Mã Gia Gia không đợi được người của Chu Phó về, mà chỉ đợi được điện thoại của anh, chắc là anh gặp phải chuyện quan trọng, đến bữa tối cũng không thể về ăn cùng.
Gần sáng Chu Phó mới về nhà, nhìn thấy người đang ngủ trên ghế sofa. Anh rón rén bước tới gọi cô: “Gia Gia? Gia Gia?”
Mã Gia Gia tỉnh giấc, dụi dụi mắt: “Anh về rồi à?”
Chu Phó: “Sao lại ngủ ở đây thế? Chẳng phải bảo em đừng đợi anh sao?”
“Tay anh.” Mã Gia Gia chỉ tay, “Còn phải bôi thuốc nữa.”
Chu Phó: “Anh tự bôi được.”
Mã Gia Gia: “Vết thương này, em phải chịu trách nhiệm!”
Chu Phó không cãi lại được Mã Gia Gia, đành đi lấy hộp thuốc.
Mã Gia Gia cầm điện thoại xem giờ: “A? Trễ thế này rồi cơ à?”
“Ừ.” Chu Phó bước tới, ngồi xuống, tự mình tháo băng gạc ra, “Chỉ cần bôi sơ là được rồi.”
Mã Gia Gia không bôi thuốc ngay mà ôm lấy tay Chu Phó quan sát trước: “Hình như đỡ hơn nhiều rồi.”
Chu Phó: “Nhờ em chăm sóc tốt đấy.”
Khóe miệng Mã Gia Gia cong lên, cô bôi thuốc, băng bó cho Chu Phó, thuần thục hơn hôm qua rất nhiều.
Dọn dẹp xong hộp thuốc, Chu Phó giục: “Mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia ấp úng nói: “Anh còn cần em giúp gì nữa không?”
Chu Phó: “Không còn, mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia: “Sấy tóc không?”
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Mã Gia Gia không đợi được người của Chu Phó về, mà chỉ đợi được điện thoại của anh, chắc là anh gặp phải chuyện quan trọng, đến bữa tối cũng không thể về ăn cùng.
Gần sáng Chu Phó mới về nhà, nhìn thấy người đang ngủ trên ghế sofa. Anh rón rén bước tới gọi cô: “Gia Gia? Gia Gia?”
Mã Gia Gia tỉnh giấc, dụi dụi mắt: “Anh về rồi à?”
Chu Phó: “Sao lại ngủ ở đây thế? Chẳng phải bảo em đừng đợi anh sao?”
“Tay anh.” Mã Gia Gia chỉ tay, “Còn phải bôi thuốc nữa.”
Chu Phó: “Anh tự bôi được.”
Mã Gia Gia: “Vết thương này, em phải chịu trách nhiệm!”
Chu Phó không cãi lại được Mã Gia Gia, đành đi lấy hộp thuốc.
Mã Gia Gia cầm điện thoại xem giờ: “A? Trễ thế này rồi cơ à?”
“Ừ.” Chu Phó bước tới, ngồi xuống, tự mình tháo băng gạc ra, “Chỉ cần bôi sơ là được rồi.”
Mã Gia Gia không bôi thuốc ngay mà ôm lấy tay Chu Phó quan sát trước: “Hình như đỡ hơn nhiều rồi.”
Chu Phó: “Nhờ em chăm sóc tốt đấy.”
Khóe miệng Mã Gia Gia cong lên, cô bôi thuốc, băng bó cho Chu Phó, thuần thục hơn hôm qua rất nhiều.
Dọn dẹp xong hộp thuốc, Chu Phó giục: “Mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia ấp úng nói: “Anh còn cần em giúp gì nữa không?”
Chu Phó: “Không còn, mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia: “Sấy tóc không?”
Mã Gia Gia không đợi được người của Chu Phó về, mà chỉ đợi được điện thoại của anh, chắc là anh gặp phải chuyện quan trọng, đến bữa tối cũng không thể về ăn cùng.
Gần sáng Chu Phó mới về nhà, nhìn thấy người đang ngủ trên ghế sofa. Anh rón rén bước tới gọi cô: “Gia Gia? Gia Gia?”
Mã Gia Gia tỉnh giấc, dụi dụi mắt: “Anh về rồi à?”
Chu Phó: “Sao lại ngủ ở đây thế? Chẳng phải bảo em đừng đợi anh sao?”
“Tay anh.” Mã Gia Gia chỉ tay, “Còn phải bôi thuốc nữa.”
Chu Phó: “Anh tự bôi được.”
Mã Gia Gia: “Vết thương này, em phải chịu trách nhiệm!”
Chu Phó không cãi lại được Mã Gia Gia, đành đi lấy hộp thuốc.
Mã Gia Gia cầm điện thoại xem giờ: “A? Trễ thế này rồi cơ à?”
“Ừ.” Chu Phó bước tới, ngồi xuống, tự mình tháo băng gạc ra, “Chỉ cần bôi sơ là được rồi.”
Mã Gia Gia không bôi thuốc ngay mà ôm lấy tay Chu Phó quan sát trước: “Hình như đỡ hơn nhiều rồi.”
Chu Phó: “Nhờ em chăm sóc tốt đấy.”
Khóe miệng Mã Gia Gia cong lên, cô bôi thuốc, băng bó cho Chu Phó, thuần thục hơn hôm qua rất nhiều.
Dọn dẹp xong hộp thuốc, Chu Phó giục: “Mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia ấp úng nói: “Anh còn cần em giúp gì nữa không?”
Chu Phó: “Không còn, mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia: “Sấy tóc không?”
Mã Gia Gia không đợi được người của Chu Phó về, mà chỉ đợi được điện thoại của anh, chắc là anh gặp phải chuyện quan trọng, đến bữa tối cũng không thể về ăn cùng.
Gần sáng Chu Phó mới về nhà, nhìn thấy người đang ngủ trên ghế sofa. Anh rón rén bước tới gọi cô: “Gia Gia? Gia Gia?”
Mã Gia Gia tỉnh giấc, dụi dụi mắt: “Anh về rồi à?”
Chu Phó: “Sao lại ngủ ở đây thế? Chẳng phải bảo em đừng đợi anh sao?”
“Tay anh.” Mã Gia Gia chỉ tay, “Còn phải bôi thuốc nữa.”
Chu Phó: “Anh tự bôi được.”
Mã Gia Gia: “Vết thương này, em phải chịu trách nhiệm!”
Chu Phó không cãi lại được Mã Gia Gia, đành đi lấy hộp thuốc.
Mã Gia Gia cầm điện thoại xem giờ: “A? Trễ thế này rồi cơ à?”
“Ừ.” Chu Phó bước tới, ngồi xuống, tự mình tháo băng gạc ra, “Chỉ cần bôi sơ là được rồi.”
Mã Gia Gia không bôi thuốc ngay mà ôm lấy tay Chu Phó quan sát trước: “Hình như đỡ hơn nhiều rồi.”
Chu Phó: “Nhờ em chăm sóc tốt đấy.”
Khóe miệng Mã Gia Gia cong lên, cô bôi thuốc, băng bó cho Chu Phó, thuần thục hơn hôm qua rất nhiều.
Dọn dẹp xong hộp thuốc, Chu Phó giục: “Mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia ấp úng nói: “Anh còn cần em giúp gì nữa không?”
Chu Phó: “Không còn, mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia: “Sấy tóc không?”
Mã Gia Gia không đợi được người của Chu Phó về, mà chỉ đợi được điện thoại của anh, chắc là anh gặp phải chuyện quan trọng, đến bữa tối cũng không thể về ăn cùng.
Gần sáng Chu Phó mới về nhà, nhìn thấy người đang ngủ trên ghế sofa. Anh rón rén bước tới gọi cô: “Gia Gia? Gia Gia?”
Mã Gia Gia tỉnh giấc, dụi dụi mắt: “Anh về rồi à?”
Chu Phó: “Sao lại ngủ ở đây thế? Chẳng phải bảo em đừng đợi anh sao?”
“Tay anh.” Mã Gia Gia chỉ tay, “Còn phải bôi thuốc nữa.”
Chu Phó: “Anh tự bôi được.”
Mã Gia Gia: “Vết thương này, em phải chịu trách nhiệm!”
Chu Phó không cãi lại được Mã Gia Gia, đành đi lấy hộp thuốc.
Mã Gia Gia cầm điện thoại xem giờ: “A? Trễ thế này rồi cơ à?”
“Ừ.” Chu Phó bước tới, ngồi xuống, tự mình tháo băng gạc ra, “Chỉ cần bôi sơ là được rồi.”
Mã Gia Gia không bôi thuốc ngay mà ôm lấy tay Chu Phó quan sát trước: “Hình như đỡ hơn nhiều rồi.”
Chu Phó: “Nhờ em chăm sóc tốt đấy.”
Khóe miệng Mã Gia Gia cong lên, cô bôi thuốc, băng bó cho Chu Phó, thuần thục hơn hôm qua rất nhiều.
Dọn dẹp xong hộp thuốc, Chu Phó giục: “Mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia ấp úng nói: “Anh còn cần em giúp gì nữa không?”
Chu Phó: “Không còn, mau đi ngủ đi.”
Mã Gia Gia: “Sấy tóc không?”
Hả?”
Chu Phó nói về dự định: “Đợi bên ‘Vũ Thiên’ ổn định lại, anh chắc chắn sẽ quay về tuyến đầu nghiên cứu khoa học, vốn chưa xác định là ở đâu, nhưng nếu bây giờ… sẽ đến Bắc Kinh.”
Mã Gia Gia thấu hiểu lời Chu Phó nói, phản ứng mất vài giây: “Anh định theo em sao? Thực ra không cần đâu.”
Chu Phó hơi nhướng mày: “Anh không muốn yêu xa đâu.”
Mã Gia Gia: “…”
“Huống hồ…” Khóe miệng Chu Phó cong lên, “Nếu có thể chọn, tại sao lại không?”
Mã Gia Gia hoàn toàn bị khuất phục trước sự quyến rũ của người đàn ông trưởng thành, cô mím môi cười, gật đầu, ôm lấy cốc nước, uống vài ngụm nước để bình phục tâm tư đang rạo rực.
Trong cốc giữ nhiệt không còn nhiều nước nữa, Mã Gia Gia đứng dậy đi lấy nước, bước chân dừng lại, cô vòng trở lại.
Cô vẫn chưa bình tĩnh được, cần phải giải tỏa cõi lòng một chút.
Mã Gia Gia đi tới bên cạnh Chu Phó, cúi người hôn anh một cái, lúc này mới ngân nga hát đi lấy nước. Đột nhiên, điện thoại trong áo rung lên một cái, Mã Gia Gia lấy điện thoại ra, mở tin nhắn.
Tô Nghiên: [Em không ở ký túc xá sao?]
Mã Gia Gia gõ chữ trả lời: [Không ạ.]
Tô Nghiên: [Đang ở cùng Chu Phó à?]
+++++: [Cô Tô, cô có việc gì không ạ?]
Tô Nghiên: [Chúng ta nói chuyện riêng một chút đi.]
Tô Nghiên: [Tôi hy vọng chuyện tôi tìm em sẽ không có người thứ ba biết.]