Mạc Vũ gần như lao tới đầu tiên không chút do dự, hắn trực tiếp nhảy xuống bể bơi. Nước lạnh tràn vào tai khiến đầu óc Hạ Ninh choáng váng vài giây. Nhưng cô biết bơi, rất nhanh đã ổn định lại cơ thể. Chỉ là ngay khi cô vừa ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Mạc Vũ bơi thẳng về phía Trần Kỳ Ân.
Hắn ôm lấy cô ta vào lòng.
“Kỳ Ân!”
Trần Kỳ Ân dường như bị sặc nước, sắc mặt tái nhợt yếu ớt tựa vào n.g.ự.c hắn, hai tay vô thức bám c.h.ặ.t lấy áo sơ mi của Mạc Vũ. Hạ Ninh lặng lẽ nhìn cảnh ấy nước từ mái tóc dài của cô nhỏ giọt xuống mặt hồ lạnh buốt.
Một khoảnh khắc đó, cô bỗng cảm thấy bản thân thật dư thừa. Rõ ràng người cùng rơi xuống nước là cô nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt Mạc Vũ chỉ nhìn về phía Trần Kỳ Ân.
Hạ Ninh bỗng bật cười rất khẽ nụ cười ấy nhàn nhạt, lại giống như thất vọng đã tích tụ đến cực điểm.
Cô tự mình bơi lên bờ người làm vội vàng chạy tới dùng khăn bông quấn quanh người cô.
“Tiểu thư, cô có sao không?” Hạ Ninh lắc đầu.
Môi cô tái nhợt vì lạnh, cả người ướt sũng vô cùng chật vật, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến lạ. Cô nhìn xuống bể bơi Mạc Vũ đã bế Trần Kỳ Ân lên bờ.
Người phụ nữ trong lòng hắn sắc mặt trắng bệch, yếu ớt ho khan vài tiếng, bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy áo hắn không buông.
Mạc Vũ cúi đầu hỏi gì đó với cô ta, giữa hàng mày hiện rõ vẻ lo lắng hiếm thấy. Hạ Ninh nhìn hắn rất lâu sau đó chậm rãi dời mắt đi.
Thì ra đến cuối cùng… người hắn lựa chọn vẫn sẽ luôn là Trần Kỳ Ân.
Mạc Vũ lúc này mới như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt lập tức tìm kiếm Hạ Ninh. Khi nhìn thấy cô đang đứng cách đó không xa, toàn thân ướt đẫm được người làm quấn khăn lại, đáy mắt hắn thoáng hiện lên tia biến sắc.
Hắn vừa định bước tới thì Trần Kỳ Ân bỗng níu c.h.ặ.t t.a.y áo hắn.
“A Vũ… Em khó chịu quá…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mạc Vũ khựng lại Trần Kỳ Ân tựa vào n.g.ự.c hắn, sắc mặt tái nhợt khiến người khác không thể bỏ mặc.
“Chúng ta về nhà được không?”
Không khí yên lặng vài giây cuối cùng, Mạc Vũ vẫn thấp giọng đáp:
“Ừ.”
Hạ Ninh đứng dưới ánh đèn nhìn hắn ôm Trần Kỳ Ân rời đi từ đầu đến cuối không hề quay đầu lại nhìn cô thêm lần nào nữa. Chiếc Bentley màu đen rất nhanh biến mất ngoài cổng lớn. Gió đêm thổi qua khiến cả người cô lạnh buốt.
“Tiểu thư, cô vào thay đồ trước nhé?”
Hạ Ninh im lặng vài giây rồi khẽ cười cô xoay người đi vào biệt thự. Chỉ là lần này, trong đôi mắt ấy dường như thứ ánh sáng cuối cùng cũng hoàn toàn vụn vỡ.
Sau khi trở về phòng, Hạ Ninh gần như lập tức vào phòng tắm. Nước nóng xối xuống từ đỉnh đầu nhưng vẫn không thể xua tan cảm giác lạnh buốt trong lòng cô. Trước mắt cô liên tục hiện lên cảnh tượng bên bể bơi vừa rồi Mạc Vũ không chút do dự bơi về phía Trần Kỳ Ân, ôm cô ta vào lòng đầy lo lắng, còn cô thì tự mình chật vật bò lên bờ, cảm giác chua xót khiến cô không nhịn được mà ôm mặt khóc oà lên như một đứa trẻ.
Hạ Ninh tắm rất lâu, đến khi đầu ngón tay cũng trắng bệch mới bước ra ngoài. Cô mặc bộ đồ ngủ ngắn tay màu kem ở nhà, mái tóc dài còn ướt nước, cả người cuộn tròn trong chăn trên giường. Cô không bật đèn lớn cả căn phòng chỉ còn ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ đầu giường, yên tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu.
Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
“Hạ Ninh.”
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên theo tiếng gọi ấy cơ thể cô khẽ cứng lại.
Là Mạc Vũ, hắn ta quay lại rồi.
Hạ Ninh kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ như không nghe thấy. Nhưng người ngoài cửa dường như không có ý định rời đi.
“Hạ Ninh, mở cửa cho chú.”
Tiếng gõ cửa tiếp tục vang lên, đều đặn mà kiên quyết. Hạ Ninh bị hắn làm phiền đến mức không chịu nổi, cuối cùng chỉ có thể bực bội ngồi bật dậy đi ra mở cửa. Cánh cửa vừa mở, Mạc Vũ đã đứng ngay bên ngoài.
Hắn đã thay quần áo khác, áo sơ mi đen đơn giản khiến khí chất càng thêm lạnh lùng trầm ổn. Trên tay hắn còn cầm một ly sữa nóng, hơi nóng nhàn nhạt bốc lên giữa hành lang yên tĩnh. Ánh mắt Mạc Vũ vừa chạm vào cô liền khẽ trầm xuống.
“Sao mặc ngắn thế này?”
Hạ Ninh cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ của mình. Áo tay ngắn, quần ngắn đến đầu gối, rất bình thường.
“Có vấn đề gì sao?” Cô tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt.
Mạc Vũ nhíu mày:
“Vừa ngâm nước lạnh xong còn mặc ngắn tay? Không biết giữ ấm cơ thể à?”
Hạ Ninh vốn đang giận hắn, nghe vậy càng thấy khó chịu.
“Em khỏe lắm, không c.h.ế.t được.”
Hắn ôm lấy cô ta vào lòng.
“Kỳ Ân!”
Trần Kỳ Ân dường như bị sặc nước, sắc mặt tái nhợt yếu ớt tựa vào n.g.ự.c hắn, hai tay vô thức bám c.h.ặ.t lấy áo sơ mi của Mạc Vũ. Hạ Ninh lặng lẽ nhìn cảnh ấy nước từ mái tóc dài của cô nhỏ giọt xuống mặt hồ lạnh buốt.
Một khoảnh khắc đó, cô bỗng cảm thấy bản thân thật dư thừa. Rõ ràng người cùng rơi xuống nước là cô nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt Mạc Vũ chỉ nhìn về phía Trần Kỳ Ân.
Hạ Ninh bỗng bật cười rất khẽ nụ cười ấy nhàn nhạt, lại giống như thất vọng đã tích tụ đến cực điểm.
Cô tự mình bơi lên bờ người làm vội vàng chạy tới dùng khăn bông quấn quanh người cô.
“Tiểu thư, cô có sao không?” Hạ Ninh lắc đầu.
Môi cô tái nhợt vì lạnh, cả người ướt sũng vô cùng chật vật, nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến lạ. Cô nhìn xuống bể bơi Mạc Vũ đã bế Trần Kỳ Ân lên bờ.
Người phụ nữ trong lòng hắn sắc mặt trắng bệch, yếu ớt ho khan vài tiếng, bàn tay vẫn nắm c.h.ặ.t lấy áo hắn không buông.
Mạc Vũ cúi đầu hỏi gì đó với cô ta, giữa hàng mày hiện rõ vẻ lo lắng hiếm thấy. Hạ Ninh nhìn hắn rất lâu sau đó chậm rãi dời mắt đi.
Thì ra đến cuối cùng… người hắn lựa chọn vẫn sẽ luôn là Trần Kỳ Ân.
Mạc Vũ lúc này mới như chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt lập tức tìm kiếm Hạ Ninh. Khi nhìn thấy cô đang đứng cách đó không xa, toàn thân ướt đẫm được người làm quấn khăn lại, đáy mắt hắn thoáng hiện lên tia biến sắc.
Hắn vừa định bước tới thì Trần Kỳ Ân bỗng níu c.h.ặ.t t.a.y áo hắn.
“A Vũ… Em khó chịu quá…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mạc Vũ khựng lại Trần Kỳ Ân tựa vào n.g.ự.c hắn, sắc mặt tái nhợt khiến người khác không thể bỏ mặc.
“Chúng ta về nhà được không?”
Không khí yên lặng vài giây cuối cùng, Mạc Vũ vẫn thấp giọng đáp:
“Ừ.”
Hạ Ninh đứng dưới ánh đèn nhìn hắn ôm Trần Kỳ Ân rời đi từ đầu đến cuối không hề quay đầu lại nhìn cô thêm lần nào nữa. Chiếc Bentley màu đen rất nhanh biến mất ngoài cổng lớn. Gió đêm thổi qua khiến cả người cô lạnh buốt.
“Tiểu thư, cô vào thay đồ trước nhé?”
Hạ Ninh im lặng vài giây rồi khẽ cười cô xoay người đi vào biệt thự. Chỉ là lần này, trong đôi mắt ấy dường như thứ ánh sáng cuối cùng cũng hoàn toàn vụn vỡ.
Sau khi trở về phòng, Hạ Ninh gần như lập tức vào phòng tắm. Nước nóng xối xuống từ đỉnh đầu nhưng vẫn không thể xua tan cảm giác lạnh buốt trong lòng cô. Trước mắt cô liên tục hiện lên cảnh tượng bên bể bơi vừa rồi Mạc Vũ không chút do dự bơi về phía Trần Kỳ Ân, ôm cô ta vào lòng đầy lo lắng, còn cô thì tự mình chật vật bò lên bờ, cảm giác chua xót khiến cô không nhịn được mà ôm mặt khóc oà lên như một đứa trẻ.
Hạ Ninh tắm rất lâu, đến khi đầu ngón tay cũng trắng bệch mới bước ra ngoài. Cô mặc bộ đồ ngủ ngắn tay màu kem ở nhà, mái tóc dài còn ướt nước, cả người cuộn tròn trong chăn trên giường. Cô không bật đèn lớn cả căn phòng chỉ còn ánh sáng vàng nhạt từ chiếc đèn ngủ đầu giường, yên tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu.
Đúng lúc ấy, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.
“Hạ Ninh.”
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên theo tiếng gọi ấy cơ thể cô khẽ cứng lại.
Là Mạc Vũ, hắn ta quay lại rồi.
Hạ Ninh kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ như không nghe thấy. Nhưng người ngoài cửa dường như không có ý định rời đi.
“Hạ Ninh, mở cửa cho chú.”
Tiếng gõ cửa tiếp tục vang lên, đều đặn mà kiên quyết. Hạ Ninh bị hắn làm phiền đến mức không chịu nổi, cuối cùng chỉ có thể bực bội ngồi bật dậy đi ra mở cửa. Cánh cửa vừa mở, Mạc Vũ đã đứng ngay bên ngoài.
Hắn đã thay quần áo khác, áo sơ mi đen đơn giản khiến khí chất càng thêm lạnh lùng trầm ổn. Trên tay hắn còn cầm một ly sữa nóng, hơi nóng nhàn nhạt bốc lên giữa hành lang yên tĩnh. Ánh mắt Mạc Vũ vừa chạm vào cô liền khẽ trầm xuống.
“Sao mặc ngắn thế này?”
Hạ Ninh cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ của mình. Áo tay ngắn, quần ngắn đến đầu gối, rất bình thường.
“Có vấn đề gì sao?” Cô tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt.
Mạc Vũ nhíu mày:
“Vừa ngâm nước lạnh xong còn mặc ngắn tay? Không biết giữ ấm cơ thể à?”
Hạ Ninh vốn đang giận hắn, nghe vậy càng thấy khó chịu.
“Em khỏe lắm, không c.h.ế.t được.”