Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 87

Mỹ, buổi tối, 10 giờ 20 phút.

Phòng họp ngập tràn mùi cà phê chua chát và mùi bột mực nóng của máy in.

Trợ lý gõ cửa, mọi người nhìn sang.

Chu Phó đứng dậy: “Mọi người tiếp tục đi.”

Chu Phó bước ra khỏi phòng họp.

Trợ lý: “Chu tổng, cô Mã giành chức vô địch rồi.”

Nói xong, trợ lý đưa cái máy tính bảng lên: “Đây là hiện trường trận đấu vừa truyền về.”

Chu Phó nhận lấy máy tính bảng, bước vào một phòng làm việc không người, bấm phát video.

Trận chiến cuối cùng hồi hộp gay cấn.

MC: “‘Mã Bí Ẩn’ đang đập nồi dìm thuyền liều mạng rồi! Bây giờ ‘Chiến Binh’ còn có thể đứng lên được không?”

Màn hình lớn tại hiện trường chiếu đến Mã Gia Gia, cô nhìn chằm chằm vào sân đấu, ánh mắt kiên định.

Chỉ thấy ‘Chiến Binh’ đang lật nghiêng không hề lật trở lại, mà tập trung toàn bộ động lực, dùng hình thái lật nghiêng tấn công về phía ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Mã Bí Ẩn’ cố gắng kéo giãn khoảng cách, nhưng chỉ còn lại ba bánh xe, đối mặt lại là một ‘Chiến Binh’ có kỹ năng di chuyển số một, rất nhanh đã không còn đường lui.

‘Chiến Binh’ dùng gầm xe làm vũ khí, đâm vào bánh xe của ‘Mã Bí Ẩn’ như một lưỡi dao sắc bén.

Một tiếng ma sát kim loại chói tai vang lên, bánh xe dẫn động cuối cùng của ‘Mã Bí Ẩn’ mất đi động lực, hoàn toàn tê liệt.

Mã Gia Gia với thế cục KO, đại diện cho nước ta giành lấy chức vô địch chung cuộc giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015.

Hiện trường bùng nổ — tiếng vỗ tay như sấm, tiếng reo hò như sóng biển.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Mỹ, buổi tối, 10 giờ 20 phút.

Phòng họp ngập tràn mùi cà phê chua chát và mùi bột mực nóng của máy in.

Trợ lý gõ cửa, mọi người nhìn sang.

Chu Phó đứng dậy: “Mọi người tiếp tục đi.”

Chu Phó bước ra khỏi phòng họp.

Trợ lý: “Chu tổng, cô Mã giành chức vô địch rồi.”

Nói xong, trợ lý đưa cái máy tính bảng lên: “Đây là hiện trường trận đấu vừa truyền về.”

Chu Phó nhận lấy máy tính bảng, bước vào một phòng làm việc không người, bấm phát video.

Trận chiến cuối cùng hồi hộp gay cấn.

MC: “‘Mã Bí Ẩn’ đang đập nồi dìm thuyền liều mạng rồi! Bây giờ ‘Chiến Binh’ còn có thể đứng lên được không?”

Màn hình lớn tại hiện trường chiếu đến Mã Gia Gia, cô nhìn chằm chằm vào sân đấu, ánh mắt kiên định.

Chỉ thấy ‘Chiến Binh’ đang lật nghiêng không hề lật trở lại, mà tập trung toàn bộ động lực, dùng hình thái lật nghiêng tấn công về phía ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Mã Bí Ẩn’ cố gắng kéo giãn khoảng cách, nhưng chỉ còn lại ba bánh xe, đối mặt lại là một ‘Chiến Binh’ có kỹ năng di chuyển số một, rất nhanh đã không còn đường lui.

‘Chiến Binh’ dùng gầm xe làm vũ khí, đâm vào bánh xe của ‘Mã Bí Ẩn’ như một lưỡi dao sắc bén.

Một tiếng ma sát kim loại chói tai vang lên, bánh xe dẫn động cuối cùng của ‘Mã Bí Ẩn’ mất đi động lực, hoàn toàn tê liệt.

Mã Gia Gia với thế cục KO, đại diện cho nước ta giành lấy chức vô địch chung cuộc giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015.

Hiện trường bùng nổ — tiếng vỗ tay như sấm, tiếng reo hò như sóng biển.

Mỹ, buổi tối, 10 giờ 20 phút.

Phòng họp ngập tràn mùi cà phê chua chát và mùi bột mực nóng của máy in.

Trợ lý gõ cửa, mọi người nhìn sang.

Chu Phó đứng dậy: “Mọi người tiếp tục đi.”

Chu Phó bước ra khỏi phòng họp.

Trợ lý: “Chu tổng, cô Mã giành chức vô địch rồi.”

Nói xong, trợ lý đưa cái máy tính bảng lên: “Đây là hiện trường trận đấu vừa truyền về.”

Chu Phó nhận lấy máy tính bảng, bước vào một phòng làm việc không người, bấm phát video.

Trận chiến cuối cùng hồi hộp gay cấn.

MC: “‘Mã Bí Ẩn’ đang đập nồi dìm thuyền liều mạng rồi! Bây giờ ‘Chiến Binh’ còn có thể đứng lên được không?”

Màn hình lớn tại hiện trường chiếu đến Mã Gia Gia, cô nhìn chằm chằm vào sân đấu, ánh mắt kiên định.

Chỉ thấy ‘Chiến Binh’ đang lật nghiêng không hề lật trở lại, mà tập trung toàn bộ động lực, dùng hình thái lật nghiêng tấn công về phía ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Mã Bí Ẩn’ cố gắng kéo giãn khoảng cách, nhưng chỉ còn lại ba bánh xe, đối mặt lại là một ‘Chiến Binh’ có kỹ năng di chuyển số một, rất nhanh đã không còn đường lui.

‘Chiến Binh’ dùng gầm xe làm vũ khí, đâm vào bánh xe của ‘Mã Bí Ẩn’ như một lưỡi dao sắc bén.

Một tiếng ma sát kim loại chói tai vang lên, bánh xe dẫn động cuối cùng của ‘Mã Bí Ẩn’ mất đi động lực, hoàn toàn tê liệt.

Mã Gia Gia với thế cục KO, đại diện cho nước ta giành lấy chức vô địch chung cuộc giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015.

Hiện trường bùng nổ — tiếng vỗ tay như sấm, tiếng reo hò như sóng biển.

Mỹ, buổi tối, 10 giờ 20 phút.

Phòng họp ngập tràn mùi cà phê chua chát và mùi bột mực nóng của máy in.

Trợ lý gõ cửa, mọi người nhìn sang.

Chu Phó đứng dậy: “Mọi người tiếp tục đi.”

Chu Phó bước ra khỏi phòng họp.

Trợ lý: “Chu tổng, cô Mã giành chức vô địch rồi.”

Nói xong, trợ lý đưa cái máy tính bảng lên: “Đây là hiện trường trận đấu vừa truyền về.”

Chu Phó nhận lấy máy tính bảng, bước vào một phòng làm việc không người, bấm phát video.

Trận chiến cuối cùng hồi hộp gay cấn.

MC: “‘Mã Bí Ẩn’ đang đập nồi dìm thuyền liều mạng rồi! Bây giờ ‘Chiến Binh’ còn có thể đứng lên được không?”

Màn hình lớn tại hiện trường chiếu đến Mã Gia Gia, cô nhìn chằm chằm vào sân đấu, ánh mắt kiên định.

Chỉ thấy ‘Chiến Binh’ đang lật nghiêng không hề lật trở lại, mà tập trung toàn bộ động lực, dùng hình thái lật nghiêng tấn công về phía ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Mã Bí Ẩn’ cố gắng kéo giãn khoảng cách, nhưng chỉ còn lại ba bánh xe, đối mặt lại là một ‘Chiến Binh’ có kỹ năng di chuyển số một, rất nhanh đã không còn đường lui.

‘Chiến Binh’ dùng gầm xe làm vũ khí, đâm vào bánh xe của ‘Mã Bí Ẩn’ như một lưỡi dao sắc bén.

Một tiếng ma sát kim loại chói tai vang lên, bánh xe dẫn động cuối cùng của ‘Mã Bí Ẩn’ mất đi động lực, hoàn toàn tê liệt.

Mã Gia Gia với thế cục KO, đại diện cho nước ta giành lấy chức vô địch chung cuộc giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015.

Hiện trường bùng nổ — tiếng vỗ tay như sấm, tiếng reo hò như sóng biển.

Mỹ, buổi tối, 10 giờ 20 phút.

Phòng họp ngập tràn mùi cà phê chua chát và mùi bột mực nóng của máy in.

Trợ lý gõ cửa, mọi người nhìn sang.

Chu Phó đứng dậy: “Mọi người tiếp tục đi.”

Chu Phó bước ra khỏi phòng họp.

Trợ lý: “Chu tổng, cô Mã giành chức vô địch rồi.”

Nói xong, trợ lý đưa cái máy tính bảng lên: “Đây là hiện trường trận đấu vừa truyền về.”

Chu Phó nhận lấy máy tính bảng, bước vào một phòng làm việc không người, bấm phát video.

Trận chiến cuối cùng hồi hộp gay cấn.

MC: “‘Mã Bí Ẩn’ đang đập nồi dìm thuyền liều mạng rồi! Bây giờ ‘Chiến Binh’ còn có thể đứng lên được không?”

Màn hình lớn tại hiện trường chiếu đến Mã Gia Gia, cô nhìn chằm chằm vào sân đấu, ánh mắt kiên định.

Chỉ thấy ‘Chiến Binh’ đang lật nghiêng không hề lật trở lại, mà tập trung toàn bộ động lực, dùng hình thái lật nghiêng tấn công về phía ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Mã Bí Ẩn’ cố gắng kéo giãn khoảng cách, nhưng chỉ còn lại ba bánh xe, đối mặt lại là một ‘Chiến Binh’ có kỹ năng di chuyển số một, rất nhanh đã không còn đường lui.

‘Chiến Binh’ dùng gầm xe làm vũ khí, đâm vào bánh xe của ‘Mã Bí Ẩn’ như một lưỡi dao sắc bén.

Một tiếng ma sát kim loại chói tai vang lên, bánh xe dẫn động cuối cùng của ‘Mã Bí Ẩn’ mất đi động lực, hoàn toàn tê liệt.

Mã Gia Gia với thế cục KO, đại diện cho nước ta giành lấy chức vô địch chung cuộc giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015.

Hiện trường bùng nổ — tiếng vỗ tay như sấm, tiếng reo hò như sóng biển.

Cậu trai rõ ràng cũng sững sờ.

Bầu không khí kỳ quái, giằng co hai giây.

Cậu trai nhe răng cười một cái: “Chị dâu, anh trai em đâu?”

Chị dâu?

Anh trai?

Mã Gia Gia: “Vu Giản?”

Vu Giản chầm chậm gật đầu: “Vâng, em là Vu Giản, chị biết em đúng không?”

Mã Gia Gia: “Biết, Chu Phó từng kể với chị.”

Vu Giản lại gật đầu: “Anh trai em cũng kể về chị với em.”

Mã Gia Gia cười ngượng: “Trùng hợp thật đấy.”

Vu Giản cười ha ha hai tiếng, bầu không khí bỗng dưng càng trở nên gượng gạo hơn. Vu Giản liếc mắt nhìn vào trong nhà, hỏi với giọng điệu tròn vành rõ chữ:

“Chị dâu, người anh cả thân yêu của em đâu?”

Mã Gia Gia: “Chu Phó sang Mỹ giải quyết vụ kiện rồi, em không biết sao?”

Vu Giản tiếp tục nhe răng cười, vừa cứng nhắc lại vừa buồn cười: “Không biết mà!”

Mã Gia Gia: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn