Gió Về Trên Genyen - Toàn Nhị

Chương 80

Ăn xong bữa tối, Mã Gia Gia về ký túc xá dọn dẹp đồ đạc rồi cùng Chu Phó về nhà.

Cửa phòng khách vừa mở, Chu Phó định cởi áo khoác Mã Gia Gia đã nhanh tay lẹ mắt: “Đừng động, để em!”

Mã Gia Gia đứng trước mặt Chu Phó, cởi ống tay áo bên trái của anh ra, vòng qua lưng anh, chậm rãi từ từ tuốt nốt ống tay áo bên phải.

Mã Gia Gia xoay quanh người anh, ánh mắt Chu Phó cũng bám sát theo từng cử động của cô.

Treo áo lên giá xong, Mã Gia Gia quay đầu hỏi: “Anh có muốn uống nước không?”

Chu Phó mím môi cười, lắc đầu: “Không khát.”

Mã Gia Gia xách đồ đạc của mình lên lại: “Em về phòng cất đồ, anh ngồi trên sô pha đợi em, cấm! động! đậy!”

Mã Gia Gia cất đồ đạc xong rất nhanh, khi đi ra, thấy Chu Phó đang ngồi trên sô pha dùng một tay lướt điện thoại, cô rất hài lòng.

Mã Gia Gia: “Thuốc để ở đâu? Em bôi thuốc cho anh.”

Chu Phó ngước mắt lên: “Tắm xong rồi bôi.”

Nói xong, lại cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại.

Tắm?

Tắm rửa chắc hẳn là bất tiện lắm nhỉ?

Nhưng cô cũng… không giúp gì được…

Nhưng mà, nếu như, anh ấy cần…

Mã Gia Gia thăm dò: “Anh tắm kiểu gì thế?”

Chu Phó: “Thì cứ thế mà tắm thôi.”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Ăn xong bữa tối, Mã Gia Gia về ký túc xá dọn dẹp đồ đạc rồi cùng Chu Phó về nhà.

Cửa phòng khách vừa mở, Chu Phó định cởi áo khoác Mã Gia Gia đã nhanh tay lẹ mắt: “Đừng động, để em!”

Mã Gia Gia đứng trước mặt Chu Phó, cởi ống tay áo bên trái của anh ra, vòng qua lưng anh, chậm rãi từ từ tuốt nốt ống tay áo bên phải.

Mã Gia Gia xoay quanh người anh, ánh mắt Chu Phó cũng bám sát theo từng cử động của cô.

Treo áo lên giá xong, Mã Gia Gia quay đầu hỏi: “Anh có muốn uống nước không?”

Chu Phó mím môi cười, lắc đầu: “Không khát.”

Mã Gia Gia xách đồ đạc của mình lên lại: “Em về phòng cất đồ, anh ngồi trên sô pha đợi em, cấm! động! đậy!”

Mã Gia Gia cất đồ đạc xong rất nhanh, khi đi ra, thấy Chu Phó đang ngồi trên sô pha dùng một tay lướt điện thoại, cô rất hài lòng.

Mã Gia Gia: “Thuốc để ở đâu? Em bôi thuốc cho anh.”

Chu Phó ngước mắt lên: “Tắm xong rồi bôi.”

Nói xong, lại cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại.

Tắm?

Tắm rửa chắc hẳn là bất tiện lắm nhỉ?

Nhưng cô cũng… không giúp gì được…

Nhưng mà, nếu như, anh ấy cần…

Mã Gia Gia thăm dò: “Anh tắm kiểu gì thế?”

Chu Phó: “Thì cứ thế mà tắm thôi.”

Ăn xong bữa tối, Mã Gia Gia về ký túc xá dọn dẹp đồ đạc rồi cùng Chu Phó về nhà.

Cửa phòng khách vừa mở, Chu Phó định cởi áo khoác Mã Gia Gia đã nhanh tay lẹ mắt: “Đừng động, để em!”

Mã Gia Gia đứng trước mặt Chu Phó, cởi ống tay áo bên trái của anh ra, vòng qua lưng anh, chậm rãi từ từ tuốt nốt ống tay áo bên phải.

Mã Gia Gia xoay quanh người anh, ánh mắt Chu Phó cũng bám sát theo từng cử động của cô.

Treo áo lên giá xong, Mã Gia Gia quay đầu hỏi: “Anh có muốn uống nước không?”

Chu Phó mím môi cười, lắc đầu: “Không khát.”

Mã Gia Gia xách đồ đạc của mình lên lại: “Em về phòng cất đồ, anh ngồi trên sô pha đợi em, cấm! động! đậy!”

Mã Gia Gia cất đồ đạc xong rất nhanh, khi đi ra, thấy Chu Phó đang ngồi trên sô pha dùng một tay lướt điện thoại, cô rất hài lòng.

Mã Gia Gia: “Thuốc để ở đâu? Em bôi thuốc cho anh.”

Chu Phó ngước mắt lên: “Tắm xong rồi bôi.”

Nói xong, lại cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại.

Tắm?

Tắm rửa chắc hẳn là bất tiện lắm nhỉ?

Nhưng cô cũng… không giúp gì được…

Nhưng mà, nếu như, anh ấy cần…

Mã Gia Gia thăm dò: “Anh tắm kiểu gì thế?”

Chu Phó: “Thì cứ thế mà tắm thôi.”

Ăn xong bữa tối, Mã Gia Gia về ký túc xá dọn dẹp đồ đạc rồi cùng Chu Phó về nhà.

Cửa phòng khách vừa mở, Chu Phó định cởi áo khoác Mã Gia Gia đã nhanh tay lẹ mắt: “Đừng động, để em!”

Mã Gia Gia đứng trước mặt Chu Phó, cởi ống tay áo bên trái của anh ra, vòng qua lưng anh, chậm rãi từ từ tuốt nốt ống tay áo bên phải.

Mã Gia Gia xoay quanh người anh, ánh mắt Chu Phó cũng bám sát theo từng cử động của cô.

Treo áo lên giá xong, Mã Gia Gia quay đầu hỏi: “Anh có muốn uống nước không?”

Chu Phó mím môi cười, lắc đầu: “Không khát.”

Mã Gia Gia xách đồ đạc của mình lên lại: “Em về phòng cất đồ, anh ngồi trên sô pha đợi em, cấm! động! đậy!”

Mã Gia Gia cất đồ đạc xong rất nhanh, khi đi ra, thấy Chu Phó đang ngồi trên sô pha dùng một tay lướt điện thoại, cô rất hài lòng.

Mã Gia Gia: “Thuốc để ở đâu? Em bôi thuốc cho anh.”

Chu Phó ngước mắt lên: “Tắm xong rồi bôi.”

Nói xong, lại cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại.

Tắm?

Tắm rửa chắc hẳn là bất tiện lắm nhỉ?

Nhưng cô cũng… không giúp gì được…

Nhưng mà, nếu như, anh ấy cần…

Mã Gia Gia thăm dò: “Anh tắm kiểu gì thế?”

Chu Phó: “Thì cứ thế mà tắm thôi.”

Ăn xong bữa tối, Mã Gia Gia về ký túc xá dọn dẹp đồ đạc rồi cùng Chu Phó về nhà.

Cửa phòng khách vừa mở, Chu Phó định cởi áo khoác Mã Gia Gia đã nhanh tay lẹ mắt: “Đừng động, để em!”

Mã Gia Gia đứng trước mặt Chu Phó, cởi ống tay áo bên trái của anh ra, vòng qua lưng anh, chậm rãi từ từ tuốt nốt ống tay áo bên phải.

Mã Gia Gia xoay quanh người anh, ánh mắt Chu Phó cũng bám sát theo từng cử động của cô.

Treo áo lên giá xong, Mã Gia Gia quay đầu hỏi: “Anh có muốn uống nước không?”

Chu Phó mím môi cười, lắc đầu: “Không khát.”

Mã Gia Gia xách đồ đạc của mình lên lại: “Em về phòng cất đồ, anh ngồi trên sô pha đợi em, cấm! động! đậy!”

Mã Gia Gia cất đồ đạc xong rất nhanh, khi đi ra, thấy Chu Phó đang ngồi trên sô pha dùng một tay lướt điện thoại, cô rất hài lòng.

Mã Gia Gia: “Thuốc để ở đâu? Em bôi thuốc cho anh.”

Chu Phó ngước mắt lên: “Tắm xong rồi bôi.”

Nói xong, lại cúi đầu tiếp tục lướt điện thoại.

Tắm?

Tắm rửa chắc hẳn là bất tiện lắm nhỉ?

Nhưng cô cũng… không giúp gì được…

Nhưng mà, nếu như, anh ấy cần…

Mã Gia Gia thăm dò: “Anh tắm kiểu gì thế?”

Chu Phó: “Thì cứ thế mà tắm thôi.”

Mã Gia Gia gợi ý: “‘Thâm Duy Trí Nguyên’.” Đầu dây bên kia im lặng mất mấy giây liền, Mã Gia Gia ‘alo alo’ hai tiếng, cầm điện thoại ra xa một chút, định xác nhận xem có còn đang trong cuộc gọi hay không thì vừa hay tránh được tiếng hét chói tai của Triệu Đình Di.

Không cần áp điện thoại vào tai cũng có thể nghe rõ mồn một.

Triệu Đình Di: “Người sáng lập ‘Thâm Duy Trí Nguyên’, Chu Phó?! Chủ tịch hội đồng quản trị của ‘Vũ Thiên’, Chu Phó?!! Bạn trai cậu là Chu Phó?!!!”

Mã Gia Gia cười hì hì: “Ừ.”

“Trời ơi, kích động quá đi mất!” Triệu Đình Di lại nhớ tới chuyện vừa rồi, “Thế thì chắc cậu đâu cần phải tham gia đợt tuyển dụng mùa xuân của ‘Thâm Duy Trí Nguyên’ nữa đâu nhỉ?”

Mã Gia Gia đối mặt với sự trêu chọc, tỏ ra kiêu ngạo tự tin: “Tớ! Mà cần phải đi cửa sau sao?”

Triệu Đình Di: “Vậy là cậu vẫn muốn về trường tham gia tuyển dụng mùa xuân?”

Mã Gia Gia: “Ừ.”

Triệu Đình Di bỗng nhiên cảm thán: “Thực ra ấy, trước đây tớ luôn cho rằng EQ của cậu đã bị đem đi đổi lấy IQ rồi, làm sao lại đi thầm thương trộm nhớ một người đàn ông lớn hơn mình nhiều tuổi đến vậy.”

Mã Gia Gia: “Bây giờ thì sao?”

Triệu Đình Di: “Bây giờ… Tớ cảm thấy con người sống vẫn nên có chút theo đuổi.”

Mã Gia Gia cười ha hả.

Trò chuyện thêm vài câu rồi cúp máy.

Ném điện thoại sang một bên, Mã Gia Gia lại chui tọt vào chăn, bỗng dưng cô nhớ ra một chuyện, vội vàng lăn ra khỏi chăn, xuống giường, xỏ dép, chạy sang phòng Chu Phó.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm vẫn chưa ngừng, Mã Gia Gia tự mình đứng đợi, đợi đến ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ díp cả mắt, cuối cùng tiếng nước cũng ngừng lại.

Mã Gia Gia bước tới, gõ cửa một tiếng: “Anh Chu Phó, em sấy tóc giúp anh nhé.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn