Giữa Màn Đêm Thành Phố

Chương 10: Bão Tố Tình Cảm

Hạ Vy ngồi trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng dịu nhẹ chiếu xuống gương mặt mệt mỏi của cô. Minh Khoa đứng bên cửa, vẻ mặt anh nghiêm túc, như thể nỗi lo lắng đang quấn lấy từng suy nghĩ. Cả hai đã trải qua một ngày dài, và bây giờ, trước mắt họ là một núi vấn đề.

“Anh không hiểu tại sao em lại muốn gặp người đó,” Minh Khoa nói, giọng anh thấp và trầm. “Hắn ta không đáng tin cậy.”

“Nhưng có thể đây là cơ hội để em biết thêm về Đức Huy,” Hạ Vy đáp, giọng cô dứt khoát nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lo lắng. “Em không thể cứ ngồi yên một chỗ, phải không?”

“Em không đơn độc trong chuyện này,” Minh Khoa nhấn mạnh, tay anh nắm chặt lại. “Chúng ta có thể tìm hiểu theo cách khác, an toàn hơn.”

“Anh không hiểu.” Hạ Vy quay đi, nỗi bức bách trong lòng cô ngày càng lớn. “Em không thể sống trong nỗi sợ hãi. Em cần phải hành động.”

Cả hai im lặng, không khí trong phòng trở nên nặng nề. Minh Khoa nhìn Hạ Vy, nhận ra rằng cô đang phải gánh chịu áp lực lớn từ mọi phía. Anh bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô. “Hạ Vy, anh không muốn mất em.”

“Em cũng không muốn mất anh,” Hạ Vy thở dài, đôi mắt cô ươn ướt. “Nhưng em cũng không thể bỏ qua sự thật.”

“Cái giá phải trả cho sự thật có thể rất lớn,” Minh Khoa nói, giọng anh trầm xuống. “Đức Huy không phải là người mà chúng ta có thể dễ dàng đối phó.”

“Em sẽ không để hắn ta làm tổn thương em,” Hạ Vy kiên quyết. “Hãy tin em, Minh Khoa.”

Cửa phòng đột ngột mở ra, Minh Anh bước vào, khuôn mặt tươi tắn nhưng đôi mắt lại lấp lánh sự lo lắng. “Hai người đang làm gì vậy? Có chuyện gì không ổn?”

“Chúng ta đang bàn về cuộc gặp với người có thông tin về Đức Huy,” Minh Khoa trả lời, không giấu được sự bất an trong giọng nói.

“Đừng để điều đó làm khó dễ cho hai người,” Minh Anh nói, cố gắng tạo không khí tích cực. “Hạ Vy, anh nghĩ em nên cân nhắc kỹ lưỡng.”

Hạ Vy nhìn vào mắt Minh Anh, cảm thấy sự hỗ trợ từ bạn bè. “Em biết, nhưng em cần phải làm điều này.”“Vậy thì hãy để anh đi cùng em,” Minh Khoa nói, ánh mắt anh kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”

Hạ Vy không nói gì, chỉ gật đầu. Cô biết rằng dù có nhiều điều không chắc chắn phía trước, nhưng với Minh Khoa bên cạnh, cô cảm thấy mạnh mẽ hơn.

Thời gian trôi qua, cả ba người cùng nhau chuẩn bị cho cuộc gặp. Hạ Vy mặc một bộ đồ đơn giản nhưng trang nhã, còn Minh Khoa thì lịch lãm trong chiếc áo sơ mi trắng. Minh Anh giúp Hạ Vy chỉnh lại tóc, tạo cho cô vẻ tự tin hơn.

“Nhớ nhé, hãy giữ bình tĩnh,” Minh Anh dặn dò, ánh mắt cô đầy lo lắng. “Nếu có điều gì không ổn, hãy gọi cho mình ngay.”

“Cảm ơn, Minh Anh,” Hạ Vy nói, nụ cười nhẹ nhưng đầy ý nghĩa. “Em sẽ cố gắng.”

Khi họ đến quán cà phê, bầu không khí như bị kéo căng. Hạ Vy cảm nhận được sự hồi hộp trong từng nhịp đập của trái tim. Minh Khoa nắm tay cô, như muốn truyền cho cô chút sức mạnh.

“Chúng ta sẽ không để hắn ta chi phối,” Minh Khoa thì thầm, ánh mắt anh sắc bén như dao.

Họ ngồi xuống một góc khuất, khung cảnh xung quanh nhộn nhịp nhưng lòng mỗi người đều nặng trĩu. Một lúc sau, người đàn ông trung niên bước vào, vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt sắc bén như đang tìm kiếm ai đó. Hạ Vy nín thở, lòng cô như thắt lại.

“Xin lỗi đã để hai người đợi,” người đàn ông nói, giọng ông trầm và có phần uy quyền. “Tôi có thông tin quan trọng.”

“Thông tin về Đức Huy?” Hạ Vy hỏi, không thể kiềm chế sự hồi hộp.

“Đúng vậy,” ông ta đáp, ánh mắt không rời khỏi Hạ Vy. “Nhưng trước khi tôi nói, cần phải thỏa thuận một điều kiện.”

Minh Khoa và Hạ Vy nhìn nhau, lòng đầy lo lắng. Một cánh cửa mới vừa mở ra, nhưng liệu nó sẽ dẫn họ đến đâu?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn