Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 81

Cửa phòng tắm mở ra.

Chu Phó đã thay đồ ngủ, cúc áo vẫn chưa cài, Mã Gia Gia rất tinh ý, lập tức đưa tay ra: “Để em sấy tóc cho anh.”

Chu Phó kéo dài giọng: “Cảm ơn.”

Khóe mắt chú ý tới tay phải của Chu Phó, Mã Gia Gia chợt ngẩng đầu.

Tóc anh vẫn còn rất ướt, hơi lộn xộn, vài lọn tóc xõa dính bên trán, những giọt nước dọc theo đường rẽ hàm sắc sảo chảy xuống, đọng lại trên cằm, muốn rơi mà lại không rơi.

Mã Gia Gia vươn tay, đầu ngón tay lau đi giọt nước đó rồi tiếp tục cài cúc áo:

“Anh tháo màng bọc ni lông ra rồi à?”

Chu Phó: “Ừ.”

Mã Gia Gia cài xong cúc áo, kéo tay phải của Chu Phó lên, lật lại kiểm tra, vết thương đều trắng bệch ra rồi. Mã Gia Gia lập tức nhíu mày: “Ướt hết rồi này!”

Chu Phó: “Không thoáng khí, là mồ hôi đọng lại thôi.”

Mã Gia Gia xì hơi: “Vậy mấy ngày tới anh đừng tắm nữa, thời tiết cũng có nóng đâu.”

Chu Phó không nói gì, chỉ nhìn Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia: “Nếu anh thấy khó chịu thì dùng khăn ướt lau người đi.”

Chu Phó: “Em lau cho anh.”

Nghe không ra là câu hỏi hay là câu trần thuật.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Cửa phòng tắm mở ra.

Chu Phó đã thay đồ ngủ, cúc áo vẫn chưa cài, Mã Gia Gia rất tinh ý, lập tức đưa tay ra: “Để em sấy tóc cho anh.”

Chu Phó kéo dài giọng: “Cảm ơn.”

Khóe mắt chú ý tới tay phải của Chu Phó, Mã Gia Gia chợt ngẩng đầu.

Tóc anh vẫn còn rất ướt, hơi lộn xộn, vài lọn tóc xõa dính bên trán, những giọt nước dọc theo đường rẽ hàm sắc sảo chảy xuống, đọng lại trên cằm, muốn rơi mà lại không rơi.

Mã Gia Gia vươn tay, đầu ngón tay lau đi giọt nước đó rồi tiếp tục cài cúc áo:

“Anh tháo màng bọc ni lông ra rồi à?”

Chu Phó: “Ừ.”

Mã Gia Gia cài xong cúc áo, kéo tay phải của Chu Phó lên, lật lại kiểm tra, vết thương đều trắng bệch ra rồi. Mã Gia Gia lập tức nhíu mày: “Ướt hết rồi này!”

Chu Phó: “Không thoáng khí, là mồ hôi đọng lại thôi.”

Mã Gia Gia xì hơi: “Vậy mấy ngày tới anh đừng tắm nữa, thời tiết cũng có nóng đâu.”

Chu Phó không nói gì, chỉ nhìn Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia: “Nếu anh thấy khó chịu thì dùng khăn ướt lau người đi.”

Chu Phó: “Em lau cho anh.”

Nghe không ra là câu hỏi hay là câu trần thuật.

Cửa phòng tắm mở ra.

Chu Phó đã thay đồ ngủ, cúc áo vẫn chưa cài, Mã Gia Gia rất tinh ý, lập tức đưa tay ra: “Để em sấy tóc cho anh.”

Chu Phó kéo dài giọng: “Cảm ơn.”

Khóe mắt chú ý tới tay phải của Chu Phó, Mã Gia Gia chợt ngẩng đầu.

Tóc anh vẫn còn rất ướt, hơi lộn xộn, vài lọn tóc xõa dính bên trán, những giọt nước dọc theo đường rẽ hàm sắc sảo chảy xuống, đọng lại trên cằm, muốn rơi mà lại không rơi.

Mã Gia Gia vươn tay, đầu ngón tay lau đi giọt nước đó rồi tiếp tục cài cúc áo:

“Anh tháo màng bọc ni lông ra rồi à?”

Chu Phó: “Ừ.”

Mã Gia Gia cài xong cúc áo, kéo tay phải của Chu Phó lên, lật lại kiểm tra, vết thương đều trắng bệch ra rồi. Mã Gia Gia lập tức nhíu mày: “Ướt hết rồi này!”

Chu Phó: “Không thoáng khí, là mồ hôi đọng lại thôi.”

Mã Gia Gia xì hơi: “Vậy mấy ngày tới anh đừng tắm nữa, thời tiết cũng có nóng đâu.”

Chu Phó không nói gì, chỉ nhìn Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia: “Nếu anh thấy khó chịu thì dùng khăn ướt lau người đi.”

Chu Phó: “Em lau cho anh.”

Nghe không ra là câu hỏi hay là câu trần thuật.

Cửa phòng tắm mở ra.

Chu Phó đã thay đồ ngủ, cúc áo vẫn chưa cài, Mã Gia Gia rất tinh ý, lập tức đưa tay ra: “Để em sấy tóc cho anh.”

Chu Phó kéo dài giọng: “Cảm ơn.”

Khóe mắt chú ý tới tay phải của Chu Phó, Mã Gia Gia chợt ngẩng đầu.

Tóc anh vẫn còn rất ướt, hơi lộn xộn, vài lọn tóc xõa dính bên trán, những giọt nước dọc theo đường rẽ hàm sắc sảo chảy xuống, đọng lại trên cằm, muốn rơi mà lại không rơi.

Mã Gia Gia vươn tay, đầu ngón tay lau đi giọt nước đó rồi tiếp tục cài cúc áo:

“Anh tháo màng bọc ni lông ra rồi à?”

Chu Phó: “Ừ.”

Mã Gia Gia cài xong cúc áo, kéo tay phải của Chu Phó lên, lật lại kiểm tra, vết thương đều trắng bệch ra rồi. Mã Gia Gia lập tức nhíu mày: “Ướt hết rồi này!”

Chu Phó: “Không thoáng khí, là mồ hôi đọng lại thôi.”

Mã Gia Gia xì hơi: “Vậy mấy ngày tới anh đừng tắm nữa, thời tiết cũng có nóng đâu.”

Chu Phó không nói gì, chỉ nhìn Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia: “Nếu anh thấy khó chịu thì dùng khăn ướt lau người đi.”

Chu Phó: “Em lau cho anh.”

Nghe không ra là câu hỏi hay là câu trần thuật.

Cửa phòng tắm mở ra.

Chu Phó đã thay đồ ngủ, cúc áo vẫn chưa cài, Mã Gia Gia rất tinh ý, lập tức đưa tay ra: “Để em sấy tóc cho anh.”

Chu Phó kéo dài giọng: “Cảm ơn.”

Khóe mắt chú ý tới tay phải của Chu Phó, Mã Gia Gia chợt ngẩng đầu.

Tóc anh vẫn còn rất ướt, hơi lộn xộn, vài lọn tóc xõa dính bên trán, những giọt nước dọc theo đường rẽ hàm sắc sảo chảy xuống, đọng lại trên cằm, muốn rơi mà lại không rơi.

Mã Gia Gia vươn tay, đầu ngón tay lau đi giọt nước đó rồi tiếp tục cài cúc áo:

“Anh tháo màng bọc ni lông ra rồi à?”

Chu Phó: “Ừ.”

Mã Gia Gia cài xong cúc áo, kéo tay phải của Chu Phó lên, lật lại kiểm tra, vết thương đều trắng bệch ra rồi. Mã Gia Gia lập tức nhíu mày: “Ướt hết rồi này!”

Chu Phó: “Không thoáng khí, là mồ hôi đọng lại thôi.”

Mã Gia Gia xì hơi: “Vậy mấy ngày tới anh đừng tắm nữa, thời tiết cũng có nóng đâu.”

Chu Phó không nói gì, chỉ nhìn Mã Gia Gia.

Mã Gia Gia: “Nếu anh thấy khó chịu thì dùng khăn ướt lau người đi.”

Chu Phó: “Em lau cho anh.”

Nghe không ra là câu hỏi hay là câu trần thuật.

Hai người ngồi đối diện nhau.

Mã Gia Gia lấy laptop từ trong balo ra, không quên nhắc: “Nếu anh cần em đánh máy giúp thì cứ gọi em nhé.”

Chu Phó ‘ừ’ một tiếng, nhìn Mã Gia Gia: “Em định làm gì?”

“Viết luận văn.” Mã Gia Gia mở laptop, “Giáo sư hướng dẫn đã đánh dấu cho em vài chỗ cần chỉnh sửa hoàn thiện, dạo trước em không có thời gian sửa.”

Chu Phó: “Có vấn đề gì thì gọi anh.”

Mã Gia Gia liếc Chu Phó một cái, thầm nghĩ trong lòng: Ra vẻ ta đây lắm!

Sau bữa trưa, Mã Gia Gia đang ngủ trưa thì nghe thấy chút tiếng động, mơ màng tỉnh lại.

Chu Phó đang gọi điện thoại ở đằng xa, Mã Gia Gia nghe không rõ.

Một lúc sau Chu Phó cúp điện thoại, xoay người lại, nhìn thấy Mã Gia Gia đang ngồi nửa người dậy, đưa tay dụi mắt. Chu Phó bước tới cạnh sofa, khuỵu một chân xuống, nhặt một góc chăn đắp lên cho cô: “Đánh thức em à?”

Mã Gia Gia nhìn giờ: “Vốn dĩ cũng sắp phải dậy rồi.”

Chu Phó: “Anh có việc phải ra ngoài một lát, em cần gì cứ nói với thư ký nhé.”

Mã Gia Gia vô thức hỏi: “Em không đi cùng ạ?”

Chu Phó bị cái tính bám người này chọc cười: “Em không đi, em ở đây đợi anh.”

Mã Gia Gia: “Vâng.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn