Giữa Màn Đêm Thành Phố

Chương 7: Sự Can Thiệp Của Đức Huy

Hạ Vy đứng bất động, đôi mắt dán chặt vào chiếc xe sang trọng với Đức Huy ngồi bên trong. Nụ cười tự mãn của anh ta khiến cô cảm thấy như bị châm chọc. Mọi thứ dường như ngừng lại, âm thanh của thành phố trở nên xa xôi, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

“Chào Hạ Vy,” Đức Huy lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo sự sắc lạnh. “Dạo này em vẫn khỏe chứ?”

Hạ Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi không muốn nói chuyện với anh,” cô đáp, giọng kiên quyết.

Đức Huy nhướn mày, dường như không hề bận tâm trước thái độ của cô. “Tại sao lại không? Chúng ta có rất nhiều điều cần trao đổi. Em biết đấy, sự nghiệp của em đang dần trở nên nổi bật.” Anh ta nhìn Minh Khoa, người đứng cạnh Hạ Vy. “Cả anh nữa, Minh Khoa. Có vẻ như hai người đang hợp tác rất ăn ý.”

Minh Khoa siết chặt tay Hạ Vy, ánh mắt không rời khỏi Đức Huy. “Chúng tôi không có gì để bàn với anh. Hãy biến đi.”

“Nóng vội quá đấy,” Đức Huy nói, nụ cười vẫn không rời khỏi môi. “Tôi chỉ muốn giúp đỡ Hạ Vy thôi. Em ấy cần một người dẫn dắt trong giới báo chí, và tôi có thể là người đó.” Anh ta nhìn thẳng vào mắt Hạ Vy, như muốn thuyết phục cô.

Hạ Vy cảm thấy một cơn giận dâng lên. “Tôi không cần sự giúp đỡ từ anh. Tôi có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.

“Em không biết mình đang nói gì đâu, Hạ Vy,” Đức Huy nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sự đe dọa. “Trong thế giới này, người ta không chỉ cần tài năng, mà còn cần biết cách khai thác nó. Nếu không, em sẽ mãi mãi chỉ là một nhà báo vô danh.”

Hạ Vy cảm thấy nhói lòng, nhưng cô không cho phép mình lùi bước. “Tôi không quan tâm đến danh tiếng. Tôi chỉ muốn viết nên sự thật.”

“Thật sự, em nghĩ mình có thể làm được điều đó một mình sao? Hãy cẩn thận, Hạ Vy. Những giấc mơ không phải lúc nào cũng đẹp như vẻ bề ngoài,” Đức Huy nói, đôi mắt anh ta ánh lên sự tính toán.

Hạ Vy quay đi, không muốn nghe thêm bất cứ điều gì từ anh ta. Minh Khoa cũng kéo cô về phía trước, nhưng Đức Huy không ngừng châm chọc. “Hãy nhớ rằng, khi em bước vào cuộc chiến này, em sẽ không chỉ phải đối mặt với tôi mà còn với cả những điều tồi tệ hơn nữa.”

Khi họ rời khỏi hiện trường, Hạ Vy cảm thấy như một tảng đá đè nặng lên ngực. “Minh Khoa, chúng ta phải làm gì đó. Anh ta không chỉ muốn chiếm lấy em mà còn muốn kiểm soát sự nghiệp của em,” cô nói, giọng có phần run rẩy.“Chúng ta sẽ tìm cách đối phó với anh ta. Đừng để những lời của hắn làm em nản lòng,” Minh Khoa nói, cố gắng trấn an cô. “Đức Huy không thể làm gì nếu chúng ta đứng vững.”

Hạ Vy gật đầu nhưng nỗi lo lắng vẫn không rời khỏi tâm trí. Cô biết rằng Đức Huy không chỉ là một doanh nhân thông minh, mà còn là một kẻ mưu mô. Anh ta sẽ không dễ dàng từ bỏ mục tiêu của mình.

Họ tìm một quán cà phê nhỏ bên đường, nơi có không khí ấm cúng và ánh đèn vàng dịu dàng. Hạ Vy ngồi xuống, mở cuốn sổ tay ra, nhưng những ý tưởng trong đầu cô dường như đã biến mất. Mọi thứ chỉ còn lại hình ảnh của Đức Huy và những lời đe dọa của anh ta.

“Em có nhớ những gì chúng ta đã lên kế hoạch không?” Minh Khoa hỏi, ánh mắt anh tràn đầy lo lắng. “Đức Huy đang tìm cách thao túng em. Chúng ta cần tìm hiểu thêm về hắn.”

“Em biết,” Hạ Vy thở dài. “Nhưng em không thể không lo lắng. Liệu mình có đủ sức mạnh để đối đầu với anh ta không?”

“Chúng ta sẽ làm được. Em không đơn độc,” Minh Khoa nắm chặt tay cô, ánh mắt kiên định. “Hãy tập trung vào những gì quan trọng. Chúng ta phải tìm ra điểm yếu của Đức Huy.”

Hạ Vy gật đầu, cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh. Nhưng trong sâu thẳm, một cảm giác bất an vẫn không ngừng quấy rầy cô. Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ là cho sự nghiệp mà còn cho chính cuộc đời mình.

Khi họ rời quán cà phê, bầu trời đã tối sầm, những vì sao lấp lánh như những giấc mơ chưa thành hiện thực. Hạ Vy cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ, và mỗi bước đi đều chứa đựng sự mạo hiểm. Cô không thể để Đức Huy thao túng cuộc đời mình, nhưng cũng không thể không chuẩn bị cho những cạm bẫy mà anh ta sẽ giăng ra.

Đi qua những con phố vắng, ánh đèn đường nhấp nháy như những ý nghĩ trong đầu cô. Cuộc chiến phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng Hạ Vy quyết tâm không để mình gục ngã. Cô sẽ tìm cách đứng vững và bảo vệ những giấc mơ của mình, cho dù điều đó có nghĩa là phải đối đầu với Đức Huy.

Bỗng nhiên, một chiếc xe khác dừng lại bên cạnh họ. Hạ Vy quay sang nhìn, và cảm giác lạnh lẽo lại ùa về khi thấy Đức Huy ngồi bên trong, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Chúng ta có chuyện cần bàn,” anh ta nói, nụ cười vẫn không rời khỏi môi.

Lần này, Hạ Vy biết rằng cuộc chiến đã chính thức bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn