cậu hiện tại rối như tơ vò, ngàn sợi tơ đan xen càng quấn càng loạn, khó lòng gỡ sạch.

“Tuế Ninh, để yêu người trước hết phải yêu mình. Với tiền đề bảo vệ tốt bản thân, tôi hy vọng cháu hãy tự hỏi chính nội tâm của mình, cháu đối với đối phương là để ý nhiều hơn một chút hay là sợ hãi nhiều hơn một chút.”

Tuế Ninh gật gật đầu, cậu nắm chặt lòng bàn tay, “Vâng, cảm ơn chú, bác sĩ Lam.”

Lam Tuân đẩy gọng kính, mỉm cười nói: “Không cần khách sáo. Tuế Ninh, cháu trưởng thành nhanh hơn so với tưởng tượng của tôi đấy.”

Tuế Ninh cũng cúi đầu cười một tiếng.

Khi cậu rời khỏi bệnh viện, bên ngoài những bông tuyết lại rơi lất phất.

Lần này tuyết rơi không hề nhỏ.

Trên thảm cỏ nhanh chóng biến thành một tấm thảm trắng tinh khôi.

Tuế Ninh thích bốn mùa. Hiện tại cậu cực kỳ thích mùa đông.

Cậu bước xuống bậc thang, ngước mắt nhìn lên.

Kỷ Vân Chu đang đứng ở cách đó không xa nhìn cậu.

Đoạn thời gian này Kỷ Vân Chu hồi phục khá nhanh, đã không cần phải ngồi xe lăn nữa rồi.

Gã vịn một tay vào thiết bị hỗ trợ, trong mắt tràn đầy quan tâm.

Tuế Ninh bước xuống cầu thang, Kỷ Vân Chu liền theo đó mà tiến về phía Tuế Ninh.

“Ninh Ninh em làm sao vậy, bị bệnh à, sao lại tới bệnh viện?”

Tuế Ninh liếc gã một cái, lười đáp lời, cậu đi về phía xe của mình.

Kỷ Vân Chu đi khập khiễng đuổi theo sau lưng cậu, “Hôm qua sinh nhật em, anh muốn tới chúc em sinh nhật vui vẻ nhưng quản gia nhà em không cho anh vào. Anh nghĩ có lẽ là vì em vẫn còn đang giận anh.”

Kỷ Vân Chu đi theo sau lưng Tuế Ninh, giả bộ dịu dàng lại thâm tình.

“Ninh Ninh, anh không biết Thẩm Vọng Hàn đã nói gì với em, nhưng mấy năm nay anh đối với em đều là thật lòng mà.”

Tuế Ninh quay đầu lại giữa màn tuyết.

Kỷ Vân Chu níu kéo cậu, đuôi mắt đỏ lên, cả khuôn mặt đều viết hai chữ thâm tình.

“Tuế Ninh, anh không hiểu vì sao đêm đó em lại nói ra những lời kia. Nhưng dù sao đi nữa, anh muốn nói cho rõ ràng. Em cảm thấy những năm nay anh là đang làm chó cho em, vậy được, vậy anh nói cho em biết, anh nguyện ý làm chó cho em cả đời. Hơn nữa anh không hề không cam lòng, anh tâm cam tình nguyện!”

Tuế Ninh liếc mắt nhìn gã.

Đã lâu không gặp, diễn xuất của Kỷ Vân Chu còn thăng tiến hơn rồi.

“Anh đã tới bệnh viện rồi, có bệnh thì vào trong mà trị.”

Tuế Ninh đang phiền muộn trong lòng, cậu không muốn nán lại lâu.

Kỷ Vân Chu lại không chịu buông tha, tiến lên vươn tay chặn cậu lại.

“Ninh Ninh, em thực sự không còn để ý đến anh nữa sao?”

Đáy mắt Kỷ Vân Chu tràn đầy đau khổ, giọng nói chứa đựng luyến tiếc, “Chúng ta quen biết bao nhiêu năm như vậy, em thực sự có thể cam tâm gả cho Thẩm Vọng Hàn sao? Gả cho người em không thích, trở thành vật hy sinh của lợi ích, cả đời không có tự do sao?”

Tuế Ninh nhìn gã trầm mặc một hồi, nói: “Kỷ Vân Chu, anh đừng phí công vô ích nữa. Tôi không có thời gian xem anh diễn kịch, đi mà diễn cho Lâm Cẩn xem.”

Kỷ Vân Chu nhíu mày.

Gã nói nhiều như vậy, Tuế Ninh cũng không nghe lọt tai câu nào.

“Chẳng phải sao, cậu ta tới rồi kìa.”

Tuế Ninh hất cằm một cái.

Kỷ Vân Chu quay đầu, phát hiện Lâm Cẩn đang đường hoàng cầm bệnh án tiến về phía gã.

Đáy mắt Kỷ Vân Chu giấu một tia phẫn nộ.

Trước đây khi Lâm Cẩn thấy gã và Tuế Ninh ở cùng nhau đều sẽ rất biết điều mà tránh ra xa.

Sao lần này lại không hiểu chuyện như vậy?

“Anh biết rồi, Ninh Ninh, có phải em nghe được lời đồn đại gì rồi đúng không?”

Kỷ Vân Chu hèn mọn đứng cạnh Tuế Ninh, lại nói: “Anh thề với trời, Kỷ Vân Chu anh trong sạch, không hề liên quan gì đến Lâm Cẩn hết.”

Lâm Cẩn đi thẳng tới trước mặt Kỷ Vân Chu, nhét thẳng bệnh án vào lòng gã, “Tôi không giữ, tôi đã hẹn ngày mai làm phẫu thuật phá thai rồi.”

Tuế Ninh nhìn về phía Lâm Cẩn.

Trên tay Lâm Cẩn đeo một cái vòng bạc, bên trên khắc hoa văn họa tiết với công nghệ tinh xảo.

Kiếp trước, Kỷ Vân Chu đã coi nó như quà sinh nhật mà tặng cho Tuế Ninh.

Kiếp này Tuế Ninh không lấy, cái vòng này liền được đeo trên tay Lâm Cẩn.

Kỷ Vân Chu vội vàng trả lại bệnh án cho Lâm Cẩn, “Ninh Ninh, anh là giữa đường gặp cậu ta. Lúc đó cậu ta ngất bên lề đường, anh thấy cậu ta đáng thương nên mới giúp đỡ đưa tới bệnh viện. Anh có thể cho em xem camera, thật đấy.”

Lâm Cẩn nghiêng đầu, sắc môi trắng bệch, cúi đầu cười lạnh một tiếng trong màn tuyết.

Giống như đang khiêu khích, lại giống như đang mỉa mai Kỷ Vân Chu.

Hôm qua Lâm Cẩn phát hiện bản thân mang thai ngoài ý muốn.

Để không làm người nhà họ Lâm nảy sinh nghi ngờ, cậu bảo tài xế dừng ở một trung tâm thương mại cách bệnh viện một cây số.

Trên đường đi tới bệnh viện.

Lâm Cẩn vì hạ đường huyết mà ngoài ý muốn ngất xỉu bên lề đường.

Y toàn thân run rẩy, lạnh tới mức tứ chi cứng đờ bèn cầm điện thoại gọi cho Kỷ Vân Chu.

Ngoài Kỷ Vân Chu ra, y không tìm được ai có thể tới giúp mình.

Mười lăm phút sau Kỷ Vân Chu mới tới.

Y ở bên đường chật vật chịu lạnh ròng rã mười lăm phút.

“Hai người các người yêu nhau thế nào thì tùy, muốn bên nhau thì cứ đường đường chính chính, đừng cái gì cũng kéo tôi vào.”

Tuế Ninh quăng lại một câu, xoay người lên xe nhà mình.

Tuế Ninh lười nói nhiều.

Cuộc đời Kỷ Vân Chu kiếp này cũng sẽ nhanh chóng thối nát mà thôi.

Cậu chỉ cần chờ xem là được.

Kỷ Vân Chu ở bên cạnh dốc hết sức giải thích: “Ninh Ninh, em nghe anh giải thích, thực sự không phải như em tưởng tượng đâu…”

Chiếc Maybach màu đen phóng đi mất dạng.

