Hạ Ninh Mạc Vũ

Chương 6: cùng ngã xuống

Mạc Vũ im lặng nhìn cô vài giây rồi thấp giọng:

“Trước nay tôi vẫn luôn quan tâm em như vậy.”

Hạ Ninh khẽ cười, lại là cái đạo lý trưởng bối đó, cô nghe tới mức chán ghét, cảm thấy ch.ói tai.

Hắn đứng trước mặt cô, giọng nói vẫn trầm ổn như mọi khi.

“Em lớn lên bên cạnh tôi, cha mẹ em thường xuyên bận rộn, rất nhiều chuyện đều là tôi chăm sóc em. Bây giờ chỉ vì có bạn trai rồi, ngay cả người chú này em cũng không muốn nhận nữa sao?”

Một câu nói vô cùng bình thường nhưng Hạ Ninh lại cảm thấy trái tim mình lạnh đi từng chút.

Người chú đối với Mạc Vũ cô và hắn chỉ là mối quan hệ chú - cháu. Hai chữ ấy giống như nhắc nhở cô rằng mọi đau khổ, mọi rung động của cô suốt nhiều năm qua đều chỉ là trò cười của một mình cô mà thôi.

Trong mắt hắn, cô mãi mãi chỉ là một đứa trẻ. Là cô bé hắn tiện tay chăm sóc khi rảnh rỗi.

Là cháu gái của bạn thân ngoài ra… chẳng còn ý nghĩa gì khác. Hạ Ninh siết c.h.ặ.t ngón tay đến trắng bệch, hồi lâu sau mới cười nhạt:

“Chú Mạc Vũ, em đã lớn rồi mà, cần gì chăm bẩm nữa, em cũng không cần chú chăm."

Nói xong, cô trực tiếp xoay người đi vào biệt thự. Bước chân cô đi rất nhanh, giống như chỉ cần chậm một chút thôi, nước mắt sẽ rơi xuống ngay trước mặt hắn. Mạc Vũ đứng nguyên dưới ánh đèn nhìn theo bóng lưng cô, giữa hàng mày khẽ nhíu lại.

Hắn không hiểu vì sao gần đây Hạ Ninh luôn dùng ánh mắt như vậy nhìn mình. Tủi thân, xa cách, còn có chút lạnh nhạt cố chấp. Giống như cô đang cố ép bản thân rời xa hắn.

Hai ngày sau, cha Hạ mở tiệc nhỏ tại nhà, mời vài người bạn thân đến dùng cơm. Trong đó có Mạc Vũ và Trần Kỳ Ân. Buổi tối, biệt thự nhà họ Hạ sáng rực ánh đèn. Người giúp việc bận rộn chuẩn bị đồ ăn trong phòng bếp, Hạ Ninh vốn không muốn xuống dưới nhà, nhưng bị mẹ gọi mãi cuối cùng vẫn miễn cưỡng thay quần áo đi xuống.

Cô mặc váy dài màu xanh nhạt, mái tóc đen xõa mềm sau lưng, gương mặt trắng trẻo sạch sẽ dưới ánh đèn khiến người khác khó lòng rời mắt. Trần Kỳ Ân nhìn thấy cô liền mỉm cười dịu dàng, khách sáo nói:

“Ninh Ninh hôm nay em thật xinh đẹp.”

“Cảm ơn ạ.”

Hạ Ninh đáp rất khách sáo cô vốn không ghét Trần Kỳ Ân. Thậm chí trước đây còn từng nghĩ, nếu người Mạc Vũ thích là một người dịu dàng như vậy… thì cũng không có gì lạ.

Nhưng càng nhìn thấy cô ta đứng cạnh hắn, lòng Hạ Ninh lại càng đau. Trong suốt bữa cơm, Mạc Vũ vẫn như mọi khi, lạnh nhạt ít nói. Nhưng sự chú ý của hắn đối với Hạ Ninh lại quá rõ ràng.

“Ninh Ninh, ăn rau, ăn cơm vào đừng chỉ uống nước lạnh.”

“Em dị ứng hải sản, đừng gắp cái đó.”

Giọng điệu hắn rất tự nhiên, giống như đã chăm sóc cô thành thói quen từ lâu.

Cha Hạ và mẹ Hạ đều không cảm thấy có gì bất thường, bởi vì từ nhỏ đến lớn Mạc Vũ vẫn luôn như vậy, nhưng Trần Kỳ Ân thì khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cô ta ngồi bên cạnh Mạc Vũ, nhìn người đàn ông trước nay luôn lạnh lùng ấy hết lần này tới lần khác chú ý đến một cô gái khác, đáy mắt dần hiện lên tia tối tăm rất nhạt. Phụ nữ vốn nhạy cảm hơn ai hết cô ta có thể cảm nhận được Hạ Ninh thích Mạc Vũ.

Mà càng đáng sợ hơn là… sự quan tâm của Mạc Vũ dành cho cô gái này rõ ràng đã vượt quá giới hạn bình thường. Cho dù chính hắn còn chưa nhận ra, bàn tay cô ta siết c.h.ặ.t bắp đùi, ánh mắt từ thiện cảm trở nên thâm sâu khó lường.

“Ninh Ninh và A Vũ thật sự rất thân thiết.” Trần Kỳ Ân bỗng cười nhẹ lên tiếng, giống như cố ý nhắc nhở.

Mẹ Hạ bật cười:

“Con bé gần như là do Mạc Vũ chăm lớn mà."

Cha Hạ cũng gật đầu:

“Lúc nhỏ Ninh Ninh quấn nó hơn cả chúng tôi. Tại cậu Vũ chiều chuộng nó, không đòi được cái này cái kia là chạy đi mách chú Vũ ngay đấy."

Hạ Ninh cúi đầu im lặng ăn cơm cô không muốn tiếp tục nghe những lời kiểu này nữa. Bởi vì càng nghe, cô càng cảm thấy tình cảm nhiều năm qua của mình giống như một chuyện nực cười.

Sau bữa tối, mọi người chuyển ra sân sau uống trà. Đêm đầu hạ gió rất mát, mặt nước bể bơi phản chiếu ánh đèn lấp lánh. Hạ Ninh cảm thấy ngột ngạt nên đi đến bên cạnh bể bơi hóng gió. Cô vừa cúi người chạm nhẹ mặt nước thì phía sau truyền đến giọng nói dịu dàng của Trần Kỳ Ân.

“Ninh Ninh.”

Hạ Ninh quay đầu lại Trần Kỳ Ân chậm rãi bước tới, trên môi vẫn là nụ cười ôn hòa ấy.

“Em hình như không thích chị lắm.”

Hạ Ninh khựng lại vài giây rồi lắc đầu:

“Không có đâu, cô Kỳ Ân nghĩ nhiều rồi.”

“Thật sao? Nhưng chị luôn cảm thấy… em có chút địch ý với chị.”

Gió đêm thổi qua khiến mặt nước khẽ gợn sóng. Hạ Ninh siết nhẹ ngón tay cô không biết nên trả lời thế nào.

Bởi vì cô thật sự không phải người rộng lượng đến mức có thể bình thản đối diện vị hôn thê của người mình yêu. Đúng lúc ấy, Trần Kỳ Ân bỗng nghiêng người như mất thăng bằng.

“A…”

Tiếng kêu khẽ vang lên ngay khoảnh khắc đó, cô ta bất ngờ đưa tay kéo mạnh Hạ Ninh theo mình.

“Tõm!”

Hai người đồng thời rơi xuống nước mặt nước b.ắ.n tung tóe giữa màn đêm yên tĩnh. Tiếng động quá lớn khiến tất cả mọi người lập tức hoảng hốt đứng bật dậy.

“Ninh Ninh!”

“Kỳ Ân!”