Happy Ending Với Anh Công Cố Chấp Luôn Thiên Vị Tôi

Chương 23

Thẩm Vọng Hàn vuốt tóc Tuế Ninh, lại ôm cậu vào lòng. Nhân lúc cảm xúc Tuế Ninh đang trong trạng thái ngây người hoảng loạn, anh thỉnh thoảng lại cúi đầu hôn lên tóc và gò má cậu.

Tuế Ninh lúc này ngoan vô cùng.

Nằm gọn trong lòng Thẩm Vọng Hàn, một bàn tay siết chặt lấy vạt áo anh.

Đuôi mắt cậu ửng hồng, lông mi còn vương lệ, trông gầy yếu lại đáng thương.

Cậu vẫn chưa hoàn hồn, rất sợ giây tiếp theo sờ lên cổ Thẩm Vọng Hàn sẽ thấy đầy một tay máu.

Thẩm Vọng Hàn cũng không vội thay thuốc, anh cúi đầu tỉ mẩn hôn Tuế Ninh, cảm nhận nhịp tim và nhiệt độ cơ thể cậu, v**t v* vùng gáy mềm mại.

Lưng anh tựa vào đầu giường, lực ôm Tuế Ninh siết chặt, dường như không có ý định buông ra.

Trong phòng bệnh tĩnh lặng hồi lâu.

Đợi sau khi Tuế Ninh bình tâm lại mới nhận ra mình hình như đã tựa lên người Thẩm Vọng Hàn rất lâu rồi.

Cậu đỏ mặt chống người dậy, giây tiếp theo đã bị Thẩm Vọng Hàn ôm ngược trở lại.

“Sao vậy.” Đầu ngón tay Thẩm Vọng Hàn khẽ m*n tr*n gò má Tuế Ninh.

Tuế Ninh ngước đầu liếc nhìn cái cổ đang thấm máu của Thẩm Vọng Hàn, đôi mắt ẩm ướt đầy vẻ lo lắng.

“Đến lúc thay thuốc rồi.” Giọng Tuế Ninh vừa nhẹ vừa mềm, nghe mà khiến lòng người nhũn ra.

“Không vội, đợi thêm chút nữa.” Thẩm Vọng Hàn nhìn Tuế Ninh chăm chú, trong ánh mắt lộ ra h*m m**n và si mê ẩn khuất.

Anh ôm chưa đủ.

Tuế Ninh lắc đầu, ánh mắt tha thiết nhìn anh, “Không được, thay bây giờ đi.”

Thẩm Vọng Hàn liếc nhìn đôi mắt linh động của cậu, bụng dưới siết chặt.

Anh vươn tay nhấn vào nút màu trắng, y tá nhanh chóng đẩy xe điều trị vào phòng bệnh.

“Để thuốc và dụng cụ lại là được rồi.”

Y tá liếc nhìn hai người bọn họ, ánh mắt có hơi căng thẳng, “Vâng ạ.”

Tuế Ninh nhìn y tá rời đi, cánh môi khẽ mở định gọi cô ấy ở lại.

“Ninh Ninh, vết thương của tôi không nặng, em giúp tôi thay một chút là được rồi.”

Thẩm Vọng Hàn dùng ngón tay khẽ móc lấy cằm Tuế Ninh.

Tuế Ninh nhíu mày, nhưng cậu không yên tâm, “Để chị y tá thay cho anh đi.”

Cậu lo lắng mình không chuyên nghiệp.

Hơn nữa bị thương ở cổ cũng không phải chuyện nhỏ.

“Không sao, chỉ thay cái băng gạc thôi mà. Nếu em không muốn giúp tôi thì để tôi tự thay vậy.” Thẩm Vọng Hàn vừa nói vừa bắt đầu tự tay giật dải băng gạc của mình ra.

“Ấy ấy, đừng cử động lung tung.” Tuế Ninh sợ tới mức đứng phắt dậy chặn tay anh lại.

Thẩm Vọng Hàn thuận thế nắm chặt lấy tay Tuế Ninh, đầu ngón tay cái khẽ m*n tr*n lòng bàn tay cậu.

Giọng anh trầm thấp: “Thay giúp anh đi.”

Tuế Ninh bất lực, “Vậy anh đừng cử động lung tung nữa, nếu đau thì phải nói với em đấy.”

Trong mắt Thẩm Vọng Hàn ý cười rạng rỡ, “Ừm.”

Tuế Ninh cực kỳ căng thẳng, cậu cẩn thận từng li từng tí bóc lớp băng dính bên cạnh băng gạc, bóc một chút lại ngước đầu nhìn phản ứng của Thẩm Vọng Hàn một cái, chỉ sợ làm anh đau.

Lông mi cậu vừa dài vừa cong, sống mũi cao thẳng, bờ môi đỏ mọng nước.

Thẩm Vọng Hàn rũ mắt tựa vào đầu giường, dùng ánh mắt v**t v* gương mặt Tuế Ninh.

Tay Tuế Ninh vừa mềm vừa non, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn anh: “Có đau không anh?”

Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn âm u, mở lời: “Có một chút.”

“Vậy… vậy em sẽ nhẹ tay một chút.” Lòng bàn tay Tuế Ninh đổ mồ hôi, lưng càng khom thấp xuống hơn.

Cậu gỡ một bên băng dính ra, lại cẩn thận gỡ tiếp bên còn lại.

Tuế Ninh ghé lại gần Thẩm Vọng Hàn thêm vài phần, hương hoa nhài thanh khiết phả vào mặt.

Đôi mắt Thẩm Vọng Hàn hơi nheo lại.

Anh thậm chí hơi hối hận vì đã không giả bệnh sớm hơn.

Bàn tay Thẩm Vọng Hàn vô tình nhấc lên đặt lên vòng eo thon gọn chỉ vừa một cái ôm của Tuế Ninh.

Chậm rãi trượt xuống.

Thẩm Vọng Hàn đã từng thấy cơ thể Tuế Ninh, cũng biết cơ thể cậu trắng mịn mọng nước đến nhường nào.

Khiến người ta thèm thuồng.

Tuế Ninh cẩn thận gỡ miếng băng gạc thấm máu xuống, một vết thương dài khoảng ba bốn centimet đập vào mắt cậu.

Nơi vết thương vẫn còn rỉ ra những giọt máu, rách ra vương màu đỏ tươi.

Ánh mắt Tuế Ninh run rẩy, tim thắt lại một cái.

May mà vết thương không dài như cái cậu đã thấy ở kiếp trước.

Tay cậu run run lấy ra cồn i-ốt và tăm bông sát trùng xung quanh vết thương, vừa bôi vừa nhẹ nhàng thổi hơi cho Thẩm Vọng Hàn.

Giống như một sợi lông vũ mềm mại đang khẽ khàng m*n tr*n trái tim Thẩm Vọng Hàn.

“Tại sao Kỷ Vân Chu lại đâm vào xe của anh thế?”

Sau khi Tuế Ninh bôi thuốc xong cho anh lại dịu dàng dán lại băng gạc mới.

“Không biết, chiều nay tôi muốn đi tìm em thì đột nhiên gặp phải nó trên đường. Nó không biết bị làm sao bỗng nhiên giống như chó điên lao thẳng vào xe tôi.”

Thẩm Vọng Hàn nhìn vào chiếc cổ trắng ngần của Tuế Ninh với ánh mắt nóng bỏng, trong giọng nói lộ ra vẻ bản thân vô tội.

Tuế Ninh đoán chừng là vì những lời nói với Kỷ Vân Chu sáng nay đã đâm trúng chỗ đau của tên cặn bã này.

Lẽ ra cậu nên để gã chết chìm luôn trong hồ nước cho rồi.

Tuế Ninh căm phẫn nghĩ thầm, ngồi xuống bên giường Thẩm Vọng Hàn. Đôi mày khẽ nhíu lại giống như đang suy tư điều gì.

Thẩm Vọng Hàn nhìn bộ dạng đáng yêu của Tuế Ninh, trong lòng ngứa ngáy: “Ninh Ninh, tôi muốn đi vệ sinh.”

“Ồ, được.” Tuế Ninh hoàn hồn, cậu vô thức đứng dậy đỡ tay Thẩm Vọng Hàn.

Thẩm Vọng Hàn giống như không có xương cốt tựa vào vai Tuế Ninh.

Tuế Ninh đỡ anh có hơi tốn sức. Đến khi vào tới nhà vệ sinh, bước chân cậu khựng lại.

Cậu phải nhìn Thẩm Vọng Hàn đi vệ sinh à?

Tuế Ninh định rụt tay lại nhưng bị Thẩm Vọng Hàn ôm chặt lấy bả vai.

“Cổ tay tôi cũng hơi đau, em có thể giúp tôi một chút không?”

Vành tai Tuế Ninh đỏ bừng: “Giúp… giúp thế nào?”

Trong mắt Thẩm Vọng Hàn chan chứa ý cười: “Đương nhiên là giúp tôi c** q**n ra rồi.

Tuế Ninh do dự: “Hay là để…”

Không biết thư ký Tiểu Lâm đã đi chưa, cậu bây giờ đi gọi liệu còn kịp không.

Thẩm Vọng Hàn thúc giục: “Tuế Ninh, tôi bây giờ thấy hơi khó chịu.”

Tuế Ninh đành nghiến răng, hơi khom lưng xuống c** th*t l*ng của Thẩm Vọng Hàn ra.

Cái thứ to lớn kia liền tràn trề sức lực mà bật ra ngoài.

Tuế Ninh giật bắn mình.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn rõ nó theo đúng nghĩa đen.

Đây có phải là người bình thường không vậy trời?

Mắt Tuế Ninh đỏ rực, đỏ đến mức không nói nên lời.

Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm Tuế Ninh, dục niệm nơi đáy mắt dần sâu thẳm.

Anh đã từng so thử lúc Tuế Ninh đang ngủ.

Đại khái có thể chạm đến phía dưới rốn của Tuế Ninh, thậm chí có thể lồi ra hình dáng thuộc về anh.

“Anh xong rồi thì bảo em nhé.”

Tuế Ninh quay lưng đi như để né tránh, đứng ở cửa như bị phạt đứng.

Thẩm Vọng Hàn nhìn bóng lưng Tuế Ninh, ánh mắt tối tăm không rõ: “Ninh Ninh, tôi xong rồi.”

Tuế Ninh dùng tay che mặt, khi cậu quay đầu nhìn lại chỉ thấy Thẩm Vọng Hàn đã mặc đồ chỉnh tề, đang đợi cậu đến đỡ.

Tuế Ninh đỡ anh đi về phía giường bệnh.

Vài người mặt hằm hằm đẩy cửa phòng bệnh của Thẩm Vọng Hàn ra.

Sắc mặt Kỷ Khôn Lâm không mấy tốt đẹp: “Sếp Thẩm , tôi biết cậu đây gia thế hiển hách, nhưng con trai tôi cũng là con người mà? Ngài có thâm thù đại hận gì mà nhất định phải đánh nó đến chết đi sống lại như vậy.”

Kỷ Khôn Lâm dù không hay hỏi han đến chuyện của Kỷ Vân Chu, nhưng Thẩm Vọng Hàn hết lần này đến lần khác đánh con trai ông ta nhập viện, thậm chí còn vào ICU hai lần. Đây chẳng phải là đang tát vào mặt nhà họ Kỷ rành rành sao.

Kỷ Khôn Lâm không giữ được mặt mũi, hôm nay nhất định phải đến đòi một lời giải thích.

Thẩm Vọng Hàn còn chưa mở miệng, Tuế Ninh đã đứng phắt dậy trước.

Cậu đứng chắn trước mặt Thẩm Vọng Hàn, trong giọng nói chứa đầy phẫn nộ: “Chú Kỷ, hôm nay rõ ràng là Kỷ Vân Chu đột nhiên đâm người ta trước. Chú nên về hỏi lại Kỷ Vân Chu xem tại sao đang yên đang lành lại muốn đâm người khác, đừng có lần nào cũng ác nhân cáo trạng trước như vậy.”

Kỷ Khôn Lâm liếc nhìn Tuế Ninh, ông ta tức đến mức cảm thấy thật kỳ quặc: “Tuế Ninh, trước đây Vân Chu đối xử với cháu không tệ mà đúng không? Những năm nay nó luôn nghe theo cháu, nâng niu cháu như sao trên trời, cuối cùng cháu lại đi nói đỡ cho kẻ muốn dồn nó vào chỗ chết à?”

Tuế Ninh tiến lên một bước, cậu ghét nhất là bị trói buộc đạo đức: “Cho dù đúng là những năm nay Kỷ Vân Chu đối tốt với tôi, nhà họ Tuế cũng đã cho nhà họ Kỷ rất nhiều cơ hội hợp tác thương mại mà nhỉ?”

“Nếu nhất định phải tính toán, chú Kỷ à, chú cảm thấy ai là người hưởng lợi nhiều hơn?”

Huống hồ sự tốt đẹp của Kỷ Vân Chu đều là gã giả vờ.

“Cháu…” Sắc mặt Kỷ Khôn Lâm cứng đờ, lại cười lên, “Ninh Ninh, không phải là chú trách cháu, chỉ là nhất thời nóng lòng. Chú cũng không phải đến để cãi nhau, chỉ là muốn hỏi xem rốt cuộc Kỷ Vân Chu bị thương thế nào mà lại nghiêm trọng đến vậy.”

Thẩm Vọng Hàn nhìn bóng lưng mảnh khảnh của Tuế Ninh, đây là lần đầu tiên Tuế Ninh đứng về phía anh.

Anh rất bất ngờ khi Tuế Ninh lại nói đỡ cho mình.

“Chúng tôi cũng không phải phạm nhân, vả lại Thẩm Vọng Hàn cũng bị thương rồi, chú lấy tư cách gì mà đến thẩm vấn chúng tôi. Chú muốn biết chân tướng sự việc thì cứ việc báo cảnh sát đi kiểm tra camera an ninh là được.”

Kỷ Khôn Lâm đương nhiên đã xem qua camera hành trình, nếu không đã chẳng có gan đến chất vấn Thẩm Vọng Hàn.

“Chú chính mắt thấy…”

Thẩm Vọng Hàn ngắt lời Kỷ Khôn Lâm: “Sếp Kỷ, thay vì ở đây nói mãi chân tướng sự việc gì đó, chi bằng ông về kiểm tra sổ sách trước đi.”

Thẩm Vọng Hàn đứng dậy nắm lấy tay Tuế Ninh kéo cậu ra sau lưng mình.

Trong mắt Kỷ Khôn Lâm lóe lên một tia kỳ quái: “Sếp Thẩm , lời này của cậu là có ý gì?”

Thẩm Vọng Hàn chậm rãi nói: “Tôi nghe nói cậu nhà đã mua mảnh đất số 6 Đông Sơn với giá thấp, gần đây thua lỗ không ít đâu.”

Sắc mặt Kỷ Khôn Lâm cứng đờ, xoay người bước nhanh ra khỏi cửa phòng bệnh.

Tuế Ninh có hơi thắc mắc: “Sao anh biết được?”

“Chính tôi bảo Mạnh Nguy bán cho hắn đấy.” Thẩm Vọng Hàn tựa vào vai Tuế Ninh, mặt dán vào cổ cậu, lười biếng nói: “Ninh Ninh, hôm nay em đang nói đỡ cho tôi, là trong lòng em quan tâm tôi nhiều hơn có phải không.”

“Được… được rồi.” Cổ Tuế Ninh bị môi anh khẽ m*n tr*n khiến cậu có hơi ngứa ngáy. “Anh nằm xuống nghỉ ngơi trước đi.”

Tuế Ninh đỡ Thẩm Vọng Hàn nằm lại trên giường.

“Anh muốn ăn gì không, em đi mua cho anh.”

Thẩm Vọng Hàn nắm chặt lấy những ngón tay của Tuế Ninh: “Không cần đâu.”

Tuế Ninh muốn rụt tay về cũng không được: “Nhưng anh sẽ đói đấy, phải ăn chút gì chứ.”

“Để Lâm Nghiệp đi.”

“Anh ấy tan làm rồi.” Tuế Ninh mặt đầy vẻ lo lắng nhìn anh: “Em đi mua cho anh một ít nhé.”

“Không cần.” Thẩm Vọng Hàn nhìn Tuế Ninh đầy tình ý, muốn tiếp tục ôm Tuế Ninh vào lòng.

“Thế này đi, nhà em cách đây không xa, tài xế nhà em đang ở dưới lầu bệnh viện. Em về nhà nấu chút gì đó mang qua cho anh, sẽ quay lại nhanh thôi.”

Ánh mắt Tuế Ninh kiên định.

Thẩm Vọng Hàn nhướng mày: “Bao lâu?”

“Cả đi lẫn về, muộn nhất là…” Tuế Ninh gãi gãi gò má, “Ba mươi phút.”

“Được rồi, em về sớm chút.” Thẩm Vọng Hàn nắm lấy lòng bàn tay Tuế Ninh hôn một cái.

Tuế Ninh rụt lại, đỏ mặt: “Anh làm cái gì vậy hả?”

Tuế Ninh đứng dậy, rót một ly nước đặt bên giường cho Thẩm Vọng Hàn, dặn dò: “Có chuyện gì anh nhớ gọi y tá nhé.”

Thẩm Vọng Hàn: “Ừm, đi đường chú ý an toàn, về sớm nhé.”

Tuế Ninh gật đầu, để lại cặp sách trong phòng bệnh, chạy bước nhỏ vội vã ra ngoài.

Thẩm Vọng Hàn nhìn chằm chằm bóng dáng bận rộn của Tuế Ninh, nhếch môi tựa vào gối.

Ánh mắt anh trở nên lạnh lẽo, bấm điện thoại: “Nói với Kỷ Khôn Lâm, nếu ông ta không truy cứu chuyện này nữa thì tôi có thể cân nhắc việc đầu tư thương mại cho nhà họ Kỷ.”

“Vâng, sếp Thẩm .”

Thẩm Vọng Hàn cúp điện thoại, ánh mắt âm lãnh giống như loài rắn độc kịch độc chứa đựng sát ý lạnh lẽo nguy hiểm. Anh biết sáng nay Kỷ Vân Chu đã cầm hoa đến cổng trường tìm Tuế Ninh, từng câu đối thoại của bọn họ anh đều biết rõ mồn một.

Sau khi cuộc đối thoại của họ kết thúc, Kỷ Vân Chu lái xe rời đi.

Tại đoạn đường vắng xe cộ, Thẩm Vọng Hàn đã lái xe đâm lật xe của Kỷ Vân Chu, kéo gã ra khỏi xe nhấn xuống đất mà đấm, cuối cùng hung hăng đập gã lên nóc xe.

Kỷ Vân Chu bị đánh đến mức thoi thóp.

Mạnh Nguy sợ Thẩm Vọng Hàn thực sự đánh chết Kỷ Vân Chu bèn ra tay ngăn cản.

“Được rồi người anh em, thế là đủ rồi. Nếu đánh chết thật thì xử lý rất phiền phức, đằng kia còn có camera đấy, tôi còn phải tìm người xóa đi.”

Không ngờ Thẩm Vọng Hàn vừa xoay người ngồi lên xe lại đột nhiên tự rút dao găm ra rạch một nhát vào cổ.

Mạnh Nguy sợ hãi kêu lên, suýt chút nữa định mắng Thẩm Vọng Hàn là tên thần kinh, vội bảo tài xế lái xe đến bệnh viện tư nhân.

Thẩm Vọng Hàn tựa vào nệm xe, mặc cho máu tươi xuôi theo cổ chảy xuống. Trong mắt anh ngược lại ẩn chứa cảm xúc hưng phấn, khóe miệng nở một nụ cười: “Đến bệnh viện số một.”

……

Thẩm Vọng Hàn đeo tai nghe vào, anh bấm vào một đoạn âm thanh không rõ nguồn gốc, Đây là đoạn ghi âm anh đã ghi lại tối qua.

Ánh sáng trong xe rất tốt, rạng rỡ và yên tĩnh, chiếu rọi Tuế Ninh trắng đến phát sáng.

Trong tai nghe, tiếng nức nở mềm mại đáng thương lại mời gọi vang vọng bên tai.

Thẩm Vọng Hàn nghe toàn bộ quá trình. Anh thở hắt ra một hơi trong phòng bệnh tối tăm, lẩm bẩm: “Tuế Ninh… Ninh Ninh.”

……

Tuế Ninh xách hai hộp thức ăn chạy bước nhỏ ra khỏi cửa thang máy, cậu chạy vội, mặt nóng bừng đỏ rực.

Cậu về nhà vội vàng nấu cháo loãng và canh, ngay cả nói chuyện với Hứa Thập An cũng không kịp liền mang theo thức ăn vội vã quay lại bệnh viện.

“Em về rồi đây, đợi lâu chưa?”

Tuế Ninh mệt đến mức th* d*c dồn dập. Cậu đẩy cửa phòng bệnh ra, vừa ngước mắt lên đã phát hiện trên giường bệnh không một bóng người.

Cậu hơi ngẩn ra, đặt hộp cơm xuống bên cạnh giường, xoay người nhìn quanh một vòng mới để mắt đến cánh cửa phòng vệ sinh đang đóng chặt.

Tuế Ninh nhẹ nhàng gõ cửa hai cái, “Thẩm Vọng Hàn?”

Bóng dáng của Tuế Ninh in ngược trên cánh cửa kính của phòng vệ sinh.

Thẩm Vọng Hàn đối diện với Tuế Ninh, hơi thở nặng nề. Đôi mắt đè nén sự tham lam bẩn thỉu chực chờ tuôn trào.

“Tôi đây.”

Giọng nói của anh trầm hơn thường ngày, hơn nữa vẫn luôn đứng ở bên trong cửa không chịu ra ngoài.

Tuế Ninh có hơi lo lắng, tiến lên ghé sát vào cửa kính nhìn trộm nhưng lại nhìn không rõ, “Anh không sao chứ?”

Giọng của Thẩm Vọng Hàn khàn đặc, xen lẫn tiếng th* d*c nặng nề.

“Ninh Ninh, tôi hơi khó chịu.”

Trước mặt anh là bệ rửa mặt màu trắng rộng hơn một mét, anh chỉ cần mở cánh cửa này ra là có thể dễ dàng kéo Tuế Ninh vào trong bóng tối, để cậu phủ phục lên trên đó.

Tuế Ninh có lẽ sẽ khóc, giống như ngày hôm qua vậy.

Tuế Ninh bật đèn phòng vệ sinh lên. Ánh sáng chiếu rọi xung quanh, giọng nói của cậu mang theo sự nôn nóng và lo âu.

Ánh mắt Tuế Ninh tràn đầy lo lắng, “Làm sao vậy, vết thương lại nứt ra rồi ạ? Đau lắm không anh?”

“Không phải vết thương.”

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn