Giữa Màn Đêm Thành Phố

Chương 8: Nụ Cười Chết Chóc

Hạ Vy đứng sững lại, lòng chùng xuống khi thấy Đức Huy ngồi trong chiếc xe sang trọng, ánh mắt anh ta lạnh lẽo như băng. Cô cảm nhận được áp lực từ sự hiện diện của hắn, nhưng trong tâm trí, cô không cho phép mình sợ hãi. “Có chuyện gì?” Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, mặc dù lòng đang dồn dập.

“Chúng ta cần nói chuyện,” Đức Huy nói, giọng điệu không thể hiện bất cứ sự thân thiện nào. “Cô không thể cứ mãi trốn chạy như vậy.”

“Trốn chạy? Tôi không phải là người chạy trốn,” Hạ Vy đáp lại, ngẩng cao đầu. Cô không muốn tỏ ra yếu đuối trước hắn. “Tôi chỉ đang làm việc của mình.”

“Việc của cô ư?” Hắn cười khẩy, ánh mắt sắc như dao. “Cô thực sự nghĩ rằng mình có thể viết nên sự thật mà không bị ảnh hưởng? Tất cả mọi thứ đều có giá của nó, Hạ Vy.”

Minh Khoa đứng bên cạnh, nắm chặt tay Hạ Vy, anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng tôi không có gì để nói với anh,” Minh Khoa lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng kiên quyết.

“Cậu nên biết rằng tôi không dễ dàng từ bỏ những gì mình muốn,” Đức Huy nhìn Minh Khoa, rồi chuyển hướng về Hạ Vy. “Cô sẽ không tìm ra bất cứ điều gì có lợi cho mình trong cuộc chiến này. Tôi có đủ quyền lực để khiến cô thất bại.”

Hạ Vy cảm thấy một cơn giận dâng lên trong lòng, nhưng cô không để nó bộc lộ ra ngoài. “Tôi sẽ không để anh thao túng cuộc đời tôi. Tôi sẽ tìm ra sự thật, bất kể giá nào.”

“Vậy thì tốt, hãy tự do theo đuổi giấc mơ của mình,” Đức Huy nói với giọng mỉa mai. “Nhưng đừng quên, tôi luôn ở đó, theo dõi từng bước đi của cô.”

Hắn khởi động xe, âm thanh động cơ vang lên như một lời cảnh báo. Hạ Vy nhìn theo chiếc xe lùi lại, cảm giác bất an vẫn vương vấn trong lòng. Minh Khoa quay sang, ánh mắt lo lắng. “Chúng ta không thể để hắn điều khiển chúng ta như vậy. Hạ Vy, em phải mạnh mẽ hơn.”

“Em biết,” Hạ Vy thở dài, cảm giác như mình đang đứng trước một ngọn núi cao. “Nhưng em không thể không lo lắng. Anh ta có quyền lực và ảnh hưởng. Liệu chúng ta có đủ sức mạnh để đối đầu không?”

“Chúng ta sẽ tìm cách. Hãy nhớ rằng em không đơn độc,” Minh Khoa khẳng định. “Chúng ta cần một kế hoạch. Phải tìm hiểu về những điểm yếu của hắn.”

Hạ Vy gật đầu, cảm thấy một chút an ủi từ lời nói của Minh Khoa. “Có lẽ em nên bắt đầu từ những người trong ngành, những ai đã từng làm việc với anh ta. Có thể họ sẽ biết điều gì đó.”“Đúng rồi. Em có thể liên hệ với những đồng nghiệp cũ hoặc các nguồn tin trong ngành. Hãy khai thác mọi thông tin có thể,” Minh Khoa gợi ý, ánh mắt anh trở nên sáng lên. “Chúng ta không thể để Đức Huy thao túng em.”

Hạ Vy cảm thấy có một ngọn lửa bùng lên trong lòng. Cô sẽ không để hắn thắng, không bao giờ. “Em sẽ làm điều đó. Em sẽ không lùi bước.”

Khi họ quay về nhà, bầu trời đã tối sầm, những ngôi sao lấp lánh như những giấc mơ chưa thành hiện thực. Hạ Vy cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ, và mỗi bước đi đều chứa đựng sự mạo hiểm. Cô quyết tâm không để Đức Huy kiểm soát cuộc đời mình, nhưng cũng không thể không chuẩn bị cho những cạm bẫy mà hắn sẽ giăng ra.

Cô ngồi xuống bàn làm việc, mở cuốn sổ tay và bắt đầu ghi chú. Từng ý tưởng, từng thông tin đều được cô ghi chép lại. Cô biết rằng đây là cuộc chiến không chỉ để bảo vệ sự nghiệp mà còn để khẳng định chính mình. Hạ Vy không thể để những lời nói của Đức Huy làm mình chùn bước.

Mặc dù đêm đã khuya, nhưng sự tập trung của Hạ Vy vẫn không suy giảm. Cô tự nhủ rằng mỗi giấc mơ đều xứng đáng được bảo vệ. Khi ánh đèn máy tính chiếu sáng khuôn mặt cô, Hạ Vy cảm thấy mình như một chiến binh, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ thử thách nào.

Bỗng dưng, điện thoại reo lên. Hạ Vy nhìn vào màn hình, một số điện thoại lạ. Cô nhấc máy, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Alo?”

“Chào Hạ Vy. Tôi có thông tin mà cô cần,” giọng nói bên kia lạnh lùng, nhưng mang đến cho cô một tia hy vọng. “Về Đức Huy.”

Tim Hạ Vy đập mạnh. “Ai đang nói vậy?”

“Chỉ cần biết rằng tôi có thể giúp cô, nhưng giá phải trả không hề rẻ.” Giọng nói ấy tiếp tục, như thể đang chơi đùa với sự tò mò của cô.

Hạ Vy nuốt nước bọt, cảm giác hồi hộp và lo lắng cùng lúc. Cô biết rằng đây có thể là một cơ hội, nhưng cũng là một cạm bẫy. “Tôi sẽ gặp anh ở đâu?”

“Chúng ta sẽ gặp nhau ở quán cà phê trên phố Trần Hưng Đạo, một giờ sau,” người kia nói, rồi cúp máy.

Hạ Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đen kịt như những bí mật đang chờ được khám phá. Cô không thể lùi bước. Cuộc chiến đã bắt đầu, và Hạ Vy quyết tâm chiến đấu bằng tất cả những gì mình có.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn