Minh Khoa ngồi trong quán cà phê nhỏ trên phố Trần Hưng Đạo, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trong đôi mắt anh. Nơi đây, những âm thanh rộn ràng của cuộc sống thành phố hòa quyện với mùi thơm của cà phê mới pha. Anh không thể ngừng suy nghĩ về Hạ Vy. Cô đang phải đối mặt với một thử thách lớn, và bất lực khi không thể bảo vệ cô khiến trái tim anh như bị đè nén.
Đức Huy, người đàn ông lạnh lùng và tàn nhẫn, đang như một cái bóng đen bao trùm lên cuộc đời Hạ Vy. Minh Khoa biết rằng chỉ có cách tìm hiểu kỹ về Đức Huy và những mối liên hệ của hắn trong xã hội, anh mới có thể giúp Hạ Vy vượt qua cơn bão này.
“Minh Khoa!” Giọng nói của Minh Anh vang lên, kéo anh khỏi dòng suy nghĩ. Cô bước vào quán, khuôn mặt rạng rỡ nhưng ánh mắt lại ngập tràn lo lắng.
“Có tin gì không?” Minh Khoa hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Em đã hỏi một số người trong ngành. Họ nói Đức Huy có mối quan hệ chặt chẽ với những người có quyền lực trong thành phố. Không dễ để đối đầu với hắn.” Minh Anh ngồi xuống, ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm.
“Nhưng chúng ta cần biết những điểm yếu của hắn,” Minh Khoa khẳng định, “Có thể sẽ có người sẵn lòng nói ra nếu biết Hạ Vy đang gặp rắc rối.”
Minh Anh gật đầu. “Em nghĩ chúng ta nên tìm gặp những người đã từng làm việc với hắn. Có thể họ sẽ không tiếc lời với Hạ Vy.”
“Đúng vậy,” Minh Khoa nói, lòng tràn đầy hy vọng. “Chúng ta có thể bắt đầu từ những công ty mà hắn đã từng hợp tác.”
Khi cuộc trò chuyện tiếp diễn, tâm trí Minh Khoa lại quay về với hình ảnh của Hạ Vy. Cô là một người mạnh mẽ, nhưng những áp lực từ Đức Huy đã khiến cô chao đảo. Anh muốn cô biết rằng không chỉ có mình cô phải chiến đấu.
“Minh Khoa, em thấy sao nếu chúng ta gặp Hạ Vy và cùng cô ấy lên kế hoạch?” Minh Anh đề xuất.
“Đúng. Chúng ta cần một chiến lược rõ ràng,” Minh Khoa nói, lòng đầy quyết tâm. “Để cô ấy không cảm thấy đơn độc.”
Cả hai quyết định rời quán cà phê và tìm đến căn hộ của Hạ Vy. Khi họ đến nơi, Minh Khoa cảm thấy hồi hộp. Anh gõ cửa, trái tim đập nhanh. Một lúc sau, Hạ Vy mở cửa, khuôn mặt cô hốc hác nhưng vẫn ánh lên sự kiên cường.
“Chào hai người,” Hạ Vy nói, cố gắng nở một nụ cười.
“Chúng ta cần nói chuyện,” Minh Khoa nghiêm túc. “Về Đức Huy.”
Hạ Vy gật đầu, ánh mắt cô trở nên nghiêm túc. “Em biết hắn không dễ đối phó. Nhưng em đã nhận được một cuộc gọi tối qua. Có một người muốn giúp em.”
“Người đó là ai?” Minh Khoa hỏi, cảm giác lo lắng dâng lên.
“Em không biết. Họ chỉ nói rằng có thông tin quan trọng về Đức Huy,” Hạ Vy đáp.“Em có gặp họ không?” Minh Khoa hỏi, cảm giác bất an tràn ngập.
“Em hẹn gặp ở một quán cà phê khác. Nhưng em không chắc có nên đi hay không,” Hạ Vy thở dài.
“Em không thể đơn độc trong chuyện này,” Minh Khoa nói, nắm chặt tay cô. “Chúng ta sẽ cùng nhau đi. Em không thể mạo hiểm.”
Hạ Vy nhìn vào mắt Minh Khoa, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh. “Nếu anh đi cùng, em sẽ cảm thấy an tâm hơn.”
“Chúng ta sẽ không để hắn kiểm soát em,” Minh Khoa khẳng định, quyết tâm trong từng câu chữ.
“Cảm ơn anh, Minh Khoa. Em biết rằng em không đơn độc,” Hạ Vy nói, ánh mắt cô sáng lên một chút.
Họ cùng nhau lên đường, tâm trạng mỗi người đều nặng nề nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Cuộc gặp gỡ ấy có thể là bước ngoặt định mệnh trong cuộc đời Hạ Vy. Minh Khoa không ngừng tự nhủ, dù có phải đối mặt với những điều tồi tệ nhất, anh cũng sẽ bảo vệ Hạ Vy bằng mọi giá.
Khi họ đến quán cà phê, bầu không khí trở nên căng thẳng. Minh Khoa nhìn xung quanh, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy người kia đã đến. Hạ Vy ngồi bên cạnh, tay cô nắm chặt, đôi mắt không rời khỏi cửa ra vào.
“Mình phải chuẩn bị tinh thần cho mọi khả năng,” Minh Khoa thì thầm, “Nếu người này thực sự có thông tin, họ có thể không dễ dàng tiết lộ.”
Hạ Vy gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn đầy lo lắng. Thời gian trôi qua, và cảm giác hồi hộp càng lúc càng tăng. Họ đã ở đây khá lâu, và Hạ Vy bắt đầu cảm thấy bối rối.
Bỗng dưng, cánh cửa quán cà phê mở ra, một người đàn ông trung niên bước vào. Áo khoác đen, vẻ ngoài lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như đang tìm kiếm ai đó. Hạ Vy và Minh Khoa ngay lập tức nhận ra, người mà họ đang chờ đợi đã đến.
Người đàn ông tiến về phía họ, ngồi xuống mà không nói lời nào. Không khí trở nên nặng nề. Minh Khoa cảm thấy như có một cơn gió lạnh lùa vào. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu, nhưng sự căng thẳng đã khiến họ cảm thấy như đang đứng bên bờ vực thẳm.
“Cảm ơn hai người đã đến. Tôi có thông tin mà Hạ Vy cần,” người đàn ông cất giọng, nhưng vẻ mặt không hề biểu lộ cảm xúc.
“Thông tin gì?” Hạ Vy hỏi, không thể kiềm chế sự hồi hộp.
“Về Đức Huy,” người đàn ông nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Hạ Vy. “Nhưng trước khi tôi nói, cần phải thỏa thuận một điều kiện.”
Minh Khoa và Hạ Vy nhìn nhau, lòng đầy lo lắng. Một cánh cửa mới vừa mở ra, nhưng liệu nó sẽ dẫn họ đến đâu?