Tin tức hôn lễ của Mạc Vũ được ấn định vào cuối năm truyền đến nhà họ Hạ vào một buổi chiều cuối tuần. Khi đó Hạ Ninh đang ngồi trong phòng khách làm đề thi, người giúp việc vừa bưng trà lên vừa vui vẻ nói:
“Nghe nói Mạc tiên sinh và cô Trần đã chọn được ngày cưới rồi.”
Đầu b.út trong tay Hạ Ninh khựng lại.
“Ngày nào ạ?”
“Cuối năm nay đó tiểu thư. Nghe nói hai nhà đang chuẩn bị rồi.”
Âm thanh phía sau dần trở nên mơ hồ Hạ Ninh cúi đầu nhìn đề thi trước mặt.
Những con chữ vốn quen thuộc bỗng trở nên nhòe đi.
Cuối năm...
Hóa ra hắn thật sự sắp kết hôn.
Trong khoảnh khắc ấy, tia hy vọng cuối cùng còn sót lại trong lòng cô cũng hoàn toàn vụn vỡ. Có lẽ hắn chưa chắc đã muốn kết hôn, có lẽ một ngày nào đó mọi chuyện sẽ thay đổi. Nhưng hiện tại, tất cả đều đã có đáp án. Người hắn lựa chọn từ đầu đến cuối vẫn là Trần Kỳ Ân.
Còn cô... Chỉ là người đứng ngoài cuộc.
Buổi tối hôm đó, Trần Kỳ Ân cùng Mạc Vũ đến nhà họ Hạ dùng cơm.
Bầu không khí vô cùng vui vẻ cha Hạ và mẹ Hạ đều chân thành chúc phúc cho hai người.
Trần Kỳ Ân cười dịu dàng, cả người đều toát ra vẻ hạnh phúc của cô dâu sắp cưới.
“Ninh Ninh.”
Cô ta bỗng nhìn về phía Hạ Ninh.
“Chị có chuyện muốn nhờ em.”
Hạ Ninh ngẩng đầu.
“Chuyện gì vậy?”
“Chị muốn em làm phù dâu cho hôn lễ.”
Nụ cười trên môi Hạ Ninh cứng lại Trần Kỳ Ân bỏ qua nó, cố ý như không nhận ra nói tiếp:
“Còn Phương Hành làm phù rể. Hai đứa đẹp đôi như vậy, đứng cạnh nhau chắc chắn rất hợp.”
Không khí trên bàn ăn đột nhiên yên lặng mẹ Hạ còn chưa kịp lên tiếng đã thấy sắc mặt con gái trắng đi vài phần. Hạ Ninh siết c.h.ặ.t đôi đũa trong tay đầu ngón tay run nhè nhẹ.
Cô nhìn Trần Kỳ Ân lại nhìn Mạc Vũ.
Người đàn ông từ đầu đến cuối đều không nói gì.
Hắn chỉ ngồi đó bình thản như một người ngoài cuộc. Lồng n.g.ự.c Hạ Ninh đau đến khó thở bảo cô làm phù dâu trong hôn lễ của người mình yêu?
Nhìn hắn nắm tay người phụ nữ khác bước vào lễ đường, như vậy tàn nhẫn biết bao.
“Xin lỗi. Em không làm được.”
Trần Kỳ Ân hơi sửng sốt.
“Ninh Ninh...”
“Em hơi mệt.”
Hạ Ninh đứng bật dậy.
“Xin phép mọi người.”
Nói xong cô trực tiếp chạy lên lầu bước chân rất nhanh. Giống như đang chạy trốn điều gì đó.
Đến khi cửa phòng đóng lại, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô cuộn tròn trên giường khóc đến mức cả người run lên.
Bao nhiêu năm yêu thầm.
Bao nhiêu năm chờ đợi.
Cuối cùng đổi lại một tấm thiệp mời tham dự hôn lễ của hắn. Ngoài cửa sổ, trời đêm tĩnh lặng. Mà trong căn phòng ấy, trái tim thiếu nữ lại bị nghiền nát thêm một lần nữa, thật nực cười...
...
Thời gian trôi qua rất nhanh kỳ thi quan trọng cũng dần đến gần. Một buổi chiều sau giờ học, Phương Hành gọi Hạ Ninh đến sân thể thao phía sau trường. Ánh nắng chiều trải dài trên những bậc khán đài Phương Hành ngồi bên cạnh cô. Im lặng rất lâu không nói.
“Có chuyện gì sao?”
Hạ Ninh hỏi trước.
Anh cười nhàn nhạt:
“Có.”
Sau đó lấy từ trong cặp ra một tập tài liệu Hạ Ninh mở ra xem. Đó là hồ sơ tuyển sinh của một trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài.
Cô khựng lại.
“Đây là...”
“Nhà tớ đã định hướng từ lâu rồi.”
Phương Hành nhìn cô.
“Cha tớ là cổ đông của trường.”
“Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tớ sẽ sang đó học.”
Hạ Ninh vẫn im lặng.
Phương Hành hít sâu một hơi.
“Ninh Ninh, Tớ muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Ừm?”
“Nếu có thể...”
Ánh mắt anh cực kỳ nghiêm túc.
“Cậu có muốn đi cùng tớ không?”
Gió nhẹ thổi qua sân trường mang theo mùi hương cỏ non nhàn nhạt. Hạ Ninh nhìn tập hồ sơ trong tay rất lâu không nói gì.
Đi du học, rời khỏi nơi này, rời khỏi Mạc Vũ, rời khỏi hôn lễ cuối năm ấy trái tim cô đột nhiên rung lên...
Có lẽ... Đây chính là cơ hội tốt nhất.
“Được... Chúng ta cùng thi.”
Đôi mắt Phương Hành lập tức sáng lên nụ cười trên môi không thể che giấu. Trong khi đó, ở một nơi khác.
Tin tức Hạ Ninh chuẩn bị nộp hồ sơ du học rất nhanh đã truyền đến tai Mạc Vũ.Khoảnh khắc nghe thấy điều đó hắn im lặng rất lâu.
Lồng n.g.ự.c hắn đang khó chịu đến mức nào.
Cô đi du học.
Ra nước ngoài.
Ít nhất bốn năm.
Thậm chí có thể lâu hơn.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến hắn cảm thấy một khoảng trống khó hiểu trong lòng. Giống như có thứ gì đó đang dần rời khỏi tầm tay hắn.
“Nghe nói Mạc tiên sinh và cô Trần đã chọn được ngày cưới rồi.”
Đầu b.út trong tay Hạ Ninh khựng lại.
“Ngày nào ạ?”
“Cuối năm nay đó tiểu thư. Nghe nói hai nhà đang chuẩn bị rồi.”
Âm thanh phía sau dần trở nên mơ hồ Hạ Ninh cúi đầu nhìn đề thi trước mặt.
Những con chữ vốn quen thuộc bỗng trở nên nhòe đi.
Cuối năm...
Hóa ra hắn thật sự sắp kết hôn.
Trong khoảnh khắc ấy, tia hy vọng cuối cùng còn sót lại trong lòng cô cũng hoàn toàn vụn vỡ. Có lẽ hắn chưa chắc đã muốn kết hôn, có lẽ một ngày nào đó mọi chuyện sẽ thay đổi. Nhưng hiện tại, tất cả đều đã có đáp án. Người hắn lựa chọn từ đầu đến cuối vẫn là Trần Kỳ Ân.
Còn cô... Chỉ là người đứng ngoài cuộc.
Buổi tối hôm đó, Trần Kỳ Ân cùng Mạc Vũ đến nhà họ Hạ dùng cơm.
Bầu không khí vô cùng vui vẻ cha Hạ và mẹ Hạ đều chân thành chúc phúc cho hai người.
Trần Kỳ Ân cười dịu dàng, cả người đều toát ra vẻ hạnh phúc của cô dâu sắp cưới.
“Ninh Ninh.”
Cô ta bỗng nhìn về phía Hạ Ninh.
“Chị có chuyện muốn nhờ em.”
Hạ Ninh ngẩng đầu.
“Chuyện gì vậy?”
“Chị muốn em làm phù dâu cho hôn lễ.”
Nụ cười trên môi Hạ Ninh cứng lại Trần Kỳ Ân bỏ qua nó, cố ý như không nhận ra nói tiếp:
“Còn Phương Hành làm phù rể. Hai đứa đẹp đôi như vậy, đứng cạnh nhau chắc chắn rất hợp.”
Không khí trên bàn ăn đột nhiên yên lặng mẹ Hạ còn chưa kịp lên tiếng đã thấy sắc mặt con gái trắng đi vài phần. Hạ Ninh siết c.h.ặ.t đôi đũa trong tay đầu ngón tay run nhè nhẹ.
Cô nhìn Trần Kỳ Ân lại nhìn Mạc Vũ.
Người đàn ông từ đầu đến cuối đều không nói gì.
Hắn chỉ ngồi đó bình thản như một người ngoài cuộc. Lồng n.g.ự.c Hạ Ninh đau đến khó thở bảo cô làm phù dâu trong hôn lễ của người mình yêu?
Nhìn hắn nắm tay người phụ nữ khác bước vào lễ đường, như vậy tàn nhẫn biết bao.
“Xin lỗi. Em không làm được.”
Trần Kỳ Ân hơi sửng sốt.
“Ninh Ninh...”
“Em hơi mệt.”
Hạ Ninh đứng bật dậy.
“Xin phép mọi người.”
Nói xong cô trực tiếp chạy lên lầu bước chân rất nhanh. Giống như đang chạy trốn điều gì đó.
Đến khi cửa phòng đóng lại, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô cuộn tròn trên giường khóc đến mức cả người run lên.
Bao nhiêu năm yêu thầm.
Bao nhiêu năm chờ đợi.
Cuối cùng đổi lại một tấm thiệp mời tham dự hôn lễ của hắn. Ngoài cửa sổ, trời đêm tĩnh lặng. Mà trong căn phòng ấy, trái tim thiếu nữ lại bị nghiền nát thêm một lần nữa, thật nực cười...
...
Thời gian trôi qua rất nhanh kỳ thi quan trọng cũng dần đến gần. Một buổi chiều sau giờ học, Phương Hành gọi Hạ Ninh đến sân thể thao phía sau trường. Ánh nắng chiều trải dài trên những bậc khán đài Phương Hành ngồi bên cạnh cô. Im lặng rất lâu không nói.
“Có chuyện gì sao?”
Hạ Ninh hỏi trước.
Anh cười nhàn nhạt:
“Có.”
Sau đó lấy từ trong cặp ra một tập tài liệu Hạ Ninh mở ra xem. Đó là hồ sơ tuyển sinh của một trường đại học nổi tiếng ở nước ngoài.
Cô khựng lại.
“Đây là...”
“Nhà tớ đã định hướng từ lâu rồi.”
Phương Hành nhìn cô.
“Cha tớ là cổ đông của trường.”
“Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tớ sẽ sang đó học.”
Hạ Ninh vẫn im lặng.
Phương Hành hít sâu một hơi.
“Ninh Ninh, Tớ muốn hỏi cậu một chuyện.”
“Ừm?”
“Nếu có thể...”
Ánh mắt anh cực kỳ nghiêm túc.
“Cậu có muốn đi cùng tớ không?”
Gió nhẹ thổi qua sân trường mang theo mùi hương cỏ non nhàn nhạt. Hạ Ninh nhìn tập hồ sơ trong tay rất lâu không nói gì.
Đi du học, rời khỏi nơi này, rời khỏi Mạc Vũ, rời khỏi hôn lễ cuối năm ấy trái tim cô đột nhiên rung lên...
Có lẽ... Đây chính là cơ hội tốt nhất.
“Được... Chúng ta cùng thi.”
Đôi mắt Phương Hành lập tức sáng lên nụ cười trên môi không thể che giấu. Trong khi đó, ở một nơi khác.
Tin tức Hạ Ninh chuẩn bị nộp hồ sơ du học rất nhanh đã truyền đến tai Mạc Vũ.Khoảnh khắc nghe thấy điều đó hắn im lặng rất lâu.
Lồng n.g.ự.c hắn đang khó chịu đến mức nào.
Cô đi du học.
Ra nước ngoài.
Ít nhất bốn năm.
Thậm chí có thể lâu hơn.
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến hắn cảm thấy một khoảng trống khó hiểu trong lòng. Giống như có thứ gì đó đang dần rời khỏi tầm tay hắn.