Hạ Ninh Mạc Vũ

Chương 8

“Em khỏe lắm, không c.h.ế.t được.”

Cô vừa nói vừa định đóng cửa, nhưng Mạc Vũ đã đưa tay chặn lại.

“Hạ Ninh.”

Giọng hắn thấp xuống vài phần:

“Đừng làm mình bị bệnh.”

Nói rồi hắn đưa ly sữa nóng cho cô.

“Em uống đi.”

Hạ Ninh không nhận, cô nghoảnh mặt đi giận dôi:

“Chú về đi, em mệt rồi.”

“Uống xong tôi sẽ đi.”

“Em không muốn uống.”

Hai người giằng co vài giây, cuối cùng Mạc Vũ trực tiếp bước vào phòng. Hạ Ninh trợn mắt nhìn hắn:

“Ai cho chú vào?”

Mạc Vũ như không nghe thấy lời cô, đặt ly sữa xuống bàn rồi quay đầu nhìn quanh căn phòng.

“Nơi nào để tất?”

“…”

“Không cần.”

“Đi tất vào, bệnh ra đấy.”

“Em không lạnh.”

Mạc Vũ nhìn đôi chân trần trắng nõn của cô dưới ánh đèn, sắc mặt càng thêm không vui.

“Hạ Ninh đừng để tôi nói lần thứ hai.”

Cô bị giọng điệu dạy dỗ quen thuộc ấy chọc tức, trực tiếp quay đầu ngồi lên giường, kéo chăn ôm vào lòng không thèm để ý hắn nữa. Mạc Vũ nhìn cô vài giây rồi xoay người đi tới tủ quần áo.

“Chú làm gì vậy!”

Hạ Ninh gần như bật dậy ngay lập tức nhưng cũng đã muộn màng.

Mạc Vũ kéo mở ngăn tủ đầu tiên không khí trong phòng bỗng chốc yên lặng đến đáng sợ. Bên trong… toàn là quần lót của con gái được xếp gọn gàng, ngắn nắp. Hắn còn có thể nhìn thấy quả dâu tây in trên đấy, rất trẻ con, cũng đầy thuần khiết.

“…”

Hạ Ninh chỉ cảm thấy m.á.u toàn thân như dồn hết lên mặt. Cô lao tới “rầm” một tiếng đóng mạnh ngăn tủ lại, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.

“Mạc Vũ... Chú... Chú nhìn cái gì vậy!”

Mạc Vũ cũng khựng lại vài giây hắn rõ ràng không ngờ sẽ nhìn thấy thứ đó.

Khoảng cách giữa hai người lúc này cực gần, gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi hương sữa tắm ngọt nhẹ trên người cô. Hạ Ninh vừa tắm xong, mái tóc còn hơi ẩm, gương mặt trắng hồng vì ngượng khiến đôi mắt cũng long lanh nước. Ánh mắt Mạc Vũ vô thức dừng trên đôi chân thon trắng lộ ra dưới quần ngủ ngắn, yết hầu hắn khẽ lăn một cái. Sau vài giây im lặng hiếm hoi, hắn dời mắt đi, giọng nói có chút khàn nhẹ:

“Tôi đang tìm tất cho em.”

Hạ Ninh lúc này chỉ muốn đào cái hố chui xuống. Cô thật sự không hiểu tại sao mọi chuyện lại biến thành thế này.

Mạc Vũ dường như cũng nhận ra bầu không khí giữa hai người có chút kỳ lạ, rồi hắn cố ý bỏ qua chuyện vừa rồi, tiếp tục nói:

“Vậy em tự lấy đi.”

“Không lấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Hạ Ninh em cứng đầu vừa thôi.”

“Không lấy.”

Cô cố tình đối đầu với hắn, Mạc Vũ nhìn cô chằm chằm, sau đó trực tiếp mở ngăn tủ thứ hai.

“…”

Lần này bên trong là áo lót đủ màu sắc không khí c.h.ế.t lặng hoàn toàn. Hạ Ninh đứng đờ tại chỗ vài giây rồi gần như phát điên đẩy hắn ra.

“Chú điên à, lục... Lục đồ của người ta lung tung!”

Mặt cô đỏ đến mức sắp bốc khói Mạc Vũ cũng hiếm khi mất tự nhiên như vậy.

Hắn lập tức đóng ngăn tủ lại, giữa hàng mày thoáng hiện vẻ lúng túng cực nhạt. Hạ Ninh xấu hổ đến mức muốn khóc luôn tại chỗ.

Cuối cùng cô chỉ có thể c.ắ.n môi, quay đầu mở ngăn kéo bên dưới lấy đại một đôi tất chân rồi ném mạnh vào người hắn, xong liền quay lại giường ngồi phịch xuống, dùng chăn quấn kín người mình như con nhím xù lông.

Mạc Vũ cúi đầu nhìn đôi tất bị ném vào n.g.ự.c mình vài giây. Khóe môi lạnh nhạt của hắn dường như hơi cong lên rất nhẹ. Sau đó hắn cầm tất đi tới trước mặt cô rồi ngồi xuống. Hạ Ninh còn chưa kịp phản ứng, cổ chân đã bị hắn nắm lấy.

Cô giật mình rụt chân lại theo phản xạ, giọng hắn rất thấp.

“Ngồi yên nào."

Bàn tay người đàn ông khô ráo mà nóng rực, dễ dàng bao lấy mắt cá chân mảnh mai của cô. Hạ Ninh cứng người nhìn hắn cúi đầu mang tất cho mình, trái tim bỗng đập loạn hoàn toàn mất khống chế. Từ nhỏ đến lớn Mạc Vũ vẫn luôn chăm sóc cô như vậy.

Lúc cô bệnh, hắn đút t.h.u.ố.c cho cô.

Lúc cô bị thương, hắn băng bó cho cô.

Thậm chí năm cô mười ba tuổi bị sốt cao còn ôm cô cả đêm không ngủ.

Chỉ tiếc là… Những dịu dàng ấy trước nay chưa từng là yêu, chỉ là người chú quan tâm đứa cháu gái mà hắn ta cảm thấy vừa ý nên cưng chiều.

Mang tất xong, Mạc Vũ lại đưa ly sữa nóng cho cô.

“Uống đi.”

Lần này Hạ Ninh không từ chối nữa. Cô cúi đầu uống vài ngụm, hơi nóng lan xuống dạ dày khiến cả người cũng ấm hơn đôi chút. Không khí trong phòng dần yên tĩnh lại. Rất lâu sau, Hạ Ninh mới nhỏ giọng hỏi:

“Sao chú không mặc kệ em đi, giống như... Giống như lúc ở bể bơi ấy."

Bàn tay đang cầm ly sữa của Mạc Vũ khẽ dừng lại.

Hạ Ninh cúi đầu, giọng nói rất nhỏ:

“Dù sao trong mắt chú… em cũng không quan trọng bằng cô ấy mà.”

Căn phòng yên lặng vài giây Mạc Vũ nhìn cô thật lâu rồi thấp giọng nói:

“Kỳ Ân không biết bơi.”

“…”

“Còn em…Tôi biết em sẽ tự lên bờ được.”

Hạ Ninh siết nhẹ ly sữa nóng trong tay, cô muốn mắng hắn nhưng không có lý do để thốt lời.

Lý do mà hắn bao biện thật sự rất hợp lý.

Hợp lý đến mức cô không tìm được cách phản bác.

Nhưng không hiểu vì sao, l.ồ.ng n.g.ự.c cô vẫn chua xót khó chịu. Có lẽ bởi vì thứ cô muốn… vốn không phải đáp án này. Cô muốn hắn chọn mình, muốn dù chỉ một lần thôi, người đầu tiên hắn lao về phía sẽ là cô.

Chỉ tiếc là điều đó mãi mãi không thể xảy ra Hạ Ninh im lặng không nói nữa.

Nhưng không thể phủ nhận rằng sau khi được hắn ép uống sữa nóng, mang tất chân rồi ngồi bên cạnh dỗ dành như vậy… cơn giận dỗi trong lòng cô quả thật đã vơi đi một chút. Ít

nhất vào khoảnh khắc này, cô lại có cảm giác mình vẫn là người được hắn đặt trong lòng. Cho dù chỉ là… một chút quan tâm nhỏ nhoi cũng đủ xoa dịu cô.