Máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh lúc mười giờ tối.
Khương Phong đã sắp xếp xe đón từ trước. Chu Phó ôm khối động cơ lên xe, lấy điện thoại ra, lịch sử trò chuyện với Mã Gia Gia dừng lại trước lúc lên máy bay.
Cô nói, cô đi ăn cơm ở nhà ăn.
Anh trả lời một chữ ‘Được’.
Chu Phó: [Bây giờ em đang ở đâu?]
Vài phút sau, nhận được hồi âm.
Gia Gia: [Ở xưởng ạ.]
Gia Gia: [Chẳng phải anh bảo em đợi anh sao?]
Khóe miệng Chu Phó cong lên, thích thú trêu chọc cô: [Ngoan thế cơ à?]
Gia Gia: [???]
Chu Phó: [Cứ tưởng em về ký túc xá rồi.]
Gia Gia: [??????????]
Chu Phó: [Bình thường giờ này chẳng phải em đã gào lên đòi đi ngủ từ lâu rồi sao?]
Gia Gia: [Vậy bây giờ em về ngủ nhé?]
Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ và miễn phí, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n
Máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh lúc mười giờ tối.
Khương Phong đã sắp xếp xe đón từ trước. Chu Phó ôm khối động cơ lên xe, lấy điện thoại ra, lịch sử trò chuyện với Mã Gia Gia dừng lại trước lúc lên máy bay.
Cô nói, cô đi ăn cơm ở nhà ăn.
Anh trả lời một chữ ‘Được’.
Chu Phó: [Bây giờ em đang ở đâu?]
Vài phút sau, nhận được hồi âm.
Gia Gia: [Ở xưởng ạ.]
Gia Gia: [Chẳng phải anh bảo em đợi anh sao?]
Khóe miệng Chu Phó cong lên, thích thú trêu chọc cô: [Ngoan thế cơ à?]
Gia Gia: [???]
Chu Phó: [Cứ tưởng em về ký túc xá rồi.]
Gia Gia: [??????????]
Chu Phó: [Bình thường giờ này chẳng phải em đã gào lên đòi đi ngủ từ lâu rồi sao?]
Gia Gia: [Vậy bây giờ em về ngủ nhé?]
Máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh lúc mười giờ tối.
Khương Phong đã sắp xếp xe đón từ trước. Chu Phó ôm khối động cơ lên xe, lấy điện thoại ra, lịch sử trò chuyện với Mã Gia Gia dừng lại trước lúc lên máy bay.
Cô nói, cô đi ăn cơm ở nhà ăn.
Anh trả lời một chữ ‘Được’.
Chu Phó: [Bây giờ em đang ở đâu?]
Vài phút sau, nhận được hồi âm.
Gia Gia: [Ở xưởng ạ.]
Gia Gia: [Chẳng phải anh bảo em đợi anh sao?]
Khóe miệng Chu Phó cong lên, thích thú trêu chọc cô: [Ngoan thế cơ à?]
Gia Gia: [???]
Chu Phó: [Cứ tưởng em về ký túc xá rồi.]
Gia Gia: [??????????]
Chu Phó: [Bình thường giờ này chẳng phải em đã gào lên đòi đi ngủ từ lâu rồi sao?]
Gia Gia: [Vậy bây giờ em về ngủ nhé?]
Máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh lúc mười giờ tối.
Khương Phong đã sắp xếp xe đón từ trước. Chu Phó ôm khối động cơ lên xe, lấy điện thoại ra, lịch sử trò chuyện với Mã Gia Gia dừng lại trước lúc lên máy bay.
Cô nói, cô đi ăn cơm ở nhà ăn.
Anh trả lời một chữ ‘Được’.
Chu Phó: [Bây giờ em đang ở đâu?]
Vài phút sau, nhận được hồi âm.
Gia Gia: [Ở xưởng ạ.]
Gia Gia: [Chẳng phải anh bảo em đợi anh sao?]
Khóe miệng Chu Phó cong lên, thích thú trêu chọc cô: [Ngoan thế cơ à?]
Gia Gia: [???]
Chu Phó: [Cứ tưởng em về ký túc xá rồi.]
Gia Gia: [??????????]
Chu Phó: [Bình thường giờ này chẳng phải em đã gào lên đòi đi ngủ từ lâu rồi sao?]
Gia Gia: [Vậy bây giờ em về ngủ nhé?]
Máy bay hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Lộc Khẩu Nam Kinh lúc mười giờ tối.
Khương Phong đã sắp xếp xe đón từ trước. Chu Phó ôm khối động cơ lên xe, lấy điện thoại ra, lịch sử trò chuyện với Mã Gia Gia dừng lại trước lúc lên máy bay.
Cô nói, cô đi ăn cơm ở nhà ăn.
Anh trả lời một chữ ‘Được’.
Chu Phó: [Bây giờ em đang ở đâu?]
Vài phút sau, nhận được hồi âm.
Gia Gia: [Ở xưởng ạ.]
Gia Gia: [Chẳng phải anh bảo em đợi anh sao?]
Khóe miệng Chu Phó cong lên, thích thú trêu chọc cô: [Ngoan thế cơ à?]
Gia Gia: [???]
Chu Phó: [Cứ tưởng em về ký túc xá rồi.]
Gia Gia: [??????????]
Chu Phó: [Bình thường giờ này chẳng phải em đã gào lên đòi đi ngủ từ lâu rồi sao?]
Gia Gia: [Vậy bây giờ em về ngủ nhé?]
Mã Gia Gia hất mắt về phía cái bàn: “Khát rồi, rót nước.”
Trên bàn có một chai nước khoáng đã uống được một nửa.
Chu Phó cầm chai nước khoáng lên, vặn nắp bước tới, Mã Gia Gia giơ hai tay lên, xoay cổ tay, khoe đôi găng tay vẫn chưa tháo của mình. Chu Phó hiểu ý, nâng chai nước đưa tới tận miệng cô.
Mã Gia Gia tu ừng ực hai ngụm, ngoảnh mặt đi ra hiệu đã đủ, Chu Phó cũng hơi khát, coi như nước của mình, uống một cách vô cùng tự nhiên, ánh mắt khóa chặt lấy ‘Chiến Binh’, hỏi: “Thay xong rồi à?”
Mã Gia Gia ‘vâng’ một tiếng, tháo găng tay ra, ôm lấy cái máy tính xách tay bên cạnh, thanh tiến trình trên màn hình vừa vặn chạy đến 100%, Mã Gia Gia thở ra một hơi dài, nhấn nút khởi động.
“Ù—” Tiếng rền vang trầm thấp.
Thủy lực bình thường, nhiệt độ bình thường, lực xoắn đạt mức tối đa.
Mã Gia Gia quay người đặt máy tính xách tay xuống, vui sướng ôm chầm lấy Chu Phó, kích động nhảy cẫng lên, vui đến mức không thốt nên lời, chỉ biết cười:
“A! Haha! Hahaha!”
Chu Phó cảm nhận sâu sắc được ý nghĩa của việc mình đã làm, đối với cô, và cũng đối với chính bản thân anh.
Chu Phó ôm lấy cơ thể đang phấn khích của Mã Gia Gia: “Được rồi được rồi, còn nhảy nữa, tối nay không cần ngủ nữa đâu.”
Lúc này Mã Gia Gia mới nhận ra, ý thức được vẻ ngốc nghếch của mình: “Em chỉ là quá vui thôi.”
Đã rất muộn rồi. Chu Phó giục: “Mau thu dọn đồ đạc, về ngủ thôi.”