Sau đêm đó, Mạc Vũ không đến nhà họ Hạ vài ngày liền. Hạ Ninh cũng không chủ động liên lạc với hắn. Giữa hai người giống như xuất hiện một bức tường vô hình, ai cũng không nhắc tới chuyện đã xảy ra, nhưng ai cũng biết có thứ gì đó đã âm thầm thay đổi.
Trong khi đó, ở căn hộ cao cấp nằm giữa trung tâm thành phố, bầu không khí lại không hề dễ chịu. Trần Kỳ Ân đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt dừng trên người đàn ông đối diện. Mạc Vũ vừa kết thúc cuộc họp trực tuyến. Chiếc sơ mi đen được xắn lên tới khuỷu tay, trước mặt là chồng tài liệu chưa xử lý xong. Hắn dựa vào ghế, giữa hai hàng mày hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Nhìn hắn như vậy, Trần Kỳ Ân siết nhẹ ngón tay. Nhiều năm rồi người đàn ông này vẫn luôn như vậy. Điềm tĩnh, lý trí, mạnh mẽ đến mức khiến người khác cảm thấy không thể chạm tới. Nhưng càng như vậy, cô ta càng không nắm bắt được hắn.
"A Vũ."
Mạc Vũ ngẩng đầu.
"Sao vậy?"
Trần Kỳ Ân miễn cưỡng nở nụ cười.
"Chúng ta quen nhau lâu như vậy rồi."
Mạc Vũ không đáp, cô ta tiếp tục nói:
"Ba mẹ em dạo gần đây thường xuyên hỏi về chuyện kết hôn."
Ánh mắt hắn hơi khựng lại Trần Kỳ Ân nhìn hắn chăm chú.
"Em cũng không còn trẻ nữa... Cũng sắp qua tuổi thanh xuân rồi. Em muốn nhanh ch.óng ổn định. Có một đám cưới hoàn chỉnh... để ba mẹ em yên lòng."
Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh Mạc Vũ im lặng vài giây rồi mới thấp giọng nói:
"Dạo này công ty rất bận. Chuyện kết hôn để sau hãy tính."
Nụ cười trên môi Trần Kỳ Ân lập tức cứng lại. Nếu là trước đây, cô ta có thể tự lừa mình rằng hắn chỉ quá bận. Nhưng gần đây trực giác của phụ nữ luôn nói với cô ta rằng có gì đó không đúng. Ánh mắt hắn thường xuyên thất thần thỉnh thoảng đang nói chuyện lại đột nhiên mất tập trung.
Thậm chí có những lúc nhìn cô ta, trong mắt hắn hoàn toàn không có hình bóng của cô ta. Giống như hắn đang nghĩ đến người khác.
Trần Kỳ Ân chậm rãi cúi đầu một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống mu bàn tay.
"Mạc Vũ."
Giọng cô ta run run.
"Anh không muốn cưới em đúng không?"
Hắn nhíu mày.
"Kỳ Ân."
"Không cần giải thích."
Nước mắt Trần Kỳ Ân rơi càng nhiều.
"Em hiểu mà."
"Em biết mình không xứng với anh."
"Em cũng biết mọi người ngoài kia nói gì."
"Người ta nói em là gánh nặng."
"Rằng nếu không phải vì năm đó, anh sẽ không bao giờ chọn em."
Sắc mặt Mạc Vũ lập tức trầm xuống.
"Đừng nói vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trần Kỳ Ân bật cười trong nước mắt.
"Em nói sai sao? Bản thân em cũng biết mà. Ngay cả một người bình thường em còn không phải."
Bàn tay đặt trên đầu gối của cô ta chậm rãi siết lại ánh mắt đỏ hoe.
"Thôi bỏ đi. Nếu anh không muốn kết hôn thì chúng ta cũng không cần kết hôn nữa. Em không ép anh."
Nói xong, cô ta quay người muốn rời đi.
"Kỳ Ân."
Mạc Vũ lên tiếng bước chân cô ta dừng lại. Hắn nhìn bóng lưng gầy yếu ấy thật lâu. Tâm trí giống như bị thứ gì đó kéo căng cuối cùng hắn khép mắt lại.
"Được."
Mạc Vũ chậm rãi mở mắt.
"Tôi sẽ sắp xếp. Chọn một ngày thích hợp để tổ chức hôn lễ."
Khoảnh khắc ấy, nước mắt trên mặt Trần Kỳ Ân càng rơi nhiều hơn. Nhưng tận sâu trong đôi mắt đang cúi thấp kia lại lóe lên tia vui mừng khó nhận ra.
Sau khi cô ta rời đi, căn hộ hoàn toàn yên tĩnh. Mạc Vũ ngồi một mình trước cửa kính sát đất. Bên ngoài thành phố sáng rực ánh đèn. Trong tay hắn là ly rượu mạnh vừa rót.
Vị cay nóng lan xuống cổ họng nhưng không thể làm lòng hắn dễ chịu hơn. Rất lâu sau, hắn dựa người vào ghế, ánh mắt nhìn về khoảng không xa xăm. Ký ức nhiều năm trước chậm rãi hiện về. Khi đó hắn mới ngoài hai mươi tuổi Trần Kỳ Ân cũng còn rất trẻ.
Nhóm bạn bọn họ hẹn nhau đi cắm trại ở vùng núi phía nam, ngày hôm đó trời rất đẹp. Mọi người cùng đốt lửa trại, ca hát, nói cười suốt đêm.
Là hắn đề xuất chuyến đi ấy cũng là hắn phụ trách sắp xếp mọi thứ. Không ai ngờ được t.a.i n.ạ.n lại xảy ra vào nửa đêm...
Một con thú rừng bị tiếng động thu hút đã lao vào khu vực dựng lều. Tiếng hét thất thanh vang lên giữa màn đêm tất cả mọi người đều hoảng loạn. Mạc Vũ là người đầu tiên chạy tới nhưng khi hắn đến nơi, mọi thứ đã quá muộn.
Máu nhuộm đỏ nền đất Trần Kỳ Ân ngã trong lều sắc mặt trắng bệch.
Chân phải bị thương nghiêm trọng sau đó mọi người mới biết vết thương đã nhiễm trùng quá nặng. Muốn giữ mạng sống chỉ còn cách cắt bỏ một phần chân. Ngày ký giấy phẫu thuật, Trần Kỳ Ân nằm trên giường bệnh khóc đến ngất đi.
Cô ta mới hai mươi tuổi một cô gái trẻ đang ở độ tuổi đẹp nhất nhưng lại mất đi thứ quan trọng như vậy.
Từ ngày đó, Trần Kỳ Ân ra nước ngoài.
Bề ngoài là du học nhưng thật ra là để điều trị và tập thích nghi với chân giả. Cũng từ ngày đó, cảm giác áy náy đeo bám Mạc Vũ suốt nhiều năm. Nếu không phải hắn tổ chức chuyến đi nếu không phải hắn đưa cô ta đến đó.
Mọi chuyện sẽ không xảy ra cho nên khi Trần Kỳ Ân quay về.
Khi hai bên gia đình nhắc tới hôn sự hắn chưa từng từ chối. Bởi vì trong lòng hắn luôn cho rằng bản thân có trách nhiệm.
Cho dù không yêu hắn cũng nên chăm sóc cô ta cả đời.
Nhưng... Mạc Vũ ngửa đầu uống cạn ly rượu. Trong đầu lại bất ngờ hiện lên một gương mặt khác.
Là Hạ Ninh!
Cô gái nhỏ với đôi mắt luôn sáng rực mỗi khi nhìn thấy hắn. Là Hạ Ninh cười gọi hắn là "chú Vũ".
Là Hạ Ninh ngồi trên giường ôm chăn giận dỗi. Là Hạ Ninh sau khi rơi xuống hồ bơi đã đứng một mình trên bờ, cả người ướt sũng nhưng vẫn cố mỉm cười. Cũng là Hạ Ninh đứng dưới đèn đường bên cạnh Phương Hành.
Khoảnh khắc ấy, trái tim hắn bỗng đau nhói.
Mạc Vũ nhắm mắt lại ly rượu trong tay bị siết c.h.ặ.t đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đã đồng ý kết hôn...
Lần đầu tiên trong nhiều năm qua hắn lại chối bỏ hôn lễ ấy. Ngược lại, trong đầu hắn chỉ còn một câu hỏi không ngừng lặp đi lặp lại.
Nếu ngày hắn thật sự kết hôn... Hạ Ninh sẽ có phản ứng thế nào?
Trong khi đó, ở căn hộ cao cấp nằm giữa trung tâm thành phố, bầu không khí lại không hề dễ chịu. Trần Kỳ Ân đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt dừng trên người đàn ông đối diện. Mạc Vũ vừa kết thúc cuộc họp trực tuyến. Chiếc sơ mi đen được xắn lên tới khuỷu tay, trước mặt là chồng tài liệu chưa xử lý xong. Hắn dựa vào ghế, giữa hai hàng mày hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Nhìn hắn như vậy, Trần Kỳ Ân siết nhẹ ngón tay. Nhiều năm rồi người đàn ông này vẫn luôn như vậy. Điềm tĩnh, lý trí, mạnh mẽ đến mức khiến người khác cảm thấy không thể chạm tới. Nhưng càng như vậy, cô ta càng không nắm bắt được hắn.
"A Vũ."
Mạc Vũ ngẩng đầu.
"Sao vậy?"
Trần Kỳ Ân miễn cưỡng nở nụ cười.
"Chúng ta quen nhau lâu như vậy rồi."
Mạc Vũ không đáp, cô ta tiếp tục nói:
"Ba mẹ em dạo gần đây thường xuyên hỏi về chuyện kết hôn."
Ánh mắt hắn hơi khựng lại Trần Kỳ Ân nhìn hắn chăm chú.
"Em cũng không còn trẻ nữa... Cũng sắp qua tuổi thanh xuân rồi. Em muốn nhanh ch.óng ổn định. Có một đám cưới hoàn chỉnh... để ba mẹ em yên lòng."
Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh Mạc Vũ im lặng vài giây rồi mới thấp giọng nói:
"Dạo này công ty rất bận. Chuyện kết hôn để sau hãy tính."
Nụ cười trên môi Trần Kỳ Ân lập tức cứng lại. Nếu là trước đây, cô ta có thể tự lừa mình rằng hắn chỉ quá bận. Nhưng gần đây trực giác của phụ nữ luôn nói với cô ta rằng có gì đó không đúng. Ánh mắt hắn thường xuyên thất thần thỉnh thoảng đang nói chuyện lại đột nhiên mất tập trung.
Thậm chí có những lúc nhìn cô ta, trong mắt hắn hoàn toàn không có hình bóng của cô ta. Giống như hắn đang nghĩ đến người khác.
Trần Kỳ Ân chậm rãi cúi đầu một giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống mu bàn tay.
"Mạc Vũ."
Giọng cô ta run run.
"Anh không muốn cưới em đúng không?"
Hắn nhíu mày.
"Kỳ Ân."
"Không cần giải thích."
Nước mắt Trần Kỳ Ân rơi càng nhiều.
"Em hiểu mà."
"Em biết mình không xứng với anh."
"Em cũng biết mọi người ngoài kia nói gì."
"Người ta nói em là gánh nặng."
"Rằng nếu không phải vì năm đó, anh sẽ không bao giờ chọn em."
Sắc mặt Mạc Vũ lập tức trầm xuống.
"Đừng nói vậy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trần Kỳ Ân bật cười trong nước mắt.
"Em nói sai sao? Bản thân em cũng biết mà. Ngay cả một người bình thường em còn không phải."
Bàn tay đặt trên đầu gối của cô ta chậm rãi siết lại ánh mắt đỏ hoe.
"Thôi bỏ đi. Nếu anh không muốn kết hôn thì chúng ta cũng không cần kết hôn nữa. Em không ép anh."
Nói xong, cô ta quay người muốn rời đi.
"Kỳ Ân."
Mạc Vũ lên tiếng bước chân cô ta dừng lại. Hắn nhìn bóng lưng gầy yếu ấy thật lâu. Tâm trí giống như bị thứ gì đó kéo căng cuối cùng hắn khép mắt lại.
"Được."
Mạc Vũ chậm rãi mở mắt.
"Tôi sẽ sắp xếp. Chọn một ngày thích hợp để tổ chức hôn lễ."
Khoảnh khắc ấy, nước mắt trên mặt Trần Kỳ Ân càng rơi nhiều hơn. Nhưng tận sâu trong đôi mắt đang cúi thấp kia lại lóe lên tia vui mừng khó nhận ra.
Sau khi cô ta rời đi, căn hộ hoàn toàn yên tĩnh. Mạc Vũ ngồi một mình trước cửa kính sát đất. Bên ngoài thành phố sáng rực ánh đèn. Trong tay hắn là ly rượu mạnh vừa rót.
Vị cay nóng lan xuống cổ họng nhưng không thể làm lòng hắn dễ chịu hơn. Rất lâu sau, hắn dựa người vào ghế, ánh mắt nhìn về khoảng không xa xăm. Ký ức nhiều năm trước chậm rãi hiện về. Khi đó hắn mới ngoài hai mươi tuổi Trần Kỳ Ân cũng còn rất trẻ.
Nhóm bạn bọn họ hẹn nhau đi cắm trại ở vùng núi phía nam, ngày hôm đó trời rất đẹp. Mọi người cùng đốt lửa trại, ca hát, nói cười suốt đêm.
Là hắn đề xuất chuyến đi ấy cũng là hắn phụ trách sắp xếp mọi thứ. Không ai ngờ được t.a.i n.ạ.n lại xảy ra vào nửa đêm...
Một con thú rừng bị tiếng động thu hút đã lao vào khu vực dựng lều. Tiếng hét thất thanh vang lên giữa màn đêm tất cả mọi người đều hoảng loạn. Mạc Vũ là người đầu tiên chạy tới nhưng khi hắn đến nơi, mọi thứ đã quá muộn.
Máu nhuộm đỏ nền đất Trần Kỳ Ân ngã trong lều sắc mặt trắng bệch.
Chân phải bị thương nghiêm trọng sau đó mọi người mới biết vết thương đã nhiễm trùng quá nặng. Muốn giữ mạng sống chỉ còn cách cắt bỏ một phần chân. Ngày ký giấy phẫu thuật, Trần Kỳ Ân nằm trên giường bệnh khóc đến ngất đi.
Cô ta mới hai mươi tuổi một cô gái trẻ đang ở độ tuổi đẹp nhất nhưng lại mất đi thứ quan trọng như vậy.
Từ ngày đó, Trần Kỳ Ân ra nước ngoài.
Bề ngoài là du học nhưng thật ra là để điều trị và tập thích nghi với chân giả. Cũng từ ngày đó, cảm giác áy náy đeo bám Mạc Vũ suốt nhiều năm. Nếu không phải hắn tổ chức chuyến đi nếu không phải hắn đưa cô ta đến đó.
Mọi chuyện sẽ không xảy ra cho nên khi Trần Kỳ Ân quay về.
Khi hai bên gia đình nhắc tới hôn sự hắn chưa từng từ chối. Bởi vì trong lòng hắn luôn cho rằng bản thân có trách nhiệm.
Cho dù không yêu hắn cũng nên chăm sóc cô ta cả đời.
Nhưng... Mạc Vũ ngửa đầu uống cạn ly rượu. Trong đầu lại bất ngờ hiện lên một gương mặt khác.
Là Hạ Ninh!
Cô gái nhỏ với đôi mắt luôn sáng rực mỗi khi nhìn thấy hắn. Là Hạ Ninh cười gọi hắn là "chú Vũ".
Là Hạ Ninh ngồi trên giường ôm chăn giận dỗi. Là Hạ Ninh sau khi rơi xuống hồ bơi đã đứng một mình trên bờ, cả người ướt sũng nhưng vẫn cố mỉm cười. Cũng là Hạ Ninh đứng dưới đèn đường bên cạnh Phương Hành.
Khoảnh khắc ấy, trái tim hắn bỗng đau nhói.
Mạc Vũ nhắm mắt lại ly rượu trong tay bị siết c.h.ặ.t đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn đã đồng ý kết hôn...
Lần đầu tiên trong nhiều năm qua hắn lại chối bỏ hôn lễ ấy. Ngược lại, trong đầu hắn chỉ còn một câu hỏi không ngừng lặp đi lặp lại.
Nếu ngày hắn thật sự kết hôn... Hạ Ninh sẽ có phản ứng thế nào?