Kỷ Vân Chu nhìn chằm chằm chiếc xe đó. Hèn mọn trong đáy mắt nhanh chóng tiêu tán, chuyển sang chứa đựng hận ý âm u.

“Tuế Ninh, mày tưởng bản thân có thể cao cao tại thượng như thế cả đời sao?”

Gã xoay người nhìn về phía Lâm Cẩn, nhận lấy bản báo cáo kia, khuôn mặt rạng rỡ ý cười.

“A Cẩn, chúng ta có đứa con của riêng mình rồi! Tốt quá rồi!” Kỷ Vân Chu vui mừng ôm lấy Lâm Cẩn.

Lâm Cẩn nghiêng người đẩy gã ra, lạnh lùng nói: “Tôi sẽ không giữ nó.”

“Tại sao?” Kỷ Vân Chu nắm lấy tay Lâm Cẩn: “A Cẩn, anh biết những năm nay em chịu rất nhiều ấm ức. Chúng ta chỉ cần nhẫn nhịn thêm chút nữa, rất nhanh thôi là có thể sống những ngày tốt đẹp rồi…”

Lâm Cẩn hất tay gã ra, “Kỷ Vân Chu, đã bao nhiêu năm rồi, tôi vẫn luôn đợi ngày mà anh nói đó tới. Thế nhưng, tình yêu của anh thực sự rất vô dụng.”

Y không muốn lại giống như một con chuột không dám lộ mặt nữa. Kỷ Vân Chu chỉ cần ban phát cho y một chút quan tâm và yêu thương, y liền tâm cam tình nguyện vì gã mà trốn trong cống rãnh.

Y không muốn sống những ngày như vậy nữa.

Vì thân phận giả của mình mà lo sợ bất an.

Vì mối tình bí mật mà chịu ấm ức cầu toàn.

Thậm chí bao nhiêu năm nay đều coi Tuế Ninh là kẻ thù giả tưởng, lấy việc thắng được cậu ta ở mọi phương diện để mà sống.

Quá vất vả.

Quá buồn nôn.

Lâm Cẩn giật lấy bản báo cáo, ném thẳng vào mặt gã.

“Chấm dứt đi, tôi không muốn tốn thời gian và thanh xuân cho anh nữa.”

Lâm Cẩn xoay người rời đi.

Kỷ Vân Chu đuổi theo phía sau Lâm Cẩn, “A Cẩn! Lâm Cẩn, đó là con của chúng ta mà, em không được phá!”

Trong đêm, Tuế Ninh tựa trên ghế sofa.

Tuyết ngoài cửa sổ đã ngừng.

Ánh đèn trong phòng vàng mờ, rèm cửa lay động.

Cậu đã tự suy nghĩ rất lâu, cậu đang trăn trở phải tổ chức ngôn ngữ thế nào để khuyên Thẩm Vọng Hàn đi trị bệnh.

Thẩm Vọng Hàn đối với cậu mà nói….

Đương nhiên là quan trọng rồi, là người trên thế giới này vì cứu cậu thậm chí không màng đến sống chết.

Thế nhưng, phần tình yêu này của Thẩm Vọng Hàn lại quá mức cố chấp và mãnh liệt.

Nặng nề đến mức khiến cậu sợ hãi.

Tiếng chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu.

Tuế Ninh tìm kiếm điện thoại, là Thẩm Vọng Hàn gọi tới.

“Tuế Ninh, em về đến nhà chưa?”

Tuế Ninh ôm chặt thú bông, nhỏ giọng nói: “Về rồi.”

“Vậy bây giờ đang làm gì đấy.”

Giọng nói của Tuế Ninh có hơi căng thẳng, “Định đi tắm.”

“Bộ quần áo kia của em không cần giặt đâu, anh cho người giặt khô rồi.” Ngữ khí của Thẩm Vọng Hàn ôn hòa điềm đạm, “Hơn nữa vẫn luôn để trong tủ quần áo riêng biệt.”

Mỗi buổi tối đều đặt ở bên cạnh khi ngủ.

“Ồ, em biết rồi.” Tuế Ninh lắp bắp, “Vậy em đi tắm đây.”

“Ừm.”

Bầu không khí im lặng năm giây.

Tuế Ninh khẩn trương ấp ủ một chút, nói: “Thẩm Vọng Hàn, anh…”

“Làm sao vậy?”

“Cái đó,” Tuế Ninh vừa khẩn trương, đầu óc đột nhiên trống rỗng, “Không… không có gì.”

Cậu cũng không thể trực tiếp nói ngày mai anh tới khoa tâm thần đăng ký lấy số khám bệnh đi chứ.

Cậu cúp điện thoại, đi vào phòng tắm tắm rửa, đợi sau khi tắm xong mới phát hiện bản thân không cầm theo quần áo.

May mà trong phòng ngủ hơi ấm đầy đủ, cậu để trần bước ra khỏi phòng tắm.

Tìm kiếm quần áo của mình ở trên giường.

Cúi người mặc vào.

Giường của cậu đối diện với giá đồ chơi cách đó không xa.

Trong đó có một con thú bông lông nhung có đôi mắt khảm bằng đá quý màu đỏ máu.

Ở phía sau lưng Tuế Ninh, đôi mắt nó âm thầm và nhanh chóng lóe qua tia sáng u ám.

Thẩm Vọng Hàn ngồi trên ghế sofa, nhìn cơ thể trắng ngần xinh đẹp trước màn hình.

Một cái cúi người.

Cảnh xuân chợt hiện.

Đáy mắt Thẩm Vọng Hàn chứa đựng cảm xúc si mê rực cháy, anh uống một ngụm rượu.

Tuế Ninh tùy tiện khoác một bộ đồ ngủ rộng rãi sau đó nằm trên chăn.

Cậu có thói quen nằm theo hướng ngược lại.

Cậu ôm máy tính bảng nỗ lực tìm kiếm:

Chứng cố chấp trị thế nào?

h*m m**n t*nh d*c nặng có thể điều trị y tế không?

Hoang tưởng quá mức về một người liệu có thuộc về bệnh tâm thần?

Làm thế nào để uyển chuyển khuyên đối phương tới bệnh viện khám tâm thần?

Tuế Ninh nghiền ngẫm nửa ngày, vẫn không có thu hoạch gì.

Cậu đặt máy tính bảng sang một bên, thở dài một tiếng rúc vào trong chăn.

Trong đêm.

Tuế Ninh cảm thấy toàn thân nóng hầm hập.

Cậu đẩy chăn ra.

Kỳ ph*t t*nh đầu tiên của cậu đến mà không có dấu hiệu báo trước.

Omega sau khi trưởng thành sẽ đến kỳ ph*t t*nh, tuy nhiên triệu chứng sẽ không quá mãnh liệt, trong một năm chỉ phát tác vài lần và không phải chỉ có thể chữa khỏi thông qua việc đánh dấu. Triệu chứng kỳ ph*t t*nh cũng có thể khống chế thông qua uống thuốc.

Thế nhưng, đây là kỳ ph*t t*nh đầu tiên của Tuế Ninh nên cậu không biết bản thân bị làm sao.

Cậu bất lực tựa vào đầu giường, gò má ửng hồng, thở ra những làn sương mù mờ ảo.

Ngón tay của cậu mang tính thử thăm dò mà nỗ lực.

Nhưng rồi lại rụt về.

“Ưm……”

Tuế Ninh chỉ cảm thấy trên người như có côn trùng cắn xé, cảm giác ngứa ngáy dày đặc bủa vây lấy cậu.

Cậu hơi hé mở đôi môi đỏ mọng, gương mặt lấm tấm mồ hôi mịn vừa diễm lệ vừa mê ly.

Giọng nói của cậu đã biến điệu, tiếng r*n r* kéo dài vừa quyến rũ lại vừa lộ ra vài phần đáng thương.

Lúc này, điện thoại của cậu không ngừng reo vang.

Cái tên Thẩm Vọng Hàn vẫn luôn sáng rực trên màn hình.

Nhưng Tuế Ninh chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm nữa.

Cậu nghiêng người.

Như một bé mèo nhỏ cọ xát vào lớp chăn mềm.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn