Hạ Ninh Mạc Vũ

Chương 14

Sân bay quốc tế đông nghịt người, tiếng thông báo chuyến bay vang lên liên tục trong đại sảnh rộng lớn. Phương Hành đứng trước cửa kiểm tra an ninh, ánh mắt hết lần này đến lần khác nhìn về phía lối vào.

Trong tay anh là hai tấm vé máy bay.

Một tấm của anh.

Một tấm của Hạ Ninh.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua nhưng người anh chờ vẫn không xuất hiện.Rất lâu sau, điện thoại rung lên.

Là một tin nhắn ngắn ngủi!

"Xin lỗi, Phương Hành."

Chỉ có vậy... Phương Hành nhìn màn hình thật lâu cuối cùng bật cười.

Nụ cười mang theo chút bất đắc dĩ cùng chua xót thật ra anh đã sớm đoán được.

Từ rất lâu rồi... Từ lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt Hạ Ninh nhìn Mạc Vũ.

Từ lần đầu tiên thấy cô thất thần khi nghe đến tên người đàn ông ấy.

Từ lần sinh nhật năm mười tám tuổi, khi cô đồng ý làm bạn gái anh ngay sau khi biết Mạc Vũ có vị hôn thê.

Tất cả đã có đáp án giữa họ chưa bao giờ là chú cháu đơn thuần.

Còn anh... Chỉ là người xuất hiện sai thời điểm. Phương Hành cúi đầu nhìn tấm vé còn lại trong tay.Một lúc lâu sau mới chậm rãi xé đôi giấy vụn rơi xuống thùng rác bên cạnh. Anh kéo vali quay người đi về phía cổng kiểm tra. Bóng lưng cao gầy dần biến mất giữa dòng người tấp nập.

Lần này...anh thật sự sẽ đến một nơi rất xa, sẽ quên đi người con gái không thuộc về mình.

...

Ở phía bên kia thành phố Hạ Ninh đứng trước biệt thự của Mạc Vũ. Bầu trời vẫn âm u sau trận mưa lớn đêm qua trái tim cô đập rất nhanh. Người phụ nữ kia đã nói với cô rất nhiều, rất nhiều chuyện mà trước giờ cô chưa từng biết.

Cũng chính vì thế mà cô bỏ lỡ chuyến bay bỏ cơ hội rời khỏi nơi này bởi vì có những chuyện cô phải làm rõ.

Có những người cô phải gặp Hạ Ninh hít sâu một hơi rồi nhấn chuông cửa.

Rất lâu sau cửa mới mở. Khoảnh khắc nhìn thấy người đứng bên trong, cả hai lập tức ngẩn người. Mạc Vũ đang mặc bộ đồ ở nhà màu đen đơn giản.

Mái tóc hơi rối sắc mặt tái nhợt. Đôi mắt cũng đỏ lên vì thiếu ngủ. Giống như chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đã bị rút cạn sức lực.

Nhìn thấy cô, đồng t.ử hắn khẽ co lại.

"Hạ Ninh?"

Giọng nói khàn đặc thậm chí mang theo chút khó tin. Hắn tưởng mình đang sốt đến mức sinh ảo giác.

Hạ Ninh nhìn dáng vẻ ấy của hắn bất giác cảm thấy buồn cười. Rõ ràng hôm qua hắn đứng dưới mưa như một tên ngốc.

Nở nụ cười đầu tiên sau rất nhiều ngày, cô gọi:

"Chú Vũ."

Mạc Vũ đứng yên ánh mắt dính c.h.ặ.t trên người cô. Giống như chỉ cần chớp mắt một cái, cô sẽ lại biến mất.

Hạ Ninh chống hai tay sau lưng giọng điệu nhẹ nhàng hiếm thấy.

"Có thể cho em ở nhờ vài hôm không?"

Mạc Vũ vẫn chưa hoàn hồn.

Hạ Ninh lại cười.

"Dự là cha em sẽ đ.á.n.h em c.h.ế.t. Em bỏ học rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"..."

Không khí đột nhiên im lặng Mạc Vũ nhìn cô thật lâu. Ánh mắt phức tạp đến mức không thể diễn tả.

Một lúc sau hắn chậm rãi nghiêng người sang bên, đẩy rộng cánh cửa.

"Vào đi."

Hạ Ninh bước qua ngưỡng cửa mùi hương quen thuộc trong biệt thự lập tức bao trùm lấy cô. Nơi này cô đã đến vô số lần nhưng chưa lần nào cảm giác lại khác lạ như hôm nay.

Cánh cửa vừa đóng lại Mạc Vũ đột nhiên lảo đảo một chút.

Hạ Ninh giật mình theo bản năng đưa tay đỡ lấy hắn.

"Chú sao vậy?"

Khoảnh khắc chạm vào cánh tay hắn, cô lập tức nhíu mày.

Cơ thể hắn nóng bất thường Hạ Ninh đưa tay sờ lên trán hắn. Nhiệt độ nóng bỏng truyền đến lòng bàn tay.

Cô hít sâu một hơi.

"Mạc Vũ! Hình như chú sốt rồi."

Mạc Vũ nhắm mắt giọng khàn khàn.

"Không sao."

"Không sao cái đầu chú."

Hạ Ninh trực tiếp kéo hắn ngồi xuống sofa. Người đàn ông cao lớn ngày thường luôn mạnh mẽ lúc này lại hiếm khi ngoan ngoãn như vậy.

Có lẽ thật sự đã không còn sức cũng có lẽ vì người trước mặt là cô. Hạ Ninh lấy điện thoại gọi bác sĩ gia đình.

Sau đó chạy vào bếp... Trong tủ lạnh gần như chẳng có gì ngoài nước khoáng và vài hộp thức ăn chưa mở.

Nhìn căn bếp lạnh tanh cô bất đắc dĩ lắc đầu. Không cần nghĩ cũng biết mấy ngày qua hắn sống thế nào.

Khoảng hơn nửa tiếng sau, bác sĩ đến nơi. Kết quả đúng như cô đoán hắn sốt gần bốn mươi độ, lại thêm cảm lạnh nghiêm trọng.

"May mà phát hiện sớm."

Bác sĩ vừa truyền nước vừa nói.

"Nếu tiếp tục kéo dài sẽ rất nguy hiểm."

Hạ Ninh cảm ơn rồi tiễn người đi khi quay lại phòng khách Mạc Vũ đã dựa vào ghế ngủ mất ánh đèn chiều tà chiếu lên gương mặt hắn làm nổi bật quầng thâm dưới mắt.

Hạ Ninh ngồi xuống bên cạnh lần đầu tiên cô nhận ra. Người đàn ông luôn cao cao tại thượng trong mắt mình cũng sẽ có lúc yếu đuối như vậy.

Cô nhìn hắn vài giây sau đó đứng dậy đi vào bếp. Mạc Vũ cũng tỉnh lại hắn mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy chính là bóng lưng cô đang bận rộn trong phòng ăn. Ánh đèn vàng dịu dàng phủ lên người cô ấm áp đến mức khiến hắn ngỡ như đang nằm mơ.

Rất lâu sau, Mạc Vũ mới thấp giọng gọi.

"Ninh Ninh."

Hạ Ninh quay đầu.

"Bác sĩ nói chú phải ăn. Có muốn c.h.ế.t đói không?"

Mạc Vũ nhìn cô khóe môi tái nhợt chậm rãi cong lên.

Là nụ cười đầu tiên của hắn sau rất nhiều ngày.

Mà Hạ Ninh lại không biết khoảnh khắc cô xuất hiện trước cử

a nhà hôm nay. Trái tim đã c.h.ế.t của hắn giống như một lần nữa sống lại. Đạo đức trách nhiệm cái gì, hắn bỏ mặc, hắn không cần nữa.