Buổi chiều hôm sau, Hạ Ninh bất ngờ nhận được thông báo từ giáo viên chủ nhiệm.
“Hiệu trưởng muốn gặp em.”
Cô hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đi theo cho đến khi đẩy cửa phòng làm việc ra.
Bước chân cô lập tức dừng lại Mạc Vũ đang đứng trước cửa sổ. Người đàn ông mặc âu phục đen, dáng người cao lớn lạnh lùng. Nghe thấy tiếng động, hắn quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau.Không khí lập tức trở nên căng thẳng, giáo viên thức thời rời khỏi phòng.
Cánh cửa khép lại chỉ còn hai người.
Hạ Ninh cau mày.
“Chú tìm em?”
“Em muốn đi du học?”
Giọng Mạc Vũ rất thấp.
“Đúng vậy.”
“Vì sao?”
Hạ Ninh cảm thấy buồn cười.
“Em đi học còn cần lý do sao?”
“Trả lời tôi.”
Giọng hắn đột nhiên nặng hơn Hạ Ninh khựng lại. Một cảm giác tủi thân quen thuộc lại dâng lên.
“Vì tương lai của em.”
“Vì em muốn đi.”
“Vì em không muốn ở lại đây nữa.”
Mỗi câu nói đều giống như đang đ.â.m vào lòng người khác. Sắc mặt Mạc Vũ càng lúc càng khó coi.
“Không muốn ở lại đây, vì sao?”
“Có vấn đề gì sao?”
Bàn tay bên người hắn chậm rãi siết c.h.ặ.t rất lâu sau mới hỏi:
“Là vì tôi?”
Không khí bỗng yên lặng Hạ Ninh không trả lời. Nhưng sự im lặng ấy đã cho hắn đáp án. Mạc Vũ cảm thấy cổ họng khô khốc lần đầu tiên trong nhiều năm qua.
Hắn nhận ra Hạ Ninh thật sự đang muốn rời xa mình. Nghiêm túc đến mức chuẩn bị rời khỏi đất nước này, rời khỏi cuộc sống của hắn.
“Ninh Ninh...”
Giọng hắn khàn đi nhưng Hạ Ninh đã quay người.
“Em phải về lớp rồi.”
Nói xong cô bước về phía cửa ngay khoảnh khắc ấy. Mạc Vũ đột nhiên đưa tay giữ lấy cổ tay cô Hạ Ninh giật mình quay lại.
“Chú làm gì vậy?”
“Buông em ra.”
Mạc Vũ nhìn cô ánh mắt cực kỳ phức tạp. Giống như đang giằng xé điều gì đó, cô nhìn hắn khó hiểu.
"Đừng đi du học được không? Ở đất khách quê người, sao tôi có thể bảo vệ em tốt được?"
"Em không cần chú bảo vệ, chú lo mà bảo vệ vợ chưa cưới của chú đấy."
Hạ Ninh giằng tay hắn ra, Mạc Vũ nhất định không buông. Hắn ép cô lên cánh cửa gỗ lạnh lẽo, đôi môi phủ xuống, nụ hôn thô bạo cưỡng đoạt khiến cô trợn mắt, cả người đông cứng.
Mạc Vũ hôn cô ngấu nghiến, hôn tới mức cánh môi cô sưng đỏ, hết hơi hắn mới chịu buông ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
...Bốp...
Tiếng tát giòn tan, bên má phải Mạc Vũ hằn lên năm dấu tay đỏ ch.ói nổi bần bật. Hạ Ninh run rẩy c.ắ.n môi, cô nhìn hắn đầy hoang mang.
Mạc Vũ cười chua xót, hắn nhìn cô: "Thật sự muốn đi du học sao?"
"Chú có ý gì?"
"Vì Phương Hành à?"
"Mạc Vũ chú hôn em là có ý gì?"
"Em đi đi, tạm biệt Ninh Ninh."
Đáy lòng cuộn lên một trận chua xót, Hạ Ninh tung cửa phòng chạy một mạch. Mạc Vũ xấu xa, hắn tới đây chỉ muốn trêu chọc cô!
***
Kể từ sau lần gặp ở trường, Mạc Vũ không còn xuất hiện trước mặt Hạ Ninh nữa. Nhưng cô biết hắn vẫn luôn âm thầm dõi theo mình. Thỉnh thoảng tài xế sẽ nói xe của Mạc tiên sinh vừa ghé qua nhà. Thỉnh thoảng mẹ cô lại nhắc Mạc Vũ vừa gọi điện hỏi thăm chuyện học hành của cô. Chỉ là cả hai đều ngầm hiểu, có những thứ đã không thể quay về như trước nữa.
Buổi chiều hôm đó, Hạ Ninh vừa từ thư viện trở về thì nhìn thấy Trần Kỳ Ân đang ngồi trong quán cà phê đối diện trường học. Người phụ nữ mặc váy màu kem, chân đi tất cao, tóc dài được buộc gọn phía sau, trông dịu dàng và đoan trang như mọi khi.
Nhìn thấy cô, Trần Kỳ Ân mỉm cười.
"Ninh Ninh."
Hạ Ninh hơi bất ngờ.
"Cô tìm em sao?"
"Ừ."
Trần Kỳ Ân chỉ chiếc ghế đối diện.
"Ngồi đi."
Sau vài giây do dự, Hạ Ninh vẫn ngồi xuống, người phục vụ đem đồ uống tới.
Trần Kỳ Ân khuấy nhẹ tách cà phê trước mặt, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng.
"Nghe nói em đậu trường đại học bên nước ngoài rồi. Chúc mừng em."
"Cảm ơn."
"Ngôi trường đó rất tốt."
Trần Kỳ Ân mỉm cười.
"Tuổi trẻ được ra ngoài mở mang kiến thức cũng là chuyện đáng quý."
Hạ Ninh không đáp, cô cảm thấy cuộc nói chuyện hôm nay không đơn giản chỉ là chúc mừng. Quả nhiên, vài phút sau Trần Kỳ Ân bỗng chuyển chủ đề.
"Ninh Ninh, Em biết không? Có những lúc chị cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới."
Hạ Ninh khựng lại Trần Kỳ Ân nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt dịu dàng như đang nhớ tới người mình yêu.
"Mạc Vũ thật sự rất tốt. Anh ấy luôn chăm sóc chị. Luôn bao dung chị. Cho dù chị có làm gì sai, anh ấy cũng chưa từng nổi nóng."
Nói đến đây, khóe môi cô ta khẽ cong lên.
"Hai tháng nữa bọn chị sẽ kết hôn. Cuối cùng cũng đợi được ngày đó."
Hạ Ninh siết nhẹ ngón tay dưới bàn.Tim cô âm ỉ đau nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh.
"Chúc mừng cô."
Nụ cười trên môi Trần Kỳ Ân dần nhạt đi. Một lúc lâu sau, cô ta bất ngờ nhìn thẳng vào mắt Hạ Ninh.
"Ninh Ninh... Em có thể từ bỏ Mạc Vũ không?"
“Hiệu trưởng muốn gặp em.”
Cô hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đi theo cho đến khi đẩy cửa phòng làm việc ra.
Bước chân cô lập tức dừng lại Mạc Vũ đang đứng trước cửa sổ. Người đàn ông mặc âu phục đen, dáng người cao lớn lạnh lùng. Nghe thấy tiếng động, hắn quay đầu lại, ánh mắt hai người chạm nhau.Không khí lập tức trở nên căng thẳng, giáo viên thức thời rời khỏi phòng.
Cánh cửa khép lại chỉ còn hai người.
Hạ Ninh cau mày.
“Chú tìm em?”
“Em muốn đi du học?”
Giọng Mạc Vũ rất thấp.
“Đúng vậy.”
“Vì sao?”
Hạ Ninh cảm thấy buồn cười.
“Em đi học còn cần lý do sao?”
“Trả lời tôi.”
Giọng hắn đột nhiên nặng hơn Hạ Ninh khựng lại. Một cảm giác tủi thân quen thuộc lại dâng lên.
“Vì tương lai của em.”
“Vì em muốn đi.”
“Vì em không muốn ở lại đây nữa.”
Mỗi câu nói đều giống như đang đ.â.m vào lòng người khác. Sắc mặt Mạc Vũ càng lúc càng khó coi.
“Không muốn ở lại đây, vì sao?”
“Có vấn đề gì sao?”
Bàn tay bên người hắn chậm rãi siết c.h.ặ.t rất lâu sau mới hỏi:
“Là vì tôi?”
Không khí bỗng yên lặng Hạ Ninh không trả lời. Nhưng sự im lặng ấy đã cho hắn đáp án. Mạc Vũ cảm thấy cổ họng khô khốc lần đầu tiên trong nhiều năm qua.
Hắn nhận ra Hạ Ninh thật sự đang muốn rời xa mình. Nghiêm túc đến mức chuẩn bị rời khỏi đất nước này, rời khỏi cuộc sống của hắn.
“Ninh Ninh...”
Giọng hắn khàn đi nhưng Hạ Ninh đã quay người.
“Em phải về lớp rồi.”
Nói xong cô bước về phía cửa ngay khoảnh khắc ấy. Mạc Vũ đột nhiên đưa tay giữ lấy cổ tay cô Hạ Ninh giật mình quay lại.
“Chú làm gì vậy?”
“Buông em ra.”
Mạc Vũ nhìn cô ánh mắt cực kỳ phức tạp. Giống như đang giằng xé điều gì đó, cô nhìn hắn khó hiểu.
"Đừng đi du học được không? Ở đất khách quê người, sao tôi có thể bảo vệ em tốt được?"
"Em không cần chú bảo vệ, chú lo mà bảo vệ vợ chưa cưới của chú đấy."
Hạ Ninh giằng tay hắn ra, Mạc Vũ nhất định không buông. Hắn ép cô lên cánh cửa gỗ lạnh lẽo, đôi môi phủ xuống, nụ hôn thô bạo cưỡng đoạt khiến cô trợn mắt, cả người đông cứng.
Mạc Vũ hôn cô ngấu nghiến, hôn tới mức cánh môi cô sưng đỏ, hết hơi hắn mới chịu buông ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
...Bốp...
Tiếng tát giòn tan, bên má phải Mạc Vũ hằn lên năm dấu tay đỏ ch.ói nổi bần bật. Hạ Ninh run rẩy c.ắ.n môi, cô nhìn hắn đầy hoang mang.
Mạc Vũ cười chua xót, hắn nhìn cô: "Thật sự muốn đi du học sao?"
"Chú có ý gì?"
"Vì Phương Hành à?"
"Mạc Vũ chú hôn em là có ý gì?"
"Em đi đi, tạm biệt Ninh Ninh."
Đáy lòng cuộn lên một trận chua xót, Hạ Ninh tung cửa phòng chạy một mạch. Mạc Vũ xấu xa, hắn tới đây chỉ muốn trêu chọc cô!
***
Kể từ sau lần gặp ở trường, Mạc Vũ không còn xuất hiện trước mặt Hạ Ninh nữa. Nhưng cô biết hắn vẫn luôn âm thầm dõi theo mình. Thỉnh thoảng tài xế sẽ nói xe của Mạc tiên sinh vừa ghé qua nhà. Thỉnh thoảng mẹ cô lại nhắc Mạc Vũ vừa gọi điện hỏi thăm chuyện học hành của cô. Chỉ là cả hai đều ngầm hiểu, có những thứ đã không thể quay về như trước nữa.
Buổi chiều hôm đó, Hạ Ninh vừa từ thư viện trở về thì nhìn thấy Trần Kỳ Ân đang ngồi trong quán cà phê đối diện trường học. Người phụ nữ mặc váy màu kem, chân đi tất cao, tóc dài được buộc gọn phía sau, trông dịu dàng và đoan trang như mọi khi.
Nhìn thấy cô, Trần Kỳ Ân mỉm cười.
"Ninh Ninh."
Hạ Ninh hơi bất ngờ.
"Cô tìm em sao?"
"Ừ."
Trần Kỳ Ân chỉ chiếc ghế đối diện.
"Ngồi đi."
Sau vài giây do dự, Hạ Ninh vẫn ngồi xuống, người phục vụ đem đồ uống tới.
Trần Kỳ Ân khuấy nhẹ tách cà phê trước mặt, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng.
"Nghe nói em đậu trường đại học bên nước ngoài rồi. Chúc mừng em."
"Cảm ơn."
"Ngôi trường đó rất tốt."
Trần Kỳ Ân mỉm cười.
"Tuổi trẻ được ra ngoài mở mang kiến thức cũng là chuyện đáng quý."
Hạ Ninh không đáp, cô cảm thấy cuộc nói chuyện hôm nay không đơn giản chỉ là chúc mừng. Quả nhiên, vài phút sau Trần Kỳ Ân bỗng chuyển chủ đề.
"Ninh Ninh, Em biết không? Có những lúc chị cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới."
Hạ Ninh khựng lại Trần Kỳ Ân nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt dịu dàng như đang nhớ tới người mình yêu.
"Mạc Vũ thật sự rất tốt. Anh ấy luôn chăm sóc chị. Luôn bao dung chị. Cho dù chị có làm gì sai, anh ấy cũng chưa từng nổi nóng."
Nói đến đây, khóe môi cô ta khẽ cong lên.
"Hai tháng nữa bọn chị sẽ kết hôn. Cuối cùng cũng đợi được ngày đó."
Hạ Ninh siết nhẹ ngón tay dưới bàn.Tim cô âm ỉ đau nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh.
"Chúc mừng cô."
Nụ cười trên môi Trần Kỳ Ân dần nhạt đi. Một lúc lâu sau, cô ta bất ngờ nhìn thẳng vào mắt Hạ Ninh.
"Ninh Ninh... Em có thể từ bỏ Mạc Vũ không?"