Mã Gia Gia từng nói, đôi mắt của Chu Phó là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Hồ nước sâu thẳm trên thảo nguyên, ban ngày dập dềnh những vụn vàng rực rỡ, ban đêm có vô vàn vì sao rơi xuống.
Tĩnh lặng, ôn hòa, bao dung.
Một đôi mắt như vậy, cũng sẽ có lúc đen kịt đến dọa người, mặc cho d*c v*ng cuộn trào, không thèm che giấu, phát ra tín hiệu muốn nuốt chửng người ta.
“Chu Phó…” Tiếng gọi mỏng manh.
Mã Gia Gia nắm chặt vạt áo trước ngực Chu Phó, dường như muốn thu nhỏ từng tế bào trên cơ thể lại.
Cô bắt đầu run rẩy, lắc đầu, đẩy anh, muốn xoay người bỏ trốn.
Chu Phó kéo người lại.
Cô bị ôm chặt, đè xuống, không thể cử động, chỉ có thể yếu ớt bám lấy cánh tay anh. Cô muốn anh dừng lại, nhưng anh lại càng tiến tới mạnh mẽ hơn.
Dưới tốc độ đó, trái tim dường như đã bị ép đến mức không thể chịu đựng nổi nữa, trong một khoảnh khắc, Mã Gia Gia bị rút cạn toàn bộ sức lực, thế giới hoàn toàn trống rỗng.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt.
Chu Phó nắm lấy mắt cá chân Mã Gia Gia, cơ thể tr*n tr** áp xuống, Mã Gia Gia mở mắt ra, hơi sương vẫn chưa tan hết.
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mã Gia Gia từng nói, đôi mắt của Chu Phó là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Hồ nước sâu thẳm trên thảo nguyên, ban ngày dập dềnh những vụn vàng rực rỡ, ban đêm có vô vàn vì sao rơi xuống.
Tĩnh lặng, ôn hòa, bao dung.
Một đôi mắt như vậy, cũng sẽ có lúc đen kịt đến dọa người, mặc cho d*c v*ng cuộn trào, không thèm che giấu, phát ra tín hiệu muốn nuốt chửng người ta.
“Chu Phó…” Tiếng gọi mỏng manh.
Mã Gia Gia nắm chặt vạt áo trước ngực Chu Phó, dường như muốn thu nhỏ từng tế bào trên cơ thể lại.
Cô bắt đầu run rẩy, lắc đầu, đẩy anh, muốn xoay người bỏ trốn.
Chu Phó kéo người lại.
Cô bị ôm chặt, đè xuống, không thể cử động, chỉ có thể yếu ớt bám lấy cánh tay anh. Cô muốn anh dừng lại, nhưng anh lại càng tiến tới mạnh mẽ hơn.
Dưới tốc độ đó, trái tim dường như đã bị ép đến mức không thể chịu đựng nổi nữa, trong một khoảnh khắc, Mã Gia Gia bị rút cạn toàn bộ sức lực, thế giới hoàn toàn trống rỗng.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt.
Chu Phó nắm lấy mắt cá chân Mã Gia Gia, cơ thể tr*n tr** áp xuống, Mã Gia Gia mở mắt ra, hơi sương vẫn chưa tan hết.
Mã Gia Gia từng nói, đôi mắt của Chu Phó là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Hồ nước sâu thẳm trên thảo nguyên, ban ngày dập dềnh những vụn vàng rực rỡ, ban đêm có vô vàn vì sao rơi xuống.
Tĩnh lặng, ôn hòa, bao dung.
Một đôi mắt như vậy, cũng sẽ có lúc đen kịt đến dọa người, mặc cho d*c v*ng cuộn trào, không thèm che giấu, phát ra tín hiệu muốn nuốt chửng người ta.
“Chu Phó…” Tiếng gọi mỏng manh.
Mã Gia Gia nắm chặt vạt áo trước ngực Chu Phó, dường như muốn thu nhỏ từng tế bào trên cơ thể lại.
Cô bắt đầu run rẩy, lắc đầu, đẩy anh, muốn xoay người bỏ trốn.
Chu Phó kéo người lại.
Cô bị ôm chặt, đè xuống, không thể cử động, chỉ có thể yếu ớt bám lấy cánh tay anh. Cô muốn anh dừng lại, nhưng anh lại càng tiến tới mạnh mẽ hơn.
Dưới tốc độ đó, trái tim dường như đã bị ép đến mức không thể chịu đựng nổi nữa, trong một khoảnh khắc, Mã Gia Gia bị rút cạn toàn bộ sức lực, thế giới hoàn toàn trống rỗng.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt.
Chu Phó nắm lấy mắt cá chân Mã Gia Gia, cơ thể tr*n tr** áp xuống, Mã Gia Gia mở mắt ra, hơi sương vẫn chưa tan hết.
Mã Gia Gia từng nói, đôi mắt của Chu Phó là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Hồ nước sâu thẳm trên thảo nguyên, ban ngày dập dềnh những vụn vàng rực rỡ, ban đêm có vô vàn vì sao rơi xuống.
Tĩnh lặng, ôn hòa, bao dung.
Một đôi mắt như vậy, cũng sẽ có lúc đen kịt đến dọa người, mặc cho d*c v*ng cuộn trào, không thèm che giấu, phát ra tín hiệu muốn nuốt chửng người ta.
“Chu Phó…” Tiếng gọi mỏng manh.
Mã Gia Gia nắm chặt vạt áo trước ngực Chu Phó, dường như muốn thu nhỏ từng tế bào trên cơ thể lại.
Cô bắt đầu run rẩy, lắc đầu, đẩy anh, muốn xoay người bỏ trốn.
Chu Phó kéo người lại.
Cô bị ôm chặt, đè xuống, không thể cử động, chỉ có thể yếu ớt bám lấy cánh tay anh. Cô muốn anh dừng lại, nhưng anh lại càng tiến tới mạnh mẽ hơn.
Dưới tốc độ đó, trái tim dường như đã bị ép đến mức không thể chịu đựng nổi nữa, trong một khoảnh khắc, Mã Gia Gia bị rút cạn toàn bộ sức lực, thế giới hoàn toàn trống rỗng.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt.
Chu Phó nắm lấy mắt cá chân Mã Gia Gia, cơ thể tr*n tr** áp xuống, Mã Gia Gia mở mắt ra, hơi sương vẫn chưa tan hết.
Mã Gia Gia từng nói, đôi mắt của Chu Phó là hồ nước đẹp nhất mà cô từng thấy.
Hồ nước sâu thẳm trên thảo nguyên, ban ngày dập dềnh những vụn vàng rực rỡ, ban đêm có vô vàn vì sao rơi xuống.
Tĩnh lặng, ôn hòa, bao dung.
Một đôi mắt như vậy, cũng sẽ có lúc đen kịt đến dọa người, mặc cho d*c v*ng cuộn trào, không thèm che giấu, phát ra tín hiệu muốn nuốt chửng người ta.
“Chu Phó…” Tiếng gọi mỏng manh.
Mã Gia Gia nắm chặt vạt áo trước ngực Chu Phó, dường như muốn thu nhỏ từng tế bào trên cơ thể lại.
Cô bắt đầu run rẩy, lắc đầu, đẩy anh, muốn xoay người bỏ trốn.
Chu Phó kéo người lại.
Cô bị ôm chặt, đè xuống, không thể cử động, chỉ có thể yếu ớt bám lấy cánh tay anh. Cô muốn anh dừng lại, nhưng anh lại càng tiến tới mạnh mẽ hơn.
Dưới tốc độ đó, trái tim dường như đã bị ép đến mức không thể chịu đựng nổi nữa, trong một khoảnh khắc, Mã Gia Gia bị rút cạn toàn bộ sức lực, thế giới hoàn toàn trống rỗng.
Bên tai vang lên tiếng sột soạt.
Chu Phó nắm lấy mắt cá chân Mã Gia Gia, cơ thể tr*n tr** áp xuống, Mã Gia Gia mở mắt ra, hơi sương vẫn chưa tan hết.
Dưới lực đập cực mạnh của búa, lớp giáp sườn nặng nề của ‘Mã Bí Ẩn’ bị đập vỡ toang.
MC: “Đẹp mắt!”
MC bình luận: “Chúng ta có thể thấy, ‘Chiến Binh’ có chút khác biệt so với trước đây, đã thay đổi lớp giáp bảo vệ phía trước, cái xẻng thấp giúp gầm xe thấp hơn, chiếm ưu thế hơn khi đối đầu với các chiến giáp dạng bật nảy, lối đánh cũng khác biệt…”
Ngay lúc này, ‘Chiến Binh’ nhắm chuẩn thời cơ, húc vào sườn ‘Mã Bí Ẩn’, lật ngửa nó lên trong một đòn.
Người điều khiển ‘Mã Bí Ẩn’ gầm lên một tiếng giận dữ, điều khiển: “Rise!” (Đứng lên!)
Trên sân, cánh tay hất của ‘Mã Bí Ẩn’ đập mạnh xuống mặt đất, tiếng ‘rầm’ vang lên, đòn bẩy khổng lồ chống chặt xuống đất, cưỡng ép ‘bẩy’ thân mình đứng lên.
Người điều khiển ‘Mã Bí Ẩn’ nhìn về phía Mã Gia Gia: “Bring it on!” (Nhào vô!)
‘Mã Bí Ẩn’ tăng tốc tối đa lao về phía ‘Chiến Binh’, ‘Chiến Binh’ không thể né tránh, chỉ đành chọn cách đối đầu trực diện, khoảnh khắc va chạm, cánh tay hất của ‘Mã Bí Ẩn’ dội thẳng vào người ‘Chiến Binh’.
‘Chiến Binh’ bị hất bay như đạn pháo, lộn vài vòng trên không rồi đập mạnh xuống rìa sân đấu, lật nghiêng trên mặt đất.
‘Mã Bí Ẩn’ cũng chẳng khá hơn là bao, chỉ còn lại ba bánh xe, giáp sườn rách toạc gớm ghiếc, để lộ đường dây điện bên trong.
MC: “‘Mã Bí Ẩn’ đang đập nồi dìm thuyền liều mạng rồi! Bây giờ ‘Chiến Binh’ còn có thể đứng lên được không?”