Hạ Ninh Mạc Vũ

Chương 13: sự thật...

Không khí bỗng chốc đông cứng Hạ Ninh tưởng mình nghe nhầm.

 

"Cô nói gì cơ?"

 

Trần Kỳ Ân chậm rãi lặp lại.

 

"Chị muốn em từ bỏ anh ấy. Hoàn toàn đừng tiếp tục thích anh ấy nữa."

 

Hạ Ninh ngây người vài giây.

 

Sau đó... Cô bật cười.

 

Tiếng cười rất nhẹ nhưng đôi mắt lại đỏ lên.

 

Thì ra là vậy... thì ra ai cũng biết, cha cô biết, mẹ cô biết, Trần Kỳ Ân biết, có lẽ ngay cả người giúp việc trong nhà cũng biết... Chỉ có một người không biết.

 

Hoặc giả vờ không biết cô thích hắn!

 

"Buồn cười thật."

 

Hạ Ninh khẽ nói Trần Kỳ Ân nhíu mày.

 

"Ninh Ninh..."

 

"Cô yên tâm đi. Em sắp đi rồi. Đi rất xa. Xa đến mức sẽ không còn xuất hiện trong cuộc sống của hai người nữa."

 

Nói xong, cô đứng dậy. Không cho Trần Kỳ Ân cơ hội nói thêm điều gì. Bởi vì cô sợ nếu ngồi thêm một phút nào nữa, nước mắt sẽ rơi xuống.

 

...

 

Mấy tuần sau, thư báo nhập học chính thức được gửi về. Hạ Ninh thành công đậu ngôi trường danh giá ở nước ngoài. Ngày nhận được tin vui, cả nhà họ Hạ đều rất vui vẻ. Chỉ có bản thân cô biết điều khiến cô vui nhất không phải trường học. Mà là cuối cùng cô có thể rời khỏi nơi này, rời khỏi thành phố có Mạc Vũ.

 

Không phải dự hôn lễ cuối năm ấy...

 

Đêm trước ngày lên đường trời mưa rất lớn... Tiếng mưa đập lên cửa kính vang lên không ngừng. Hạ Ninh đang thu dọn hành lý thì nghe thấy tiếng gõ cửa.

 

Mạc Vũ đang đứng bên ngoài ánh mắt cô khẽ d.a.o động.Đã rất lâu rồi cô không gặp hắn, người đàn ông trước mặt gầy đi thấy rõ. Giữa hai hàng mày còn mang theo vẻ mệt mỏi khó giấu.

 

"Ninh Ninh... Đừng đi."

 

Trái tim Hạ Ninh chợt đau nhói nhưng rất nhanh cô đã bình tĩnh lại.

 

"Vì sao ạ?"

 

Mạc Vũ im lặng hắn không trả lời được.

 

Vì sao?

 

Ngay cả chính hắn cũng không biết.

 

Hắn chỉ biết từ lúc nghe tin cô chuẩn bị rời đi, mỗi ngày đều trở nên vô cùng khó chịu. Giống như có thứ gì đó đang dần bị lấy mất, sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời hắn.

 

"Ở lại đi, tôi sẽ chọn trường khác cho em, trong nước cũng rất tốt."

 

Hạ Ninh bật cười trong mắt lại chẳng có chút ý cười nào.

 

"Chú lấy tư cách gì để bảo em ở lại?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

 

Một câu hỏi khiến Mạc Vũ c.h.ế.t lặng Hạ Ninh nhìn hắn. Nhìn người đàn ông mình từng yêu hơn cả bản thân.

 

"Chú sắp kết hôn rồi. Em cũng phải có cuộc sống của riêng mình."

 

"Mạc Vũ...

 

"Lần này em thật sự muốn buông tay."

 

Sắc mặt hắn tái đi vài phần mưa bên ngoài càng lúc càng lớn. Hai người đứng đối diện nhau rất lâu.

 

Cuối cùng Hạ Ninh vẫn đóng cửa ngăn cách hai người bởi một cánh cửa gỗ lạnh lẽo.

 

Đêm đó Mạc Vũ không rời đi, hắn đứng dưới mưa suốt cả đêm, cô nhìn hắn qua rèm cửa trên tầng.

 

Sáng hôm sau khi cô thức dậy người đàn ông kia vẫn chưa rời đi. Cô kéo vali xuống nhà, Mạc Vũ chặn cô lại.

 

Người đàn ông luôn cao ngạo và lý trí ấy đứng ngoài cửa nhà cô suốt một đêm, đôi mắt đỏ ngầu hỏi cô:

“Hạ Ninh… Em thật sự không cần tôi nữa sao?”

“Em từng yêu chú đến mức cả thế giới này đều biết. Chỉ tiếc là… mỗi chú là không biết. Mạc Vũ chú thật sự không biết thật sao?”

Câu hỏi đó khiến cho cô họng hắn cứng lại, một lời giải thích một câu hỏi cũng không thể nào thốt ra chỉ có thể nhìn cô kéo vali lên xe rời đi ngay trước mắt hắn.

 

...

 

Hạ Ninh ra sân bay, trong lúc đang chờ làm thủ tục cùng Phương Hành, một người phụ nữ xa lạ đứng trước mặt cô, người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi. Ánh mắt có phần phức tạp.

 

"Cô là Hạ Ninh đúng không?"

 

"Đúng vậy."

 

"Tôi là bạn cũ của Mạc Vũ và Trần Kỳ Ân."

 

Hạ Ninh hơi ngạc nhiên, sau đó hai người đi tới một quán cafe gần đó nói chuyện riêng.

 

"Tôi biết cô sắp ra nước ngoài."

 

"Cho nên có vài chuyện..."

 

Người phụ nữ dừng lại.

 

Ánh mắt trở nên nghiêm trọng.

 

"Có lẽ cô nên biết."

 

Trái tim Hạ Ninh bỗng đập mạnh.

 

"Là chuyện gì?"

 

Người phụ nữ siết c.h.ặ.t chiếc túi xách trong tay một lúc lâu sau mới chậm rãi nói.

 

"Năm đó trong chuyến cắm trại khiến Trần Kỳ Ân mất một chân..."

 

"Thật ra không hoàn toàn là tai nạn."

 

...Ầm...

 

Đầu óc Hạ Ninh như nổ tung cô ngẩng phắt đầu lên. Mà người phụ nữ đối diện lại hít sâu một hơi...