Cùng với sự khép lại của vòng bán kết, giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 đã tìm ra top 3, lần lượt là ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’.
Vòng chung kết áp dụng thể thức đấu vòng tròn một lượt, kết quả bốc thăm: trận thứ nhất, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Nhi Đồng Năm Vạch’, ‘Mã Bí Ẩn’ được miễn thi đấu.
‘Chiến Binh’ giành chiến thắng ở trận thứ nhất.
Trận thứ hai, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’ được miễn thi đấu.
‘Mã Bí Ẩn’ giành chiến thắng ở trận thứ hai. Đến đây, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ trở thành Á quân 2 của mùa giải năm nay (vị trí thứ 3).
Trận thứ ba cũng là trận tranh chức vô địch và á quân của mùa giải này, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, thời gian thi đấu được sắp xếp sau Tết Dương lịch.
Về phía trường học, đã đến cuối kỳ, Mã Gia Gia có hai bài thi bắt buộc, do đang thi đấu ở tỉnh khác nên có thể làm đơn xin thi hoãn. Đồng thời, lớp trưởng tổ chức một buổi liên hoan trong nhóm lớp, hy vọng mọi người cố gắng tham gia, vì học kỳ sau sẽ không còn môn học nào nữa, mỗi người đều có dự định riêng, buổi liên hoan này có lẽ là lần cuối cùng rồi.
Thế là, Mã Gia Gia quyết định về Thành Đô một chuyến.
Về tổng cộng bốn ngày, phải đi gặp thầy cô, đi gặp bạn bè, phải thi, phải dự liên hoan, Mã Gia Gia bận rộn như một con quay nhỏ, nhưng lại vô cùng vui vẻ.
Hôm liên hoan, Mã Gia Gia và các bạn cùng lớp chơi đến rất khuya, liên hoan kết thúc, Mã Gia Gia cùng Triệu Đình Di về nhà.
Triệu Đình Di là người bản địa, gia đình đơn thân, trước kia vào cuối tuần, Mã Gia Gia thường đến nhà Triệu Đình Di ăn chực, thỉnh thoảng cũng sẽ ngủ lại.
Lúc đến nhà Triệu Đình Di đã gần rạng sáng.
Vì Triệu Đình Di có uống rượu, sợ đánh thức mẹ đại nhân dậy rồi bị mắng nên sau khi vào cửa, đến đèn cũng không dám bật, hai người cầm đèn pin điện thoại, rón rén, cứ như làm trộm vậy. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, trong đêm khuya tĩnh mịt nghe đinh tai nhức óc. Điện thoại lập tức biến thành củ khoai lang nóng bỏng tay, Mã Gia Gia hoảng hốt nhấn vào màn hình từ chối cuộc gọi.
Là Chu Phó gọi tới.
Chưa đầy hai giây, tiếng chuông lại vang lên, Chu Phó lại gọi tới.
Cùng lúc đó, đèn trong phòng sáng lên.
Chưa thấy người đã nghe tiếng. Một giọng Thành Đô lanh lảnh: “Mấy giờ rồi hả? Mới chịu về nhà? Mẹ ngủ được hai giấc rồi đấy! Con còn biết đường về nhà hả? Hả? Triệu Đình Di! Hôm nay mẹ thật sự phải đánh cho cô một trận…”
Mẹ Triệu Đình Di mặc bộ đồ ngủ bằng lông san hô mùa đông bước ra, Triệu Đình Di vội vàng kéo Mã Gia Gia ra làm bia đỡ đạn.
Đèn phòng khách sáng lên.
Mã Gia Gia cười: “Cháu chào dì.”
Mẹ Triệu Đình Di sững lại một chút, lập tức đổi sắc mặt: “Gia Gia đấy à! Lâu lắm rồi dì chưa gặp cháu, không phải cháu đang đi thi đấu ở Nam Kinh sao?”
Mã Gia Gia: “Cháu về thi học kỳ ạ, hôm nay lớp liên hoan, hơi muộn nên cháu đến nhà bạn ngủ nhờ.”
Mẹ Triệu Đình Di không tiện la mắng nữa: “Vậy mau đi ngủ đi, trễ thế này rồi.”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Cùng với sự khép lại của vòng bán kết, giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 đã tìm ra top 3, lần lượt là ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’.
Vòng chung kết áp dụng thể thức đấu vòng tròn một lượt, kết quả bốc thăm: trận thứ nhất, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Nhi Đồng Năm Vạch’, ‘Mã Bí Ẩn’ được miễn thi đấu.
‘Chiến Binh’ giành chiến thắng ở trận thứ nhất.
Trận thứ hai, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’ được miễn thi đấu.
‘Mã Bí Ẩn’ giành chiến thắng ở trận thứ hai. Đến đây, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ trở thành Á quân 2 của mùa giải năm nay (vị trí thứ 3).
Trận thứ ba cũng là trận tranh chức vô địch và á quân của mùa giải này, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, thời gian thi đấu được sắp xếp sau Tết Dương lịch.
Về phía trường học, đã đến cuối kỳ, Mã Gia Gia có hai bài thi bắt buộc, do đang thi đấu ở tỉnh khác nên có thể làm đơn xin thi hoãn. Đồng thời, lớp trưởng tổ chức một buổi liên hoan trong nhóm lớp, hy vọng mọi người cố gắng tham gia, vì học kỳ sau sẽ không còn môn học nào nữa, mỗi người đều có dự định riêng, buổi liên hoan này có lẽ là lần cuối cùng rồi.
Thế là, Mã Gia Gia quyết định về Thành Đô một chuyến.
Về tổng cộng bốn ngày, phải đi gặp thầy cô, đi gặp bạn bè, phải thi, phải dự liên hoan, Mã Gia Gia bận rộn như một con quay nhỏ, nhưng lại vô cùng vui vẻ.
Hôm liên hoan, Mã Gia Gia và các bạn cùng lớp chơi đến rất khuya, liên hoan kết thúc, Mã Gia Gia cùng Triệu Đình Di về nhà.
Triệu Đình Di là người bản địa, gia đình đơn thân, trước kia vào cuối tuần, Mã Gia Gia thường đến nhà Triệu Đình Di ăn chực, thỉnh thoảng cũng sẽ ngủ lại.
Lúc đến nhà Triệu Đình Di đã gần rạng sáng.
Vì Triệu Đình Di có uống rượu, sợ đánh thức mẹ đại nhân dậy rồi bị mắng nên sau khi vào cửa, đến đèn cũng không dám bật, hai người cầm đèn pin điện thoại, rón rén, cứ như làm trộm vậy. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, trong đêm khuya tĩnh mịt nghe đinh tai nhức óc. Điện thoại lập tức biến thành củ khoai lang nóng bỏng tay, Mã Gia Gia hoảng hốt nhấn vào màn hình từ chối cuộc gọi.
Là Chu Phó gọi tới.
Chưa đầy hai giây, tiếng chuông lại vang lên, Chu Phó lại gọi tới.
Cùng lúc đó, đèn trong phòng sáng lên.
Chưa thấy người đã nghe tiếng. Một giọng Thành Đô lanh lảnh: “Mấy giờ rồi hả? Mới chịu về nhà? Mẹ ngủ được hai giấc rồi đấy! Con còn biết đường về nhà hả? Hả? Triệu Đình Di! Hôm nay mẹ thật sự phải đánh cho cô một trận…”
Mẹ Triệu Đình Di mặc bộ đồ ngủ bằng lông san hô mùa đông bước ra, Triệu Đình Di vội vàng kéo Mã Gia Gia ra làm bia đỡ đạn.
Đèn phòng khách sáng lên.
Mã Gia Gia cười: “Cháu chào dì.”
Mẹ Triệu Đình Di sững lại một chút, lập tức đổi sắc mặt: “Gia Gia đấy à! Lâu lắm rồi dì chưa gặp cháu, không phải cháu đang đi thi đấu ở Nam Kinh sao?”
Mã Gia Gia: “Cháu về thi học kỳ ạ, hôm nay lớp liên hoan, hơi muộn nên cháu đến nhà bạn ngủ nhờ.”
Mẹ Triệu Đình Di không tiện la mắng nữa: “Vậy mau đi ngủ đi, trễ thế này rồi.”
Cùng với sự khép lại của vòng bán kết, giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 đã tìm ra top 3, lần lượt là ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’.
Vòng chung kết áp dụng thể thức đấu vòng tròn một lượt, kết quả bốc thăm: trận thứ nhất, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Nhi Đồng Năm Vạch’, ‘Mã Bí Ẩn’ được miễn thi đấu.
‘Chiến Binh’ giành chiến thắng ở trận thứ nhất.
Trận thứ hai, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’ được miễn thi đấu.
‘Mã Bí Ẩn’ giành chiến thắng ở trận thứ hai. Đến đây, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ trở thành Á quân 2 của mùa giải năm nay (vị trí thứ 3).
Trận thứ ba cũng là trận tranh chức vô địch và á quân của mùa giải này, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, thời gian thi đấu được sắp xếp sau Tết Dương lịch.
Về phía trường học, đã đến cuối kỳ, Mã Gia Gia có hai bài thi bắt buộc, do đang thi đấu ở tỉnh khác nên có thể làm đơn xin thi hoãn. Đồng thời, lớp trưởng tổ chức một buổi liên hoan trong nhóm lớp, hy vọng mọi người cố gắng tham gia, vì học kỳ sau sẽ không còn môn học nào nữa, mỗi người đều có dự định riêng, buổi liên hoan này có lẽ là lần cuối cùng rồi.
Thế là, Mã Gia Gia quyết định về Thành Đô một chuyến.
Về tổng cộng bốn ngày, phải đi gặp thầy cô, đi gặp bạn bè, phải thi, phải dự liên hoan, Mã Gia Gia bận rộn như một con quay nhỏ, nhưng lại vô cùng vui vẻ.
Hôm liên hoan, Mã Gia Gia và các bạn cùng lớp chơi đến rất khuya, liên hoan kết thúc, Mã Gia Gia cùng Triệu Đình Di về nhà.
Triệu Đình Di là người bản địa, gia đình đơn thân, trước kia vào cuối tuần, Mã Gia Gia thường đến nhà Triệu Đình Di ăn chực, thỉnh thoảng cũng sẽ ngủ lại.
Lúc đến nhà Triệu Đình Di đã gần rạng sáng.
Vì Triệu Đình Di có uống rượu, sợ đánh thức mẹ đại nhân dậy rồi bị mắng nên sau khi vào cửa, đến đèn cũng không dám bật, hai người cầm đèn pin điện thoại, rón rén, cứ như làm trộm vậy. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, trong đêm khuya tĩnh mịt nghe đinh tai nhức óc. Điện thoại lập tức biến thành củ khoai lang nóng bỏng tay, Mã Gia Gia hoảng hốt nhấn vào màn hình từ chối cuộc gọi.
Là Chu Phó gọi tới.
Chưa đầy hai giây, tiếng chuông lại vang lên, Chu Phó lại gọi tới.
Cùng lúc đó, đèn trong phòng sáng lên.
Chưa thấy người đã nghe tiếng. Một giọng Thành Đô lanh lảnh: “Mấy giờ rồi hả? Mới chịu về nhà? Mẹ ngủ được hai giấc rồi đấy! Con còn biết đường về nhà hả? Hả? Triệu Đình Di! Hôm nay mẹ thật sự phải đánh cho cô một trận…”
Mẹ Triệu Đình Di mặc bộ đồ ngủ bằng lông san hô mùa đông bước ra, Triệu Đình Di vội vàng kéo Mã Gia Gia ra làm bia đỡ đạn.
Đèn phòng khách sáng lên.
Mã Gia Gia cười: “Cháu chào dì.”
Mẹ Triệu Đình Di sững lại một chút, lập tức đổi sắc mặt: “Gia Gia đấy à! Lâu lắm rồi dì chưa gặp cháu, không phải cháu đang đi thi đấu ở Nam Kinh sao?”
Mã Gia Gia: “Cháu về thi học kỳ ạ, hôm nay lớp liên hoan, hơi muộn nên cháu đến nhà bạn ngủ nhờ.”
Mẹ Triệu Đình Di không tiện la mắng nữa: “Vậy mau đi ngủ đi, trễ thế này rồi.”
Cùng với sự khép lại của vòng bán kết, giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 đã tìm ra top 3, lần lượt là ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’.
Vòng chung kết áp dụng thể thức đấu vòng tròn một lượt, kết quả bốc thăm: trận thứ nhất, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Nhi Đồng Năm Vạch’, ‘Mã Bí Ẩn’ được miễn thi đấu.
‘Chiến Binh’ giành chiến thắng ở trận thứ nhất.
Trận thứ hai, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’ được miễn thi đấu.
‘Mã Bí Ẩn’ giành chiến thắng ở trận thứ hai. Đến đây, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ trở thành Á quân 2 của mùa giải năm nay (vị trí thứ 3).
Trận thứ ba cũng là trận tranh chức vô địch và á quân của mùa giải này, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, thời gian thi đấu được sắp xếp sau Tết Dương lịch.
Về phía trường học, đã đến cuối kỳ, Mã Gia Gia có hai bài thi bắt buộc, do đang thi đấu ở tỉnh khác nên có thể làm đơn xin thi hoãn. Đồng thời, lớp trưởng tổ chức một buổi liên hoan trong nhóm lớp, hy vọng mọi người cố gắng tham gia, vì học kỳ sau sẽ không còn môn học nào nữa, mỗi người đều có dự định riêng, buổi liên hoan này có lẽ là lần cuối cùng rồi.
Thế là, Mã Gia Gia quyết định về Thành Đô một chuyến.
Về tổng cộng bốn ngày, phải đi gặp thầy cô, đi gặp bạn bè, phải thi, phải dự liên hoan, Mã Gia Gia bận rộn như một con quay nhỏ, nhưng lại vô cùng vui vẻ.
Hôm liên hoan, Mã Gia Gia và các bạn cùng lớp chơi đến rất khuya, liên hoan kết thúc, Mã Gia Gia cùng Triệu Đình Di về nhà.
Triệu Đình Di là người bản địa, gia đình đơn thân, trước kia vào cuối tuần, Mã Gia Gia thường đến nhà Triệu Đình Di ăn chực, thỉnh thoảng cũng sẽ ngủ lại.
Lúc đến nhà Triệu Đình Di đã gần rạng sáng.
Vì Triệu Đình Di có uống rượu, sợ đánh thức mẹ đại nhân dậy rồi bị mắng nên sau khi vào cửa, đến đèn cũng không dám bật, hai người cầm đèn pin điện thoại, rón rén, cứ như làm trộm vậy. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, trong đêm khuya tĩnh mịt nghe đinh tai nhức óc. Điện thoại lập tức biến thành củ khoai lang nóng bỏng tay, Mã Gia Gia hoảng hốt nhấn vào màn hình từ chối cuộc gọi.
Là Chu Phó gọi tới.
Chưa đầy hai giây, tiếng chuông lại vang lên, Chu Phó lại gọi tới.
Cùng lúc đó, đèn trong phòng sáng lên.
Chưa thấy người đã nghe tiếng. Một giọng Thành Đô lanh lảnh: “Mấy giờ rồi hả? Mới chịu về nhà? Mẹ ngủ được hai giấc rồi đấy! Con còn biết đường về nhà hả? Hả? Triệu Đình Di! Hôm nay mẹ thật sự phải đánh cho cô một trận…”
Mẹ Triệu Đình Di mặc bộ đồ ngủ bằng lông san hô mùa đông bước ra, Triệu Đình Di vội vàng kéo Mã Gia Gia ra làm bia đỡ đạn.
Đèn phòng khách sáng lên.
Mã Gia Gia cười: “Cháu chào dì.”
Mẹ Triệu Đình Di sững lại một chút, lập tức đổi sắc mặt: “Gia Gia đấy à! Lâu lắm rồi dì chưa gặp cháu, không phải cháu đang đi thi đấu ở Nam Kinh sao?”
Mã Gia Gia: “Cháu về thi học kỳ ạ, hôm nay lớp liên hoan, hơi muộn nên cháu đến nhà bạn ngủ nhờ.”
Mẹ Triệu Đình Di không tiện la mắng nữa: “Vậy mau đi ngủ đi, trễ thế này rồi.”
Cùng với sự khép lại của vòng bán kết, giải đấu Robot Chiến đấu Sinh viên Quốc tế 2015 đã tìm ra top 3, lần lượt là ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’.
Vòng chung kết áp dụng thể thức đấu vòng tròn một lượt, kết quả bốc thăm: trận thứ nhất, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Nhi Đồng Năm Vạch’, ‘Mã Bí Ẩn’ được miễn thi đấu.
‘Chiến Binh’ giành chiến thắng ở trận thứ nhất.
Trận thứ hai, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, ‘Chiến Binh’ được miễn thi đấu.
‘Mã Bí Ẩn’ giành chiến thắng ở trận thứ hai. Đến đây, ‘Nhi Đồng Năm Vạch’ trở thành Á quân 2 của mùa giải năm nay (vị trí thứ 3).
Trận thứ ba cũng là trận tranh chức vô địch và á quân của mùa giải này, ‘Chiến Binh’ đối đầu ‘Mã Bí Ẩn’, thời gian thi đấu được sắp xếp sau Tết Dương lịch.
Về phía trường học, đã đến cuối kỳ, Mã Gia Gia có hai bài thi bắt buộc, do đang thi đấu ở tỉnh khác nên có thể làm đơn xin thi hoãn. Đồng thời, lớp trưởng tổ chức một buổi liên hoan trong nhóm lớp, hy vọng mọi người cố gắng tham gia, vì học kỳ sau sẽ không còn môn học nào nữa, mỗi người đều có dự định riêng, buổi liên hoan này có lẽ là lần cuối cùng rồi.
Thế là, Mã Gia Gia quyết định về Thành Đô một chuyến.
Về tổng cộng bốn ngày, phải đi gặp thầy cô, đi gặp bạn bè, phải thi, phải dự liên hoan, Mã Gia Gia bận rộn như một con quay nhỏ, nhưng lại vô cùng vui vẻ.
Hôm liên hoan, Mã Gia Gia và các bạn cùng lớp chơi đến rất khuya, liên hoan kết thúc, Mã Gia Gia cùng Triệu Đình Di về nhà.
Triệu Đình Di là người bản địa, gia đình đơn thân, trước kia vào cuối tuần, Mã Gia Gia thường đến nhà Triệu Đình Di ăn chực, thỉnh thoảng cũng sẽ ngủ lại.
Lúc đến nhà Triệu Đình Di đã gần rạng sáng.
Vì Triệu Đình Di có uống rượu, sợ đánh thức mẹ đại nhân dậy rồi bị mắng nên sau khi vào cửa, đến đèn cũng không dám bật, hai người cầm đèn pin điện thoại, rón rén, cứ như làm trộm vậy. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, trong đêm khuya tĩnh mịt nghe đinh tai nhức óc. Điện thoại lập tức biến thành củ khoai lang nóng bỏng tay, Mã Gia Gia hoảng hốt nhấn vào màn hình từ chối cuộc gọi.
Là Chu Phó gọi tới.
Chưa đầy hai giây, tiếng chuông lại vang lên, Chu Phó lại gọi tới.
Cùng lúc đó, đèn trong phòng sáng lên.
Chưa thấy người đã nghe tiếng. Một giọng Thành Đô lanh lảnh: “Mấy giờ rồi hả? Mới chịu về nhà? Mẹ ngủ được hai giấc rồi đấy! Con còn biết đường về nhà hả? Hả? Triệu Đình Di! Hôm nay mẹ thật sự phải đánh cho cô một trận…”
Mẹ Triệu Đình Di mặc bộ đồ ngủ bằng lông san hô mùa đông bước ra, Triệu Đình Di vội vàng kéo Mã Gia Gia ra làm bia đỡ đạn.
Đèn phòng khách sáng lên.
Mã Gia Gia cười: “Cháu chào dì.”
Mẹ Triệu Đình Di sững lại một chút, lập tức đổi sắc mặt: “Gia Gia đấy à! Lâu lắm rồi dì chưa gặp cháu, không phải cháu đang đi thi đấu ở Nam Kinh sao?”
Mã Gia Gia: “Cháu về thi học kỳ ạ, hôm nay lớp liên hoan, hơi muộn nên cháu đến nhà bạn ngủ nhờ.”
Mẹ Triệu Đình Di không tiện la mắng nữa: “Vậy mau đi ngủ đi, trễ thế này rồi.”
Mã Gia Gia gật đầu.
Vốn chỉ định trêu cô, nhưng cô lại nghiêm túc nhìn anh gật đầu như vậy, hơi thở Chu Phó trầm xuống, anh nâng khuôn mặt Mã Gia Gia lên, cúi xuống hôn.
Mã Gia Gia bị m*t đến đau cả đầu lưỡi, khẽ rên lên đẩy Chu Phó ra, Chu Phó mới dịu dàng lại.
Một lúc lâu sau, khoảng cách được kéo ra.
Chu Phó: “Bế em về ngủ nhé?”
Mã Gia Gia rũ hàng mi, dưới ánh đèn sáng rực, in thành một dải bóng mờ mịn màng trên mí mắt, cô giơ tay, nắm lấy lớp áo trước ngực anh: “Tối nay… anh có muốn ngủ cùng em không?”
Chu Phó khựng lại, nâng khuôn mặt Mã Gia Gia lên: “Nhìn anh.”
Mã Gia Gia ngước mí mắt lên.
Chu Phó: “Em vừa nói gì?”
Mã Gia Gia chớp mắt một cái: “Thì cái đó, anh mua cái đó rồi, để ở tủ đầu giường bên trái, ngăn kéo đầu tiên, em nhìn thấy rồi.”
Cổ họng Chu Phó nghẹn lại: “Anh mua…”
Lồng ngực rung lên, tràn ra một tiếng cười khó tả: “Là đợi khi em nguyện ý…”
Mã Gia Gia nhìn thẳng vào Chu Phó: “Em nguyện ý.”
Không khí dường như trở nên nóng rực, từng mili giây đều bị kéo dài vô hạn, khiến người ta vừa căng thẳng vừa giày vò.
Chu Phó dùng ánh mắt vẽ lại từng đường nét trên khuôn mặt Mã Gia Gia, tỉ mỉ, nghiêm túc, anh khàn giọng hỏi: “Nguyện ý?”
Mã Gia Gia: “Nguyện ý…”
Nụ hôn của Chu Phó lập tức giáng xuống, nuốt trọn lấy âm cuối của Mã Gia Gia, tỏ ra nôn nóng, nhưng lại vô cùng thâm tình dịu dàng.
Vừa ôm, vừa hôn, bước ra khỏi phòng tắm.
Cô trong trắng nằm trên giường, khi cảm nhận được những ngón tay của anh, cô gọi anh: “Chu Phó…”
Gọi tên anh, không có mục đích gì, chỉ là hành động vô thức trong lúc này.
Chu Phó yêu Mã Gia Gia bao nhiêu thì càng muốn trân trọng cô bấy nhiêu.
Anh cúi người hôn cô, vừa hôn vừa dỗ dành cô: “Đừng sợ.”