Kỳ thi cuối kỳ ngày càng đến gần, khoảng thời gian này, Hạ Ninh gần như dành toàn bộ thời gian cho việc học. Cô cố gắng khiến bản thân bận rộn nhất có thể, bởi vì chỉ khi đầu óc bị lấp đầy bởi đề thi và bài tập, cô mới không có thời gian nghĩ đến Mạc Vũ.
Tối hôm đó, sau buổi ôn tập ở trường, khi bước ra khỏi thư viện, đồng hồ đã chỉ hơn chín giờ. Đêm đầu hạ mang theo chút gió mát dễ chịu, Phương Hành đeo cặp sách giúp cô, hai người sóng vai đi dọc con đường dẫn ra cổng trường.
"Cậu gần đây học liều mạng thật đấy."
Phương Hành bật cười chọc ghẹo cô.
"Nếu tiếp tục thế này, người đứng đầu khối chắc đổi chủ mất."
Hạ Ninh nhún vai, cô nhìn anh đắc ý và tự tin:
"Không học thì làm gì? Tớ chính là quá rảnh rỗi cậu nên lo lắng đi là vừa, haha"
"Không học thì... Yêu đương chẳng hạn?".
"..."
Cô lập tức liếc anh một cái Phương Hành cười thành tiếng. Cả hai dừng trước cổng biệt thự nhà họ Hạ, Phương Hành đưa cô vào tận cửa.
Ánh đèn sân vườn sáng dịu dàng, những khóm hoa hồng ven đường tỏa ra mùi hương nhàn nhạt.
"Cảm ơn cậu đã đưa tớ về."
Hạ Ninh nhận lại cặp sách Phương Hành nhìn cô vài giây. Dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Từ khi Hạ Ninh đồng ý thử quen nhau, anh vẫn luôn cảm thấy cô có gì đó rất xa cách. Cô đối xử với anh rất tốt, rất lịch sự, nhưng lại không giống một cô bạn gái chút nào. Giống như giữa họ vẫn còn một lớp màn vô hình.
"Hạ Ninh."
"Hửm?"
"Cậu..."
Anh ngập ngừng dưới ánh đèn vàng, gương mặt thiếu nữ trắng trẻo thanh tú đến mức khiến tim người ta mềm xuống. Phương Hành lấy hết can đảm nắm lấy tay cô bàn tay Hạ Ninh khẽ cứng lại. Anh nhìn cô rất lâu rồi mới nhẹ nhàng cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô. Chỉ là một nụ hôn rất nhẹ nhẹ đến mức gần như chạm rồi vội vã rời đi.
"Ngủ ngon nhé."
Vành tai Phương Hành đỏ lên Hạ Ninh hoàn toàn không kịp phản ứng.
Đợi đến khi hoàn hồn, người trước mặt đã lùi lại vài bước. Cô cong môi cười, nụ cười rất gương gạo, đáp lại:
"Ừ... ngủ ngon."
Phương Hành lên xe rời đi Hạ Ninh đứng yên tại chỗ vài giây. Bàn tay vô thức chạm lên trán không có cảm giác rung động cũng không có vui vẻ chỉ có một loại áy náy mơ hồ không tên.
Cô biết Phương Hành là người rất tốt anh tốt đến mức khiến cô cảm thấy bản thân thật tệ. Bởi vì trái tim cô vẫn chưa thể quên người kia.
Thở dài một hơi, Hạ Ninh xoay người bước vào biệt thự.
Trong nhà rất yên tĩnh cha mẹ cô đã nghỉ ngơi từ sớm. Đèn phòng khách chỉ để lại vài ngọn đèn vàng mờ nhạt.
Hạ Ninh thay dép rồi đi về phía cầu thang nhưng vừa bước được vài bước, cổ tay cô đột nhiên bị giữ lấy.
"A!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô giật mình thoảng thốt kêu lên còn chưa kịp nhìn rõ người trước mặt, cả người đã bị kéo vào góc khuất phía dưới cầu thang không gian tối đi trong nháy mắt trái tim cô đập thình thịch...
"Chú Mạc Vũ..."
Hạ Ninh mở miệng đã nhìn rõ gương mặt người đối diện.
Là Mạc Vũ, ánh mắt hắn rất tối!
Tối đến mức khiến người ta không đoán được cảm xúc bên trong. Khoảng cách giữa hai người gần đến đáng sợ, mùi rượu nhàn nhạt từ người hắn truyền tới.
Hắn uống rượu Hạ Ninh lập tức nhíu mày.
"Mạc Vũ, chú làm gì vậy?"
Giọng cô vừa dứt người đàn ông trước mặt bỗng siết c.h.ặ.t cổ tay cô hơn. Ánh mắt hắn dừng trên trán cô nơi vừa bị Phương Hành hôn lên.
Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi.
"Cậu ta hôn em."
Đó không phải câu hỏi Hạ Ninh khựng lại, hắn... Hắn nhìn thấy rồi?
"Liên quan gì đến chú?" Cô cứng miệng cố bình tĩnh hỏi lại.
Sắc mặt Mạc Vũ càng thêm u ám trong suốt quãng thời gian vừa rồi, hắn luôn nhìn thấy Phương Hành xuất hiện bên cạnh cô. Cùng học bài cùng đi chơi, cùng cười đùa.
Mà hôm nay... Thậm chí tên nhóc đó còn hôn cô. Một cảm giác bực bội chưa từng có tích tụ trong l.ồ.ng n.g.ự.c khiến lý trí của hắn trở nên hỗn loạn.
"Hạ Ninh."
Giọng hắn khàn hơn bình thường.
"Em có biết mình đang làm gì không?"
Hạ Ninh cảm thấy buồn cười, hắn dựa vào đâu mà chất vấn cô?
"Tại sao hỏi em câu đó?Em quen bạn trai thì có gì sai? Có phải chú cũng giống mọi người, cảm thấy em mãi mãi chỉ là trẻ con không?"
Mạc Vũ nhìn cô hắn không nói gì. Nhưng ánh mắt ấy lại khiến cô cảm thấy áp lực khó hiểu.
Hạ Ninh muốn rời đi nhưng vừa xoay người đã bị hắn giữ lại.
"Buông em ra. Chú say rồi Mạc Vũ."
Không khí giữa hai người căng thẳng đến cực điểm. Thấy hắn bất động vài giây cuối cùng Hạ Ninh dùng sức đẩy hắn ra. Lần này Mạc Vũ không tiếp tục giữ cô nữa. Hắn đứng yên dưới ánh đèn mờ, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Hạ Ninh nhìn hắn vài giây trong lòng vừa tức giận vừa khó hiểu. Cô hoàn toàn không hiểu người đàn ông này rốt cuộc muốn gì. Người có vị hôn thê là hắn. Người hết lần này đến lần khác nhắc nhở khoảng cách giữa họ cũng là hắn. Vậy mà bây giờ lại dùng ánh mắt ấy nhìn cô, giống như cô đã làm điều gì sai lắm.
"Chú về đi."
Hạ Ninh thấp giọng nói xong, cô không đợi hắn trả lời mà trực tiếp chạy lên lầu. Tiếng bước chân rất nhanh biến mất cuối hành lang. Mạc Vũ vẫn đứng nguyên dưới cầu thang mùi rượu nhàn nhạt vẫn còn quanh quẩn. Hắn ngẩng đầu nhìn về hướng căn phòng của cô.
Trong căn biệt thự rộng lớn, lần đầu tiên hắn nhận ra một cảm giác mà bản thân chưa từng trải qua. Đó là cảm giác mất kiểm soát mà nguồn gốc của nó... Lại là Hạ Ninh.
Tối hôm đó, sau buổi ôn tập ở trường, khi bước ra khỏi thư viện, đồng hồ đã chỉ hơn chín giờ. Đêm đầu hạ mang theo chút gió mát dễ chịu, Phương Hành đeo cặp sách giúp cô, hai người sóng vai đi dọc con đường dẫn ra cổng trường.
"Cậu gần đây học liều mạng thật đấy."
Phương Hành bật cười chọc ghẹo cô.
"Nếu tiếp tục thế này, người đứng đầu khối chắc đổi chủ mất."
Hạ Ninh nhún vai, cô nhìn anh đắc ý và tự tin:
"Không học thì làm gì? Tớ chính là quá rảnh rỗi cậu nên lo lắng đi là vừa, haha"
"Không học thì... Yêu đương chẳng hạn?".
"..."
Cô lập tức liếc anh một cái Phương Hành cười thành tiếng. Cả hai dừng trước cổng biệt thự nhà họ Hạ, Phương Hành đưa cô vào tận cửa.
Ánh đèn sân vườn sáng dịu dàng, những khóm hoa hồng ven đường tỏa ra mùi hương nhàn nhạt.
"Cảm ơn cậu đã đưa tớ về."
Hạ Ninh nhận lại cặp sách Phương Hành nhìn cô vài giây. Dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Từ khi Hạ Ninh đồng ý thử quen nhau, anh vẫn luôn cảm thấy cô có gì đó rất xa cách. Cô đối xử với anh rất tốt, rất lịch sự, nhưng lại không giống một cô bạn gái chút nào. Giống như giữa họ vẫn còn một lớp màn vô hình.
"Hạ Ninh."
"Hửm?"
"Cậu..."
Anh ngập ngừng dưới ánh đèn vàng, gương mặt thiếu nữ trắng trẻo thanh tú đến mức khiến tim người ta mềm xuống. Phương Hành lấy hết can đảm nắm lấy tay cô bàn tay Hạ Ninh khẽ cứng lại. Anh nhìn cô rất lâu rồi mới nhẹ nhàng cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô. Chỉ là một nụ hôn rất nhẹ nhẹ đến mức gần như chạm rồi vội vã rời đi.
"Ngủ ngon nhé."
Vành tai Phương Hành đỏ lên Hạ Ninh hoàn toàn không kịp phản ứng.
Đợi đến khi hoàn hồn, người trước mặt đã lùi lại vài bước. Cô cong môi cười, nụ cười rất gương gạo, đáp lại:
"Ừ... ngủ ngon."
Phương Hành lên xe rời đi Hạ Ninh đứng yên tại chỗ vài giây. Bàn tay vô thức chạm lên trán không có cảm giác rung động cũng không có vui vẻ chỉ có một loại áy náy mơ hồ không tên.
Cô biết Phương Hành là người rất tốt anh tốt đến mức khiến cô cảm thấy bản thân thật tệ. Bởi vì trái tim cô vẫn chưa thể quên người kia.
Thở dài một hơi, Hạ Ninh xoay người bước vào biệt thự.
Trong nhà rất yên tĩnh cha mẹ cô đã nghỉ ngơi từ sớm. Đèn phòng khách chỉ để lại vài ngọn đèn vàng mờ nhạt.
Hạ Ninh thay dép rồi đi về phía cầu thang nhưng vừa bước được vài bước, cổ tay cô đột nhiên bị giữ lấy.
"A!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô giật mình thoảng thốt kêu lên còn chưa kịp nhìn rõ người trước mặt, cả người đã bị kéo vào góc khuất phía dưới cầu thang không gian tối đi trong nháy mắt trái tim cô đập thình thịch...
"Chú Mạc Vũ..."
Hạ Ninh mở miệng đã nhìn rõ gương mặt người đối diện.
Là Mạc Vũ, ánh mắt hắn rất tối!
Tối đến mức khiến người ta không đoán được cảm xúc bên trong. Khoảng cách giữa hai người gần đến đáng sợ, mùi rượu nhàn nhạt từ người hắn truyền tới.
Hắn uống rượu Hạ Ninh lập tức nhíu mày.
"Mạc Vũ, chú làm gì vậy?"
Giọng cô vừa dứt người đàn ông trước mặt bỗng siết c.h.ặ.t cổ tay cô hơn. Ánh mắt hắn dừng trên trán cô nơi vừa bị Phương Hành hôn lên.
Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi.
"Cậu ta hôn em."
Đó không phải câu hỏi Hạ Ninh khựng lại, hắn... Hắn nhìn thấy rồi?
"Liên quan gì đến chú?" Cô cứng miệng cố bình tĩnh hỏi lại.
Sắc mặt Mạc Vũ càng thêm u ám trong suốt quãng thời gian vừa rồi, hắn luôn nhìn thấy Phương Hành xuất hiện bên cạnh cô. Cùng học bài cùng đi chơi, cùng cười đùa.
Mà hôm nay... Thậm chí tên nhóc đó còn hôn cô. Một cảm giác bực bội chưa từng có tích tụ trong l.ồ.ng n.g.ự.c khiến lý trí của hắn trở nên hỗn loạn.
"Hạ Ninh."
Giọng hắn khàn hơn bình thường.
"Em có biết mình đang làm gì không?"
Hạ Ninh cảm thấy buồn cười, hắn dựa vào đâu mà chất vấn cô?
"Tại sao hỏi em câu đó?Em quen bạn trai thì có gì sai? Có phải chú cũng giống mọi người, cảm thấy em mãi mãi chỉ là trẻ con không?"
Mạc Vũ nhìn cô hắn không nói gì. Nhưng ánh mắt ấy lại khiến cô cảm thấy áp lực khó hiểu.
Hạ Ninh muốn rời đi nhưng vừa xoay người đã bị hắn giữ lại.
"Buông em ra. Chú say rồi Mạc Vũ."
Không khí giữa hai người căng thẳng đến cực điểm. Thấy hắn bất động vài giây cuối cùng Hạ Ninh dùng sức đẩy hắn ra. Lần này Mạc Vũ không tiếp tục giữ cô nữa. Hắn đứng yên dưới ánh đèn mờ, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Hạ Ninh nhìn hắn vài giây trong lòng vừa tức giận vừa khó hiểu. Cô hoàn toàn không hiểu người đàn ông này rốt cuộc muốn gì. Người có vị hôn thê là hắn. Người hết lần này đến lần khác nhắc nhở khoảng cách giữa họ cũng là hắn. Vậy mà bây giờ lại dùng ánh mắt ấy nhìn cô, giống như cô đã làm điều gì sai lắm.
"Chú về đi."
Hạ Ninh thấp giọng nói xong, cô không đợi hắn trả lời mà trực tiếp chạy lên lầu. Tiếng bước chân rất nhanh biến mất cuối hành lang. Mạc Vũ vẫn đứng nguyên dưới cầu thang mùi rượu nhàn nhạt vẫn còn quanh quẩn. Hắn ngẩng đầu nhìn về hướng căn phòng của cô.
Trong căn biệt thự rộng lớn, lần đầu tiên hắn nhận ra một cảm giác mà bản thân chưa từng trải qua. Đó là cảm giác mất kiểm soát mà nguồn gốc của nó... Lại là Hạ Ninh.